Bao Nuôi Và Bao Nuôi Người Khác Là Trải Nghiệm Như Thế Nào?

Chương 3




Edit: An Ju

Các bạn cũng biết đấy, kim chủ hỏi những câu kiểu như là ‘được không?’ hay ‘có thể không?’ đều là loại bệnh hình thức đại ác.

Cho nên không đợi tôi trả lời, hắn đã úp mặt vào cổ tôi, lặng lẽ khóc.

Haizzz, tôi đúng là…

Hắn khóc không hề phát ra một âm thanh nào, còn tại sao lại biết hắn khóc thì chính là vì nước mắt trượt theo cổ áo vào trong.

Lúc giọt nước mắt chảy qua chỗ tim, cảm giác vừa nóng vừa ngứa.

Tôi đây sống gần nửa đời rồi, ngay cả khi con gái khóc cũng không biết dỗ như thế nào, chứ đừng nói chi là nam, lại còn là một người đàn ông 32 tuổi có tiền đủ để bao dưỡng một thằng đàn ông lớn nhồng như tôi đây.

Tôi nhiều lần đắn đo xem tôi nên làm gì, nên không làm gì mặc hắn khóc hay là vỗ vỗ an ủi hắn đừng khóc?

Đắn đo một lát, cuối cùng tôi chọn làm hành động hắn thích nhất mà tôi cũng hay làm nhất là lấy ra một tay xoa đầu hắn.

Kim chủ cảm nhận được hành động của tôi liền dừng một lúc, rồi ôm tôi chặt hơn chút, nước mắt không ngừng nhưng chỉ là nhỏ tiếng sụt sịt, như là một con động vật nhỏ sợ bị chủ nhân vứt bỏ.

Tôi cũng thực sự là gan to bằng trời, lại dám không tôn trọng kim chủ như thế!

Đương nhiên tôi cũng tò mò không biết rốt cục có chuyện gì xảy ra rồi, nhưng tôi tự hiểu là thân phận của tôi không có quyền hỏi, cũng rất biết điều im lặng không nói gì, nhưng hắn cứ khóc thương tâm như vậy, tôi nghĩ cũng phải nói gì đó.

Tôi ậm ừ ấp úng tìm từ hết nửa ngày, thử hỏi thăm dò: “Có…có đói không? Tôi đi hâm nóng lại mỳ vằn thắn.”

Được lắm, từ lúc hắn về đến giờ tôi đã nói được hai câu, tất cả đều là hỏi hắn có ăn mỳ vằn thắn không. (=))))

Mày cho là người ta giống mày mỗi ngày đều ăn tám bữa à?

Tôi ở trong lòng tự vả cái miệng rộng của mình.

Nhưng điều khiến tôi không nghĩ tới chính là kim chủ ấy thế mà lại ngẩng đầu lên, nói đứt quãng: “Ăn…Cậu đăc biệt…đặc biệt mua riêng cho tôi mà…”

Lời nói không liền mạch là bởi vì kim chủ khóc một lúc nên cũng còn đang nghẹn ngào, viền mắt cũng hồng hồng, giọng điệu mang chút làm nũng với đôi mắt còn đọng nước nhìn tôi nói với tôi câu nói kia.

Tôi…

Tôi tát một cái lên trán mình làm cho bản thân tỉnh táo lại.

Kim chủ nghi hoặc không hiểu hỏi sao tôi lại làm vậy.

Tôi biết rõ nơi này không thích hợp ở lại lâu, tuy rằng hai cái đùi bị hắn ngồi đến không còn cảm giác nhưng vẫn cố gắng bạo phát tiềm năng cực hạn của cơ thể người, bế người lên liền ôm đến phòng ngủ đặt vào trong chăn, cúi đầu nói: “Tôi… tôi đi hâm nóng mỳ vằn thắn.”

Tôi vừa mới chuẩn bị đi, lại bị kim chủ kéo tay lại.

Não tôi trong nháy mắt hoạt động với công suất lớn, hình ảnh như đã từng xảy ra nổi lên trong đầu, trong đầu tôi lúc này chỉ có một ý nghĩa, đó chính là giờ khắc này rốt cục cũng tới rồi sao!

Nhưng mà kim chủ chỉ nói là: “Tôi muốn đi tắm, hâm nóng rồi thì mang đến phòng làm việc, tôi còn có chút việc phải làm.”

Cái gì…Không phải hôn mặt à…

Kẻ có tiền sao cứ như vậy thế, đùa giỡn tâm tình của người ta khiến cho người khác thật sự giận.

Tôi gật đầu chạy về phòng bếp, vừa nhìn chằm chằm lò vi sóng vừa nghĩ đến lời kim chủ mới nói, liếc nhìn thời gian, sắp một giờ sáng rồi, còn làm việc.

Tôi nghĩ đến những lời kim chủ nói trong cuộc họp buổi sáng nay mà tôi nghe được, nghĩ kỹ lại, quả nhiên trên thế giới không có bữa cơm nào không phải trả tiền.

Tôi hâm nóng xong mỳ vằn thắn rồi, hắn chưa tắm xong, tôi bưng tô đến phòng làm việc, đặt lên bàn cạnh máy vi tính, sau đó nhìn chiếc ghế trước bàn máy vi tính mà rơi vào trầm tư.

Kim chủ rất thích ngồi xếp bằng ở trên ghế rồi ôm eo tôi mà cọ cọ trên bụng tôi, thân người hắn lúc ngồi xếp bằng đầu hắn vừa vặn đặt ngay trên bụng tôi, những sợi tóc mềm mỗi lần đều cọ vào khiến tôi hơi ngứa.

Tôi nhìn cái ghế này hơn nửa ngày, lại nhìn bụng mình, trong giây lát, đầu trống rỗng, thân thể giống như không bị khống chế mà đi tới điều chỉnh lại độ cao của chiếc ghế, khiến nó thấp hơn một chút. (#Ju: móa, tâm hồn lại mất đi 1 nửa sự chong soáng rồi *cười đê tiện*)

Làm xong hết thảy, trong nháy mắt, mặt tôi đỏ lừ.

Tôi đúng là một thằng hạ lưu mà!!!!!

Lúc này phía sau vang lên tiếng ‘cạch’, tôi khẩn trương quay đầu lại nhìn, kim chủ xoa xoa tóc đứng ở cửa, vừa cười vừa nói: “Buổi tối ở lại đây à?”

Tôi nghĩ cũng không nghĩ mà điên cuồng gật đầu, thời gian này, ký túc xá đã sớm đóng cửa rồi!

Cũng không phải tôi muốn ở lại, you know?

Kim chủ gật đầu, nói rằng: “Vậy cậu đi đi, có việc tôi sẽ gọi cậu.”

Tôi ngơ ngác “Ơ” một tiếng, kim chủ nhìn tôi hỏi: “Làm sao thế?”

Tôi gãi gãi ót, nhìn cái ghế phía sau, lắc đầu, nói: “…Vậy anh tranh thủ còn nóng ăn đi…”

Kim chủ cười, nói: “Được.”

Tôi cúi đầu một cái, lúc sắp đi qua người kim chủ, kim chủ đưa khăn mặt cho tôi, nói: “Mang đến phòng vệ sinh giúp tôi nhé?”

Tôi điên cuồng gật đầu, cầm lấy khăn liền ra khỏi phòng làm việc.