Bất Như Lai Oản Mạnh Bà Thang

Chương 11: Đường Dài Thăm Thẳm




Sau giờ Hợi, đèn đường âm phủ dập dờn.

Bước chân đến Minh thành, đập vào mắt là sự ồn ào náo nhiệt. Hai bên đường là các cửa hàng mọc san sát nhau, người người qua lại như mắc cửi. Những sạp hàng dọc đường bày đủ loại trang sức bóng lộn. Đứng giữa đám đông nhộn nhịp, chợt có ảo giác quen thuộc như đang trong phố xá trên nhân gian.

Minh thành giống như một chiếc gương, phản chiếu toàn bộ thế giới trên dương gian, nhưng nhìn kỹ lại thì phát hiện có sự bất đồng lớn. Những người ở đây đều rất kỳ quái, chính xác mà nói, họ đều là quỷ.

Thỉnh thoảng nếu trông thấy bóng lưng khá đẹp mắt trước mặt, hấp dẫn sự chú ý của mình, nhưng đến khi bóng lưng đó quay người lại thì có thể là một khuôn mặt trắng bệch, đôi môi thâm đen khiến người khác nhìn mà hết hồn, hoặc có thể là những khuôn mặt nào đó đáng sợ hơn.

Mạnh Vãn Yên nhớ lại năm đầu tiên tới nơi đây, nàng từng sợ hãi đến mức không dám ra ngoài cửa suốt cả ngày. Đến nay đã hoàn toàn thông thạo đường phố sau hơn ba mươi năm sống dưới âm phủ.

Đó là vào một buổi tối, thời gian vừa vặn đến giờ Hợi. Mạnh Vãn Yên đứng tại một nơi không người, đang lúc mờ mịt, chợt nàng thấy bầu trời như bị một tấm vải đen khổng lồ, vô biên vô hạn từ đằng xa ùn ùn kéo tới, bao phủ khắp nơi, chỉ trong nháy mắt, đất trời tối sầm. Sau đó bốn phía con đường bắt đầu giăng đèn lồng trắng, thắp sáng từ xa tới gần, ánh đèn một màu lạnh lẽo chiếu rọi hình dạng người đi đường, lập tức hiện lên khung cảnh cực kỳ khủng khiếp...

Đường phố vốn vắng lặng chợt xuất hiện vô số 'người' có hình thù quái dị không rõ từ đâu ra, từ từ đi về phía nàng... Hiển nhiên bọn họ không phải là người, Mạnh Vãn Yên hầu như không nghe được tiếng bước chân những người đi ngang qua mình, chỉ cảm nhận mỗi âm khí nặng nề. Nàng lạnh cả sống lưng, cổ họng như nghẹn lại, đờ người tại chỗ, đôi mắt trợn tròn ngập tràn nỗi sợ hãi, cả người như bị đóng đinh xuống đất, không di chuyển được.

Đúng lúc này, một thân ảnh đi ngang qua bỗng dừng bước, quay đầu nhìn nàng. Tim Mạnh Vãn Yên đập thình thịch, vừa mới giương mắt lên, một khuôn mặt trắng bệch thình lình xuất hiện ngay trước mặt nàng, da thịt bị rạch một đường ngang sống mũi, lộ ra xương trắng bên trong, đôi mắt vằn vện tia máu đang trợn trừng.

"...Ahhh!" Mạnh Vãn Yên kêu lên thất thanh, cảm nhận khí lạnh trải dài từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, nàng chợt lùi về sau một bước, một tay che miệng mà tháo chạy.

Bước chân loạn xạ, không phương hướng, không có điểm dừng. Mạnh Vãn Yên cứ như một con thỏ hoảng sợ, chật vật chạy trốn trong vô vọng. Tại nơi xa lạ đáng sợ này, xung quanh toàn là quỷ hồn có vẻ ngoài dữ tợn, Mạnh Vãn Yên cứ thế chạy đến khi đôi chân lảo đảo, cả người run rẩy như bị dội gáo nước lạnh, sắc mặt tái mét, gần như xụi lơ dưới mặt đất. Cuối cùng nàng mất thăng bằng, ngã ngồi tại một góc phố.

"Tiểu cô nương à, sao tự nhiên chạy vội thế?" Lúc Mạnh Vãn Yên dùng hết khí lực đứng dậy, một giọng nói già nua vang lên từ bên hông. Thân thể nàng run rẩy, cứng nhắc chuyển mắt thì thấy một lão phụ nhân... gầy trơ xương, mắt lồi thè lưỡi, mà phần cổ thì đậm dấu bầm tím nhìn rợn cả người.

Bên tai chỉ toàn tiếng ù ù, lập tức mọi thứ trước mặt Mạnh Vãn Yên tối sầm.

Một khắc trước khi mất đi ý thức, Mạnh Vãn Yên cảm giác có ai đó kéo hông mình, sau đó ngã vào lồng ngực lạnh lẽo nhưng mềm mại, mùi Long Diên Hương nhẹ quẩn quanh mũi, hóa thành một phần ác mộng trong nàng...

Sau khi tỉnh lại, Mạnh Vãn Yên đã ở trong nơi ở của mình. Chuyện ngày hôm đó trở thành bóng ma theo nàng cả đời. Nàng hận người ép nàng xuống Âm phủ, hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng nàng cũng rất sợ người đó. Mạnh Vãn Yên không biết phải làm sao, chỉ có thể nhốt mình trong phòng, không muốn ra khỏi cửa một bước.

Cứ thế suốt vài ngày, cho đến một buổi tối, có người gõ cửa phòng nàng.

Tiết tấu đập cửa hòa theo từng tiếng gọi: "Mở cửa, mở cửa! Nhanh lên! Ta biết ngài có trong nhà mà." Giằng co mãi một lúc lâu, Mạnh Vãn Yên chịu hết nổi, nàng bước đến trước tiền viện. Vừa mở cửa ra, một dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, nụ cười bỉ ổi đập thẳng vào mắt nàng. "Khục ha ha ha, mấy ngày nay không gặp, Mạnh đại nhân tiều tụy đi nhiều quá. À, vương thượng đặc biệt sai ta đến thăm đại nhân, thân thể đại nhân không khỏe sao? Đúng lúc tại hạ là ngự y Minh Giới..."

"Ta không sao!" Nghe đến câu người nọ phái tới, bạch y mỹ nhân bỗng lạnh mặt, dĩ nhiên nàng không có thiện cảm gì với thanh y nam tử này, vừa định đóng cửa, đối phương đã phản ứng trước một bước, co người chui vào, xoa xoa tay đứng tại bên người nàng, giọng cười cực kỳ nịnh bợ: "Hiếm khi tới đây, cho ta vào nhà ngồi chút thôi." Vừa nói vừa mở rộng cửa: "Ha ha, mở ra cho thoáng khí..."

Mạnh Vãn Yên lạnh lùng liếc nàng, một mình trở về phòng. Phong Vô Nhai vội vàng đuổi theo.

Căn phòng thắp hai ngọn nến, cực kỳ sáng sủa. Phòng ốc bài trí đơn giản nhưng hết sức sạch sẽ ngăn nắp, không chút hạt bụi, xung quanh thoang thoảng hương thơm dễ ngửi. Đôi mắt Phong Vô Nhai lóe sáng, nàng lập tức ngồi xuống cạnh bàn, thong thả nhấc ấm trà rồi rót nước vào chén, không hề xem bản thân là người ngoài. Lúc này thần sắc Mạnh Vãn Yên hòa hoãn đi nhiều, dù sao nàng và đối phương chưa từng có hiềm khích, không nên vì người nọ mà giận chó đánh mèo.

"Ngài về nói cho nàng ta biết, ngày mai ta sẽ đến cầu Nại Hà." Mạnh Vãn Yên ngồi đối diện, nói thẳng với thanh y Phán Quan đang cúi đầu thưởng trà.

"Hử? À, vậy thì tốt rồi." Dường như không ngờ Mạnh Vãn Yên nói vậy, Phong Vô Nhai hơi sửng sốt, nhưng sau đó gật đầu trả lời. Mạnh Vãn Yên chấp nhận đảm đương chức Mạnh Bà, nàng cũng sẽ có chút thì giờ rảnh. Có điều...

Phong Vô Nhai đặt chén trà xuống bàn, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa viện thỉnh thoảng có người qua lại, trong đầu hiện lên một hình ảnh. Vì vậy nàng thoáng nghiêng thân lại gần Mạnh Vãn Yên, do dự nói: "Mạnh đại nhân, ngài... còn sợ không?"

"Chưa nói có sợ hay không. Ồ, chẳng phải ta bây giờ cũng giống như bọn họ rồi sao?" Mạnh Vãn Yên thờ ơ nói, như thể không cảm xúc gì, nhưng sau khi nói xong, đôi môi nàng mím chặt, ánh mắt phức tạp nhìn ra ngoài cửa, bên trong bao gồm sự chán ghét, tự giễu, còn có bất đắc dĩ cùng buồn bã.

Những cảm xúc này đều không thoát khỏi đôi mắt Phong Vô Nhai. Nàng nắm chặt chén, thâm sâu nhìn nữ tử đối diện, bỗng nhiên nàng giãn mày tươi cười, nhẹ nhõm nói: "Vào buổi tối ở Minh Nhai có thể tình cờ nhìn thấy đủ loại người trên đường cái, có người bị đứt tay, đứt đầu, lưỡi dài, vân vân... Họ nghe nhạc uống trà, uống rượu tán gẫu, tâm tình hào hứng đi dạo khắp phố lớn ngõ nhỏ. Kỳ thực cũng chỉ là dân quỷ hết sức bình thường mà thôi."

"Mọi người không quan tâm đến ngoại hình, cho nên cũng lười biến thân, lâu ngày thành vậy rồi. Nhưng vào ban ngày, đa số sẽ bảo trì vẻ ngoài đẹp đẽ như lúc còn sống, có vài con quỷ mới tới chưa có năng lực, chưa biết cách khống chế nên mới có ngoại hình rùng rợn, đi lại không tiếng động. Nhưng mà cũng chỉ hơi sợ chút thôi, bọn họ sẽ không tổn thương được ngài, nơi này đều không có ác quỷ, qua thời gian ngài sẽ quen dần."

Phong Vô Nhai nói xong, nhìn thấy sắc mặt Mạnh Vãn Yên khẽ lung lay, nàng dần cong khóe miệng, nháy mắt vài cái, tươi cười chỉ tay ra ngoài: "Ừm, kỳ thực cũng rất thú vị mà, không phải sao? Ngài nhìn dáng dấp mọi người trên đường đi, liếc mắt cũng có thể đoán được họ chết như thế nào. Lúc nào chán quá, mọi người đi trên đường nhìn thấy bộ dạng đối phương là chế giễu lẫn nhau, cũng dễ thương mà?"

"Dễ thương ư?" Mạnh Vãn Yên nhíu mày, vừa bực mình vừa buồn cười, hình ảnh đáng sợ trong đầu nàng được miêu tả qua lời nói của Phong Vô Nhai mà dễ thương sao? Đúng là... chủ nhân quái gở thì tùy tùng cũng quái gở theo. Nghĩ vậy, Mạnh Vãn Yên bất giác dời mắt nhìn ra bên ngoài, đúng lúc có một người đi ngang qua. Dưới ánh đèn nhợt nhạt, toàn thân người nọ be bét máu đã chuyển đen chảy ra từ thất khiếu*.

*Thất khiếu: bảy lỗ trên mặt, gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng.

Người này... bị trúng độc mà chết sao? Tâm tư Mạnh Vãn Yên khẽ động, chưa kịp phát hiện phản ứng đầu tiên không phải là sợ hãi hay là gì khác. Đợi đến khi có phản ứng, nàng thầm giật mình, cảm giác trong lòng rất kỳ quái, không biết phải mô tả như thế nào, bực bội khó chịu. Chợt nghe thấy nam tử bên kia lên tiếng chế giễu: "Phì, người kia chắc chắn là bị trúng độc mà chết nè."

Thanh âm cởi mở, ngữ điệu nhẹ nhàng nhưng không hề ác ý. Mạnh Vãn Yên có chút ngẩn ngơ, trong đầu chợt xuất hiện những hình ảnh đám dân quỷ có ngoại hình đáng sợ trên đường, nhìn thấy nhau rồi cười nói châm chọc, sau đó vui vẻ cùng dạo phố. Đây... đây là kiểu thế giới quái quỷ gì thế này...

Phong Vô Nhai bên cạnh dường như không phát hiện biểu tình Mạnh Vãn Yên rối rắm, nàng vẫn chỉ tay ra bên ngoài, hăng say giải thích: "Ngài nhìn con quỷ cầm bầu rượu kia đi, kiếp trước là sâu rượu, uống quá nhiều mà chết. Còn con quỷ bước đi cà nhắc kia..." Nàng chỉ tay vào một chỗ khác. "Hắn chết vì bị ngã, buổi tối đi đêm nên ngã từ trên núi xuống gãy cả chân, còn có..."

"...Là nam nhân mặc cẩm y đằng sau phải không?" Không ngờ, bạch y nữ tử vốn trầm mặc bất chợt lên tiếng. Nàng chỉ vào một nam nhân đang buông thõng hai tay, tròng mắt trắng dã, khuôn mặt lộ ra nụ cười vui vẻ nhưng cũng rất quái dị, hỏi thanh y Phán Quan: "Người đó chết như thế nào?"

Phong Vô Nhai chợt nghẹn họng, nàng quay mặt, vẻ mặt khó tin nhìn Mạnh Vãn Yên, sau đó nháy mắt đưa tình: "Ha hả, Mạnh đại nhân đoán thử xem." Nói xong, Phong Vô Nhai nhìn ra ngoài cửa, định nói gì đó nhưng nụ cười trên mặt dần thu hồi, sắc mặt có chút kì quái. Nàng nhíu mày nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng trực tiếp lấy ra một quyển sổ, giở ra xem, lát sau hơi mất tự nhiên nói: "...À, người đó... kiếp trước đếm tiền nhiều tới mức mỏi rã cả tay, về sau... sướng quá mà chết."

"Phì!"

Bạch y mỹ nhân đoan trang bên cạnh không nhịn được mà cười ra tiếng...

Ngày hôm sau, Mạnh Vãn Yên điều chế Mạnh Bà thang đầu tiên như đã hứa, mang đến cầu Nại Hà. Đúng hôm đó nàng được bố trí chuyển vào Quỳnh Hoa Điện, cách Tố Thần Cung không xa. Rất lâu sau, vào một buổi tối nào đó, nàng đến Minh Nhai dạo phố thì phát hiện toàn bộ người dân trong Minh thành đều đã thay hình đổi dạng.

Đèn lồng không còn chỉ một màu trắng lạnh lẽo nữa, thay vào đó là đủ loại hoa đăng với nhiều màu sắc tươi sáng. Điều càng khiến nàng không dám tin vào mắt mình chính là tất cả những người đi đường vốn có ngoại hình đáng sợ, nay không khác gì người thường.

Trên góc phố, những người qua lại trong cửa hàng đều mang khuôn mặt anh tuấn, hoặc già dặn, hoặc trẻ trung, hoặc nhu mì điềm đạm, những chiếc xe ngựa lăn bánh thành tiếng, quần áo ai cũng gọn gàng, biểu cảm vui vẻ hòa thuận. Cảm giác như hòa mình vào một bức họa phong phú đầy màu sắc, khiến cho Mạnh Vãn Yên ban đầu chuẩn bị tốt tâm lý cứ ngơ ngác đứng tại đầu đường, mãi vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.

Sau này có nghe nói, Minh thành thay đổi như vậy là do một người nào đó ban bố pháp lệnh, cái gì mà vì muốn dân quỷ có thể hoài niệm cảm giác như trên nhân gian, đồng thời chấn chỉnh nếp sống, tô điểm mỹ quan đô thị, yêu cầu trang trí lại Minh Nhai, người dân phải duy trì ngoại hình như thời sinh tiền...

Thế nhưng tất cả mọi người đều biết rõ nguyên nhân thực sự bên trong là gì, mặc dù không ai nói ra.

...

Tâm tư phiêu đãng từ hơn ba mươi năm trước dần quay về hiện tại, bạch y nữ tử nhìn lên những ngọn đèn đường đỏ vàng xung quanh, nàng bất giác cong môi, không ý thức được bản thân đang nở một nụ cười nhẹ nhõm.

--------------------------------------

Diêm U: Vô Nhai à, gần đây ngân khố dường như có hơi trống rỗng.

Phong Vô Nhai: Cái này... nếu không thì để thần đến dương gian một chuyến, kêu gọi người phàm đốt nhiều vàng mã chút?

Diêm U:...Ngươi đang đùa bản vương sao?