Báo Thù Độc Liên Hoa!

Chương 48: Chương 48





Dưới sự nỗ lực hết mình của Nghê Lạc, hơn một năm sau khi kết hôn, Lật Hạ cuối cùng cũng mang thai tiểu Tiểu Lật Tử.

Người vui vẻ nhất chính là mẹ Nghê, cuối cùng cũng được ôm cháu trai rồi, chính vì thế liền vui mừng vất con trai qua một bên.

Mấy tháng đầu mang thai của phụ nữ cần phải an thai, mà mẹ Nghê lại vô cùng cùng nghi ngờ khả năng tự kiềm chế của Nghê Lạc, cho nên liền đuổi Nghê Lạc ra khỏi phòng ngủ chính về phòng ngủ cũ của mình, sau đó còn chuyển một cái giường nhỏ vào trong phòng của hai người để giám sát.

Nghê Lạc đột nhiên không được ôm Tiểu Lật Tử nhà mình đi ngủ nữa, cảm thấy không thể chấp nhận được, cho nên liền đi tìm mẹ Nghê để kháng án, nhưng mẹ Nghê hiển nhiên không đáp ứng, nói: "Mấy tháng đầu rất quan trọng!"
Nghê Lạc phát điên: "Con là người trưởng thành rồi, tự biết chừng mực mà.

Hơn nữa con cũng đâu muốn làm gì, chỉ là muốn ôm cô ấy đi ngủ thôi cũng không được sao? Đây chính là để con và tiểu bảo bảo có thể trau dồi tình cảm cha con đó!"
"Giờ nó chỉ bé bằng hạt đậu, trau dồi cái quái gì chứ?" mẹ Nghê vô cùng bình tĩnh nói:
"Hơn nữa mẹ không tin tưởng năng lực tự kiềm chế của con được! Chẳng may cháu trai bảo bối của mẹ xảy ra chuyện gì thì sao? Mẹ...."
Nghê Lạc thở phì phò: "Này, mẹ có thể ôm cháu trai không phải là nhờ công của con sao.

Mẹ, mẹ....." Nghê Lạc cắn môi rối rắm cả nửa ngày, rốt cục tìm được một câu: "Qua cầu rút ván!"
"Đúng, chính là thế! Mẹ không thể qua cầu rút ván như thế được!"
Lật Hạ ngồi ở một bên nghe, sắc mặt luân phiên hết trắng lại hồng, vô cùng phong phú.

⊙﹏⊙b Cách mẹ con nhà này nói chuyện với nhau thật đúng là....!
Kiều Kiều ngồi bên cạnh Lật Hạ, nghe vậy nghiêng đầu nghi hoặc hỏi: "Vì sao mẹ nhỏ có tiểu bảo bảo lại là công của ba nhỏ ạ?"
Lật Hạ tiếp tục ⊙﹏⊙b
Nhưng yêu cầu của Nghê Lạc cuối cùng vẫn bị phủ quyết.

Nghê Lạc chỉ có thể ôm vẻ mặt T^T chạy sang ghế sofa cào móng vuốt rên rỉ: "Bà già chết dẫm, bà già chết dẫm..."
Lật Hạ đau lòng bộ sofa mới mua, mắt thấy chúng sắp bị Nghê Lạc cào thủng, liền đi tới an ủi: "Đừng lo mà.

Không thì đợi đến khi mẹ ngủ em sẽ trộm đến phòng anh nhé."
Lật Hạ nhoẻn miệng cười.

Phòng ngủ cũ của Nghê Lạc mang đậm phong cách của con trai, mô hình rồi thì lưới bóng rổ các thứ, tràn ngập hơi thở thanh xuân, mang lại cảm giác rất...!
Khụ khụ, amen, bây giờ cô không thể nghĩ theo chiều hướng kia được.

Mà Nghê Lạc lúc trước vẫn còn ỉu xìu như bánh đa ngâm nước vừa nghe xong lập tức hồi máu, ngồi bật dậy ôm Lật Hạ ngồi lên đùi mình, cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, "Vẫn là bà xã tốt nhất! Quả nhiên chỉ có vợ là thương anh thôi!"
Kiều Kiều ngồi ở bên cạnh lại hỏi: "Có phải bà xã sau này sẽ biến thành bà già không? Giống nhà bà nội sẽ thành cụ nội í?"

Nghê Lạc và Lật Hạ đồng thời bật cười.

Kiều Kiều vẫn thắc mắc: "Còn nữa, vì sao mẹ nhỏ có tiểu bảo bảo lại là công của ba nhỏ vậy?"
Lật Hạ dựa vào vai Nghê Lạc, chờ anh giải thích.

Nghê Lạc nói: "Khụ khụ, là bởi vì ba dụng tâm lương khổ đem hạt giống để vào trong bụng nhỏ của mẹ con, sau đó lại cố gắng cày cầy, vì thế hạt giống liền nảy mầm rồi."
Lật Hạ nhéo Nghê Lạc: "Anh nói linh tinh cái gì với trẻ con thế!"
Thật không ngờ Kiều Kiều lại hiểu được một cách vô cùng đơn giản mà chính xác, vui vẻ reo lên: "A, con hiểu rồi.

Chính là giống như khi con và cụ nội trồng cây.

Đầu tiên phải gieo hạt, sau đó thì tưới nước bón phân, rồi thì hạt sẽ nảy mầm.

Mà sau khi hạt nảy mầm rồi thì còn phải nhặt cỏ bắt sâu tưới nước thì cây mới lớn được..."
Lật Hạ sửng sốt.

Nghê Lạc cũng nao nao, nở nụ cười: "Đúng vậy, phải nhặt cỏ, bắt sâu, để chúng được ở dưới ánh mặt trời, hấp thụ bầu không khí trong lành, còn phải bảo vệ chúng trước mưa to gió lớn, nhưng cũng phải để chúng được trải qua phong ba bão táp, có như vậy thì quả mới ngọt, cây mới khỏe được."
Kiều Kiều "ừ" một tiếng, gật đầu chắc nịch: "Đúng là như thế đó ạ!"
Nghê Lạc xoa đầu bé: "Không ngờ Kiều Kiều nhà chúng ta lại là một nhà triết học đó!"
Kiều Kiều cười hì hì, nhưng đột nhiên lại nhớ tới điều gì đó, cả người trầm xuống, một lúc sau mới nhỏ giọng hỏi: "Vậy thì, trước kia là ai trồng nên con ạ? Vì sao trồng xong rồi cũng không chăm sóc con, cũng không tới thu hoạch con vậy?"
Lật Hạ nhìn khuôn mặt tràn ngập sự nghi hoặc và đau lòng của Kiều Kiều, mũi đột nhiên cay cay.

Đây là lần đầu tiên Lật Kiều hỏi về ba mình, mà cô, lại không biết phải trả lời thằng bé như thế nào.

Nghê Lạc kéo Kiều Kiều đến bên người mình, đặt bé ngồi trong lòng mình, nói: "Có một số người lòng tham không đáy nên gieo rất nhiều hạt giống, cũng cho ra được rất nhiều quả.

Nhưng hắn lại không có sức lực đi chăm sóc hết chúng được, chính vì thế, cuối cùng hắn ta lại chẳng thế thu hoạch được quả nào cả.

Mà những hạt giống này, có những hạt nảy mầm được nhưng do không được bảo vệ nên liền bị héo đi, nhưng có những hạt thì...."
Anh cúi đầu nhìn đôi mắt đen bóng của Kiều Kiều, cười, "Có những hạt thật là kiên cường, có thể tự mình lớn lên."
Kiều Kiều lẳng lặng nhìn anh trong chốc lát, bỗng nhiên nhếch miệng cười: "Đó là bởi vì có ba nhỏ và mẹ nhỏ tới bắt sâu cho con đó!"
Lật Hạ bất giác ôm chặt cổ Nghê Lạc hơn, có người đàn ông này ở đây, cho tới bây giờ thì không chuyện gì là không thể giải quyết được cả.

Nghê Lạc cúi đầu nhìn Kiều Kiều, chợt nói: "Ba nhỏ mẹ nhỏ nghe dài quá, từ nay về sau cứ gọi ba mẹ là được rồi."
Lật Hạ đã cảm động đến nỗi không nói thành lời nữa rồi, không biết có phải cảm xúc của phụ nữ có thai luôn nhạy cảm hơn người thường hay không mà cô dường như muốn rơi lệ luôn rồi.


Mà năng lực thích ứng của Kiều Kiều cũng rất mạnh, lập tức cất giọng thanh thúy gọi:
"Ba!"
"Ừ!" Giọng nói của người đàn ông hiếm khi ấm áp nhu hòa đến vậy.

Ánh mắt Lật Hạ đã cay đến không chịu nổi rồi, thiếu chút nữa thì tuôn trào, lại nghe Kiều Kiều vui vẻ cười: "Từ nay về sau con nhất định sẽ ăn hết rau, nhất định sẽ không vứt bỏ rau đi!"
"Ừ, rất tốt!"
Mà ngay sau đó, ngữ điệu của Kiều Kiều cũng thay đổi, vô cùng kích động nói: "Ba ơi ba, con rất thích Đường Đường nhà chú Doãn.

Sau này con sẽ cũng em ấy trồng tiểu bảo bảo!"
Lật Hạ:....!Muốn khóc a, bao nhiêu cảm động đều bị chó tha cả rồi.

Lật Hạ đầu chảy vạch đen, không biết Doãn Thiên Dã mà nghe được những lời này có tức đến nỗi đi đánh người không.

Mà Nghê Lạc lại bày ra dáng vẻ lưu manh, vỗ vỗ đôi vai nhỏ bé của Kiều Kiều, hào khí ngập trời nói: "Tiểu tử khá lắm! Ánh mắt rất tốt! Cố lên, ba ủng hộ!"
Lật Hạ:.....!Muốn chém thì hãy chém Nghê tiểu Lạc đi!
Nghê Lạc vẫn luôn cho rằng Lật Hạ mang thai một tiểu công chúa, cho nên mỗi khi Lật Hạ ngồi trên bàn làm việc tra từ điển để đặt tên, Nghê Lạc thấy trên trang giấy tràn ngập các cái tên đậm chất nam tính thì liền choáng váng đầu óc, nói: "Phiền phức như vậy làm gì? Tên anh đã nghĩ xong lâu rồi, gọi là Nghê Lật."
Lật Hạ nâng mắt, cảm thấy cái tên khá dễ nghe, vì vậy hỏi,
"Nếu là con trai thì sao?"
Nghê Lạc nhún vai không chút áp lực nói: "Nghê Tử - con trai Nghê Lạc."
Lật Hạ: ( ⊙ o ⊙) a?
Nghê Lạc đếm đếm ngón tay: "Nghe rất hay, Nghê Lật, Nghê Tử, ghép lại chính là Nghê Lật Tử."
Lật Hạ bùng nổ: "Cái gì mà Nghê Tử chứ? Anh đừng hòng đặt cho con trai em cái tên khiến cho người ta cười chê cả đời như vậy!"
Nghê Lạc nghiêng đầu: "Vì sao chứ?"
Lật Hạ tức đến giơ chân: "Con trai của Nghê Lạc thì gọi là Nghê Tử, vậy con trai của Tôn Triết thì gọi là Tôn Tử à?"
Nghê Lạc thậm chí còn nghiêm túc sờ cằm suy nghĩ nói: "Vậy thì gọi là Nghê Tiểu Lật, Nghê Nhị Lật, Nghê Tam Lật....Cứ như vậy mà tiếp thôi!"
Lật Hạ phát điên: "Anh cút đi!"
Nghê Lạc rất đắc ý "cút" ra khỏi cửa, trong thâm tâm vẫn luôn chắc mẩm mình sẽ có một tiểu công chúa, gọi là Nghê Lật.

Nhưng sau khi đi bệnh viện kiểm tra, phát hiện trong bụng Lật Hạ thế nhưng có tận ba hạt dẻ nhỏ, Nghê Lạc và Lật Hạ đều sợ ngây người.

Mà Nghê Lạc sau khi phục hồi tinh thân, liền bình tĩnh nói: "Anh đã nói mà, cứ gọi là Nghê Lật, Nghê Tiểu Lật, Nghê Nhị Lật, Nghê Tam Lật...." Nhưng còn chưa kịp nói xong đã bị Lật Hạ đánh bộp vào đầu cắt ngang.

Lúc đầu khi biết mình mang thai ba Lật Hạ có chút lo lắng không yên, nhưng có lẽ Nghê gia vốn có gen mang đa thai, hơn nữa mẹ Nghê có nói tuy rằng lúc mang thai hơi vất vả một chút nhưng lúc sinh rồi thì chính là hạnh phúc nhân ba, cho nên Lật Hạ cũng không lo lắng nữa.

Hơn nữa điểm kì lạ là, phản ứng thai nghén của Lật Hạ cũng không quá mức kịch liệt.

Trừ việc cảm thấy thể trọng của mình nặng hơn thì cô vẫn nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, vẫn cả ngày vui cười hớn hở như cũ.

Mấy tháng sau Nghê Gia cũng thường xuyên qua đây thăm cô, lúc đó, bảo bối thứ hai của Việt gia Hảo Hảo mới sinh không lâu.

Nghê Gia nhìn Lật Hạ đang ngồi tủm tỉm cười bên cạnh, không khỏi tiếc nuối thở dài: "Sao lại không có tí phản ứng nào như thế chứ? Chị còn đang mong Nghê Lạc phải nếm ít quả đắng đây!"
Nghê Lạc nghe xong mấy lời này lập tức trừng mắt: "Chị cho là em mang thai cũng như chị chắc! Khó tính như vậy!"
Ánh mắt sâu kín của Nghê Gia nhìn lướt qua: "Chị đây không cần mang thai cũng thế nhé!"
Nghê Gia lại hỏi về tên của bọn trẻ.

Lật Hạ nói: "Siêu âm kết quả là một gái hai trai.

Bé gái tên là Nghê Lật, bé trai thì do bà nội đặt tên.

Một là đoan đoan chính chính, một là sâu thăm thẳm."
"Nghê Đoan, Nghê Thâm..." Nghê Gia đọc lên, cười: "Hai cái tên hay lắm! Nhưng chữ "thâm" này, bà nội là đang muốn nhắc đến ông nội sao?"
"Em hiểu mà." Lật Hạ cười ngọt ngào như mật, nhất là khi so sánh cái tên này với mấy cái tên mà Nghê Lạc đặt lúc trước, đúng là một trời một vực.

Nghê Gia lại hỏi: "Vậy còn nhũ danh thì sao?"
Lật Hạ nói: "Bé trai thì khỏi cần suy nghĩ nhũ danh nữa, gọi là Đoan Đoan và Thâm Thâm, còn nhũ danh bé gái," cô cong môi, nói: "Em muốn dùng nhũ danh của chị em."
Cô ngượng ngùng cười: "Nhũ danh của em là Lật Tử, của chị em là tiểu Gia, gia trong khen ngợi."
"Ừ, hay lắm."
Mấy tháng sau, Đoan Đoan, Thâm Thâm và Tiểu Gia, ba tiểu đậu đinh đã đến với Nghê gia.

Ba đứa nhỏ quả thực tâm lý tương thông, ngay cả khi đói cũng là đều cũng nhau a a kêu đói, phải mời đến 3, 4 vị bảo mẫu mới có thể miễn cưỡng chăm sóc cho ba bảo bối này.

Lúc ngủ thì cùng nhau ngủ, nhưng nếu chỉ cần một đứa khóc, hai đứa còn lại cũng nhất định không chịu thua kém mà gào lên cùng.

Ba tiểu tử một khi cùng nhau khóc lên thật đúng là không thể xem thường.

Mẹ Nghê cảm thán: "Quả nhiên là con của Nghê Lạc!"
Nghê Lạc lập tức đầu đầy vạch đen.

Bởi vì trong nhà đông người, ngay cả Kiều Kiều cũng có thể bế em bé, giúp mẹ dỗ em bé, cho nên Lật Hạ chăm sóc ba đứa nhỏ cũng không quá vất vả.

Tuy buổi đêm thường xuyên phải dậy cho bé ăn nhưng cô không hề cảm thấy mệt mỏi, ngược lại, nhìn khuôn mặt bầu bĩnh của ba đứa đang say ngủ, cô lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Mỗi lần cô thức dậy vào nửa đêm, Nghê Lạc đều dậy cùng cô.


Nhưng Lật Hạ lo lắng an quá mệt mỏi, cho nên lần này liền vụng trộm dậy, nhẹ nhàng xuống giường, tắt đồng hồ báo thức của anh, cũng không gọi anh mà đi tới phòng của em bé ở bên cạnh.

Ba tiểu tử kia đang ngoan ngoãn nằm trên giường cắn ngón tay, chân thì duỗi duỗi khua khoắng trong không trung vặn người các kiểu.

Lật Hạ nhìn mà không nhịn được nở nụ cười.

Bế một tiểu tử lên cho bé ăn, nhưng đang cho ăn được một nữa, con mắt chợt chuyển, khẽ nâng chân tiểu tử trong lòng lên, sau đó lắc đầu le lưỡi: "A, thì ra là Tiểu Gia nha!".

Truyện Lịch Sử
Vừa mới nói xong, trong căn phòng tối mờ chợt vang lên tiếng cười.

Lật Hạ quay đầu lại nhìn liền thấy Nghê Lạc đang mặc đồ ngủ, đứng dựa nửa người vào cửa, nhìn cô cười.

Lật Hạ mím môi, cảm thấy hành vi vừa rồi có hơi mất mặt, lại thấy anh đi tới bên cạnh, liền nhỏ giọng nói: "Anh đi ngủ trước đi, em lo được mà."
Nghê Lạc kéo ghế lại ngồi bên cạnh giường nôi, chọt chọt hai tiểu tử đang lăn qua lăn lại trên giường, nói: "Anh sợ em không phân biệt được bọn chúng rồi lại nhầm lẫn, cho Tiểu Gia ăn hai lần, rồi lại để Đoan Đoan hoặc Thâm Thâm bị đói." Vừa nói tay vừa xoa xoa cái bụng tròn xoe, mềm mại của hai nhóc kia.

Lật Hạ đỏ mặt.

Cô đúng là đã từng gặp phải tình huống này.

Nhưng, cô thấy rất kì lạ là sao Nghê Lạc có thể dễ dàng phân biệt được ba đứa nhỏ như vậy? Chẳng lẽ bởi vì anh cũng là thai song sinh, cho nên đối với các trường hợp sinh đôi sinh ba khác cũng mẫn cảm hơn thường sao? Sẽ không phải như thế chứ?
"Hơn nữa...." Nghê Lạc chậm rì rì nói làm cho Lật Hạ phải ngẩng đầu nhìn anh.

Chỉ thấy trong bóng tối, đôi mắt kia của Nghê Lạc trở nên đen láy hơn bao giờ hết, khiến cô dường như bị cuốn vào trong đôi mắt ấy.

Khóe môi anh cong lên, nhẹ nhàng nói: Hơn nữa, anh cảm thấy em bây giờ, vô cùng xinh đẹp!"
Lật Hạ nhịn không được nhoẻn miệng cười vui vẻ, kiêu ngạo nâng cằm lên nói: "Vậy anh hãy chiêm ngưỡng thật kĩ đi!"
Nghê Lạc cũng cười, lộ ra chiếc răng năng xinh đẹp.

Hai tiểu tử kia vẫn đang ở trên giường lăn lộn.

Sau khi đặt ba đứa nhỏ nằm xuống, Nghê Lạc ôm lấy Lật Hạ, gác cằm lên vai cô, nhìn ba tiểu tử kia đang ôm nhau say ngủ, hai người liền không tiếng động nở nụ cười, trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc.

Một lúc lâu sau, Lật Hạ nghiêng mặt cọ cọ mặt mình vào mặt Nghê Lạc, nhỏ giọng nói: "Anh có biết em đang nghĩ gì không?"
Đôi mắt Nghê Lạc sáng lấp lánh: "Sẽ không giống như anh nghĩ chứ?"
"Làm,"
"Tình!"
- -------------Chính văn hoàn--------------.