Bất Hủ Thần Vương

Chương 535: Giải thưởng Man Hoang, chỉ vì một người




Nét mặt già nua của Tạ Tần Xuyên nhất thời chìm xuống. Trong mắt bắn ra một đạo địch ý! Mặc dù, ba đạo khảo sát này, Nhậm Thương Khung biểu hiện vô cùng cường thế, nhưng mà Tạ Tần Xuyên này đến từ tổng bộ Đan Tiên Điện có cảm giác về sự ưu việt, để hắn tin chắc, mình thủy chung phải là người thắng cuối cùng.

Nhưng mà, kết quả giống như một cái bạt tai vang dội, trực tiếp làm hắn choáng váng đầu óc.

Nhậm Thương Khung thắng được!

Tạ Tần Xuyên có chút không vui, nhịn không được hỏi:

- Nhị vị Pháp Lão, Tạ mỗ không dám mạo phạm quyết định của Thần Phượng bộ lạc, chẳng qua là, Nhậm Thương Khung này miệng còn hôi sữa, vì sao lại là hắn thông qua xét duyệt? Thỉnh nhị vị Pháp Lão giải thích nghi hoặc trong lòng ta.

Vấn đề này, Thạch Diệu Tử cũng muốn hỏi một chút. Bất quá Thạch Diệu Tử khéo đưa đẩy hơn, cũng không cố ý đắc tội Nhậm Thương Khung. Dù sao tất cả mọi người đều là Dược Thánh đại sư của phân điện, sau này nói không chừng còn phải gặp mặt.

Tạ Tần Xuyên ỷ mình tư cách lão, nên không có những băn khoăn này.

Nhậm Thương Khung nhẹ nhàng lắc đầu, Tạ Tần Xuyên này thật đúng là không coi mình ra gì rồi. Mấy lần không phản ứng đến hắn, hắn có chút được voi đòi tiên.

Bất quá, không đợi Nhậm Thương Khung mở miệng, sắc mặt Kim Phong Pháp Lão trầm xuống, nhàn nhạt nói:

- Tạ đại sư, bình tĩnh mà xem xét, ba quan khảo sát, ngươi có cửa ải nào tốt hơn Thương Khung đại sư không? Cửa thứ nhất, các ngươi viết những bệnh án kia, Thần Phượng bộ lạc chúng ta cũng từng điều tra qua, trong ba người các ngươi, chỉ có Thương Khung đại sư chất phác nhất, không có bất kỳ mượn cớ che đậy, cũng không có nói quá sự thật.

Hơn nữa, bệnh án mà hắn đắc ý nhất, chính là cứu trị Thủy Vân Thần Thụ, thậm chí nhắc cũng không nhắc. Chỉ riêng điểm thành thực này, cửa khảo sát thứ nhất các ngươi đã thua rồi. Cửa thứ hai, mười hai đề mục, Tạ đại sư ngươi hoàn thành mười đề; Thạch đại sư hoàn thành chín đề, mà Thương Khung đại sư là toàn bộ trả lời chính xác. Bất kể là tốc độ đáp đề, hay là tiêu chuẩn, các ngươi như cũ không cách nào cùng Thương Khung đại sư so sánh. Cửa khảo sát thứ ba, càng thêm rõ ràng. Chuyện các ngươi làm trong ba canh giờ, hắn ở trong một canh giờ hoàn thành. Hơn nữa, còn cứu thêm một người. Cửa ải này các ngươi là bại hoàn toàn. Những lý do này, chẳng lẽ còn chưa đầy đủ hay sao?

Tạ Tần Xuyên cổ nổi gân xanh, giải thích:

- Nhưng mà các ngươi ở thời điểm khảo sát, cũng không có nói yêu cầu đối lập, chỉ cần chúng ta thông qua khảo sát, liền có tư cách tiến vào xét duyệt đặc thù. Như vậy xin hỏi tiêu chuẩn xét duyệt cuối cùng này là gì?

- Đặc thù xét duyệt?

Ngân Thạch Pháp Lão cười nhạt:

- Xét duyệt đặc thù này, tự nhiên là tham khảo thành tích khảo sát phía trước. Hơn nữa, mấu chốt nhất chính là, thời điểm các ngươi đối mặt những bảo vật kia, biểu hiện bất đồng mới là tham khảo lớn nhất.

- Biểu hiện?

Tạ Tần Xuyên không phục:

- Ở chỗ này nhìn những bảo vật kia có biểu hiện gì chứ?

Ngân Thạch Pháp Lão cười lạnh nói:

- Những bảo vật kia đều là chi bảo mà Thần Phượng bộ lạc ta cất dấu, người bình thường đi vào, nhiều lắm là xem náo nhiệt, mà ba vị là Dược Thánh đại sư, nếu như cũng là ôm một tâm thái xem náo nhiệt, như vậy phương diện tâm thái này, chính là thua một bậc. Hơn nữa, thông qua chúng ta quan sát, thời điểm Thương Khung đại sư đi qua một loại bảo vật, cũng sẽ cẩn thận suy nghĩ một phen, này đủ để chứng minh ánh mắt của hắn rất hiểu biết. Mà các ngươi, là một đường cưỡi ngựa xem hoa. Đối với bảo vật mà các ngươi không nhận ra, hoặc là không có nghe nói, căn bản không lưu ý...

Nhậm Thương Khung nghe được trong lòng khẽ động, thì ra trong mơ hồ này, còn có một đạo xét duyệt?

Kim Phong Pháp Lão tức giận nói:

- Giải thích đủ nhiều rồi? Tạ đại sư, này là một vạn Huyền Linh nhất phẩm linh thạch, cất kỹ đi.

Mỗi người một phần, dùng linh túi cất giữ.

Tạ Tần Xuyên việc đã đến nước này, cũng không thể nói gì hơn. Mặc dù hắn không phục, cảm thấy Nhậm Thương Khung may mắn, nhưng sâu trong nội tâm không thể không thừa nhận, tiểu tử này quả thật rất yêu nghiệt.

Không phục Nhậm Thương Khung, nhưng ở Thần Phượng bộ lạc hắn cũng không dám giương oai. Mắt thấy giọng nói nhị vị Pháp Lão đã có chút không vui, Tạ Tần Xuyên biết mình nhiều lời vô ích, chỉ có thể tự rước lấy nhục.

Lập tức thở phì phì đem linh túi nhận lấy, khổ cực phí này không ít, hắn không có đạo lý không thu.

Thạch Diệu Tử hai bên không đắc tội, cười hắc hắc tiếp lấy khổ cực phí, hướng Nhậm Thương Khung nói:

- Thạch mỗ đoạn thời gian trước nghe nói Đan Tiên Đông Điện xuất hiện thiếu niên thiên tài, hôm nay gặp mặt, Thương Khung đại sư xác thực danh bất hư truyền, cho dù nhất phẩm Trưởng lão đến từ tổng bộ Đan Tiên Điện, cũng không địch lại.

Tổng bộ Đan Tiên Điện, tự nhiên cũng có Trưởng lão hội. Số lượng trong Trưởng lão hội, ít nhất cũng trăm tên, từ nhất phẩm đến cửu phẩm, phẩm cấp bất đồng, địa vị cũng khác nhau. Nhất phẩm Trưởng lão, chính là tồn tại gần với điện chủ.

Tạ Tần Xuyên nghe lời này, trong lòng có chút không thoải mái. Tạ Tần Xuyên hắn ở tổng điện coi như là một nhân vật, nhưng cũng chỉ là tam phẩm Trưởng lão mà thôi.

Nhưng mà Nhậm Thương Khung biểu hiện ra thực lực, đúng là áp đảo Tạ Tần Xuyên hắn, ngươi không phục cũng không được a.

Khi tiểu Kỳ cùng Thủy Dao biết được Nhậm Thương Khung thắng được cuối cùng, đạt được nhiệm vụ, đều vui mừng quá đỗi. Ngược lại là Chu Vân, một bộ đương nhiên:

- Lão đại nhà ta là đệ nhất thiên tài của Linh dược giới, hắn thắng được một chút cũng không kỳ quái a.

Kim Phong cùng Ngân Thạch hai Pháp Lão đều cười to:

- Thương Khung đại sư hậu sanh khả úy, ổn áp những đại sư khác một bậc, Thần Phượng bộ lạc chúng ta tin tưởng, Thương Khung đại sư nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ này.

Nhậm Thương Khung khiêm nhường cười một tiếng:

- Nhị vị Pháp Lão, Đan Tiên Điện tàng long ngọa hổ, thiên tài Linh dược rất nhiều. Ta thắng được những người này, chưa hẳn thắng được những Dược Thánh đại sư khác.

Ngân Thạch Pháp Lão cười nói:

- Thương Khung đại sư, ngươi nhất định cảm thấy kỳ quái, tại sao tổng bộ Đan Tiên Điện có Dược Thánh đại sư mạnh hơn, chúng ta vì sao không mời?

Nhậm Thương Khung cũng cảm thấy tò mò, Tạ Tần Xuyên này mặc dù là tư cách lão, nhưng mà khẳng định không phải là linh dược đại sư mạnh nhất của tổng bộ Đan Tiên Điện.

- Thật ra rất đơn giản, danh tiếng của bọn hắn không phải là lớn nhất. Nhưng ở tài nghệ mà nói, cũng là mấy người danh tiếng hiển hách nhất. Tạ Tần Xuyên ở tổng bộ Đan Tiên Điện là tam phẩm Trưởng lão, trên hắn còn có nhị phẩm cùng nhất phẩm Trưởng lão, chí ít cũng có mười gã Trưởng lão có tu vi Linh dược cao hơn hắn, nhưng mà, những người đó hoặc lánh đời không ra, hoặc chưa có danh tiếng y đạo. Mà Đan Tiên Điện tam đại điện chủ, đều là hạng người thần bí khó lường, chúng ta muốn mời, bọn họ chưa hẳn nguyện ý.

Linh dược một đạo, bao hàm toàn diện. Y đạo chẳng qua là một bộ phận trong đó. Linh dược thiên phú cao, chưa hẳn tài nghệ y đạo cũng cao.

Nhậm Thương Khung cũng là thập phần xấu hổ, nói đến tu vi y đạo, hắn trước sau bệnh án cũng không cao hơn mười người, so với những người khác mà nói, lý lịch là không ra gì.

Trong lúc nói chuyện, bên kia Chu Tước Vương, cũng sải bước chạy tới, lớn tiếng cười nói:

- Thương Khung đại sư trò giỏi hơn thầy mà thắng vu lam, thật đáng mừng.

Nhậm Thương Khung là lần đầu tiên nhìn gần Chu Tước Vương như vậy, một trong những cự đầu của Man Hoang, long hành hổ bộ, toàn thân có một khí chất nói không ra lời, hắn vừa đứng đó, giống như trước mặt là một tòa núi lớn, khí độ phi phàm.

- Đại vương, chắc chắn không thể nghi ngờ, Thương Khung đại sư chính là Dược Thánh đại sư mà Đại vương muốn tìm. Thuộc hạ tinh thông pháp tướng thuật, trong sáu đại sư, nếu nói có người có thể hoàn thành nhiệm vụ này, không phải Thương Khung đại sư thì không có ai.

Kim Phong Pháp Lão ha hả cười một tiếng, cũng chỉ có hai Pháp Lão, ở trước mặt Chu Tước Vương, mới có thể tự nhiên như vậy. Còn mười hai sứ giả như Trữ Báo, ở trước mặt Chu Tước Vương, thở mạnh cũng không dám thở.

Chu Tước Vương tâm tình thật tốt:

- Tốt, Thương Khung đại sư đã nhận được nhiệm vụ này. Như vậy bây giờ, cũng nên để Thương Khung đại sư biết nhiệm vụ này rốt cuộc là nhiệm vụ gì.

Nhậm Thương Khung cũng rất tò mò, rốt cuộc là nhiệm vụ gì, có thể làm cho Thần Phượng bộ lạc xuất động như thế, không tiếc vốn gốc, đưa ra giải thưởng trên trời.

Phải biết rằng, trình độ giải thưởng này, coi như là điện chủ của tổng bộ Đan Tiên Điện, cũng có thể bị mời ra.

Hai Pháp Lão đều rối rít gật đầu:

- Thương Khung đại sư, nhiệm vụ lần này, nếu như không thành, yêu cầu ngươi phải giữ bí mật. Nếu như thành, không cần ngươi nói, Thần Phượng bộ lạc chúng ta cũng sẽ thông báo thiên hạ, để Thương Khung đại sư ngươi dương danh thiên hạ.

- Nếu yêu cầu giữ bí mật, ta sẽ không đối ngoại tuyên truyền.

Nhậm Thương Khung cười nhạt:

- Bất quá, mấy tùy tùng của ta, cũng đi theo ta học tập linh dược, khó được có cơ hội này, ta muốn dẫn bọn hắn cùng nhau quan sát. Có khi cũng cần có người làm trợ thủ.

Hai Pháp Lão liếc nhau một cái, đều có chút khó xử, nhìn Chu Tước Vương một cái.

Chu Tước Vương ha hả cười một tiếng:

- Thương Khung đại sư, bên trong ba vị tùy tùng này. Hai vị tiểu thư này có thể vào, còn vị tiểu ca kia thì không được.

Tiểu Kỳ sửng sốt:

- Tiểu thư? Các ngươi... các ngươi biết...

Tiểu Kỳ bây giờ là giả dạng nam nhi, nàng vẫn cảm thấy mình hoá trang không có chút nào sơ hở, không nghĩ tới, pháp nhãn Chu Tước Vương lại tinh tường như thế, thoáng cái liền nhìn thấu thân phận nàng.

Chu Vân nói:

- Lão Đại, người mang theo Thủy tiểu thư cùng tiểu Kỳ muội muội đi, ta không đi.

Chu Vân chuyên chú võ đạo, đối với Linh dược hứng thú không nhiều như Thủy Dao cùng tiểu Kỳ.

- Đại vương, theo ý ngươi nói là được.

Nhậm Thương Khung thấy Chu Vân không phản đối, hắn tự nhiên cũng không ép. Về phần Đế La cùng Vũ Hậu, hôm nay là tùy tùng của Nhậm Thương Khung, hoàn toàn không thèm nhìn Chu Tước Vương. Dù sao bị Thần Phượng bộ lạc hành hạ hơn trăm năm, bọn họ đối với Thần Phượng bộ lạc không thể nào có hảo cảm gì.

Chu Tước Vương cười to:

- Tốt, sảng khoái. Ba vị, mời theo Bổn vương.

Chu Tước Vương phân phó Trữ Báo:

- Trữ Báo, ngươi an bài những tùy tùng khác của Thương Khung đại sư, không nên chậm trễ. Đế La Vũ Hậu, nhị vị theo Thương Khung đại sư, coi như là một phen tạo hóa, ha ha ha.

Đế La tức giận nói:

- Mèo khóc chuột giả từ bi.

Vũ Hậu dứt khoát đầu nghiêng một cái, hoàn toàn không để ý tới Chu Tước Vương.

Chu Tước Vương cũng không thèm để ý, dù sao hai người này bây giờ cùng Thần Phượng bộ lạc đã không có quan hệ, hắn tự nhiên sẽ không đi để ý thái độ hai người này.

Chu Tước Vương cùng hai Pháp Lão dẫn ba người Nhậm Thương Khung, hướng về hậu điện đi tới.

Vòng qua hành lang, rốt cục đi tới một mảnh thanh u của hậu viện.

Sân ngoài, Chu Tước Vương dừng bước, hướng Nhậm Thương Khung nói:

- Thương Khung đại sư, mời ngồi.

Sân này bố cục phi thường ưu nhã, ở trong một mảnh thiên địa của Chu Tước đại điện.

- Đại vương, nhiệm vụ lần này, rốt cuộc là nhiệm vụ gì? Nhậm mỗ thật có chút tò mò.

- Aii, nói lại cũng là Thần Phượng bộ lạc ta may mắn, cũng là bất hạnh của Thần Phượng bộ lạc ta. Lần này mời Thương Khung đại sư, là xin Thương Khung đại sư trị liệu một người.

- Trị liệu một người?

Nhậm Thương Khung tò mò:

- Là ai?