Bất Hủ Thần Vương

Chương 462: Thiên Các nội đấu, Thương Khung cường thế




Đã đến bây giờ, Lý Dật Phong tự nhiên sẽ không lo lắng cái gì là đại cục tông môn, công không sợ người khác chê cười là đồng môn tương tàn.

Rất rõ ràng, Vưu Thiên Chiến này phá trước, nếu hắn không tỏ vẻ gì, chỉ sợ sẽ bị người xem thường.

Hơn nữa, Lý Dật Phong rất nhạy cảm bắt được, Vưu Thiên Chiến này nếu như không phải có chỗ sợ hãi, hoàn toàn không cần phải thúc giục.

Hắn thúc giục như thế, đương nhiên là muốn Nhậm Thương Khung xuất chiến không được, không chiến mà bại.

Nói cho cùng, Vưu Thiên Chiến này, sợ rằng bản thân mình cũng không ý thức được, hắn là đối với Nhậm Thương Khung có một loại kiêng kị, một loại sợ hãi biến tướng.

- Ha ha, sợ? Lão Vưu ta sống ba ngàn tuổi, còn không biết sợ hãi là gì. Lý Dật Phong, ngươi nói cho ta biết, ta sợ chuyện gì chứ?

- Rất đơn giản, ngươi không ngừng thúc giục, kỳ thật chính là sợ môn hạ ta xuất chiến, sợ ngươi thua ván bài kia. Ngươi biết rõ, đệ tử Đao Bạch Vũ của ngươi, không có khả năng ở trên lôi đài đánh bại Nhậm Thương Khung, bởi vậy, chỉ có thể dựa vào thủ đoạn hạ lưu này, khiến cho Nhậm Thương Khung xuất chiến không được. Ngươi không cần giải thích, giải thích thế nào đi nữa, cũng không cách nào che dấu điểm này của ngươi.

Lý Dật Phong ngôn từ sắc bén, cũng không bận tâm cái gì.

Vưu Thiên Chiến còn chưa nói, Hạ Tùng Linh một bên lại nhàn nhạt nói ra:

- Dật Phong hiền đệ, lời này là lầm to rồi. Quy củ ba trăm năm đại bỉ còn đó, không có khả năng bởi vì người nào mà sửa đổi.

- Tùng Linh đạo huynh, quy củ là quy củ, trước tạm không nhắc đến. Ta chỉ hỏi một câu, đạo huynh cùng lão Vưu, trong nội tâm dám nói không có nửa điểm tư lợi?

Lý Dật Phong càng không cam lòng.

Vưu Thiên Chiến hắc hắc cười lạnh:

- Ta xem người thua không nổi là ngươi? Quy tắc ở đó, ai có thể thiên tư?

Những tông môn khác, chứng kiến Thiên Các nội chiến, đương nhiên là vui cười, cũng không nói chen vào.

Ngược lại là Vân Hạc Tường nhìn không được, mở miệng nói:

- Chư vị, căn cứ quy tắc, trận thứ hai chấm dứt. Cuộc tranh tài thứ ba lập tức bắt đầu. Mời tuyển thủ dự thi lên đài.

Hạ thị Âm Dương Đạo, Hạ Hàn Hiên nghe vậy, là người đầu tiên lướt lên đài đi.

Mà Lý Dật Phong bên này, sắc mặt tái nhợt, trong nội tâm âm thầm thở dài. Hắn cũng biết quy tắc như thế, ai cũng không đổi được. Cũng không thể vì ai sửa đổi.

Ba trăm năm đại bỉ lần này, hắn mặc dù không có hướng Nhậm Thương Khung yêu cầu gì, nhưng nội tâm lại ẩn ẩn chờ đợi, chờ đợi Nhậm Thương Khung tạo ra kỳ tích, đoạt lấy quán quân!

Thế nhưng mà, bị loại dưới phương thức như vậy, hắn quả thật không cam lòng.

Vân Hạc Tường cất giọng nói:

- Dật Phong hiền đệ, căn cứ quy tắc, nếu như lệnh đồ ở trong một khắc, không thể xuất hiện mà nói, như vậy trận chiến này, liền tính toán tự động bỏ cuộc.

Vân Chiến Thiên bên cạnh Vân Hạc Tường, có chút lo lắng, thỉnh thoảng quay đầu hướng mật thất nhìn lại. Người trẻ tuổi, đều có tâm tính người trẻ tuổi.

Sẽ không như những Đạo tôn thành tinh kia, thời thời khắc khắc đều tràn ngập tính toán. Vân Chiến Thiên mặc dù bị Nhậm Thương Khung đánh bại. Nhưng hắn không ghi hận Nhậm Thương Khung, ngược lại đối với Nhậm Thương Khung, có một loại cảm kích phát ra từ đáy lòng. Bởi vì Nhậm Thương Khung không có đuổi tận giết tuyệt, cũng không có phá hủy tín niệm của hắn. Ngược lại ở trên đài, dùng ngôn ngữ chỉ điểm hắn, để cho hắn tuy bại nhưng vinh, thể diện xuống đài.

Lê Lạc tiên tử cũng thở dài, Lưu Vân Đạo ước chừng là thế lực duy nhất ở hiện trường, hi vọng Nhậm Thương Khung thuận lợi chạy tới?

Ngược lại là Bắc Cung Dao sau lưng Lê Lạc tiên tử, thần thái bình tĩnh, không có bởi vì ái lang chưa tới mà cảm thấy lo lắng.

Mặc dù, nàng hi vọng chứng kiến Nhậm Thương Khung ở đại bỉ lần này đoạt giải nhất. Nhưng mà, nàng cũng không hy vọng ái lang là một nam tử ý chí sắt đá, thấy chết mà không cứu.

Bởi vậy, nàng giờ phút này, nội tâm chỉ vì Nhậm Thương Khung mà kiêu ngạo, đối với được mất, là rất xem nhẹ. Mặc kệ có thể xuất chiến hay không, trong lòng nàng, Nhậm Thương Khung chính là trẻ tuổi đệ nhất nhân, ai cũng không thay thế được.

Thời gian từng phút từng giây đi qua.

Không khí của hiện trường, ngược lại lộ ra có chút quái dị. Nhất là những Đạo tôn kia, biểu lộ không đồng nhất. Có chút hả hê không che dấu; có thuần túy xem náo nhiệt; cũng có trông mong, hi vọng chứng kiến Thiên Các nội chiến; đương nhiên cũng có người thấy việc không liên quan đến mình...

Ngoại trừ Đạo tôn của Thất Tinh Đạo Trường vẫn còn bận rộn ra, những Đạo tôn khác, tâm lý không ai giống ai.

Một khắc thời gian, nói dài không dài, bảo ngắn cũng không ngắn. Ở trường hợp này, xác thực gian nan hơn bình thường rất nhiều.

Bỗng nhiên, không biết ai là người đầu tiên hét lên một tiếng:

- Đến rồi!

Thanh âm này, tràn đầy cảm xúc phức tạp, cũng không biết là cao hứng hay thất lạc.

Ở xa, Nhậm Thương Khung phi tốc mà đến, mấy cái lên xuống, liền rơi xuống trên lôi đài.

- Ha ha ha, Thương Khung, ngươi quả nhiên không để cho vi sư thất vọng.

Lý Dật Phong một khắc trước, tâm tình như dây cung kéo căng, giờ phút này nhìn thấy Nhậm Thương Khung đến, lòng vô cùng mừng rỡ.

Mà giờ khắc này, cách một khắc thời gian, cơ hồ có thể dùng giây để đếm.

- Vân đạo tôn, tiểu đồ đã xuất hiện, một khắc còn chưa tới a?

Lý Dật Phong hoàn toàn không để ý vẻ mặt thất lạc của Hạ Tùng Linh cùng Vưu Thiên Chiến.

Vân Hạc Tường cười nói:

- Ân, lệnh đồ không vượt qua thời gian, cái này gọi là hữu kinh vô hiểm. Song phương đã đến đông đủ, ta tuyên bố, cuộc tranh tài thứ ba, chính thức bắt đầu!

Hạ Hàn Hiên ở trên Chân Võ thánh đài, phảng phất giống như nhập định, khoanh chân mà ngồi, mãi đến khi Nhậm Thương Khung xuất hiện, cũng chưa từng mở mắt ra.

- Nhậm Thương Khung, ngươi cứu người hao phí thần khí, bây giờ nhuệ khí đã mất. Bởi vì cái gọi là, nhất cổ tác khí, lại mà suy, ba mà kiệt... thời điểm ngươi cứu người, là nhất cổ tác khí; vội vàng chạy tới nơi này, là lại mà suy; bây giờ còn muốn cùng ta đối chiến, đây là ba mà kiệt. Trận chiến này, ngươi muốn kiên trì, hay là buông tha?

Hạ Hàn Hiên hai mắt nhắm nghiền, giống như lão tăng nhập định, chỉ là bên trong thần thái, có một cổ mê hoặc lòng người, mỗi một câu nói, phảng phất mang theo một cổ ma lực thần kỳ, phảng phất muốn làm cho Nhậm Thương Khung mơ màng.

Nếu như là đối thủ bình thường, bị Hạ Hàn Hiên nói như vậy, chỉ sợ đúng là sẽ thất thủ, bị Hạ Hàn Hiên nói mà run sợ.

Nhưng mà, thần thức Nhậm Thương Khung cường đại đến cở nào? Đạo tâm kiên định đến mức nào?

Hắn xuất thủ cứu Ngô Câu, cũng đã tính toán mỗi một bước. Bất Hủ Đế Khí mặc dù hao phí một chút, nhưng năng lực khôi phục rất nhanh.

Tiêu hao đối với hắn mà nói, cơ hồ có thể không cần tính.

Nói sau, Hạ Hàn Hiên này tuy là Hạ thị Âm Dương Đạo truyền nhân, nói cho cùng, cũng không phải là Âm Dương Đạo tôn, có tư cách nói với hắn lời này sao?

Thấy Nhậm Thương Khung cũng không thay đổi, như núi lù lù mà đứng, bỗng nhiên hai mắt Hạ Hàn Hiên khai mở, bắn ra một đạo âm lãnh chi mang.

Trong lúc đó, vô số hàn khí bắn ra, giống như bỗng nhiên đóng băng ngàn dặm, toàn bộ Chân Võ thánh đài tựa hồ cũng bị đông lại.

Nhậm Thương Khung cũng không thay đổi, phảng phất đối với hết thảy biến cố này, giống như ngoảnh mặt làm ngơ.

Hạ Hàn Hiên trong lòng vui vẻ, phải chân vừa bước, hai đạo khí lưu màu trắng giống như Băng Long, từ mặt đất mang tất cả mà đi, trực tiếp đánh úp về phía hai chân Nhậm Thương Khung.

Khí lưu đóng băng này, hết sức đáng sợ. Quấn đến dưới chân Nhậm Thương Khung, lập tức hóa thành băng tuyết vạn năm, trực tiếp đem hai chân Nhậm Thương Khung đông cứng lại, trong nháy mắt, liền lan tràn toàn thân.

Cả người Nhậm Thương Khung, lập tức như băng điêu, vẫn không nhúc nhích.

Hạ Hàn Hiên vui mừng quá đỗi, cười ha ha:

- Nhậm Thương Khung, ngươi quá khinh địch rồi. Ngươi cho rằng, Băng vực của ta, là giống như đóng băng chi thuật sao? Một khi vây khốn, trừ khi ngươi là Đại Đạo cường giả, nếu không đừng hòng tránh thoát. Ha ha, đi chết đi!

Tay phải Hạ Hàn Hiên phất lên, thủ quyết khẽ động, hóa chưởng thành đao, trong lúc dương tay đó, trước mặt Hạ Hàn Hiên, xuất hiện hơn mười đạo băng kiếm, tạo thành một kiếm trận thần kỳ.

- Khôn Chi Kiếm Vực, trảm!

Hơn mười đạo băng kiếm này, lập tức xoáy lên kiếm khí đầy trời, bốn phương tám hướng hướng thân thể đóng băng của Nhậm Thương Khung chém giết mà đi.

Khôn Chi Băng vực này, cùng Khôn Chi Kiếm Vực, chính là hai sát chiêu liên hoàn của Hạ Hàn Hiên. Một khi thi triển, công tác liên tục.

Nếu như là đối thủ cùng cấp độ, môt khi bị Khôn Chi Băng Vực vây khốn, bình thường căn bản phá không rách, sau đó Khôn Chi Kiếm Vực đánh tới, giết thành cặn bã.

Ngàn vạn kiếm khí, như là đao gọt rìu đục, ở trên thân thể Nhậm Thương Khung vô tình xuyên qua.

Bỗng nhiên, ngoài thân tảng băng kia, xuất hiện từng đạo khe hở giống như mạng nhện.

Tạch tạch tạch két...

Thanh âm đứt gãy thảm thiết, giống như khúc nhạc thanh thúy, làm cho nét mặt Hạ Hàn Hiên cực kỳ vui sướng, đều nói Nhậm Thương Khung lợi hại, có lợi hại hơn nữa, thì như thế nào?

Còn không phải bị mình đánh lén thành công sao?

- Nhậm Thương Khung, vỡ vụn!

Thủ quyết Hạ Hàn Hiên dẫn động, làm cho tất cả băng thể kia, trong nháy mắt toàn bộ nổ tung, đem trọn cái băng thể khai mở, hoàn toàn nghiền nát, hóa thành ngàn ngàn vạn vạn mảnh vỡ.

- Đắc ý quá sớm a?

Bỗng nhiên trong lúc đó, Hạ Hàn Hiên nghe thấy sau lưng mình, có một thanh âm nhàn nhạt truyền tới.

- Cái gì?

Hạ Hàn Hiên trong lòng co lại, phản ứng cực nhanh, vội vàng xông lên phía trước. Nhưng tốc độ của hắn có mau hơn nữa, cuối cùng là chậm một nhịp.

Đột nhiên cảm giác toàn thân xiết chặt, cúi đầu xem xét, phía dưới hai chân, một dây thừng kim sắc dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, rất nhanh quấn quanh hắn.

Kim quang kia khẽ quấn, cũng đã khóa đến cổ của hắn.

Hạ Hàn Hiên hồn phi phách tán, vội vàng vận lực, muốn chấn đứt dây thừng này. Nhưng mà, hắn càng dùng lực, dây thừng kia càng trói chặt. Thẳng đến khi xương cốt toàn thân hắn kếu lách cách, gần như đứt gãy toàn bộ.

Bỗng nhiên, cử động của Hạ Hàn Hiên buông lỏng, cả người gục xuống. Hiển nhiên là bị Nhậm Thương Khung siết đến hết chống cự.

- Hạ Hàn Hiên phải không? Hạ thị Âm Dương Đạo, một cái Minh Tử, một cái Ám Tử. Nói như vậy, ngươi chính là Ám Tử?

- Nhậm Thương Khung, ngươi đánh lén ta!

- Ha ha, nói đến đánh lén, tựa hồ là ngươi ra tay trước thì phải?

Nhậm Thương Khung cũng không thèm chấp nhặt hắn làm gì.

Lôi đài luận võ, ai quy định không thể đánh lén? Nói sau, Hạ Hàn Hiên này là ra tay trước.

- Năm đó, Hạ Vũ Trùng mặc dù là phế vật, nhưng ít ra vẫn có khí phách. Vốn cho rằng Ám Tử như ngươi, có thể có tiền đồ hơn hắn một chút, lại không nghĩ tới, lại không bằng Hạ Vũ Trùng. Chút thủ đoạn như vậy, thật không biết ngươi lăn lộn sao đến bước này.

Nhậm Thương Khung than nhẹ một tiếng, tay áo hất lên, đem dây thừng trên người Hạ Hàn Hiên thu lại. Cánh tay dùng chút lực, trực tiếp đem Hạ Hàn Hiên vứt xuống dưới đài.

Bành!

Toàn thân Hạ Hàn Hiên bị chế trụ, căn bản không cách nào khống chế chính mình, trực tiếp ngã nhào xuống đất, chật vật không chịu nổi.