Bất Hủ Thần Vương

Chương 143: Cái gì gọi là công bình




Hảo một cái Nguyên Bạch Lộc, vừa ra trận, khí thế đã áp đảo trên vạn người ở hiện trường!

Bạch lộc chậm rãi hạ thấp, đậu trên bệ đá cao nhất. Nguyên Bạch Lộc một mực khép hờ hai mắt, khi bạch lộc dừng lại mới chậm rãi mở ra một khe hở nhỏ, giống như trong đêm tối vô tận bắn ra một ánh rạng đông.

Nhãn quang kia bắn ra, giống như ánh sáng mặt trời bao trùm Đại Địa. Ánh mắt này lướt qua toàn trường, những ai bị hắn lướt qua, đều cảm thấy rùng mình khiếp sợ.

- Quá cường hãn.

Chỉ là thoáng nhìn qua, lại có thể khiến cho trên vạn người sinh ra đầu váng mắt hoa, hô hấp dồn dập, thậm chí có vài kẻ tu vi thấp kém có cảm giác nôn mửa.

Nguyên Bạch Lộc!

Nghênh Tân Các chưởng khống giả, ở nơi đây, Nguyên Bạch Lộc chính là vương giả!

Tại Nghênh Tân Các, Nguyên Bạch Lộc thậm chí nắm quyền sanh sát trong tay.

Có quyền chấp pháp, quyền sanh sát, tại Thiên Các to lớn như thế này, có thể nói là quyền lực kinh người!

Mấu chốt nhất chính là, những đệ tử ở đây, muốn trùng kích Nguyệt Hoa Điện, nhất định phải tiếp nhận khảo nghiệm của Nghênh Tân Các.

Cuối cùng, chính là khảo nghiệm của Nguyên Bạch Lộc!

Cũng may, Nguyên Bạch Lộc không có nhằm vào bất kỳ người nào, uy áp chỉ thoảng qua liền thu lại.

Uy áp vừa thu lại, tất cả mọi người lập tức cảm giác như trút được gánh nặng, toàn thân nhẹ nhàng, hô hấp đang dồn dập cũng trở nên thông thuận hơn nhiều.

Nhậm Thương Khung chậm rãi hạ thấp khí tức, hắn hôm nay là Trúc Cơ cửu trọng, Luyện Khí cảnh đỉnh phong. Chân khí trong cơ thể lưu chuyển không dứt.

Thế nhưng mà dưới uy áp của Nguyên Bạch Lộc, chân khí trong cơ thể giống như gặp phải vật cản, tiến thối lưỡng nan, không cách nào lưu thông bình thường.

Này chỉ là Nguyên Bạch Lộc thoáng nhìn mà thôi!

Không thể không thừa nhận, Nguyên Bạch Lộc này thật sự mạnh mẽ, so với những cường giả mà hắn từng gặp qua, đều cường đại hơn trăm lần, kể cả Vạn Ưng Vương hay Thạch Thiên Hào!

Thậm chí, thực lực của Bộ Thương Lãng cũng cường đại, nhưng không cách nào cùng Nguyên Bạch Lộc này so sánh!

Tuy Nhậm Thương Khung không biết giữa bọn họ chênh lệch bao nhiêu, nhưng trực quan cảm thấy, Bộ Thương Lãng vẫn không bằng Nghênh Tân Các chưởng khống giả trước mắt này!

- Đến cùng, Nguyên Bạch Lộc này đã đến cảnh giới gì?

Không chỉ nội tâm Nhậm Thương Khung có nghi vấn như vậy, mà ngay cả những đệ tử lâu năm, cơ hồ ai cũng muốn biết.

Tống Lam cách Nhậm Thương Khung không xa, đôi mắt đẹp lập loè bất định, ngực phập phồng, hiển nhiên là bị khí thế của Nguyên Bạch Lộc chấn nhiếp.

Ánh mắt đó, có một tia hâm mộ cùng...

Sau khi Nguyên Bạch Lộc xuất hiện, mấy tên tiếp đãi đệ tử đều nhao nhao vây quanh. Có mấy người địa vị cao hơn những người khác một bậc, thì bám vào người Nguyên Bạch Lộc, xem ra đây là những nhân vật nòng cốt của hắn.

Những người này vây quanh Nguyên Bạch Lộc nói một hồi, Nguyên Bạch Lộc khẽ gật đầu.

Một người trong đó lúc này mới đi đến trước sân khấu, lớn tiếng nói:

- Chư vị, có thể đến nơi đây, ý nghĩa các ngươi đại biểu cho những nhân vật kiệt xuất nhất của các phân đà, là Thiên Kiêu chi tử. Nhưng đứng ở chỗ này, tất cả vinh quang đều là chuyện đã qua! Ở Thiên Các, các ngươi chỉ là một đệ tử bình thường. Ở Thiên Các, chỉ có một quy củ, khôn sống dại chết! Bất luận lần tuyển bạt nào, hạt giống tốt đều có rất nhiều. Nhưng những hạt giống tốt này, có thể thành đại thụ che trời hay không, hiện tại nói còn hơi sớm! Ta muốn nói là, các ngươi ở các nơi gọi là thiên tài, nhưng tất cả thiên tài ở cùng một chỗ thì sẽ trở thành bình thường! Chỉ có siêu cấp thiên tài, mới có thể ở đây trổ hết tài năng. Nói một cách khác, cạnh tranh là tàn khốc. Bất cứ người nào thành công, đều đạp lên vô số thiên tài khác mà bước tới! Ai là thiên tài, ai là bình thường, chỉ có thời gian mới có thể kiểm nghiệm hết thảy!

Lời này, giống như lời cảnh báo, để mọi người xác định tư tưởng.

- Tuyển bạt lần này, đệ tử chính thức có hơn hai ngàn sáu trăm người! Ngoại môn đệ tử, có hơn sáu nghìn người! Căn cứ quy tắc, đệ tử chính thức, lấy một năm làm hạn định, sau khi một năm kết thúc, sẽ có tư cách trùng kích Nguyệt Hoa Điện. Một khi thông qua được tuyển bạt này, sẽ đạt được Nguyệt Hoa Huân Chương, từ đó có tư cách ở lại tổng bộ tu luyện. Mà đệ tử khảo hạch thất bại, sẽ an bài đến phân đà các nơi, từ tầng dưới chót mà phấn đấu! Cho nên nói, đối với đệ tử chính thức mà nói, một năm sau Nguyệt Hoa Điện tuyển bạt, một là cá vượt long môn, hai là bị sóng xô bờ cát!

Tất cả đệ tử chính thức, trong đầu đều chấn động.

Là Long là xà, khảo hạch một năm sau chính là thời khắc quyết định.

Nếu như thông qua Nguyệt Hoa Điện khảo hạch, liền đạt được Thiên Các công nhận, trở thành đệ tử có tư cách ở lại tổng bộ tu luyện.

Ở tổng bộ cùng an bài đến phân đà, tuyệt đối là hai chuyện khác nhau.

Ở tổng bộ tu luyện, ý nghĩa được Thiên Các tập trung bồi dưỡng, có tư cách tiến vào giai tầng hạch tâm của Thiên Các.

Mà an bài đến phân đà, thì ý nghĩa thoát ly tổng bộ, cách giai tầng hạch tâm càng lúc càng xa!

Có thể nói, bất luận đệ tử chính thức nào, đạt được Nguyệt Hoa Huân Chương, đều là nhiệm vụ trước mắt lớn nhất của bọn hắn.

- Nguyệt Hoa Huân Chương!

Nhậm Thương Khung nhẩm bốn chữ này. Đối với Nguyệt Hoa Huân Chương, hắn nhất định phải có.

Mặc kệ có bao nhiêu gian nan hiểm trở, mặc kệ phía trước là ai, đều không thể ngăn cản được hắn lấy Nguyệt Hoa Huân Chương!

Nói xong vấn đề của đệ tử chính thức, người nọ lại cao giọng nói:

- Mà ngoại môn đệ tử, các ngươi tới thăm Thiên Các tổng bộ, thì đó là một loại phúc lợi, một loại thúc giục. Đương nhiên, các ngươi đồng dạng cũng có một năm cơ hội, một năm sau, có khảo hạch trở thành đệ tử chính thức chờ các ngươi. Nếu như trong một năm này, các ngươi có thể trở thành đệ tử chính thức, như vậy cũng có thể hưởng thụ đặc quyền của đệ tử chính thức. Chú ý, một năm sau, ngoại môn đệ tử đồng dạng cũng có tư cách tham dự Nguyệt Hoa Điện khảo hạch, nếu như các ngươi có thể vượt qua hai cấp, một bước đúng chỗ. Thiên Các cũng sẽ không keo kiệt với các ngươi!

OÀ..ÀNH!

Tất cả ngoại môn đệ tử đầu đều nóng lên, huyết dịch trong cơ thể cũng bắt đầu sôi trào.

Một bước đúng chỗ!

Trong thế giới võ đạo, bất kỳ một võ giả nào, đều có dã tâm! Muốn nói bọn hắn với tư cách là ngoại môn đệ tử, sẽ không có ước mơ đối với Nguyệt Hoa Huân Chương? Đây tuyệt đối là sai mười phần.

Thế giới võ đạo, kỳ tích tuy không nhiều lắm, nhưng không phải không có. Ngoại môn đệ tử một bước trùng thiên, trực tiếp đạt được Nguyệt Hoa Huân Chương? Có gì không có khả năng?

Ít nhất, hiện trường tuyệt đại đa số ngoại môn đệ tử, đều bị lời nói này cổ động đến nhiệt huyết sôi trào, kích động, trong ánh mắt bắn ra hào quang nóng bỏng.

- Trước đừng cao hứng quá sớm!

Người nọ phảng phất biết ngoại môn đệ tử sẽ mừng rỡ, chờ bọn hắn cao hứng một hồi, lúc này mới giội một gáo nước lạnh.

- Thiên hạ không có bữa cơm miễn phí, các ngươi là ngoại môn đệ tử, mặc dù có cơ hội một bước lên trời, tiếp nhận Nguyệt Hoa Điện khảo hạch. Nhưng mà, dù sao cũng không phải là đệ tử chính thức, các ngươi tiếp nhận Nguyệt Hoa Điện khảo hạch, chính là tiếp nhận sinh tử khảo hạch! Mà đệ tử chính thức khảo hạch, thật ra là một quá trình khá dài. Từ nơi này sau khi giải tán... thì đã bắt đầu. Chúng ta đã vì mỗi một gã đệ tử chính thức, chuẩn bị một khối ngọc giản, bên trong ghi lại tất cả nội dung khảo hạch, ở chỗ này, ta cũng không có thời gian nói rõ. Tất cả đệ tử chính thức, theo trình tự đi lên nhận ngọc giản!

Hơn hai ngàn sáu trăm tên đệ tử chính thức, con số này đủ dọa người.

Nhưng có thể đạt được Nguyệt Hoa Huân Chương, sẽ không vượt qua một phần mười.

Cạnh tranh là cực kỳ tàn khốc

Nhậm Thương Khung sau khi nhận ngọc giản, cũng không vội lấy đọc. Mà để vào trong túi.

Căn cứ quan sát của hắn, đệ tử chính thức ở hiện trường, chỉ khoảng trên dưới hai ngàn tên, căn bản không đến hai ngàn sáu trăm người.

- Đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Thiên Các lại báo cáo không đúng?

Trong đầu Nhậm Thương Khung sinh ra nghi vấn.

Nhắc tới cũng khéo, hắn vừa nghi vấn, liền có một tên đệ tử khác hỏi:

- Xin hỏi vị sư huynh này, ngài nói đệ tử chính thức có hai ngàn sáu trăm người, thế nhưng mà tiểu đệ vừa rồi nhìn qua, đệ tử chính thức ở hiện trường, chỉ khoảng trên dưới hai ngàn. Chênh lệch năm sáu trăm là ít.

Tên sư huynh kia vẫn bình thản, cười nhạt một tiếng:

- Vấn đề này, các ngươi sớm muộn cũng sẽ minh bạch. Hiện tại không cần hỏi nhiều.

Người vừa rồi đặt câu hỏi, lại là một tên cứng đầu, đối với câu trả lời này cũng không hài lòng:

- Sư huynh, ta cảm thấy, nơi long trọng bậc này, bọn hắn lại không xuất hiện. Đối với Thiên Các là bất kính, đối với những đối thủ cạnh tranh như chúng ta, là không công bình. Bọn hắn ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng. Chúng ta không biết đối thủ là ai, cái kia là không công bình.

Không nghĩ tới tên này vừa nói, làm rất nhiều người hưởng ứng, tuy việc này không lớn, nhưng cũng tạo một sóng triều nho nhỏ.

- Làm càn!

Tên sư huynh kia trừng mắt, không giận mà uy, nói:

- Các ngươi chỉ cần biết rằng, tuyển bạt này là từ trên xuống dưới, đại biểu cho danh dự của Thiên Các. Các ngươi có thể nghi ngờ bọn hắn, nhưng không thể nghi ngờ Thiên Các! Các ngươi nói bọn hắn không cung kính Thiên Các? Trên thực tế, bọn hắn so với các ngươi, thì có tư cách đại biểu Thiên Các hơn!

- Cái gì?

Dưới đài một mảnh thanh âm nghị luận, mọi người không hiểu ra sao. Ở hiện trường là tinh anh các nơi, số lượng cũng không ít. Nghe xong lời này, trong lòng nhất thời có chút mất hứng.

Chẳng lẽ năm sáu trăm người không xuất hiện kia, là những kẻ tài trí hơn người?

Nếu là như vậy, thì làm gì có công bình mà nói?

Có thể nói, vị sư huynh chủ trì buổi nói chuyện này, trong lúc vô hình, giống như một viên đá ném vào hồ. Thanh âm lầm bầm phía dưới, dần dần lan rộng không ngừng, cũng dần dần đè nén không được.

Bất quá, đối mặt với chuyện này, vẻ mặt vị sư huynh kia vẫn lạnh nhạt, biểu lộ so với cương thi còn cứng ngắc hơn, phảng phất ở trong mắt hắn, kháng nghị cùng nghi vấn của những người này, căn bản không có ý nghĩa gì.

Tống Lam hiển nhiên là người biết rõ nội tình, chỉ thấy khóe miệng nàng mỉm cười, một bộ thần thái xem náo nhiệt, có chút hả hê: “Một đám ngu ngốc, tự cho mình là thiên chi kiêu tử sao? Năm sáu trăm người kia, đều là đệ tử cao tầng của Thiên Các, thế lực truyền thừa rắc rối khó gỡ, kia đều là chính thống của Thiên Các! Bọn hắn tự nhiên có tư cách đại biểu Thiên Các hơn các ngươi rồi.”

Tống Lam nói thầm trong lòng, hướng Nhậm Thương Khung liếc qua. Nàng muốn từ trên mặt Nhậm Thương Khung chứng kiến vẻ phẫn nộ cùng xúc động của hắn, đáng tiếc, vẻ mặt của Nhậm Thương Khung rất đờ đẫn, giống như đeo một chiếc mặt nạ, người ngoài không cách nào nhìn ra được biểu tình của hắn!