Báo Thù Độc Liên Hoa!

Chương 32: Chương 32





Lật Hạ không gọi bảo vệ nên hiện trường vô cùng hỗn loạn.

Các phóng viên vây kín ba người Lang Hiểu, Phó Ức Lam và Phó Tư Lam chật như nêm, ánh flash nháy lia lịa, không ngừng đưa ra một loạt các vấn đề vô cùng hóc hiểm.

Lang Hiểu bị một đám phóng viên lôi kéo, giận đến điên người nhưng chỉ có thể nhẫn nhịn.

"Tôi bây giờ mới nhận được tin tức này.

Khâu kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm của Lang thị từ trước đến nay vấn luôn được kiểm soát chặt chẽ, chờ tôi trở về tìm hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện, nhất định sẽ cho mọi người một lời giải thích thỏa đáng."
Nhưng câu trả lời như vậy sao có thể khiến đáp phóng viên xảo quyệt kia vừa lòng được.

Trong lúc nhất thời, thậm chí còn có người trực tiếp lên án Lang Hiểu lạnh lẽo vô tình, là loại thương nhân không có đạo đức.

Lang Hiểu chưa từng bị sỉ nhục ở trường hợp công cộng như thế này, nhưng lại không thể phát hỏa với phóng viên.

Hắn biết đám phóng viên này là do Lật Hạ cố tình mời đến để gây rối, nhưng bây giờ cũng chỉ còn cách nhẫn nhịn mà rút lui.

Phóng viên thấy vậy cũng như đàn ong vỡ tổ đuổi theo bọn họ xuống lầu.

Một đám người như gió cuốn mây tan rời đi, chỉ còn lại những tờ giấy trắng rơi lả tả trên mặt đất.

Lật Hạ dựa lưng vào ghế, ngoài cười nhưng trong không cười: "Bây giờ còn cần bỏ phiếu không?"
Mọi người im lặng không nói.

Lật Hạ vẫn cười: "Ở đây vẫn còn có người khác muốn cạnh tranh vị trí này với tôi sao?"
Vẫn là im lặng.

Thời gian lại trùng hợp như vậy? Người có mắt đều nhìn ra là do cô gái này giở trò quỷ.

Nhìn nụ cười vô tội kia thế nhưng lại dùng đến con bài vệ sinh an toàn thực phẩm này.

Đủ ngoan độc!
Tất cả mọi người bỗng thấy lạnh cả sống lưng.

Lật Hạ tươi cười, tập hồ sơ trong tay "Ba" một tiếng không nặng không nhẹ xuống bàn giữa bầu không khí tĩnh lặng.

Ánh mắt cô sắc bén, nhìn đảo qua tất cả những người đang có mặt ở đây, lời nói thốt ra lạnh lẽo như băng:
"Chú Giang, cháu nhớ trước đây chú từng là kỹ sư của Lật thị, có một năm bị nghiện ma túy, nợ nần chồng chất thiếu chút nữa thì vợ con ly tán, là mẹ cháu cho chú tạm ứng trước hai năm tiền lương, lại nhờ người giúp đỡ để chú cai nghiện, đúng không?"
Họ Giang hơi hơi cúi đầu xuống.

Lật Hạ lại rời ánh mắt đi, "Anh Trần, hai năm trước lúc đi du lịch anh bị tai nạn ô tô, không phải Lật thị đã cho anh vài vạn để an ủi động viên sao?
Nói tiếp mấy câu, mấy người phía dưới sắc mặt thay đổi liên tục.

"Lại nói, mấy vị ở đây, không ai là không có giao tình sâu xa với Lật thị cả..." Lật Hạ thầm than nhẹ, "Vẫn nói thương nhân lãi nặng khinh tình, tôi chỉ là người mới, mọi người không tin tưởng tôi cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng ít nhất tôi cũng đang từng bước đi lên để mọi người thấy được năng lực của tôi.

Việc mọi người lựa chọn một cách có mắt không tròng, không sao cả, chẳng qua lần sau nếu ai đó muốn làm ầm ĩ chuyện gì lên, tốt nhất suy nghĩ kĩ lưỡng, đừng giống như mấy người Phó gia với Lang gia, chỉ mải để ý chuyện phía trước, để lửa cháy đến mông rồi mà vẫn không biết."
Bốn phía lặng ngắt như tờ.

Lật Hạ chậm rãi đứng dậy, bỗng nhiên nở nụ cười: "Đương nhiên, cháu còn trẻ, công việc sau này còn cần mấy vị tiền bối dạy dỗ nhiều hơn!" Nói xong lễ phép cúi đầu chào, khiến cho mọi người đều cảm thấy mất tự nhiên.

"Tan họp!" Lật Hạ xoay người đi ra ngoài.

Trở lại văn phòng lập tức lên mạng xem tin tức, bản tin buổi sớm kia đã đăng tin với nội dung là một loạt các án kiện liên quan, mà đề cập nhiều nhất vấn là về Lang thị.

Vấn đề này vẫn luôn là vấn đề nóng hổi đối với người tiêu dùng.


Không đến một tiếng đồng hồ, khắp cả nước đã có hơn một ngàn phản hồi:
Lật Hạ tùy ý lướt qua các bình luận, mọi việc đều nằm trong dự đoán của cô.

Cái cô đang tìm là cái tên Lam Hân.

Khoảng thời gian xảy ra chuyện không may kia, Phó Lam thương hạ là do Lam Hân tiếp quản.

Chuyện này bà ta chắc chắn không tránh được liên quan.

Một khi đã như vậy thì không phải cô nên giúp Phó gia đá Lam Hân ra ngoài sao? Cho nên, khi cung cấp đầu mối kia cho Băng Thấm, Lật Hạ còn âm thầm nhắc đến cái tên Lam Hân.

Kể từ khi gian tình của Phó gia bị đưa ra ánh sáng, Lam Hân đối với bọn họ đã sớm trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay, việc này vừa vặn trở thành cơ hội thuận lợi cho Phó gia, mấy người đó sẽ nhất định tận dụng cơ hội này đá Lam Hân ra khỏi nhà.

Nhưng người phụ nữ giảo hoạt như Lam Hân nào có dễ đối phó như vậy?
Chắc chắn lại sắp có kịch hay để xem rồi, Lật Hạ âm thầm cảm thấy mỹ mãn, click chuột đóng trang web lại.

Mặt khác, giờ phút này, một số người đang ngồi trong xe xem tin tức trên di động lại không hề cảm thấy mỹ mãn.

Lang Hiểu xem tin tức mới biết là đối thủ có chuẩn bị mà đến.

Đồ uống của Lang thị năm ngoái đều được báo cáo đã bán hết, nhưng hiển nhiên thực tế không phải như vậy.

Cho dù là Lang Hiểu, nhìn đến đây cũng không nhịn được mà khiếp sợ, tay run lên, suýt chút nữa đánh rơi cả điện thoại, nhìn hai người còn lại trong xe hét lên: "Rốt cuộc nhà mấy người làm ăn kiểu quái gì vậy?? Đã nói hàng hóa để ở Lật thị rất nguy hiểm, phải nhanh chóng chuyển hết về kho hàng của Phó gia.

Giờ thì sao?! Tôi thật muốn trông mắt nhìn xem mấy người giải quyết chuyện này như thế nào!"
Dù sao Phó Ức Lam cũng không có kinh nghiệm thực chiến, liền có chút hoảng hốt: "Làm sao chúng tôi ngờ được cô ta đột nhiên đòi lại cổ phần cùng quyền kinh doanh của công ty chứ? Hơn nữa nhiều hàng như vậy, sao có thể chuyển hết đi trong một sớm một chiều hả? Nói cho cùng, không phải chúng ta vốn nghĩ có tấm chi phiếu kia, Lật thị sẽ sớm vỡ nợ, ai mà ngờ....." Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói, thật không ngờ Lật Hạ lại có thể chuyển nguy thành an, bình an vô sự vượt qua....!
Dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng biết đây là Nghê gia thả cho Lật Hạ một con ngựa, liên tục kéo dài thời hạn thanh toán.

Trừ Nghê Lạc, Phó Ức Lam thật không nghĩ đến Lật Hạ còn có biện pháp nào khác khiến Nghê gia đồng ý hoãn lại kì thanh toán.

Nếu trước kia cô ta chỉ là nghi ngờ, thì bây giờ đã có thể khẳng định chắc chắn, nhất định hai người đó có quan hệ.

Cô ta hận.

Kể từ khi Lật Hạ tung ra vụ bê bối của Phó gia, thậm chí mấy người đàn ông bình thường vẫn luôn ân cần xun xoe bên cạnh cô ta thế nhưng bây giờ lại tránh cô ta như tránh tà.

Thanh danh của Phó gia nát bét, tìm được một gia đình môn đăng hộ đối cũng đã khó, nói gì đến muốn trèo cao.

Mà Lật Hạ, lại đã hoàn toàn rũ bỏ quan hệ với Phó Hâm Nhân, một mình gánh vác cứu lấy Lật thị, phong sinh thủy khởi...!như thế bảo sao cô ta không hận chứ?
Cô ta càng nghĩ càng thêm phẫn hận, mà Lang Hiểu lúc này cũng đã tỉnh táo lại:
"Chuyện lần này, Lang thị hoàn toàn không liên quan, sau khi trở lại công ty sẽ lập tức đăng tin thanh minh.

Tôi sẽ nói chúng tôi hoàn toàn không ủng hộ hành vi này của bên các cô.

Cho nên, mấy người nên chuẩn bị trước tâm lý đi."
Phó Ức Lam kinh hãi: "Sao anh có thể làm như vậy?"
"Bên anh không có trách nhiệm ư?" Phó Tư Lam hừ lạnh: "Các anh bên đó ra sức tuyên truyền quảng bá, đẩy doanh thu cao lên tận trời, dồn toàn bộ áp lực tiêu thụ lên người bọn tôi.

Vì muốn nâng cao thành tích, đem toàn bộ lượng hàng hóa vượt cầu đẩy hết sang cho bọn tôi.

Các anh ghi nhận là hàng hóa đã bán hết, nhưng thực ra lại chẳng tiêu thụ được bao nhiêu, toàn bộ đều tồn ở trong kho, hơn nữa còn đều đã quá đát.

Bên đại lý đã sớm không thể bán được rồi."
"Tôi đã từng nhắc nhở anh không ít lần..." Phó Tư Lam càng nói càng trở nên lạnh lẽo: "Bảo các anh đứng có cố tình ganh đua với Băng Thấm, đặt chỉ tiêu ngắn hạn thôi, cố tình cưỡng ép như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ không chịu được, anh không nghe cơ.

Giờ thì hay rồi, mất nhiều hơn được."
Lang Hiểu cũng không còn cách nào khác, sau khi cùng Bằng Thấm dây dưa trên tòa thành công lấy được nhãn hiệu Hỉ Bích, trước hết phải đi trước chiếm thị phần, không thể không tích lũy hàng tồn kho.

Dù sao cũng chỉ là mấy đại lý, hắn ta cũng không quá để ý.


Nghe Phó Tư Lam dạy dỗ xong, hắn ta cũng không giận, ngược lại còn cười: "Phó Tư Lam, cô hẳn cũng biết, việc này, tốt nhất không nên kéo chúng tôi vào, mới là biện pháp tốt nhất."
Phó Tư Lam im lặng, cô đương nhiên là hiểu rõ.

Tuy rằng rất khó chịu, nhưng điều Lang Hiểu nói đúng là sự thật.

Nếu muốn làm lớn chuyện lên, khởi đầu vẫn là Phó gia, cho dù thế nào đi chăng nữa thì vụ việc lần này Phó gia cũng không thể tránh khỏi liên quan.

Cho dù là mình tự có ý định sửa lại hạn sử dụng hay là do lỗi in từ phía xưởng sản xuất thì đây đều là vi phạm đạo đức kinh doanh.

Có kéo thêm Lang gia xuống nước cùng thì kết quả cũng không có gì thay đổi.

Vì lợi ích lâu dài, quả thực không nên kéo thêm đối tác lâu năm là Lang gia này xuống nước chung.

Phó Ức Lam cũng hiểu được đạo lý này, im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: "Bọn tôi biết, cho nên, hy vọng anh cũng sẽ tìm cách giúp Phó gia tránh khỏi vụ việc lần này."
Ngón tay Lang Hiểu lướt trên màn hình điện thoại, khóe miệng hiện lên một nụ cười quỷ dị: "Thời điểm phát sinh sự việc này, quản lý không phải là do người dì yêu dấu của các cô sao? Lại nói, gia đình cô chịu sỉ vả mất mặt đến như vậy, không lẽ vẫn còn muốn liên quan đến bà ta?"
Ý tứ vô cùng rõ ràng, chính là đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu Lam Hân.

Cả hai người đồng thời ngẩn ra, rồi gần như đồng thanh:
"Được!"
"Không được!"
Mà giây phút này, Lam Hân đang trong tình thế đầu sóng ngọn gió lại đang ở đầu bên kia thành phố, hưởng thụ một loại cảm giác "đầu sóng ngọn gió" khác.

Bà ta và Phó Hâm Nhân đã nhiều ngày không gặp, lần này thật vất vả mới có thể ở riêng một chỗ với nhau nên khó tránh khỏi tình trạng "mây mưa thất thường."
Kể từ khi gian tình của Phó Hâm Nhân bị lộ ra, mỗi lần Lam Ngọc học được các loại tư thế gợi cảm quyến rũ ở trên giường mới đều tìm đến hắn, nhưng vẽ hổ không thành lại thành chó*, nên đều khiến ông ta mệt không nhấc người lên được, mà mỗi lần như vậy là Lam Ngọc lại mắng ông ta bị hồ ly tinh quyến rũ.

*nguyên văn là họa hổ loại cẩu, ý ám chỉ những người bất tài, vô dụng nhưng ham làm việc lớn chỉ chuốc lấy thất bại mà không hay.

Mỗi lần đều là mang hảo ý đến nhưng xong việc lại biến thành cãi nhau nên hai vợ chồng liền trực tiếp phân phòng để ngủ.

Trước kia khi Lam Ngọc còn ôn nhu yếu đuối, Phó Hâm Nhân ngẫu nhiên còn có thể trấn an đôi ba câu, hiện tại bà ta càng ngày càng cứng rắn, không ngừng bắt lỗi ông ta, khiến ông ta càng ngày càng chán ghét người vợ này, cuối cùng lại càng cảm thấy vẫn là Lam Hân tốt.

Giống như hiện tại, ông ta chỉ hận không thể đem Lam Hân hòa vào trong mình được vậy.

Xong việc, hai người đều mồ hôi như mưa, Lam Hân xoay người rút từ trong ngăn kéo ra một tập ảnh ném về phía ông ta.

Là một loạt ảnh chụp khoảnh khắc thân mật của Lam Ngọc và luật sự Giản Nam, thậm chí còn có ảnh hai người vào khách sạn.

.

Chap‎ ????ới‎ l????ô????‎ có‎ tại‎ ⩶‎ trù‎ ????tr????yệ????.ⅴ????‎ ⩶
Phó Hâm Nhân vừa nhìn liền giật mình, phản ứng chính là, không ngờ người vợ vẫn luôn như cừu non kia của mình lại.....có người ở bên ngoài?
Lam Hân cười: "Thấy không, đây là lý do gần đây vợ của anh vẫn luôn vắng vẻ anh đấy.

Bởi vì người ta đã có người khác rồi.

Có khi còn đem mọi chuyện vô dụng anh không làm được ra ngoài áp dụng cả lên người Giản luật sư í chứ!"
Lời này nói ra có chút kỳ quái.

Phó Hâm Nhân suy nghĩ một chút, cả người liền run lên: "Giản Nam là người của cô.

Cô....cô là người thiết kế mọi chuyện?"
Lam Hân nở nụ cười ý vị, quyến rũ như một con độc xà: "Một nhà mấy người vứt bỏ tôi ở bên ngoài, tôi đương nhiên phải chuẩn bị một chút để phòng thân chứ.

Tỷ như nguy cơ lần này, ông và Lam Ngọc chỉ cần ly hôn là được, vậy mà lại mấy người lại lôi tôi ra làm người chịu tội thay.


Ngoại trừ Giản luật sư, ông có chắc là trong tay tôi không còn điểm yếu nào của mấy người nữa không?"
Người đàn bà này từ trước tới nay vẫn luôn âm ngoan thủ lạt, lần này, sự âm ngoan đó lại được dùng trên người ông ta, khiến ông ta lạnh cả người: "Ly hôn với bà ta sao có thể giải quyết được vấn đề chứ?"
"Đương nhiên là không thể giải quyết.

Nhưng nếu ông ly hôn với bà ta, tôi sẽ giúp ông nghĩ cách giải quyết vấn đề này.

Và tất nhiên, nếu ông dám đứng ở phe đối lập với tôi thì cũng đừng trách tôi xuống tay vô tình nhé."
Phó Hâm Nhân lại run lên.

Lam Hân đánh người xong lại cho một viên kẹo, cười cười bò lên cổ ông ta: "Nhiều năm ở chung như vậy rồi, em và cô ta, ai tốt ai không, chẳng lẽ anh còn không rõ sao? Hơn nữa, cổ phần của Lật thị sau này, em vẫn sẽ để lại cho hai đứa con gái của anh, so với mẹ ruột của chúng nó thì có điểm gì không tốt bằng chứ? Nhưng nếu mấy người không biết cảm kích, em nhất định sẽ lấy lại hết đó."
Nếu lúc trước Phó Hâm Nhân còn đang do dự, nhưng những câu sau đó đều liên quan đến tiền đồ của ông ta, ông ta không thể làm ngơ được.

Thế nên ông ta lập tức đồng ý.

Sau khi giao mọi chuyện cho Lam Hân xử lý, ông ta liền cảm thấy an tâm hơn không ít, hai người lại một lần nữa chơi trò "rung giường", sau đó liền kiên định về nhà, muốn đem đống ảnh kia về để vấn tội Lam Ngọc, ly hôn với bà ta.

Nhưng vừa về đến nhà liền thấy ba người phụ nữ trong nhà đang ngồi ngay ngắn trên ghế.

Phó Hâm Nhân còn chưa kịp mở miệng đã nghe Phó Ức Lam nói: "Bọn con quyết định, ngày mai sẽ mở họp báo tuyên bố mọi trách nhiệm liên quan đến sự việc kia đều là của dì."
Phó Hâm Nhân mặc dù đã sớm dự đoán được mọi người trong nhà sẽ nghĩ như vậy, nhưng lại không ngờ được lời nói lại được nói ra từ miệng của Phó Ức Lam: "Ức Lam, dì còn vẫn luôn đối xử với con rất tốt."
Nhưng sắc mặt Phó Ức Lam vẫn không hề thay đổi mảy may: "Thì sao chứ? Vấn đề lần này Lang thị sẽ không ra mặt, chúng ta phải gánh toàn bộ trách nhiệm.

Đẩy dì ấy ra là cách tốt nhất."
Phó Hâm Nhân đột nhiên cảm thấy đứa con gái này xa lạ một cách đáng sợ, trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác chán ghét đối với cái nhà này, nhìn về phía Phó Tư Lam: "Còn con nghĩ sao?"
Phó Tư Lam bình tĩnh nói: "Dì không phải là người dễ đối phó.

Chúng ta cắn dì ấy một miếng, dì ấy nhất định sẽ cắn trả mười miếng.

Con không đồng ý." Phó Hâm Nhân nghe xong cảm thấy vui mừng, nhưng cô vẫn chưa nói xong: "Nhưng mẹ nói có cách."
Ông ta càng kinh ngạc, người đàn bà vô dụng này thì có cách gì chứ, trong lòng càng cảm thấy tức giận, "Ba!" một tiếng ném xấp ảnh xuống bàn, "Vậy thì hãy nói chuyện này trước đi.

Bà dám tư thông với luật sư của tôi? Tôi muốn ly hôn!"
Lam Ngọc lại không hề sợ hãi, cũng lấy ra một xấp ảnh ném xuống: "Ly hôn rồi ông sẽ đi kết hôn với cô ta sao?"
Phó Hâm Nhân nheo mắt nhìn, sắc mặt liền thay đổi.

Là ảnh một loạt các tư thế của Lam Hân và Giản Nam-Giản luật sư ở trên giường, trên bàn làm việc...!Ở tấm ảnh gần ông ta nhất, Lam Hân thậm chí đến cả cái quần lót chữ T bé xíu kia cũng không kịp cởi ra liền chìa mông để cho "lão nhị" của người ta ra vào.

Khí nóng xộc thẳng lên đầu, cho dù là việc Lam Ngọc ở bên ngoài có người khác cũng không khiến ông ta phẫn nộ như thế này.

Ông ta không coi Lam Ngọc là vợ, nhưng lại thực sự coi Lam Hân là người tình của mình.

Ông ta yêu nhất chính là biểu hiện của bà ta ở trên giường, nhưng ông ta không sao ngờ được, thì ra toàn bộ mặt quyến rũ phong tao này của bà ta không phải chỉ ông ta có thể thấy mà bà ta cũng để cho người đàn ông khác thưởng thức.

Lam Ngọc nhìn Phó Hâm Nhân chấn kinh đến đứng hình mới biết ông ta thực sự có tình cảm với Lam Hân, trong lòng vừa đố lại vừa hận, nói: "Cái này hay lắm rồi, thì ra người đàn bà của ông không chỉ rên dưới người của một mình ông mà là dưới người của tất cả đàn ông nhỉ?"
Phó Ức Lam đứng im bất động, Phó Tư Lam đỡ trán.

Nét mặt già nua của Phó Hâm Nhân tái mét lại, một câu cũng không nói nên lời.

Lam Ngọc thấy vậy lại cười: "Tôi ở một chỗ với Giản luật sư là vì tôi đã lấy mấy tấm ảnh này để uy hiếp ông ta, buộc ông ta phải hỗ trợ đối phó với Lam Hân.

Tất cả đều là vì cái nhà này, ông không cần cảm ơn."
Người đàn bà này đúng là ngu không thể tả! Phó Hâm Nhân vừa bất đắc dĩ lại không thể nói, Giản luật sư vốn chính là người của Lam Hân, ở cùng một chỗ với bà chính là do Lam Hân thiết kế, nghẹn cả nửa ngày mới nói được một câu:
"Cổ phần Lật thị của con gái nằm trong tay bà ta, nếu chúng ta không gây chuyện, bà ta lại không có người thân, số cổ phần đó đương nhiên sẽ để lạ cho con gái chúng ta.

Nhưng nếu chọc đến bà ta, bà ta có thể thu hồi lại số cổ phần đó bất cứ lúc nào.

Bây giờ Lật thị đã hóa giải được nguy cơ của tấm chi phiếu kia, bà có biết từng đó cổ phần tương đương với bao nhiêu tiền không?"
Lam Ngọc mỉm cười dương dương tự đắc, vuốt màn hình điện thoại, lưu lại phần ghi âm, cảm thấy an tâm.

Phó Tư Lam cúi đầu không nói câu nào, cô cũng có tình cảm với dì, nhưng Phó Lam thương hạ, nhất định phải giữ được.

Phó Ức Lam lại vô cùng nhẹ nhàng: "Ba, không sao, chúng ta và Giản Nam luật sư phối hợp, nhất định khiến bà ta phải ngồi tù.

Cho dù bà ta muốn mời luật sư để xử lý tài sản của mình thì Giản luật sư cũng sẽ giúp chúng ta làm giả tài liệu để lừa bà ta."
Phó Tư Lam đứng dậy bỏ đi.

Nội tâm Phó Hâm Nhân đang tranh đầu kịch liệt đến nỗi trán toát cả mồ hôi, Phó Ức Lam lại chậm rãi giục: "Ba, chuyện lần trước sáng tỏ, đời này ba và dì nhất định sẽ không thể ở cùng nhau được nữa rồi, bằng không ba sẽ dần dần lại đi vào còn đường cũ, đổi một tiểu tam khác, ba có thể tránh được sự chỉ trỏ của người đời không? Hơn nữa, ba định làm bà nội tức chết sao?"
Phó Hâm Nhân ngẩn ra: "Mày dám?"

"Con hiếu thuận như vậy đương nhiên là không dám." Phó Ức Lam nhẹ nhàng cười, "Ba so với con càng hiếu thuận hơn, cho nên đương nhiên cũng không dám rồi.

Hoàn hảo lần trước bà nội muốn tâm hồn được thanh thản nên ở trong núi ăn chay niệm phật, bằng không nếu bà thấy được tin tức này của ba và dì, liệu bà còn có thể sống tiếp được hay không chứ? Ba không nghĩ cho cái nhà này thì cũng nên nghĩ cho bà nội, phải không ạ?"
Phó Hâm Nhân muốn ngồi cũng không được, đành phất tay áo bỏ đi.

Phó Ức Lam chậm rãi đứng dậy, "Một lát nữa con có hẹn với Lang Hiểu, không ở nhà ăn cơm."
Lam Ngọc không có ý kiến, người cần gặp đều đi rồi, rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho Giản Nam: "Theo kế hoạch chúng ta đã bàn bạc mà làm, thù lao sau khi chuyện này hoàn thành sẽ thanh toán nốt."
Mà Giản Nam lúc này lại đang nhìn điện thoại đọc hai tin nhắn gần như đều được gửi đến cùng một lúc từ Lam Ngọc và Lam Hân, nội dung giống nhau như đúc, không hề nghĩ ngợi mà chuyển tiếp đi, còn thêm một câu.

Vì thế, lúc này, trong khi Lật Hạ đang ngắm phong cảnh bên ngoài cửa xe thì nhận được hai tin nhắn được gửi đến từ số được lưu là "Tiện nam", nội dung giống nhau, kèm thêm một câu: "Nhờ phúc của cô, tài sắc song thu.

Lần sau có chuyện mong được tiếp tục hợp tác."
Lật Hạ không trả lời, quay đầu nhìn Nghê Lạc đang lái xe: "Ngày mai ở Phó Lam thương hạ sẽ có rất nhiều phóng viên đến, thật muốn đến xem náo nhiệt a."
"Vậy đến xem đi." Nghê Lạc vẫn chuyên tâm lái xe, "Hôm nay tới quán bar khi về chắc đã muộn rồi." Nói xong lại không quên bất mãn nói thêm một câu: "Tính cả lần buổi tiệc mười năm khánh thành lần trước, bỏ qua mấy lần gần đây, thì nhân tình em thiếu của anh nhất định anh sẽ đòi về bằng hết."
Lật Hạ chẹp miệng: "Được rồi, không ngờ anh cũng nhỏ mọn như thế đấy, sổ sách lại rõ ràng đến như vậy, còn là còn, không ai quỵt của anh đâu mà lo.

Một lát nữa đi ăn cơm, xem phim để em mời.

Từ nay về sau mọi thứ đều do em mời, được chưa?"
Nghê Lạc nhíu mày: "Đó cũng không thể coi là mời được, đây là chi phiếu không có lợi tức, nếu tính theo lãi suất ngân hàng bây giờ, mỗi ngày em thiếu anh một khoản tiền là...."
Nhưng còn chưa kịp nhẩm xong, mặt liền nóng lên.

Lật Hạ nhào qua ôm cổ anh, ở trên mặt anh cắn một cái.

Bờ môi con gái mềm mại, thanh âm trong trẻo như tiếng chuông gió: "Haha, cái hôn này của bổn cô nương trị giá thiên kim, lợi tức đã hoàn toàn trả hết.

Nếu anh vẫn không hài lòng, để em hôn anh thêm vài cái nữa là được rồi....."
Nói xong người liền nhào tới dáng vẻ muốn nghiêm túc thực hiện, lại bị Nghê Lạc không kiên nhẫn đẩy ra, tay hung hăng lau mặt: "Trên mặt toàn là nước miếng, bẩn chết đi được." Miệng thì nói lời độc địa nhưng trong lòng lại đang như mở cờ trong bụng.

Lật Hạ không để ý, tiếp tục ôm cổ anh cọ cọ, Nghê Lạc nghiêng nghiêng vai: "Này, tránh ra, anh đang lái xe đấy."
Lật Hạ ừ một tiếng, nhưng vẫn tiếp tục ôm anh, nghiêng đầu dựa trên vai anh, im lặng nở nụ cười.

Nghê Lạc cũng không nhịn được cong miệng cười, đáy lòng mềm nhũn, không đẩy cô ra nữa.

Từ rạp chiếu phim ra đã là 9h tồi, vừa vặn kịp thời gian lên bar.

Lúc Lật Hạ và Nghê Lạc đến quán bar, bên trong tiếng nhạc đinh tai, trên vũ trường, những con người trẻ tuổi đang điên cuồng theo âm nhạc.

Đã lâu không được trải nghiệm bầu không khí sôi động của âm nhạc và tuổi trẻ như vậy, tinh thần Lật Hạ nháy mắt lên cao, phấn khích giữ chặt tay Nghê Lạc nói: "Hay là chúng ta qua nhảy trước một chút đi!"
Nghê Lạc không hứng thú nói: "Không nhảy."
"Tới đây không nhảy thì anh tới làm gì?"
"Uống rượu."
"....."
"Người Tiểu Lật Tử mang tới sao có thể không nhảy được chứ?"
Nghê Lạc không thoải mái nhíu mày, cảm thấy cái xưng hô "Tiểu Lật Tử" này đã thân mật quá mức cho phép rồi.

Còn chưa kịp quay đầu lại nhìn rõ mặt mũi người đàn ông kia đã thấy biểu tình vui sướng thoải mái trên mặt Lật Hạ: "Anh A Đông!"
A Đông? Lại còn anh?
Nghê Lạc nhất thời cảm thấy rất không được tự nhiên, không ngờ cô gái kia lại còn nghiêng người định nhào về phía người đàn ông đó, may mà anh nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra tóm cổ áo cô lôi lại.

Lật Hạ chớp chớp mắt, chỉ là thấy người bạn cũ đã lâu không gặp, muốn đi qua vỗ vai chào đón một chút thôi mà.

Mà A Đông cũng không biết tình huống hiện tại là cái gì, tiếp tục vô cùng thân thiết nói: "Tiểu Lật Tử càng ngày càng xinh đẹp nha!" Vừa nói tay vừa đặt lên vai cô, ở ngay trước mặt Nghê Lạc, vô cùng thân mật vỗ vỗ.

Lật Hạ đột nhiên cảm thấy cổ áo lại bị thít chặt hơn chút nữa, thiếu chút nữa kêu thành tiếng, anh muốn làm gì anh ấy thì làm đi, nhéo em làm gì chứ!?
"Nghê Lạc, đây là A Đông, là tay keyboard chính trong ban nhạc của bọn em, vô cùng lợi hại...." chữ "đó" còn chưa kịp nói xong sau lưng liền cảm thấy lành lạnh.

Từ lúc nào em lại trở thành "bọn em" với tên đó thế?
Nghê Lạc liếc mắt về phía ban nhạc đang đứng ở trung tâm sàn nhảy, khinh thường nhíu mày: "Ồ, kia là cái ban nhạc hạng tám đó của anh sao?"
Lời nói khiêu khích vừa thốt ra, sắc mặt A Đông liền như tro tàn, mà Lật Hạ cũng vô cùng sửng sốt, sao đột nhiên Nghê Lạc có thể nói những lời nói như vậy được chứ?
Lật Hạ còn chưa kịp hòa giải, khúc nhạc liền kết thúc, A Đông khoa trương khom người làm thủ thế mời, cũng vẫy tay ra hiệu với mấy người bạn bên kia của mình: "Vậy có thể cho mọi người chiêm ngưỡng một chút năng lực của anh không? Đúng lúc bây giờ vừa xong một bài, chúng ta thử một chút?"
Lật Hạ giơ chân xua tay, nhưng vẫn không ngăn cản được người nào đó đang hết sức kiêu ngạo: "Đúng lúc, cho mấy người thấy cái gì gọi là hạng nhất."
Lật Hạ đỡ trán, anh đây chính là không biết sợ đúng không? Mấy người này đối với mấy món nhạc cụ này đã sớm chơi đùa quen tay đến mực thành tinh, mặc kệ là so cái gì, Nghê Lạc lần này nhất định sẽ bị biến thành trò hề, bị ngược cho thành cám a!
Nghê Lạc vừa muốn đi lên lại bị Lật Hạ chạy tới ngăn cản: "Nghê Lạc, bỏ đi." Cô sợ cái sự tự tin nhỏ nhoi của anh ấy sẽ bị đả kích mất!
Nhưng cái ánh mắt lo lắng này lại thiếu chút nữa kích thích Nghê Lạc phát điên.

"Quên nói cho em." Nghê Lạc sắc mặt âm trầm, gỡ tay cô ra: "Anh là một người đàn ông rất thích ăn dấm chua!".