Bạo Vương Cửu Hào Sủng Phi

Chương 21: Chương 21: Nam Nhân Mặt Nạ Không Phải Người Tốt?




CHƯƠNG 21: NAM NHÂN MẶT NẠ KHÔNG PHẢI NGƯỜI TỐT?
Editor: Luna Huang
Chỉ thấy người đến, một thân cẩm bào băng lam sắc bằng tơ, tóc đen dùng một cây ngọc trâm oản lại. Trên mặt lộ ra một bộ mặt nạ hình hồđiệp màu đen, che ở trên khuôn mặt, thấy không rõ dáng dấp.
Thủy Duyệt vừa nhìn người đến, lập tức kinh hô một tiếng, “Thế nào lại là ngươi?”
Thủy Vân vừa nhìn, chợt cảm thấy kinh ngạc, đây là có chuyện gì? Tiểu thư cùng Thủy Duyệt đều biết người đến, thế nào nàng không biết có nhân vật số một như vậy?
Nam nhân kia lạnh lùng quét mắt nhìn Thủy Duyệt, không vui hừ một tiếng. Chủ tử còn chưa mở miệng, tiểu nha đầu trái lại kêu lên rồi, thật làđồ không có giáo dưỡng.
Thanh Chỉ Diên quét mắt nhìn Thủy Duyệt, ý bảo các nàng lui xuống trước đi.
Thủy Duyệt tự nhiên không vui, nàng thế nhưng đã sớm đối với mặt nạ nam tử kia có ấn tượng tốt không ấn tượng tốt rồi, không nghĩ tới, hắn lại còn tựđộng đưa đến của, không phải là tìm chết sao?
Nhìn ra trong lòng Thủy Duyệt căm giận, Thủy Vân tuy rằng không biết vì sao, lại cũng không muốn muội tử nhà mình làm trái ý tứ của tiểu thư, đưa tới phiền phức.
Nàng cung kính nói một tiếng, “Nô tỳ lui xuống, tiểu thư ngươi có việc gì có gọi một tiếng làđược.” Sau đó, nàng liền bất đắc dĩ kéo Thủy Duyệt, đi ra ngoài.
Thanh Chỉ Diên lúc này mới nhìn về phía người nam nhân đối diện, nhàn nhạt mở miệng, “Có chuyện nói thẳng, ta không thích vòng vo.”
“Hảo.” Mặt nạ nam tử lên tiếng, vén áo choàng lên ngồi xuống trên tiểu tháp. “Vô Ngôn đa tạân cứu mạng của ngươi.”

Khóe miệng của Thanh Chỉ Diên cong lên, đường nhìn quét qua ngực của Vô Ngôn, “Ngươi không cần nóng ruột như vậy chờ ta có việc cần, tự nhiên sẽđi tìm ngươi.”
“Gia lại không thích nợ nhân tình, huống chi. . .” Khóe miệng của Vô Ngôn cong lên, giơ tay lên giơ tay lên ngực. “Nhiều ấn ký như vậy, gia muốn quên cũng không được a.”
Thanh Chỉ Diên sờ sờ cằm của mình, lộ ra thần sắc hứng thú. Mọi người đều biết, mỗi người Lệ Tiểu Tiên cứu đều sẽ lưu lại ấn ký trên người của người đó.
Nhìn ấn ký bình thường, kì thực là một loại độc tố. Lúc bình thường không có việc gì, chỉ khi nào Lệ Tiểu Tiên cần người nọ vì mình làm chuyện gì, độc tố kia sẽ lập tức phát tác.”
Tuy rằng không đến mức lấy mạng người, nhưng lại làm cho người đó ngứa không chịu nổi. Chỉ có làm xong chuyện Lệ Tiểu Tiên phân phó, mới có thể lấy được giải dược.
Cho nên, đôi khi, những người được cứu này cũng sẽ rất thống hận Lệ Tiểu Tiên. Chỉ bất quá, một ngày chân chính thấy được phong thái của Lệ Tiểu Tiên, nhưng cũng không ai sẽ lại nguyện ý tính toán việc nhỏ như vậy, cam tâm tình nguyện vì nàng phục vụ.
Nhưng giống Vô Ngôn trước mắt, tìm được tận cửa, cái này vẫn là lần đầu tiên.
Mà càng làm cho Thanh Chỉ Diên đểý là hắn cư nhiên có thể tra được thân phận chân chính của nàng. Mọi người chỉ biết Lệ Tiểu Tiên tồn tại, không ai biết được, Lệ Tiểu Tiên chính là ngũ tiểu thư của thái sư phủ Thanh Chỉ Diên.
Vô Ngôn là người thứ nhất biết cái bí mật này, Thanh Chỉ Diên phải thận trọng, bởi vì, một ngày bí mật tiết lộ ra, chỉ làm cho chỉ làm cho phiền phức nhiều hơn mà thôi.
Nghĩ tới đây, Thanh Chỉ Diên liền thu liễm nụ cười trên mặt, lạnh lùng nhìn Vô Ngôn, “Ngươi thế nào biết được thân phận của ta?”
“Cơ duyên xảo hợp.” Vô Ngôn đáp án vô cùng đơn giản thẳng thắn.

“Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin tưởng?”
“Sự thực.”
Thanh Chỉ Diên híp mắt lại, trước mắt Vô Ngôn này, thái độ khiến người cẩn thận, thực sự khiến cho người khó có thể nắm lấy. Chỉ bất quá, nàng cũng không lo lắng. Nếu như nam nhân này dám can đảm trêu chọc bản thân, nàng sẽđể hắn ăn không được phải bổ chạy.
Liếc nhìn hắn, Thanh Chỉ Diên lộ ra dáng tươi cười nhạt nhẽo, “Đêm đã khuya, nếu như các hạ không có chuyện đặc biệt, mời trở vềđi.”
Mặt nạ nam tử từ trong lòng móc ra một hộp gấm dài chừng vài thước để lên trước mặt của Thanh Chỉ Diên, “Một chút tâm ý, xin vui lòng nhận.”
Thanh Chỉ Diên nhíu chân mày lên, “Các hạ sẽ không cho rằng ít đồ như vậy là có thể chuộc lại mạng cho ngươi?”
“Chỉ là chút tâm ý.” Mặt nạ nam tử bỏ lại mấy chữ này, không nói thêm nữa, đường nhìn lại rơi trên bàn cờ. “Ván tiếp theo?”
“Ân?” Thanh Chỉ Diên càng thêm kinh ngạc, người này còn thật là thú vị a, bị người đuổi còn không đi, lại còn muốn chơi cờ? “Ngươi biết sao?” Không trách nàng hoài nghi, cờ tướng này không phải là người nào cũng biết.
Vô Ngôn nhấp nhấp môi, coi như không quá cao hứng. Giơ tay lên liền thúc ngựa đi một bước.
Thanh Chỉ Diên cúi đầu vừa nhìn, chân mày không khỏi gạt gạt. Trong lòng kinh ngạc, không nghĩ tới a không nghĩ tới, cùng một ngày cư nhiên có thể gặp gỡ hai cao thủđánh cờ, thực sự là khó cóđược.
Buổi chiều chưa từng tận hứng, lúc này hăng hái rồi đột nhiên bị câu dẫn rồi. Thanh Chỉ Diên cũng không nghĩ nhiều nữa, lập tức đi ngay đi một nước cờ mà bản thân đã suy nghĩ rất lâu.

“Hảo kỳ.” Vô Ngôn tán thán thành tiếng.
Thanh Chỉ Diên kéo kéo khóe miệng, má lúm đồng tiền hiển hiện, giống như một hồ sâu, mê người. “Mọi người đều yêu truy danh trục lợi, gặp phải sự tình sẽ tranh đầu rơi máu chảy. Há lại biết, có một số việc, thối một bước có lẽ sẽđạt được càng nhiều.”
Thần sắc của Vô Ngôn biến đổi, quét mắt nhìn Thanh Chỉ Diên, lại cúi thấp đầu xuống, ở trong lòng không biết suy tưđiều gì. Thối một bước sao? Thế nào thối? Lui lại có thểđạt được chút gì?
Thanh Chỉ Diên không biết trong lòng Vô Ngôn suy nghĩ gì, chỉ là chuyên chú nhìn bàn cờ. Nhìn thấy Vô Ngôn ngẩn ra, tâm tình vừa tốt liền mất sạch. “Nếu vô tâm chơi cờ, các hạ lập tức rời khỏi.”
Vô Ngôn hơi ngẩn ra, đây là lần thứ hai hắn bị người đuổi. Lúc nào hắn không được người chiêu đãi?
Khí tức bén nhọn rồi đột nhiên phát ra, hắn bỗng nhiên đứng dậy, “Ngày khác lại đến.” Lạnh lùng bốn chữ này, lần thứ hai hắn trước cửa sổ nghênh ngang màđi.
“Tiểu thư, tiểu thư, ngươi không sao chứ?” Thủy Duyệt sốt ruột cuống quít vọt vào. Từ trên xuống dưới đánh giá Thanh Chỉ Diên, xác định nàng hoàn hảo không tổn hao gì lúc này mới vỗ vỗ lồng ngực của mình, “Tiểu thư, ngươi không có việc gì thì tốt rồi, vừa rồi làm ta bị hù chết.”
“Ngươi cảm thấy ta có thể có chuyện gì sao?” Thanh Chỉ Diên buồn cười nhìn nàng, nhàn nhạt mở miệng.
Thủy Duyệt ngượng ngùng sờđầu một cái, lúng túng liếc một cái ra ngoài cửa sổ, sau đó liền giảm thấp thanh âm nói: “Tiểu thư, người nam nhân kia không dám lộ ra mặt thật của mình, nhất định không phải là nam nhân tốt lành gì. Ngươi, ngươi cũng không thểđộng tâm nha?”
“Cái gì?” Thanh Chỉ Diên kinh hãi, sau đó liền biến thành túng quẫn. Thủy Duyệt nà, đầu óc không biết là thế nào lớn lên, loại chuyện này mà nàng cùng có thể nghĩ ra được? Nàng lúc nào biểu hiện ra đối với Vô Ngôn kia có hảo cảm?
“Tiểu thư, kỳ thực, nô tỳ nhìn tiểu hầu gia kia ngược lại là nam nhân không tệ. Cười hợp mắt, vừa nhìn chính là nam nhân hiền hòa. Nga, vậy ngũ hoàng tử cũng không sai, ôn văn nhĩ nhã, lại tri kỷ. Tiểu thư, ngươi muốn chọn hôn phu, không bằng liền từ một trong hai người bọn họ chọn một đi.”
“Thủy Duyệt, nói bậy bạ gìđó? Còn không mau một chút câm miệng lại?” Thủy Vân kinh hãi, vội vàng lôi Thủy Duyệt.
Thủy Duyệt bất minh cho nên nhìn Thủy Vân, không biết nàng tại sao phải kéo bản thân, “Nô tỳ nói đều là lời nói thật a.” Nàng ủy khuất không ngớt nói.

—— đề lời nói bên ngoài ——
Nắm chổi, Thủy Duyệt lửa giận ngút trời muốn vào trong phòng.
Thủy Vân kéo người, không hiểu nói, ngươi muốn làm gì?
Cản người a. Mặt nạ nam nhân kia, vừa nhìn thìđã biết không phải là cái thứđò gì tốt đẹp.
Thủy Vân không nói gì, tiểu thư người ta còn chưa mở miệng, ngươi phát điên cái gì?
Thủy Duyệt mân mê miệng, ngược lại ta chính là nhìn hắn không thuận mắt. Tiểu thư cũng không thể bị thua thiệt a.
Thủy Vân cười trộm, liền là chuyện của tiểu thư, chịu thua thiệt rồi sao?
Đã bị thua thiệt. Thủy Duyệt hô to.
Cái gì? Thủy Vân hỏa hoạn, nam nhân kia không phải đồ tốt gì, lại dám khi dễ tiểu thư?
Cũng không phải sao, sau này hắn còn dám đến, chúng ta liền trực tiếp cầm chổi đuổi hắn đi ra ngoài.
Thủy Vân gật đầu, nhất định, nhất định!
Mỗ mặt nạ nam tử bi bi, không hiểu lý do đã bị người ghét bỏ.
Chú: Nói, Vô Ngôn là người tốt phải không, hắc hắc, thân môn đoán đoán thử xem nha, rống rống. . .