Tình Yêu Bắt Đầu Từ Lời Nói Dối

Chương 1: Hôm nay tiểu nói dối [1] đã mệt mỏi




Uông Mộc Nhan là người được yêu thương nhất Uông gia.

Là Omega được trên dưới Uông gia hết mực coi trọng.

Cậu tuổi còn trẻ đã kết hôn, gia đình hạnh phúc, hôn nhân hòa thuận.

Nhưng đến một ngày, Alpha của cậu xảy ra tai nạn.

Gì cũng đều quên, chỉ nhớ rõ cậu là kẻ dối trá đáng giận.

—- Đọc tại munghaithangba.wp —-

”Bệnh nhân tình trạng hiện tại đã ổn định, tầm hai ngày sau sẽ có cơ hội tỉnh lại, chờ Lương tiên sinh khôi phục ý thức, chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra đại não lần nữa. Mọi thứ đều tương đối tốt, chỉ cần thời gian mà thôi.” Vị bác sĩ trẻ ôn hòa thanh âm đều đều mang theo sự trấn an mạnh mẽ, “Uông tiên sinh, anh phải tin tưởng Alpha của mình.”

“Cảm ơn cậu, bác sĩ Liên.” Cậu vừa lau mặt vừa mở miệng, trông tướng mạo cậu cực kỳ xinh đẹp, dù cho lúc này sắc mặt cậu tiều tụy, tái nhợt. Chẳng qua chỉ làm người ta thêm thương tiếc hơn mà thôi. “Tôi sẽ cố gắng phối hợp với bác sĩ.”

Trên giường bệnh, người nằm là Alpha của cậu, bọn họ đã kết hôn gần 5 năm. Hai tuần trước, trên đường đi bọn họ đã gặp tai nạn xe cộ, một chiếc xe vận tải chạy quá tốc độ vô ý đụng phải xe ô tô của bọn họ.

Alpha của cậu liều chết bảo hộ cậu, nhanh chóng thay đổi đầu xe, dẫn va chạm đến bản thân mình, tận bây giờ còn hôn mê bất tỉnh.

Uông Mộc Nhan hết mực quan tâm, chiếu cố người kia. Hy vọng người kia sớm ngày tỉnh lại, sớm ngày bình phục. Cậu nguyện cầu, chỉ cần Lương Huân Thần có thể bình an vô sự, cậu nguyện ý trả bất kỳ giá nào.

Lời cậu nguyện cầu là thật tình thật lòng, nhưng về sau nhớ lại đấy lại là một lời thành sấm.[1]

Trời cao đã làm Alpha mà cậu yêu sâu đậm bình phục, mà cái giá cậu phải trả chính là – vứt bỏ cậu.

Uông Mộc Nhan cầm tăm bông thấm ướt chặm vào đôi môi khô khốc của Alpha.

Từ khi Lương Huân Thần hôn mê bất tỉnh, cậu ngày đêm chăm sóc, vì người kia mà thay đổi, học mát-xa, học lau người.

Uông Mộc Nhan là thiếu gia được nuông chiều từ bé, nay lại vì người kia mà học cách chăm sóc người khác.

Cậu cho rằng, ai chăm sóc cũng không bằng tự mình chăm sóc.

Lương Huân Thần là một Alpha tuyệt vời, ưu tú mà tràn đầy mị lực, là người duy nhất đủ tư cách làm người yêu của cậu.

Thế nhưng, người giúp cậu che mưa chắn gió, vì bảo hộ cậu đã trở nên ngã quỵ. Uông Mộc Nhan nhìn người mình yêu sắc mặt tái nhợt, ánh mắt không khỏi dâng lên sự chua xót.

Rõ ràng chỉ còn năm tháng nữa bọn họ sẽ kỷ niệm năm năm kết hôn, nhưng cái ngày tốt ấy, người muốn cùng cậu nâng rượu chúc mừng, hiện giờ lại bất tỉnh nhân sự nằm trên giường bệnh, mặc cho cậu cố gắng thế nào cũng không chịu mở mắt ra nhìn cậu lấy một lần.

“Anh ngủ đủ rồi thì tỉnh đi được không?”. Uông Mộc Nhan đặt tăm bông xuống, rồi vắt khăn lông lau mặt cho người yêu, cậu một bên lau, lại không nhịn được mà rơi lệ xuống gò má của Lương Huân Thần.

Sau đó, cậu đột nhiên choáng váng, cả người như bị ai đẩy mạnh mà ngã xuống, cậu lập tức vịnh lại thành ghế, đầu ngón tay lạnh băng nắm lấy lòng bàn tay người kia, cậu từ trước đến giờ đều là một Omega kiêu ngạo, thế nhưng lúc này phải cố che giấu đi sự mềm yếu.

“Huân Thần…” Cổ họng của cậu cũng vì người kia mà run rẩy, cậu cúi người vùi mặt vào lòng bàn tay ấy.

“Em rất sợ.”

Uông Mộc Nhan giọng nỉ non, không biết là nói cho ai nghe.

Mãi đến khi anh trai và anh dâu đưa cơm tới, Uông Mộc Nhan mới thu hồi lại dáng vẻ mềm yếu khi nãy, lộ ra một nụ cười lễ phép.

“Anh, A Nguyên.”

Cậu hai tay cầm lấy hộp cơm, gật đầu với Alpha cao lớn kia coi như chào hỏi.

Người được gọi là A Nguyên chính là một vị Omega thanh tú, mảnh khảnh, bao dung lại ôn hòa, khiến người ta vô cùng thoải mái. Y bước tới, ôm Uông Mộc Nhan vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng vị tiểu thiếu gia mấy ngày này đã gầy đi quá nhiều.

“Chào buổi tối, Mộc Nhan.” Y nắm bả vai Uông Mộc Nhan, cười hỏi “Hôm nay Lương Huấn Thần có ngoan ngoãn hay không?”

“Ngoan ngoãn như người chết vậy..”

“Mộc Hiên!” Vị Omega ôn hòa vội vàng lên tiếng cắt đứt lời của Alpha, xen vào chút tức giận, “Nói nhăng nói cuội gì đấy? Bậy bậy bậy!”

“Anh..” Uông Mộc Nhan nói không nên lời, chỉ có thể âm thầm than thở, “Anh ấy là vì cứu em, là vì bảo vệ em mới xảy ra chuyện..”

“Ban đầu đã nói với em, hai người không nên kết hôn..” Uông Mộc Hiên tức giận ngực phập phồng, nhưng chỉ thể triệt để im lặng.

“Thật là hồ đồ!”

“Được rồi, được rồi, ăn cơm thôi nào.” A Nguyên bảo hộ cho tiểu thiếu gia đáng thương, không để cho anh hai cậu nói điều gì không hay, kéo Uông Mộc Nhan đến bàn nhỏ kế bên, bày ra chén đũa, “Đều là nhà làm, em ăn nhiều một chút, sau đó về nhà đánh một giấc thật ngon, sáng sớm mai lại tới, ở đây có anh lo rồi.”

“Anh à, anh ấy..”

“Anh ấy chỉ được cái mạnh miệng mềm lòng [2], em cũng không phải không biết.” A Nguyên chậm rãi khuyên nhủ cậu, “Em đã ba ngày không về nhà, Đoàn Đoàn tối nào cũng khóc muốn em, rất đáng thương.”

Uông Mộc Nhan ngẩn người, vô ý khuấy khuấy thìa canh. Đúng rồi, cậu còn có một người bạn nhỏ Đoàn Đoàn nữa mà.

—— Đọc tại munghaithangba.wp —–

Lúc Uông Mộc Nhan về đến nhà đã sớm qua 10 giờ đêm, bước vào phòng thấy có người vùi vào chăn ngu ngu ngốc ngốc.

Đứa trẻ vì khóc nhiều nên đã ngủ, đầu có chút xíu[3], thấy thế lòng Uông Mộc Nhan đã hóa thành một mảnh.

Cậu buông đồ trên tay xuống, cúi người ôm bé cưng vào lòng, vì ôm quá chặt [4] bé cưng liền tỉnh.

“Ba ba.” Đoàn Đoàn nửa tỉnh nửa mê ở trong ngực ba cọ cọ, “Đoàn Đoàn nhớ ba lắm.”

“Ừ.” Uông Mộc Nhan mím môi, đè lại tuyến lệ mà hôn vào trán bé cưng, “Ba cũng nhớ Đoàn Đoàn.”

Lúc này bé cưng dã thanh tỉnh đôi chút, ôm cổ ba ba nhỏ giọng hỏi: ”Đoàn Đoàn còn nhớ ba lớn..”

Uông Mộc Nhan không biết nên trả lời thế nào.

“Ba lớn khi nào sẽ về nhà cùng chúng ta ạ?”

“Sắp rồi, sắp rồi.”

Cậu cứ như vậy trấn an đứa trẻ, cũng là trấn an chính mình.

Sắp rồi, Alpha của cậu sẽ khỏe thôi.

———-

[1] Ban đầu là “tên dối trá” sau đổi thành “tên nói dối”, cuối cùng thì “tiểu nói dối” vì bản gốc có 1 chữ “tiểu” ý.

[2]“一语成谶” (yī yǔ chéng chèn): Ý chỉ lời nói đùa cũng trở nên ứng nghiệm. “一语成谶“ – “Một lời thành sấm” với “一语中的” (yī yǔ zhòng dì) – “Một câu nói trúng” là khác nhau. Một cái là tiên đoán theo hướng xui xẻo một cái là theo hướng may mắn. (Theo baike.baidu)

[3] “嘴硬心软” (zuǐ yìng xīn ruǎn): Ý chỉ người chỉ được cái mạnh miệng nhưng trong lòng thì không có gì. (Theo baike.baidu)

[4] Câu này nguyên văn bản trung là “小脑袋一点一点” không hiểu lắm nên word by word.

[5] Nguyên văn “这一动弹” không hiểu nên chém.