Bạo Quân Cường Sủng Công Chúa Mất Trí Nhớ

Chương 21




Thời tiết ngày càng nóng hơn, tháng năm nên đi hành cung tránh nóng, bởi vì thời gian này nhiều sự vụ, cũng đã muộn một tháng mới đi. Ngu Hạ tự nhiên cũng bị mang đi hành cung tránh nóng.

Đi đường đã mất bảy ngày, Ngu Hạ ngồi xe ngựa không quen, nhưng nàng lại không dám oán hận câu nào. Mấy ngày nay Lưu Tứ không đến chỗ nàng, đối với nàng mà nói đã là chuyện tốt.

Tới sơn trang hành cung, đêm đó Ngu Hạ liền đi ngủ rất sớm. Mặt khác trong cung cũng vội, Thái Hậu, Quý Phi, Thục phi, Hiền phi cùng Đức phi đều tới, một ít phi tần phân vị cao cũng đều tới hành cung.

Trang sơn hành cung là tiên đế tu sửa, dựa núi gần sông, mùa hạ u tĩnh thấm lạnh, nhiều năm qua hoàng đế vẫn luôn ở bên này tránh nóng. Ngu Hạ được an trí ở Yên Lam các chỗ xưa nay Hoàng Hậu ở, chỗ của nàng ở trên cao, có thể nhìn rõ cảnh đẹp nơi xa, cũng là chỗ cung phi thèm thuồng nhất.

Ngu Hạ ngủ tới chạng vạng ngày hôm sau, nàng mới vừa tỉnh cũng cảm thấy mệt mỏi, Xảo Nhụy hầu hạ Ngu Hạ ăn chút gì.

Ngu Hạ lười nhác, cảm thấy cả người xương cốt đều mềm mại vô lực, còn muốn trở về tiếp tục ngủ.

Xảo Nhụy ngăn cản Ngu Hạ: “Nương nương, ngài mấy ngày nay luôn nằm, thân thể càng thêm yếu đi. Sơn trang hành cung phong cảnh rất đẹp, cùng hoàng cung khác rất lớn, phụ cận Yên Lam các có một lâm viên, đi cũng chỉ vài bước là tới, ngài đi ra ngoài đi một chút đối với thân thể cũng tốt.”

Ngu Hạ nghĩ nghĩ, vậy đi ra ngoài một chút đi.

Nàng thay đổi một bộ quần áo, cũng không có trang điểm hoa lệ, mặc kiện cung trang màu nhạt, cây trâm cũng rất đơn giản.

Hậu phi Cảnh Quốc ăn mặc quá mức lớn mật, đưa đến chỗ Ngu Hạ đều là loại phong cách mới nhất, Ngu Hạ cũng không tìm thấy mấy bộ hình thức bảo thủ.

Người bên dưới không rõ Ngu Hạ là thật sự được sủng ái hay là giả được sủng ái, dưới tình huống không rõ ràng chỉ có thể đưa cho Ngu Hạ đồ tốt nhất, tránh trường hợp đem người đắc tội, cho nên quần áo đưa cho Ngu Hạ đều là kiểu dáng lưu hành mới nhất.

Nếu ở trong cung lưu hành một thời, lại là trang phục hè, khó tránh khỏi liền có chút bất đồng.

Trên cổ Ngu Hạ trống không, ngày đó thấy biểu tình Lưu Tứ, nàng mang vòng cổ dường như đã kích thích hắn. Cho nên Ngu Hạ cái gì cũng không có mang.

Gáy ngọc thon dài, xương quai xanh lả dưới còn lộ ra một mảnh, nàng sinh đến băng cơ ngọc cốt, chọc người yêu thương.

Xảo Nhụy nhìn về phía Ngu Hạ, nàng không có tâm tư muốn bò lên người hoàng thượng như Liên Yên. Cảm thấy Ngu Hạ đẹp cũng liền không kiệm lời khen: “Chủ tử đổi bộ quần áo này khí sắc liền có vẻ tốt lên rất nhiều.”

Ngu Hạ cũng không thèm để ý cái này, hiện giờ là chạng vạng, các cung khác hẳn là đang dùng bữa, đi ra ngoài tản bộ hẳn là không chạm mặt người nào, nếu không gặp người khác ăn mặc tùy ý thoải mái là được.

Nàng cũng không có mang quá nhiều người, phía sau chỉ mang theo hai ba cung nữ, trên phiến đá xanh bám chút rêu, Xảo Nhụy thời thời khắc khắc đều cẩn thận đỡ cánh tay Ngu Hạ, sợ Ngu Hạ trượt chân.

Tuy là chạng vạng, lâm viên một chút cũng không khô nóng, không khí rất mát mẻ, Ngu Hạ đi một hồi tâm tình cũng tốt lên rất nhiều: “Ta nơi nào có yếu ớt như vậy, Xảo Nhụy, ta tự đi được.”

Xảo Nhụy đành phải buông lỏng Ngu Hạ ra.

Phía trước là một bụi hoa lớn, Ngu Hạ thích hoa cỏ xinh đẹp, nhịn không được tiến lên, phía trước là một tảng lớn hoa thược dược, Xảo Nhụy nói: “hoa chổ này thật đẹp, nương nương ngài thích thì hái mấy đóa cấm vào bình.”

Ngu Hạ xác thật thích, nàng nhìn trúng một đóa thược dược trắng đặc biệt kiều diễm, giơ tay vốn định hái nhưng nghĩ tới gì đó liền ngừng lại: “Thôi, ngày mai chờ ta tỉnh lại nó khẳng định sẽ héo.”

Vừa dứt lời, phía sau truyền đến thanh âm nữ tử nũng nịu: “Hoa thật đẹp.”

Ngu Hạ quay đầu lại liền thấy một nữ tử cẩm y hoa phục diễm lệ.

Nữ tử ước chừng mười bảy mười tám tuổi, mặt mày mang theo vài phần kiêu ngạo, nhìn thấy Ngu Hạ quay đầu lại, nàng vịn tay cung nữ lại đây: “Các ngươi hái chút hoa trở về, đặt ở trong phòng khẳng định rất đẹp.”

Ngu Hạ cùng người không thân, đành phải xoay người rời đi.

Nữ tử kia là Hân tần, phụ thân ở biên cảnh làm tiểu quan, xem như xuất thân nhà tướng, tính cách ương ngạnh một chút, tuy rằng không dám chống đối phi tần địa vị cao nhưng gặp phi tần địa vị so nàng thấp hơn nhất định sẽ nghĩ biện pháp chế nhạo một phen.

Thấy Ngu Hạ lớn lên xinh đẹp như vậy, Hân tần cũng đoán được Ngu Hạ chính là vị kia Phượng Nghi Cung.

Bởi vì thân phận Ngu Hạ thật sự xấu hổ, tuy rằng ở Phượng Nghi Cung nhưng trong tay không có một chút quyền lực, hoàng đế còn thường xuyên tra tấn, cho dù là Hân tần địa vị không cao cũng cảm thấy các nàng so Ngu Hạ hơn rất nhiều.

Rốt cuộc phụ thân các nàng đều ở trong triều nhậm chức, lại là người Cảnh Quốc.

Xảo Nhụy cũng biết Ngu Hạ thân phận xấu hổ, nàng nói: “Chủ tử, chúng ta trở về đi.”

Ngu Hạ quay đầu lại lại nhìn thoáng qua, đóa thược dược kia đã bị Hân tần hái xuống.

Nàng cũng không cảm thấy đáng tiếc, những đóa hoa xinh đẹp trong hoa viên dễ bị người hái, Xảo Nhụy chờ cách xa Hân tần mới nhẹ giọng nói với Ngu Hạ: “Đó là Hân tần, nàng xưa nay tranh cường háo thắng, các cung phi cùng nàng một chỗ đều bị nàng áp một đầu, phi tần phân vị thấp đều sợ nàng.”

Ngu Hạ gật gật đầu, nàng có thể nhìn ra, cách xử sự vừa rồi của Hân tần không giống người cẩn thận. Bất quá, Hân tần trong hậu cung mà như vậy về sau sợ là dễ rước hoạ vào thân.

Ngu Hạ cùng Hân tần gặp nhau vốn dĩ không có gì người biết, nhưng hân tần miệng rộng, sau khi trở về đắc ý dào dạt khoe khoang với những người khác: “Bổn tần ở lâm viên gặp được tân hoàng hậu của chúng ta, Hoàng Hậu yếu đuối giống như con thỏ, nàng thích một đóa hoa, bổn tần giơ tay hái trước mặt nàng, nàng cái gì cũng không dám nói mà xoay người đi.”

Bởi vì Hân tần xưa nay thích bắt nạt kẻ yếu, phi tần bên trên nhìn nàng ngu xuẩn bậc này chỉ cần không đắc tội mình cũng liền không quan tâm, phi tần gia thế địa vị kém Hân tần cũng chỉ có thể bị nàng khinh bỉ, cho nên nàng ở hậu cung quá dễ chịu, chính là có một cái không tốt, nàng không có bị hoàng đế sủng hạnh qua.

Qua hai ngày, đột nhiên có chưởng sự thái giám dẫn người lại đây, ở Yên Lam các của Ngu Hạ di dời một mảng lớn thược dược.

Hoàng đế bên kia có động tĩnh lớn gì hậu cung đều phải nghị luận một phen, chỗ Ngu Hạ nhiều thược dược như vậy cũng thành đề tài cho hậu cung nghị luận.

Thái Hậu cũng nghe nói chuyện của Hân tần, Hân tần miệng rộng, Thái Hậu nhãn tuyến lại nhiều, sự tình không thoát được sự khống chế của Thái Hậu.

Nghe xong chuyện này, Thái Hậu lạnh lùng nói: “Ngu xuẩn bậc này sống không quá tối nay.”

Tề Quý Phi ngồi phía dưới, nàng nói: “Bệ hạ bất công quá rồi, chỉ vì Hân tần nói mấy câu hắn liền tặng một mảnh thược dược cho Hoàng Hậu……”

Thái Hậu xoa xoa mi tâm, Tề Quý Phi ngu xuẩn như vậy bà thật sự không muốn tiếp tục bồi dưỡng, chờ sau khi hồi cung bà tính toán làm Tề Quý Phi lặng yên không một tiếng động chết đi, lại để muội muội Tề Quý Phi vào hậu cung.

Thục phi bên kia cũng nghe tới việc này, tuy rằng trong lòng ghen ghét nhưng nàng lại thanh tỉnh cười một tiếng, Thục phi nói: “Bệ hạ là đang làm bộ sủng ái Hoàng Hậu, chờ Quý Phi bên kia thiếu kiên nhẫn xuống tay hắn lại trị tội Quý Phi, đáng thương Hân tần ngu xuẩn, trở thành quân cờ của bệ hạ.”

Vào lúc ban đêm, Hân tần bị ban một dãi lụa trắng.

Hân tần bởi vì một chút việc nhỏ mà bị xử tử, này cũng làm một ít phi tần địa vị thấp sinh ra sợ hãi.

Chẳng sợ Hoàng Hậu không có thực quyền, khả năng cũng không được hoàng đế sủng ái như vậy cũng không phải các nàng có thể tùy ý trêu chọc.

Ngu Hạ ở hậu cung không có thế lực gì, Hân tần chết nàng một chút sự tình đều không biết, thậm chí Hân tần miệng rộng nói nàng yếu đuối nàng cũng không rõ lắm.

Yên lam các nhiều hơn một mảnh thược dược Ngu Hạ nhưng thật ra có chú ý tới, nhưng nàng cũng không có đem này cái này liên tưởng sâu xa.

Thẳng đến lúc chạng vạng nàng đi ra ngoài tản bộ, trở về tắm gội thay quần áo sau liền muốn đi lên giường ngủ.

Tẩm cung nàng thật ra rất an tĩnh, tất cả cung nữ nín thở ngưng thần, một bộ dáng thật cẩn thận. Ngu Hạ quản giáo cung nữ cũng không nghiêm, nàng tính tình nhu hòa, không khí trong cung cũng thực nhẹ nhàng.

Ngu Hạ muốn bò lên giường ngủ, vừa xốc màn lên Ngu Hạ liền hoảng sợ.

Trên giường rãi đầy cánh hoa thược dược, trắng, vàng,, hồng, đỏ, tím, thậm chí còn có cánh hoa thược dược màu xanh lục hiếm thấy.

Cánh hoa rãi một tầng thật dày, đem màu chăn hồng cánh sen hoàn toàn bao trùm, Ngu Hạ do dự xốc một góc chăn lên, phát giác bên trong vẫn còn một tầng cánh hoa thật dày.

Không hiểu được phải hái bao nhiêu hoa, xem bộ dáng này là có hơn một ngàn đóa.

Ngu Hạ xoa xoa đôi mắt, lại nhìn một lần, nàng không có hoa mắt, xác thật là cánh hoa thược dược, chóp mũi cũng tràn ngập một cổ mùi hoa nhàn nhạt, trên giường phủ kín cánh hoa nàng làm sao ngủ đây?

Nàng nghĩ nghĩ rồi đi ra ngoài hỏi Xảo Nhụy, lúc này rèm châu lay động, tiếng bước chân truyền đến: “Có thích hay không?”

Thanh âm trầm thấp vang lên, thân thể Ngu Hạ lập tức cứng đờ, chậm rãi xoay người sang chỗ khác.

Lưu Tứ ăn mặc một thân long bào, đầu đeo ngọc quan, hai tròng mắt hắn hẹp dài sâu thẳm, trên gương mặt tuấn lãng không có một tia ý cười, làm cho người ta cảm giác áp bách.

Ngu Hạ sợ tới mức sắc mặt tái nhợt: “Ta……”

Hắn đi lên phía trước một bước, Ngu Hạ liền lui một bước, thẳng đến không còn chỗ lui.

Lưu Tứ nắm cằm nàng: “Trẫm nghe người ta nói ngươi thích hoa thược dược.”

Ngu Hạ lắc lắc đầu: “Ta……”

Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi nàng: “Hân tần đã chết, người làm trẫm phiền chán đều phải chết.”

Ngu Hạ càng thêm sợ hãi, Lưu Tứ trên tay dùng sức, đem nàng kéo vào ngực mình: “Nghe mấy cái này ngươi có thể vui vẻ một chút hay không?”

Nàng nâng ngón tay mảnh khảnh bắt lấy quần áo Lưu Tứ: “Ta…… Ta không muốn chết.”

Nàng cũng sợ chọc Lưu Tứ phiền chán, Ngu Hạ còn muốn trở về gặp mẫu phi nàng.

Lưu Tứ cúi đầu ngậm lấy cánh môi Ngu Hạ, đem nàng đẩy ngã vào trong biển hoa thược dược.

Thực ngọt.