Bao Nuôi Và Bao Nuôi Người Khác Là Trải Nghiệm Như Thế Nào?

Chương 7




Edit: An Ju

Tôi muốn uống rượu.

Thân là một đứa con nhà nông, tôi uống rượu từ nhỏ đến lớn, uống năm két bia với bạn học đối với tôi mà nói thì không khác gì nước lọc, qua năm tiếng, đến 7 giờ, trên bàn chỉ còn một mình hắn còn đứng thẳng.

Lúc này điện thoại di động của tôi vang lên, là kim chủ gửi tin nhắn tới.

Chỉ một chữ.

“Đến.”

Trong nháy mắt tôi cảm thấy eo không còn đau, chân cũng không còn tê, ngay cả khi nhìn xe đạp công cộng cũng thấy thích thú hơn là BMW.

Có thể là tôi đã uống hơi nhiều thật, hơn nữa cơ thể chịu thương, thật sự quá đau, tôi không thể đi xe đạp công cộng được.

Chờ xe bus công cộng rồi leo lên ngồi đến nhà kim chủ, đã gần 8 giờ, tôi vừa mò được cái chìa khóa cắm khóa vào ổ, cửa đã mở ra từ bên trong.

Tôi và kim chủ mắt to trừng mắt nhỏ 3 giây.

Tôi cứng ngắc nhếch khóe miệng, giơ tay lên nói.

“Hey man…”

Vẻ mặt kim chủ có chút kỳ quái nhìn tôi, hỏi: “Cậu uống rượu à?”

Phong ấn của hắn còn chưa được giả trừ, cả người vẫn còn hơi lạnh, tôi bỗng có chút chột dạ, cúi đầu ngửi mùi trên người mình, mất tự nhiên nói: “Không hôi…”

Kim chủ nhíu nhíu mày, tránh người ra, nói: “Vào đi.”

Tôi: “Ờ ờ.”

Tôi ở cửa vừa thay giày vừa nghĩ đây là lần đầu tiên hắn chờ mình… Vẫn luôn là tôi tới thật sớm, ở nàh chờ hắn đến 4, 5 tiếng đồng hồ…

Vừa vào nhà tôi đã ngửi thấy mùi rượu thuốc, lập tức căng thẳng, hỏi: “Anh bị thương à?”

Kim chủ quay đầu lại im lặng nhìn tôi, nói: “Cậu cảm thấy sao hả?”

Trong nháy mắt tất cả các vết thương lớn nhỏ trên người tôi đều trở nên đau nhức, ngay cả chỗ xương phần hông cũng đau đớn khó lường, rõ ràng vừa rồi còn nghĩ mấy vết thương này không vấn đề, hiện tại chúng như thể đau chết tôi rồi.

Đau, toàn thân đều cực đau.

Tôi ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, kim chủ cầm rượu thuốc đổ vào lòng bàn tay, chà hai tay cho nóng rồi vén tay áo tôi lên, thấy cánh tay có đủ loại vết bầm, xước các màu liền nhíu mày.

Tôi lập tức giải thích: “Không sao đâu, tôi không đau.”

Nói xong tôi lại rơi vào mê man, nói cái này để làm cái gì chứ…

Kim chủ không nói chuyện, cúi đầu xoa cánh tay cho tôi.

Xong rồi, kim chủ thay đổi rồi, hắn không phải là ‘tiểu khả ái’ của tôi nữa rồi.

Trầm mặc thị kim vãn đích Khang Kiều*

*Trích từ bài thơ ‘Tái biệt Khang Kiều’ (‘Tạm biệt Cambridge’). Bài thơ chủ yếu lột tả nỗi buồn của tác giả khi phải chia tay Cambridge, nước Anh. Câu thơ này t thử dịch thô sẽ là ‘Im lặng chính là Cambridge tối nay’, với hoàn cảnh hiện tại thì t mạnh dạn đoán là tác giả đang ám chỉ không khí cực im lặng và trầm buồn giữa hai người. Chi tiết về bài thơ truy cập link: https://baike.baidu.com/item/%E5%86%8D%E5%88%AB%E5%BA%B7%E6%A1%A5/6212#3_1

Tôi vắt óc suy nghĩ đề tài, cẩn thận bắt chuyện với kim chủ: “Anh… đi công tác có thuận lợi không?”

“Ừ.”

“Đi đâu thế?”

“Đức.”

“Ở Đức chơi vui không?”

“Không vui.”

“…”

GƯỢNG GẠO in hoa.

Tôi không nói gì nhìn trời, giờ khắc này chỉ hy vọng trời giáng sao Văn Khúc xuống cứu một kẻ giết chết các câu chuyện như tôi đi.

Hơn nữa kim chủ hình như tâm trạng không tốt lắm, không biết có phải ảo giác của tôi không.

Tôi cuối cùng lại nghĩ tới một chủ đề, nói: “À thì…Cảm ơn anh đã tài trợ.”

Động tác trong tay kim chủ ngừng một chút, nói: “Cảm ơn cái gì, cũng không phải đưa cho cậu.”

Tôi có thể coi là có cái để khoe khoang rồi, hết sức phấn khởi nói: “Không sao, học bổng của khoa Số Học chúng tôi đều là của tôi, cũng giống như là trực tiếp cho tôi rồi.”

Kim chủ ngẩng đầu ánh mắt phức tạp nhìn tôi, không biết có phải đang khen tôi không mà nói: “Vậy cậu cũng siêu thật.”

Ừm, đúng là khen tôi đó.

Tôi điên cuồng gật đầu, kim chú lại cúi đầu thoa rượu thuốc.

Tôi nói gì sai rồi sao?

Thế nhưng rất mau sau đó, tâm tình tôi lại không tốt, nhỏ giọng nói: “Anh…Anh với thầy Dương có mối quan hệ tốt không?”

Kim chủ không ngẩng đầu nói: “Tôi không phải đã nói với cậu anh ta là bạn trai anh trai tôi rồi sao?”

Tôi không phục: “Nhưng anh ta cũng là bạn cùng phòng đại học của anh mà…”

Kim chủ lại ngẩng đầu, cười, không phải là nụ cười mềm mại mà tôi đã quen mà lại là một nụ cười như có chút trào phúng.

Tại sao lại chê cười tôi…

“Cậu muốn nói cái gì? Bạn Tiểu Vạn?”

“Anh chắc chắn có mối quan hệ cực tốt với anh ta, không thì sao lại đầu tư vào một khoa chẳng có tí liên quan nào với công ty các anh như khoa Số Học?”

Kim chủ dùng một loại ánh mắt ‘cậu bị thiểu năng à’ nhìn tôi rồi nói: “Tôi không tài trợ cho khoa Số Học, mà là trận đấu giữa khoa Số Học và khoa Cơ Điện.”

Tôi vẫn không phục: “Nhưng chính là chúng tôi thắng mà.”. ngôn tình tổng tài

Kim chủ thở dài nói: “Tôi cũng không nghĩ tới các cậu có thể thắng.”

Tôi: “…”

Kim chủ tiếp tục chằm chằm nhìn tôi: “Vốn là tôi muốn chọn một vài thực tập sinh ở khoa Cơ Điện.”

Tôi: “…”

Kim chủ: “Chơi bóng rổ vui không?”

Tôi: “Cũng… tạm được.” Nói xong còn bổ sung thêm một câu: “Chỉ là có hơi đau.”

Vốn tôi còn đang tưởng là kim chủ vì muốn giúp đỡ thêm cho tôi nên mới nghĩ ra phương pháp đi đường vòng.

Sự thực đã chứng minh rằng chỉ là tôi nghĩ nhiều mà thôi.

Chủ nghĩa lãng mạn là không thể nào.

Tư bản chủ nghĩa sẽ không có tình cảm.

Kim chủ còn nói: “Có điều lúc bắt đầu tôi quả thực không muốn tài trợ, lúc này các sinh viên năm 4 có năng lực đều bị lôi kéo đi rồi, sinh viên năm 3 lại không ổn lắm…”

Tôi mở to hai mắt nghe, hi vọng có thể nghe được một ít chuyện có liên quan đến tôi.

Kim chủ thở dài: “Thế nhưng Dương Xán kêu anh tôi uy hiếp tôi.”

Tôi hỏi: “Uy hiếp gì anh?”

Kim chủ: “Còn không phải là nói nếu tôi không tài trợ liền bắt cậu…”

Tôi: “Hả?”

Kim chủ không nói nữa, vòng vo nói: “Thôi, lúc đầu đúng là cũng muốn chọn vài thực tập sinh, khoa Cơ Điện ở đại học I cũng không tệ lắm.”

Tôi vẫn không rõ hắn vừa nói về cái gì, “Ni khải”* là cái gì, sản phẩm ô tô mới sao?

*Chỗ này có liên quan đến câu kim chủ nói là ‘…bắt cậu…’ -‘你开..’ /nǐ kāi/ -> Tiểu Vạn nghe nhầm thành ‘尼凯’ /níkǎi/ =))) (à, chỗ … kia thì hẳn là uy hiếp sẽ khai trừ Tiểu Vạn đó, vì nói ko đầy đủ nên t dịch như vậy thôi)

“Khoa Số Học đại học I là tốt nhất.”

Kim chủ: “Đương nhiên tôi biết.”

Tôi bất giác phản ứng lại, kim chủ cũng là sinh viên khoa Số Học đại học I mà…

“Đúng rồi, anh cũng học khoa Số Học.”

“Ừ.”

“Vậy sao Số Học Cao Cấp của anh lại tệ như vậy?”

“…”

Kim chủ đột nhiên nặng tay bóp tôi một cái, thiếu chút là khiến hồn tôi bay ra ngoải rồi, vừa tức vừa cười nói với tôi: “Tối nay sao cậu lại nói nhiều thế hả?”

Tôi đau đến nhe răng nhếch miệng, lẩm bẩm: “Có thể tối vừa uống hơi nhiều…”

Kim chủ trừng mắt nhìn tôi, không nói gì, tôi bị trừng đến độ chân tay rã rời.

Những chỗ bị hắn chạm qua đều thật ấm, cả người như đang được ngâm trong hồ nước nóng, há miệng ra là có thể phun ra những bong bóng nhỏ.

Tôi chân tay mềm nhũn tê liệt ngồi trên ghế sofa, nhìn gò má góc cạnh rõ ràng của hắn, cùng với đôi lông mi có thể cho người đu dây, cảm giác say dần dần đánh vào trong đầu, não, tim, tay, chân đều thoát khỏi khống chế của tôi, chúng nó tự ý ôm kim chủ, ôm hắn vào trong lòng tôi.

Thân người kim chủ cứng lại trong chốc lát, nói: “Tôi đã từng nói không có lệnh của tôi không được động vào người tôi đúng chứ?”

Tôi “À” một tiếng, đặt đầu lên bả vai hắn, cọ cọ gò má hắn, giờ khắc nay, rượu làm con người ta dũng cảm hơn*, trong trời đất này không ai có thể quản tôi! Tôi chính là thần của vũ trụ này!

*Gốc là ‘tửu tráng túng nhân đảm’ (酒壮怂人胆), t chưa tìm được câu nào tương ứng các bác ạ.

Tôi nói: “Vậy anh trừ tiền đi.”

Kim chủ ngẩn người, phụt cười, bất đắc dĩ lắc đầu: “Cậu nhóc hư.”

Cảm nhận được kim chủ không tức giận, tôi càng làm quá hơn, ôm hắn càng chặt hơn, đầu cọ ở cổ hắn liên tục, hỏi sao hắn thích cọ tôi như vậy, thực sự là thoải mái…

Tôi lẩm bẩm: “Sau này anh đừng nhìn tôi như vậy, tôi thật khó chịu…”

“Nhìn cậu thế nào?”

“Chính… chính là nhìn tôi như thế…”

“Như thế là như thế nào?”

Tôi quay mặt hắn lại đến hắn nhìn tôi, kim chủ lấy kinh xuống, đôi mắt dài nhỏ không e dè, giống như hồ ly, sáng trong còn mang theo ý cười nhìn tôi, tôi trịnh trọng nói: “Sau này anh đều phải nhìn tôi như vậy.”

Kim chủ nở nụ cười: “Cậu là ai cơ chứ?”

Tôi trả lời: “Tôi, Vạn Tân Vinh.” (Êu khiếp, đọc đến chương 4 rồi mới biết họ tên nv chính =)))

“Vạn Tân Vinh là ai?”

Đầu óc vì say rượu mà rối như một đống keo dán, mặt kim chủ nhỏ mà trắng, mịn màng, ‘bẹp’ một cái, tôi thơm một cái vang dội, sảng khoái như thể đã thỏa được ý nguyện bao năm vậy.

“Vạn Tân Vinh là bạn trai anh.”

Nói xong tôi cũng mất ý thức, ngất đi.