Bất Hủ Thần Vương

Chương 618: Chương 618: Sống lại trong tuyệt cảnh




Hai người Thất Sát Đầu Đà cùng Gia Cát Tĩnh đã nhiều lần đổi chỗ đánh, liên tục ngăn chặn sáu lần công kích, sáu lần công kích này, đều là thần thông siêu cường của bảy Đại Thánh kia.

Mặc dù hai người bọn họ hợp lực, lợi dụng hợp kích chặn lại, nhưng mà cứng đối cứng, mạnh đối với mạnh, vẫn làm cho đại đạo khí hải của bọn họ nhận lấy tổn thương thật lớn, bị nội thương không nhỏ.

Đối phương mặc dù chiếm cứ ưu thế nhân số, nhưng nhìn tư thế, hiển nhiên vẫn còn có chút kiêng kỵ, cũng không muốn giao ra tánh mạng thật nhiều.

Cho nên, bảy Đại Thánh yêu tộc này, dưới sự nổi giận cũng không có chọn chiến thuật loạn chiến quần ẩu, mà là lợi dụng thủ đoạn xa luân chiến. Mục đích của bọn họ rất rõ ràng, chính là làm ba người Thất Sát Đầu Đà mệt chết.

Xa luân chiến, ngươi một chiêu, ta một chiêu, đao cùn giết người, từ từ mài chết bọn họ.

Chỉ cần làm ba người này tiêu hao bảy tám phần, đến lúc đó, còn không phải là để cho bọn họ ta cần ta cứ lấy sao.

Này hết thảy, dĩ nhiên là Long Phong ban tặng. Dù sao, kiếm của Long Phong nhanh như quỷ mị, lực sát thương thật đáng sợ. Trong loạn chiến, vạn nhất đối phương không muốn sống, dưới tình thế cấp bách, cho dù không tự bạo, loạn trong chiến cắn chết một người, trước khi chết làm đệm lưng, kia cũng không phải là không có khả năng.

- Gia Cát lão nhi, bọn hắn muốn làm gì đây? Sao không cùng nhau xuất động?

Thất Sát Đầu Đà cũng là có khổ nói không ra lời, nhìn trận thế này, đối phương hoàn toàn có thực lực một hơi ăn sạch bọn họ.

Nhưng mà, đối phương lại chọn dùng chiến thuật luân xa, phảng phất muốn cùng bọn họ đánh giằng co.

Gia Cát Tĩnh cười khổ nói:

- Bọn họ không vội a, ngươi xem địa phương chúng ta đứng, nơi nơi đều là đại quân yêu tộc, chúng ta trốn cũng không còn địa phương trốn, đây là bọn hắn dùng đao cùn giết người, muốn mài chết chúng ta a!

- Con mẹ nó, thật âm hiểm. Gia Cát lão nhi, lão tử nhiều lắm là năm lần nữa, khí hải sẽ bị cạn kiệt. Nếu không phá vòng vây, chúng ta sẽ phải xong đời!

Thất Sát Đầu Đà lúc này là thật cảm nhận được cái gì gọi là tử địa.

- Thất Sát đạo hữu, phá vòng vây? Bây giờ bọn hắn rất trông chúng ta phá vòng vây a! Bây giờ phá vòng vây, trận thế chúng ta tất nhiên đại loạn, ba người chúng ta mở ra, bọn hắn có thể tiêu diệt từng bộ phận, bọn hắn cao hứng cũng không kịp. Một khi ba người chúng ta mở ra, tất nhiên bị giết chết tại chỗ!

Gia Cát Tĩnh rất rõ ràng, bây giờ bọn hắn sở dĩ còn có thể chống đỡ, là bởi vì chiến thuật bọn họ rất tốt, lợi dụng kiếm đạo Long Phong, hơn nữa hai người bọn họ hợp kích, miễn cưỡng chống đỡ, làm cho đối phương sợ ném chuột vỡ đồ, không dám cường công.

Nhìn ra, những tên Đại Thánh này, cũng là sợ ném chuột vỡ đồ, mới vừa rồi tên Đại Thánh cường kia bị chém giả, xem ra vẫn còn làm cho mấy tên kia oán hận.

Thất Sát Đầu Đà áo não cực kỳ:


- Mẹ kiếp, chẳng lẽ bây giờ không phá vòng vây, chúng ta còn có thể kéo dài sao? Dù sao cũng là chết, phá vòng vây mà nói, còn có một tia hy vọng. Không phá vòng vây, đó chính là cố định chờ chết!

- Đừng có nằm mộng, bây giờ phá vòng vây, tuyệt không sinh cơ!

Sức phán đoán của Gia Cát Tĩnh, mạnh hơn nhiều Thất Sát Đầu Đà, hắn như thế nào nhìn chưa ra, trận thế yêu tộc thoạt nhìn xốc xếch, tựa hồ cho bọn hắn một không gian đột phá.

Nhưng nếu bọn hắn quả thật phân ra, đó chính là một cái tử lộ chân chính.

Đừng nói là bọn hắn bây giờ, coi như là trạng thái đỉnh, bọn họ muốn đột phá, chỉ sợ căn bản không có bất kỳ khả năng.

Dù sao, địch quân có bảy Đại Thánh, thực lực kém cỏi nhất cũng không kém bọn hắn bao nhiêu. Mạnh nhất lại càng ổn áp bọn họ một đầu.

Nói cách khác, bọn họ bây giờ là cỡi hổ khó xuống, tiến thối lưỡng nan.

Thất Sát Đầu Đà khổ không thể tả, sinh lòng tuyệt vọng vô hạn.

Đột phá, cũng là chết; không đột phá, tại chỗ chống đỡ, nhiều lắm là giãy dụa một lát, sớm muộn gì cũng chết.

- Long lão đệ, chúng ta phá vòng vây đi!

Thất Sát Đầu Đà đầu độc Long Phong, hắn nhìn ra rồi, kiếm thế của Long Phong rất mau, có lẽ là có thể cậy vào một chút ưu thế. Hơn nữa, Long Phong giết một Đại Thánh. Nhìn qua, tựa hồ là một nhân vật rất giỏi, nếu không, cũng sẽ không làm yêu tộc tức giận như thế. Bọn hắn giống như đụng phải tận thế, nét mặt vừa sợ lại vừa giận, nhìn qua, những Đại Thánh này biểu lộ có chút khủng hoảng.

Thất Sát Đầu Đà suy đoán, Đại Thánh bị Long Phong chém giết kia, nhất định là có lai lịch lớn. Nếu không, chết một Đại Thánh, không đến nổi làm những người khác khẩn trương như vậy.

Cho nên, Thất Sát Đầu Đà nghĩ đầu độc Long Phong phá vòng vây. Nếu như Long Phong phá vòng vây, những Đại Thánh khác sẽ đem lực chú ý đổ lên trên người Long Phong. Cứ như vậy, Thất Sát Đầu Đà hắn có sinh cơ phá vòng vây rồi.

Long Phong tựa hồ cũng không muốn khốn tại chỗ, hướng Gia Cát Tĩnh liếc mắt một cái.

Gia Cát Tĩnh vội la lên:

- Long lão đệ, không thể nóng nảy!

Thất Sát Đầu Đà tiếp tục đầu độc:

- Long lão đệ, ngươi chuyên chú kiếm đạo, trung với kiếm đạo, đã sớm khám phá sinh tử, hôm nay sinh tử đại quan sắp tới, chẳng lẽ ngươi e sợ rồi?


Long Phong cười lạnh một tiếng, cầm trường kiếm trong tay.

Chân mày chau lại, quát lên:

- Giết!

Thất Sát Đầu Đà hét lớn một tiếng:

- Tốt, giết đi ra ngoài! Giết!

Long Phong kiếm khởi phong vân, kiếm khí xông lên trời như gió khởi mây bay, hướng Đại Thánh gần nhất chém giết đi qua.

Sinh tử kiếm đạo, đối với Long Phong si tình kiếm đạo, quả thật đã đạt đến cực hạn nào đó, điểm này, cùng Thiên Các Kiếm Tiên Lý Dật Phong bất mưu mà hợp.

Thất Sát Đầu Đà thấy Long Phong xuất động, cũng là mừng rỡ. Long Phong vừa động, yêu tộc Đại Thánh quả nhiên như lâm đại địch, lực chú ý không tự chủ được nghiêng về Long Phong.

Thất Sát Đầu Đà quát khẽ nói:

- Gia Cát lão nhi, Long Phong giúp chúng ta hấp dẫn lực chú ý, lúc này không đi, còn đợi khi nào?

Không đợi Gia Cát Tĩnh đáp lại, Thất Sát Đầu Đà đã hướng phương hướng ngược lại của Long Phong vọt tới.

Xua!

Thất Sát Đầu Đà thân hóa cầu vồng, vừa mới lao ra, bỗng nhiên cả người phảng phất đụng phải một mặt khí tường vô hình, thân thể đột nhiên bắn trở lại.

Trong hư không, bỗng nhiên bay ra vô số đầu yêu linh phi hành kì kì quái quái, cái đuôi mỗi tên nâng một sợi dây mơ mơ hồ hồ, đan vào thành một mảnh lưới vô hình.

Thất Sát Đầu Đà chính là đụng phải mảnh lưới vô hình này.

Va chạm này, làm Thất Sát Đầu Đà tay chân đại loạn. Đang muốn ổn định thân hình, bỗng nhiên cổ đau nhức một trận, cả thân thể bỗng nhiên bị một đôi lợi trảo gắt gao nắm chặt lấy.

Ca lau!


Hàm răng sắc bén đã cắn nát cổ Thất Sát Đầu Đà. Máu tươi bắn lên không trung. Thất Sát Đầu Đà kêu thảm một tiếng giãy dụa, thân mình đột nhiên toàn thân chết lặng.

Hàm răng yêu tộc Đại Thánh này cắn nát cổ Thất Sát Đầu Đà, hung hăng kéo xuống một mảnh lớn, miệng đầy máu tươi, nhai rất ngon lành.

- Rống!

Yêu tộc Đại Thánh này hổ rống liên tục, hiển nhiên cắn được một c) con mồi, làm yêu tộc Đại Thánh này phi thường đắc ý. Huyết nhục Đại Đạo cảnh là vật đại bổ a.

Tên yêu tộc Đại Thánh này không ngừng cắn nuốt, từng miếng từng miếng, pháp thân Thất Sát Đầu Đà bị Yêu tộc Đại Thánh này cắn mấy cái đã tới ngực.

Móng vuốt xuyên vào, bụng bị phá vỡ, tham lam nhai mạnh vào.

Đồng thời, nhắm Đại Đạo khí hải của Thất Sát Đầu Đà, từng miếng từng miếng hút vào trong bụng.

Gia Cát Tĩnh nhìn thấy mà hồn phi phách tán, sởn tóc gáy. Trước một khắc, Thất Sát Đầu Đà này vẫn còn nói chuyện với hắn, giờ khắc này hơn phân nửa thân thể đã bị yêu tộc Đại Thánh thôn phệ vào trong bụng.

Chỉ còn nửa thân dưới cùng cặp chân tựa hồ vẫn còn khẽ co rúm.

- Xong, xong rồi.

Gia Cát Tĩnh đầu trống rỗng, trận thế ba người tan rã, Long Phong đã bị ba tên yêu tộc Đại Thánh vây khốn, vòng chiến càng ngày càng nhỏ.

Mà những tên yêu tộc Đại Thánh khác, đang rối rít hướng hắn lao qua.

- Không tốt, trốn!

- Ti tiện loài người, dám giết Tiểu Linh vương, các ngươi trốn đi đâu?

Những yêu tộc Đại Thánh khác, rối rít vây quanh tới đây. Trong óc Gia Cát Tĩnh bây giờ chỉ có một chữ… trốn!

Chẳng qua là, muốn ở trong trùng vây yêu tộc chạy trốn, há có thể như nguyện?

- Loài người, chết đi!

Một gã cấp ba Đại Thánh Yêu tộc, hai cánh tay hóa thành trường đao chém tới đầu.

Một đao tính áp đảo này, phấp phới trường không, như trăm sông đổ về một biển, khí thế giống như khai thiên tích địa, vốn là hai đao, lại hội tụ thành một đao.

Còn không có chém đến trước mặt Gia Cát Tĩnh, đã làm cho toàn thân Gia Cát Tĩnh dựng tóc gáy. Một cảm giác nguy cơ trước nay chưa có, làm cho Gia Cát Tĩnh hô hấp cũng khó khăn.

Tử thần, thực đã ở sau lưng hắn rồi. Tùy thời tùy chỗ, đều có thể thu hoạch tánh mạng của hắn.


Gia Cát Tĩnh từ khi thành danh, chiến đấu lớn nhỏ trải qua cũng không ít. Nhưng chưa từng có một khắc nào tuyệt vọng giống như vậy. Không đơn thuần là sơn cùng thủy tận, thực đã là đến bên bờ sinh tử.

Một đao kia cho dù may mắn tránh thoát, ba công kích tiếp theo, sẽ là lưỡi hái lấy mạng hắn.

Gia Cát Tĩnh hoàn toàn tuyệt vọng, không còn có động lực chạy trốn. Hắn biết, không đường có thể trốn rồi. Tổ ba người hợp nhất mở ra, cô chưởng nan minh a!

Gia Cát Tĩnh đột nhiên đứng lại, đợi chờ một khắc này đến.

- Đến đi, đến đi, yêu nghiệt, cùng lắm thì ta tự bạo khí hải, muốn thôn phệ huyết nhục của ta, đó là mơ tưởng!

Gia Cát Tĩnh mặc dù nhìn như văn nhã, nhưng trong xương có một phần tiết tháo thà làm ngọc vỡ, còn hơn giữ ngói lành.

Nếu không thể không chết, tại sao phải tiện nghi những yêu nghiệt này?

- Hắc hắc, loài người, ngay cả dũng khí chạy trốn cũng không có sao? Một đao này, đưa ngươi lên đường!

Chưởng đao của tên yêu tộc Đại Thánh kia lần nữa huy vũ, chặn ngang chém tới.

Liền vào thời khắc này, bỗng nhiên không trung hiện lên kim quang kỳ quái, kim quang này như thái dương chiếu rọi, phảng phất là thần linh thượng giới bày ra, phảng phất cho nhân gian địa ngục một tia sinh cơ ấm áp.

Ca!

Một đạo kim quang trong đó, đụng vào cặp chưởng kia.

Tên Đại Thánh thất kinh kia, lông mi giương lên quát:

- Ai?

Gia Cát Tĩnh vốn là chuẩn bị tự bạo, lại bị biến cố bất thình lình cho kinh sợ dừng lại. Kinh ngạc nhìn kim quang này, vội vàng mở ra thần thức lục soát chung quanh.

Giống như người sắp chết chìm, bắt được một cây cây cỏ cứu mạng, đột nhiên thấy được một đường sinh cơ, trong lòng không khỏi kích động lên.

Đại Thánh kia giận dữ:

- Cái tên hỗn đản nào, dám đánh lén bản Đại Thánh? Hừ, chút thực lực ấy cũng muốn đánh lén bản Đại Thánh sao? Biết hai tay này của bản Đại Thánh, dung hợp Vạn Hải Tinh Lan Thiết, nhân gian lợi khí, căn bản không cách nào thương tổn được chúng!

Tên yêu tộc Đại Thánh kia, chính là cường giả nổi danh khổ luyện Tu La hải vực. Hai tay luyện hóa thành đao, đồng thời dung hợp tinh thiết, không thể phá vỡ.

Cho nên, đối với loại đánh lén này, hắn là trực tiếp lấy tay hóa giải.

- Ha hả, không thể phá vỡ sao? Vạn Hải Tinh Lan Thiết? Kia là vật gì? Ta chỉ biết là, trúng phi đao của ta, thép thiết gì cũng không dùng được.