Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 648: Ngã xuống, trở về!




Nguồn truyện: Truyện FULL

"Cha -- " Lạc Tâm Vũ lẩm bẩm nói, cảm thụ được thân thể Lạc Thiên Phong đã dần dần mất đi nhiệt khí.

"Sư huynh, ngươi yên tâm đi, chúng ta nhất định thề sống chết bảo vệ Tử Hà tông!" Hai mắt Tầm Thiên Kính rưng rưng, sát khí trên người cơ hồ ngưng tụ thành thực chất.

Nhìn tám người trước mặt, không biết vì sao, trong lòng Lăng Ý đột nhiên sinh ra một cổ hàn ý, từ trên người tám người hắn cảm thụ được một loại gì đó mà hắn chưa từng cảm thụ qua.

Nghĩ đến Phong Lôi nhất mạch hắn, vì tranh đoạt kiếm tháp, đan dược kiếm bảo, điển lục thần thông, Thần Kiếm trận đồ, thậm chí kiếm giả thiên tài các đời, không ngày nào không tràn đầy ngươi lừa ta gạt, đủ loại thị phi, vô luận đúng sai, luôn luôn là lấy thực lực nói chuyện.

Tử Hà tông nhưng lại hoàn toàn ngược lại, Lăng Ý có chút không rõ, chẳng lẽ đúng là bởi vì như thế, bọn họ mới có thể lĩnh ngộ Hạo Nhiên Chính Khí?

Vừa nghĩ đến Hạo Nhiên Chính Khí, trong lòng Lăng Ý nhịn không được một trận ảo não. Hắn đường đường là khôi thủ một thế hệ của Lăng Tiêu Tông, cư nhiên không thể lĩnh ngộ Hạo Nhiên Chính Khí, không thì giờ phút này chính mình cũng có thể cùng mấy người kia giống nhau.

Lại nghĩ đến Lục Hồng, lần này trở lại tông môn, tông môn nhất định sẽ toàn lực tài bồi hắn, cho đến khi hắn đột phá trệ ngại, hồn phách hợp nhất, đạt tới Kiếm Phách tông sư chi cảnh.

Kiếm giả diễn Kiếm Phách, Thiên Đạo cần ngộ Hạo Nhiên Chính Khí, Nhân Đạo cần ngộ Thất Tình Lục Dục, Ma Đạo cần ngộ chân ma tà khí, mới có thể nắm giữ một tia căn nguyên khí, do đó kham phá ăn nguyên, hồn phách hợp nhất.

Không ngộ Hạo Nhiên Chính Khí, tuy rằng cũng có khả năng đột phá trở thành Kiếm Phách tông sư, nhưng mà chỉ có ba phần nắm chắc, mà lĩnh ngộ Hạo Nhiên Chính Khí, liền có thể có được ít nhất tám phần.

Khác biệt giữa tám phần và ba phần, Lăng Ý vẫn thập phần rõ ràng.

"Tám người các ngươi thương tiếc lắm phải không? Tốt lắm, như vậy ta sẽ tiễn các ngươi cùng đi!" Khuôn mặt Lăng Ý lúc này đầy hung tợn, trong mắt hắn tụ tập nhiều điểm hồng mang, nhưng mà không có ai phát hiện ra.

"Lăng Ý, ngươi chớ có chấp mê bất ngộ, đợi đến khi Lục đại sư trở về, ngươi có muốn chạy cũng không được!" Mộc Thanh Nguyên trầm giọng quát.

"Chạy!" Lăng Ý cất tiếng cười to, nói: "Ta chưa từng nghĩ phải chạy, Mộc Thanh Nguyên, ngươi quả nhiên không đến trường hà tâm không chết. Lục Thanh hắn sớm đã ngã xuống ở nơi đó, ngươi còn nghĩ muốn gạt ta, cho dù hôm nay hắn ở đây, bổn nhân cũng sẽ không sợ hắn!"

"Súc sinh!" Lạc Tâm Vũ ngẩng đầu lên, sát khí trong mắt giống như lợi kiếm bắn hai mắt Lăng Ý.

"Như thế nào, nghĩ muốn giết ta, vậy xem ngươi có bổn sự hay không!" Cười lạnh một tiếng, Lăng Ý vung kiếm chỉ lên lăng không áp chế: "Giam cầm cho ta!"

Vô tận Phong Lôi pháp tắc buông xuống, chư thiên pháp tắc chung quanh tám người vài dặm tức khắc tiêu tán không còn. Phong Lôi pháp tắc hùng hậu vô cùng hạ xuống, không gian tức khắc hướng tới tám người đè ép lại.

Cho dù tám người trước đó đã phục hạ đan dược, nhưng mà lại như thế nào có thể so với tích lũy của Lăng Ý. Là nhân vật đứng đầu một thế hệ của Lăng Tiêu Tông, thượng phẩm đan dược trên người Lăng Ý tuy rằng không nhiều lắm, nhưng tuyệt đối không ít, ít nhất đối mặt tám người Tử Dương Kiếm Hoàng sẽ không có bao nhiêu tiêu hao.

Cứ việc như thế, trước đó bởi vì Lạc Thiên Phong tổn thất một viên thượng phẩm đan dược, khiến Lăng Ý trong lòng không vui. Không có nghĩ đến, kiếm giả Tử Hà tông này cư nhiên kiên cường như thế, cho dù hồn phi phách tán, cũng muốn đả thương hắn. Nếu không phải hắn có thượng phẩm đan dược, hôm nay cũng phải tránh lui.

Lại nghĩ đến Lục Thanh lúc trước, như thế tính ra, hắn đã bị nhân sĩ Tử Hà tông đả thương hai lần, cho dù lúc ngũ tông luận kiếm, trừ bỏ yêu nghiệt kia ở ngoài, cũng không có người khiến hắn cảm thụ qua đau đớn như vậy.

Bị giam cầm trong hư không, trong khoảng thời gian ngắn, tám người Tử Dương Kiếm Hoàng đúng là không tránh thoát được.

Ô ô --

Cách đó không xa, , Kim Dương Thần Điểu chớp động thân hình, tạm thời bỏ qua Ngân Giáp Địa Long, lợi trảo mang theo kim hồng sắc chân hỏa thiêu đốt hướng tới Lăng Ý lăng không chụp xuống.

Ầm --

Chân hỏa mãnh liệt đốt cháy hư không, từng vòng không gian cuộn sóng bàng bạc lan tràn ra.

"Bất quá mới vào lục giai, cũng muốn cùng ta đối địch!" Nhìn Kim Dương Thần Điểu, Lăng Ý cười lạnh một tiếng, kiếm chỉ hư không điểm ra: "Giam cầm!"

"Kim Dương!" Tử Dương Kiếm Hoàng gầm lên một tiếng.

Hưu --

Nhìn Phong Lôi Kiếm Cương từ sau đầu Kim Dương Thần Điểu xuyên qua, khóe mắt Tử Dương Kiếm Hoàng muốn nứt ra. Kim Dương Thần Điểu, ở trong trí nhớ của Tử Dương Kiếm Hoàng, lúc trước hắn mới lên Tử Hà phong, liền đã tồn tại, nghe đồn chính là lúc trước tổ sư Tử Hà Kiếm Hoàng thu phục, cho dù sau này Tử Hà Kiếm Hoàng ngã xuống, nhưng niệm tình cũ, Kim Dương Thần Điểu nhất trực ở Tử Hà tông đảm đương hộ tông Linh Thú, ngàn năm như một, lại không có nghĩ đến, ở thế hệ hắn lại ngã xuống như thế.

"Lăng tặc -- " Ngửa mặt lên trời quát lớn một tiếng, từ trên người Tử Dương Kiếm Hoàng bốc lên Tử Dương Kiếm Cương nóng rực.

Gần rìa Linh Thú sơn mạch, trên tuyết nguyên.

Hư không vặn vẹo một trận nhàn nhạt, lát sau, hai thân ảnh ở trên tuyết nguyên hiển hóa ra.

"Sao lại thế này, vì sao đại thế tông môn rung động trở lên cuồng bạo như vậy!" Trong lòng cả kinh, Lục Thanh nhìn về phía phương xa, giờ khắc này, tâm thần nhịn không được trở lên dao động.

Trong mắt nổi lên thần quang màu tím bạc, Chân Long Nhãn kéo gần không gian, quét nhìn toàn bộ tông vực.

Trong phút chốc, trong mắt Lục Thanh dâng lên nộ diễm thao thiên.

"Lăng Ý!"

Lăng Ý!

Lăng Ý!

Âm lãng cuồn cuộn thoát phá hư không, hướng tới phương hướng Triêu Dương trấn mãnh liệt mà tới.

Kiếm chỉ chuẩn bị hướng tới Tử Dương Kiếm Hoàng điểm ra tức khắc đình trệ, trên mặt Lăng Ý lộ ra thần sắc kinh hãi thật sâu.

"Không có khả năng, hắn đã ngã xuống, như thế nào có thể còn sống!"

"Lục Thanh, là Lục Thanh!" Tầm Thiên Kính cùng Huyền Minh nhìn nhau, trên mặt tức khắc lộ ra thần sắc mừng như điên.

"Ai tới cũng không hữu dụng!" Trong mắt Lăng Ý lộ ra sát ý sắc bén, kiếm chỉ liên điểm, tám đạo Phong Lôi Kiếm Cương bắn nhanh ra.

Kình phong mãnh liệt hất vào mặt mà đến, tám đạo pháp tắc Kiếm Cương xuyên phá không gian, hướng tới tám người Tử Dương Kiếm Hoàng bắn nhanh tới.

Đã xong sao?

Mắt thấy Phong Lôi Kiếm Cương đánh tới càng lúc càng gần, tám người Tử Dương Kiếm Hoàng ngược lại không hề tránh né, ánh mắt càng thêm bình tĩnh nhìn chăm chú vào Lăng Ý trước mặt.

Đây là nhãn thần gì!

Trong lòng Lăng Ý chấn động, giờ phút này, từ trong mắt tám người hắn đúng là thấy được sự khinh thường.

Không sai, là khinh thường, hoàn toàn khinh thường, nhãn thần như vậy mà hắn cư nhiên từ trong mắt vài tên kiếm giả Thanh Phàm giới nhìn thấy. Đối với Lăng Ý mà nói, điều này không thể nghi ngờ là vũ nhục lớn lao.

Chân Long Nhãn xuyên phá không gian, Lục Thanh tức giận quát: "Lăng Ý, ngươi dám -- "

Trong nháy mắt Phong Lôi Kiếm Sí màu tím bạc kéo dài ra.

Hưu --

Cơ hồ là khoảnh khắc, mấy trăm dặm hư không liền nhảy vọt mà qua.

"Giam cầm!" Quát lạnh một tiếng, nháy mắt, Phong Lôi Kiếm Cương đi tới tám người Tử Dương Kiếm Hoàng ba thước đình trệ tại trong hư không.

Cảm giác được Phong Lôi pháp tắc của chính mình bị chấn tan, trong mắt Lăng Ý lộ ra thần sắc không thể tin được, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lục Thanh.

"Không có khả năng, tam kiếp Kiếm Hoàng, thời gian ngắn như vậy, ngươi như thế nào có thể độ lưỡng kiếp!" Lăng Ý nhịn không được thối lui về phía sau trăm trượng, kinh hãi nói: "Chẳng lẽ, lúc trước ngươi ẩn tàng tu vị?"

Nghĩ lại một chút, Lăng Ý lắc đầu nói: "Không có khả năng, lúc trước nếu hắn là tam kiếp Kiếm Hoàng thì sẽ không ẩn tàng thực lực, lúc trước thực lực của hắn không bằng chúng ta. "

Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!

Lăng Ý như thế nào có thể nghĩ đến tao ngộ của Lục Thanh ở trong Bạch Linh Kiếm Cốc.

Đứng ở trước mặt tám người Tử Dương Kiếm Hoàng, Lục Thanh nhìn Lạc Thiên Phong ở trong ngực Lạc Tâm Vũ.

"Tông chủ!"

Nhìn Lạc Thiên Phong đã hoàn toàn mất đi khí tức hồn phách, Lục Thanh có thể rõ ràng cảm thấy, chung quanh có dấu hiệu hồn phách tiêu tán, lại nhìn đến y phục trước ngực Lăng Ý thoát phá, Lục Thanh liền minh bạch, trước đó, nhất định là Lạc Thiên Phong thiêu đốt hồn phách, mới miễn cưỡng đả thương đến Lăng Ý.

Lục Thanh còn nhớ rõ, lúc thơ ấu, trừ bỏ đọc điển tịch tàng thư, chính là nghe cố sự của tông chủ Lạc Thiên Phong mà lớn lên.

Tông chủ Lạc Thiên Phong, bảy tuổi tập kiếm, tám tuổi lĩnh ngộ Kiếm Nguyên khí, tiến vào Kiếm Thị giai, mười tuổi Trúc Cơ tụ nguyên, bước vào Kiếm Giả giai, bốn năm sau mở rộng huyệt Bách Hội, bước vào Kiếm Nguyên cảnh, thành tựu tiên thiên Kiếm Khách, năm năm sau mười chín tuổi thành tựu Kiếm Sư, hai mươi lăm tuổi trở thành Kiếm Chủ, sau đó du lịch Thanh Phàm giới, mười năm sau, lấy thân phận Kiếm Vương đại sư trở về, trảm sát nhân đạo đại sư cùng giai khiêu khích, nổi danh phạm vi ngàn dặm, được xưng đệ nhất nhân.

Hai mươi năm sau, lại đột phá, dẫn động Thiên Đạo lực, thành tựu Kiếm Tông, liên tiếp ước chiến Phù Vân, Thanh Ngọc nhị tông tông chủ, chưa từng chiến bại.

Có thể nói, tông chủ Lạc Thiên Phong, nhiều kiếm giả trẻ tuổi của Tử Hà tông đều là nghe truyền thuyết của hắn mà lớn lên, nhất là hiện giờ còn tồn tại đệ tử đời thứ mười lắm, trí nhớ càng khắc sâu.

Ở trong trí nhớ Lục Thanh, tông chủ Lạc Thiên Phong là một người ý chí kiên ngưng, thiên sinh là người đứng trên, thưởng phạt có độ, không tán nói cười. Tử Hà tông được hắn dẫn dắt mới phát triển không ngừng, một năm vượt hơn một năm. Tuy rằng cùng tông chủ nói chuyện không nhiều, nhưng mà ở trong lòng Lục Thanh, đối với vị tông chủ này vẫn là tâm tồn kính ngưỡng.

Nhưng mà giờ phút này, vị tông chủ vì Tử Hà tông cơ hồ cúc cung tận tụy, lại chết ở trong tay một tiên tiểu nhân, một cái đến từ Tử Hoàng thánh giới, có cảm giác thiên sinh ưu việt, không coi ai ra gì

"Lăng Ý!" Lửa giận vẫn kiềm chế của Lục Thanh rốt cục cũng bạo phát.

"Lục Thanh, ngươi nếu dám giết ta, Lăng Tiêu Tông tất diệt Tử Hà tông ngươi!" Hồng mang trong mắt không lui, Lăng Ý trầm giọng quát, đồng thời từ bên trong không giới lấy ra một thanh Thần Kiếm cấp Kim Thiên đặt ngang trước ngực.

"Diệt Tử Hà tông ta!" Thần quang trong mắt Lục Thanh chớp động, trên chín tầng trời, Lôi Vân phạm vi hai trăm dặm thành hình, tiếng sấm rền cuồn cuộn chấn động mây xanh.