Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ (Song Thế Sủng Phi)

Chương 29: Ôn nhu thì thầm cũng có thể tức chết người 1




Editor: Alex

"Đàn Nhi mau dâng trà." Đại Phu Nhân biến sắc, nén giận, vẫn là cẩn nói ra.

"Ồ." Khúc Đàn Nhi gật gật đầu, tỏ ý là đã hiểu. Nàng quả thực thấy hơi khát nước, đúng là cần phải rót cho mình chén trà. Sau đó, cầm ấm trà, đổ nước trà vào chén không để trước mặt mình, rồi bưng lên, rất nghe lời mà uống vào.

Nàng thừa nhận lần nữa... Nàng thật sự, thật sự cố ý hiểu sai ý tứ của Đại Phu Nhân. Huống chi, nàng thấy có phần không công bằng, đều là người với người, tại sao nàng đến lâu như vậy rồi, nửa giọt nước cũng không uống được đến, vì sao Mặc Liên Thành vừa đến lại muốn người khác phải hầu hạ?

"Ý ta là, Đàn Nhi rót trà cho Bát Vương Gia." Đại Phu Nhân kìm nén kiên nhẫn nhắc lại.

"Ồ... Bát Vương Gia uống trà." Khúc Đàn Nhi không nhanh không chậm cầm ấm trà lên, đổ vào chén trà trước mặt Mặc Liên Thành, cái miệng nhỏ nhắn tinh xảo xinh đẹp khẽ nhếch một cái, mang theo ý cười nhàn nhạt, chọc người thương yêu.

Mặc Liên Thành chỉ nhàn nhạt liếc nàng một cái, cũng không nói cái gì, nâng chén trà lên muốn uống, nhưng mà trà vừa mới tiến đến miệng liền nhướng mày, tất cả động tác khác dừng lại toàn bộ.

Hắn không động, những người còn lại nghĩ cũng không dám nghĩ động, ánh mắt toàn bộ chăm chú nhìn về phía hắn bên này.

"Trà này..."

Hắn vừa nói, đám người trong phòng ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám.

Khúc Đàn Nhi vốn cũng nhìn Mặc Liên Thành, nhưng lúc hắn nói ra một chữ kia, ánh mắt nàng liền từ trên người hắn chuyển hướng về phía chén trà đang ở trên tay mình, sau đó lại tiếp tục tinh tế thưởng thức hương vị trà... Tuy nhiên trà này đúng là có chút lạnh, cũng hơi nồng một chút.

"Lạnh." Mặc Liên Thành nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, nói ra chữ cuối cùng, ánh mắt hơi đảo qua Khúc Đàn Nhi, ánh mắt bên trong mang theo một tia như có điều suy nghĩ.

"Lạnh? Cái gì lạnh..." Đại Phu Nhân sững sờ, không rõ ràng cho lắm, nhưng đến lúc ánh mắt ghim đến chén trà bị đặt lại trên bàn lập tức hiểu ra: "Đàn Nhi, con xem lại trà đi kìa. Trà đã lạnh rồi, con làm sao lại rót cho Bát Vương Gia uống, con không..."

"Đàn Nhi cũng không muốn, nhưng mà vừa rồi là Đại nương muốn Đàn Nhi rót trà mà." Khúc Đàn Nhi một trận ủy khuất, giọng mang nghẹn ngào.

"Con vừa rồi không phải đã uống trà rồi sao? Lạnh cũng không nói, còn làm hại Vương Gia cũng phải uống trà nguội."

"Đàn Nhi cũng muốn nói, nhưng mà Đại Phu Nhân cũng không cho Đàn Nhi cơ hội." Khúc Đàn Nhi run rẩy một chút, ý sợ hãi trên mặt lại càng nhiều. Vừa rồi gọi Đại Nương, sau đó lại xưng Đại Phu Nhân. Nàng cái gì cũng không giỏi nhưng nói về giả bộ thì không ai bằng nàng, tuyệt đối có thể khiến bọn họ tức đến chết, nếu không, chẳng nhẽ hai năm này nàng phải lăn lộn là toi công. 

"Vậy ngươi liền chết đi..."

"Quản gia, còn không mau đổi trà." Khúc Giang Lâm vội vàng ngắt lời Đại Phu Nhân, cái trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

"Vâng lão gia, nô tài lập tức đi ngay." Quản gia lập tức bưng ấm trà đã lạnh đi, vài bước chân đã đi ra cửa phòng.

"Không cần, Bản Vương cũng đã đi được một lúc rồi, bây giờ hẳn nên trở về." Mặc Liên Thành khoát khoát tay, đứng dậy, bộ dạng giống như tính toán muốn rời đi.

"Bát Vương Gia vừa mới đến, sao lại nói đi là đi đây? Nếu Bát Vương Gia không chê, trước hết ở lại quý phủ mấy ngày. Dù sao như vậy cũng tốt, để thần cùng phu nhân dạy Đàn Nhi thêm một chút thứ, không thể để Đàn Nhi dẫn đến tai họa gì." Khúc Giang Lâm thấy Mặc Liên Thành muốn đi, lập tức lên tiếng giữ lại.

"Không cần, Bản Vương lại cảm thấy, nữ nhân yếu đuối giống nàng có thể gây ra chuyện gì?" Mặc Liên Thành quét mắt dịu dàng nhìn về phía Khúc Đàn Nhi đang ngoan ngoãn, ánh mắt đảo về phía Khúc Giang Lâm, tuy nhiên thái độ cũng không phải là cường ngạnh, nhưng cũng lộ ra một phần uy nghiêm không cho người khác nói thêm được gì.