Bất Diệt Truyền Thuyết

Chương 163: Hắc vũ tán



Sau khi quyết định chủ ý, Thạch Thiên vì vậy nói: "Chúng ta đừng quản tới chuyện của nhà người khác, ta quả thật cũng đã lâu không cùng người nhà ăn lễ mừng năm mới, năm nay nhất định phải tổ chức một lần".

Thạch Lệ cười nói: "Tốt lắm! Cậu muốn ăn món gì? Tôi chuẩn bị vật liệu trước".

Thạch Thiên lắc đầu nói: "Mọi người không cần chuẩn bị, để ta tự lo".

Thạch Hiểu Mẫn cười giễu nói: "Được sao, hôm nay đòi làm người tốt sao, có thể làm được thứ gì tốt đây? Tôi cũng không muốn bị cậu làm cho chết đói vào tối 30".

Thạch Lệ trừng mắt nhìn Thạch Hiểu Mẫn một cái rồi nói: "Đại lễ mừng năm mới, đừng nói những lời này" rồi hỏi tiếp Thạch Thiên: "Cậu muốn tổ chức tiệc tất niên sao? Mặc dù như vậy cũng được, nhưng chúng ta vẫn thích ở nhà tự nấu, như vậy mới có không khí lễ mừng năm mới, nhà chúng ta mười mấy năm qua năm nay tính là nhiều người nhất, hẳn là náo nhiệt hơn một chút".

Thạch Thiên cười thần bí nói: "Không sai, là muốn ở nhà náo nhiệt một chút".

Thạch Hiểu Mẫn vỗ tay nói: "Đúng đúng, nên náo nhiệt một chút, cũng gọi chị Kim Hinh tới luôn!" Text được lấy tại http://truyenfull.vn

Thạch Lệ do dự cau mày nói: "Người ta đâu phải là người nhà của mình? Đừng có nhiều chuyện".

Thạch Hiểu Mẫn nói: "Nghe chị Kim Hinh nói người nhà chị ấy toàn bộ đều đã di dân đến Canada, chỉ còn một mình chị ấy ở Hongkong" rồi lại chỉ vào Thạch Thiên cười nói: "Tiểu tử này hiện tại còn không phải là người nhà của chị ấy sao! Nhanh một chút đi hỏi chị Kim Hinh vào lễ mừng năm mới ở Hongkong hay là đi Canada, nếu ở tại Hongkong đón năm mới thì mời chị ấy tới luôn, cũng không thể mặc kệ chị ấy được" Xem ra Kim Hinh tiếp cận Thạch Hiểu Mẫn, sau khi xưng chị gọi em thì có tác dụng rất lớn.

Thạch Thiên cũng không có nghe Kim Hinh nói chuẩn bị đón năm mới ở đâu, thầm nghĩ dẫn nàng đi cùng cũng không sao, dù sao mình cũng đang chuẩn bị đi tìm người của Thiên Thạch thành bảo, thuận tiện hỏi nàng một chút cũng tốt. Kim Hinh ngoài miệng mặc dù chưa từng trách Thạch Thiên đối với nàng không đủ chăm sóc cùng quan tâm, nhưng Thạch Thiên từ thần thái của nàng có thể nhìn ra. Vì vậy ăn cơm tối xong liền chào hai chị em, đi tới khu nhà trên đỉnh núi.

Kim Hinh hiện tại đã rất ít đóng phim, cho dù là chụp ảnh cũng tận lực yêu cầu làm việc ban ngày. Buổi tối cơ hồ đều ở tại khu nhà trên đỉnh núi chờ Thạch Thiên xuất hiện, hắn cũng đã lâu chưa ghé qua. Thạch Thiên sau khi trở lại khu nhà cao cấp thì gọi ngay cho Braid vẫn đang ở tại Hongkong, muốn hắn lập tức tới. Mới vừa cúp điện thoại, Kim Hinh mặc một bộ váy ngủ màu đỏ nghe được tiếng của Thạch Thiên, từ trong phòng ngủ vọt ra, giống như một đám mây đỏ chạy vội xuống, vọt vào trong lòng Thạch Thiên.

Thạch Thiên ôm Kim Hinh ngồi tại ghế sa *** cười nói: "Nhìn bộ dáng cấp bách của em kìa, lão tử nếu đã trở về, hiển nhiên là sẽ tới tìm em mà".

Kim Hinh nghe xong lời này trống ngực gia tốc, mặt ửng đỏ càng lộ vẻ kiều diễm, cũng không phản bác, ngược lại nói: "Người ta rất nhớ anh mà!"

Thạch Thiên hỏi: "Em đón năm mới ở tại Hongkong sao?"

Kim Hinh nhất thời có chút kích động, run giọng nói: "Tại… tại đây!"

Thạch Thiên thấy ánh mắt nàng, trong lòng cũng có chút áy náy nói: "Vậy em nếu không có sắp xếp gì khác, thì cùng dự lễ đón năm mới với anh".

Kim Hinh kích động không nhịn được nước mắt chảy xuống, bình thường cảm thấy mình chỉ là một con búp bê của Thạch Thiên, hôm nay lần đầu tiên cảm thấy hắn chính thức đem mình đặt ở trong lòng. Hiện tại cho dù không muốn đón lễ mừng năm mới ở tại Hongkong, thì cũng nhất định phải lưu lại, vội liên tục gật đầu, ôm chặt lấy Thạch Thiên mà hôn lên môi.

Thạch Thiên trong lòng thầm than, xem ra mình ở trong lòng Kim Hinh địa vị đã không thể xóa nhòa, không khỏi có chút lo lắng, nhất thời không biết sau này đối đãi với nàng cùng những người phụ nữ khác mà mình có quan hệ như thế nào. Nhưng nhất thời dục hỏa đã bị đôi môi nóng bỏng của Kim Hinh đốt lên, làm cho hắn tạm thời quên sự phiền não làm cho các nam nhân khác đều hâm mộ muốn chết đi được, ôm lấy Kim Hinh từ ghế sa *** đứng lên, nhảy lên phòng ngủ của mình ở trên lầu…

Tiêu Vi đã trở về Thượng Hải, hôm nay Kim Hinh chỉ có thể một mình "ứng chiến" Thạch Thiên, mặc dù Thạch Thiên động tác đã ôn hòa so với bình thường rất nhiều, nhưng sau một phen mây mưa, Kim Hinh sau nhiều lần đạt cao trào thì cả người đã mềm nhũn ra, không còn khí lực để xuống giường.

Thạch Thiên tinh thần vẫn hưng phấn như cũ, cảm giác cả người thư thái, xuống giường mặc áo ngủ đi xuống lầu.

Braid sớm đã chờ ở trong phòng khách dưới lầu, thấy Thạch Thiên xuống vội vàng đứng dậy hành lễ nói: "Chủ nhân, người tìm tôi đến có gì phân phó?"

Thạch Thiên bảo hắn ngồi xuống rồi nói: "Đừng khẩn trương, không có chuyện gì lớn, chỉ là sắp tới lễ mừng năm mới, lão tử muốn cùng người nhà náo nhiệt một chút mà thôi, các ngươi ở tại Hongkong cũng tổ chức một buổi tiệc đi, cụ thể các ngươi cứ an bài, không nên quá long trọng, chỉ cần náo nhiệt là được… chỗ thì cũng có thể ở đây".

Braid mừng rỡ, đây là lần đầu tiên chủ nhân muốn cùng bọn họ cùng nhau đón năm mới, vội nói: "Chủ nhân xin cứ yên tâm, Braid nhất định sẽ đem việc này an bài thỏa đáng, bất quá nơi này hơi nhỏ một chút, có thể đổi tới tòa nhà New Territory's hay không?"

Thạch Thiên kinh ngạc nói: "Ở bên kia đã xây xong rồi sao? Nhanh vậy sao?"

Braid giải thích: "cũng không phải, bất quá sau khi mua lại từ Quách gia thì cũng không hủy hết các kiến trúc cũ, chỉ sửa lại mà thôi, cho nên hiện đã xong, chứ còn nếu kiến thiết hết lại thì cũng phải nửa năm chưa chắc đã xong".

Thạch Thiên cũng không quan tâm là đón năm mới ở đâu, biết tòa nhà của Quách gia so với khu nhà ở đỉnh núi thì lớn hơn nhiều, cho dù đem hết người của Braid trên khắp thế giới tới cũng không sao, nên gật đầu nói: "Cũng tốt, như vậy càng náo nhiệt, dẫn hết người tới dự đi".

Braid nói: "Cũng chỉ còn hai ngày, tôi hiện phải đi an bài, chủ nhân còn chuyện gì khác phân phó không?"

Thạch Thiên vừa định bảo hắn rời đi, đột nhiên nghĩ tới một chuyện hỏi: "Trong thành này có cô gái nào tu vi ngang với ngươi không?"

Braid ngẩn ra hỏi: "Nữ? Chủ nhân nói chính là công phu mà ngài truyền thụ cho thành bảo?"

Thạch Thiên gật đầu nói: "Không sai."

Braid nói: "Nữ trong thành bảo học công phu chủ nhân lưu lại, tu vi cao nhất chính là Li, bất quá nàng vẫn ở bên cạnh tổ gia gia, chủ nhân nếu có chuyện gì cần nữ có tu vi cao để làm thay ngài, tôi lập tức gọi nàng đến Hongkong".

Thạch Thiên lắc đầu nói: "Li ta đã gặp, tu vi của nàng cũng không cao bằng người và Pirnie, ta cũng không có việc gì cần phụ nữ đến làm, chỉ là tùy tiện hỏi thôi, ngươi cứ đi làm việc của ngươi đi".

Braid trong lòng kỳ quái, bất quá cũng không dám hỏi Thạch Thiên tại sao hỏi hắn vấn đề này, trong lòng lại chỉ nghĩ đến an bài lễ mình năm mới cho chủ nhân thế nào, vội vã đứng dậy cáo từ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.