Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc

Chương 52: Let me go!




- “Vương Hoàng, cậu trông chừng cô ấy thế này đây hả? Cô ấy như thế này bao lâu rồi?” – Hạo Thần kích động quát lên, chỉ sau ba ngày mà đã xảy ra chuyện gì thế này?

Ái Hy vẫn ôm lấy gấu bông, ngồi nép mình vào góc giường, đôi mắt vô hồn đang thẫn thờ nhìn vào khoảng không.

Tình trạng này hoàn toàn không ổn chút nào, gương mặt Ái Hy nhợt nhạt hơn trước rất nhiều, dường như đã hoàn toàn mất hết sinh khí.

Vương Hoàng không đáp, lẳng lặng bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại…

Mọi lời nói giải thích hay thanh minh trong trường hợp này đối với Vương Hoàng đều đã bị vô hiệu hoá trước thái độ của Hạo Thần.

Biết rõ lúc này dù có ăn nói thuyết phục đến mức nào, Hạo Thần vẫn sẽ không đủ lý trí để phân biệt được đúng sai, nên Vương Hoàng cũng không muốn đôi co làm gì.

Thời gian sẽ làm mọi việc sáng tỏ…

Hạo Thần nắm lấy tay Ái Hy một cách thô bạo, kéo người Ái Hy đứng dậy khỏi giường, sau đó mất bình tĩnh quát lên, đồng thời lay mạnh hai bờ vai nhỏ bé.

- “Em sao vậy? Có ai khiến em cảm thấy khó chịu sao? Nói đi, anh sẽ đòi lại công bằng cho em!”

Ái Hy từ từ ngước lên nhìn Hạo Thần, đôi mắt trống rỗng đượm chút ưu tư phiền muộn, vẫn siết chặt gấu bông trong tay.

Sao lại thế này? Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì cơ chứ?

Hạo Thần đang dần đánh mất chính bản thân mình, hành động một cách vô ý thức, tiếp tục cất tiếng đầy phẫn uất.

- “Em trả lời đi chứ? Tại sao em lại im lặng như thế? Nói đi!”

Phong thái điềm tĩnh thường thấy ở Hạo Thần giờ đây lại được thay thể bằng dáng vẻ hết sức mệt mỏi và kích động, Hạo Thần tiếp tục siết chặt lấy vai Ái Hy lay mạnh hơn, như đang cố đánh thức nàng công chúa mơ màng chưa tỉnh giấc.

Gương mặt Hạo Thần dần hiện ra trước tầm mắt của Ái Hy, đôi mắt nâu trong sáng đã bắt đầu có chuyển biến, trở nên vô cùng thất thần và sợ hãi.

- “Buông.. buông tôi ra!” – Ái Hy không còn chút sức lực nào cả, nhưng vẫn yếu ớt kháng cự Hạo Thần, cố gắng đưa tay đẩy bóng người cao lớn trước mặt ra xa khỏi mình. – “Đừng chạm vào tôi, Dương Hạo Thần!”

Câu nói vừa được thính giác tiếp nhận, Hạo Thần ngạc nhiên nhìn Ái Hy không chớp mắt, như không tin nổi mình đã nghe được những gì.

Tới rồi!

Ngày này tới rồi! Không ngờ nó lại đến nhanh đến thế!

- “Em đang nói gì vậy?” – Cả người Hạo Thần run lên, cất tiếng kháng nghị lại câu nói vừa rồi của Ái Hy.

Hẳn là đang có nhầm lẫn gì đó ở đây, làm sao Ái Hy lại có thể nhớ lại nhanh đến thế cơ chứ?

- “Anh không phải là Minh Vỹ! Mãi mãi không thể là anh ấy! Lợi dụng tôi mất trí nhớ để thay thế vị trí của Minh Vỹ trong lòng tôi ư? Không bao giờ! Sẽ không bao giờ có chuyện anh có thể thay thế được anh ấy!”

Ái Hy ném mạnh con gấu bông vào tường, đôi mắt lại nhanh chóng nhoà đi vì những giọt lệ bi thương, nhưng lại bị Ái Hy gạt đi trong tích tắc.

Lầm rồi!

Anh ta thật sự đã lầm khi suy nghĩ đơn giản như thế!

Hạo Thần sững người, vừa bất ngờ nhưng lại vừa đau lòng, đã chuẩn bị tâm lý trước nhưng tại sao đến khi đối mặt lại đau như thế này?

Khoé môi cong cong tạo nên một nụ cười nửa miệng, Hạo Thần đẩy mạnh người Ái Hy, khiến Ái Hy mất thăng bằng ngã lên giường, không hề có bất kỳ phản ứng nào kịp thời cả.

Hạo Thần bước nhanh về phía cửa phòng, mở cửa, ngoảnh mặt về phía Ái Hy nói trong sự cay độc.

- “Chúc mừng em, từ ngày hôm nay, em sẽ mãi mãi thuộc về anh! Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện em sẽ bước chân ra khỏi căn phòng này.”

Đến lúc rồi…

Giam cầm Ái Hy… mãi mãi giữ lấy thiên sứ bên cạnh mình, đây là cách duy nhất!

Cánh cửa phòng khép lại, đồng thời bị khoá trái cửa từ phía bên ngoài, Hạo Thần cẩn thận gài thêm một chốt khoá để phòng hờ bất trắc.

Ái Hy giật mình ngồi bật dậy, nhanh chóng lao đến cánh cửa vừa được đóng sập lại, nhưng vô ích.

- “Mở cửa, mau mở cửa! Đồ khốn!” – Ra sức đập mạnh tay vào cánh cửa gỗ sang trọng, Ái Hy tức giận hét lên, đưa một tay vặn vặn tay cầm để mở cửa.

Mọi nỗ lực giờ đây chỉ là con số không, vẫn không hề có bất cứ một động tĩnh nào cả, dù cho Ái Hy có ra sức van xin và đập cửa.

Không còn bất kỳ lối thoát nào cả… vô vọng!

Ái Hy bắt đầu không kìm nén được nữa mà khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, tại sao anh ta lại có thể đối xử với Ái Hy như thế này cơ chứ?

- “Minh Vỹ… nhanh lên… đưa em ra khỏi đây…”