Bất Tiếu Phù Đồ

Quyển 2 - Chương 54: Phong Vân Trung Đô (Sáu)




Hôm nay, Mặc Phi đang hóng mát ở phòng khách thì thấy Tê Túc đi đến, sắc mặt ngưng trọng.

“Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?” Mặc Phi dò hỏi.

Tê Túc do dự rồi nói: “Phù nhi còn nhớ vị Tằng tiên sinh đột nhiên bị phát bệnh trong yến hội lần trước của Thế tử hay không?”

Mặc Phi gật đầu: “Nhớ rõ, bệnh tình của hắn thế nào?”

“Ta không rõ bệnh tình của hắn, nhưng mà mấy ngày gần đây lại liên tục có vài người xuất hiện tình huống giống như vậy.”

“Ồ? Người phát bệnh đều là những người tham gia yến hội lần trước của Thế tử sao?”

“Đúng là như thế.” Tê Túc nói, “Lúc trước chỉ nghĩ là bệnh cấp tính nào đó. Nay xem ra chưa chắc rồi.”

“Ngươi thấy thế nào?” Mặc Phi buông chén trà, ngồi ngay ngắn ở trước mặt hắn.

“Việc này hơi kỳ quái.” Tê Túc liếc mắt nhìn Mặc Phi một cái, nói: “Cần phải quan sát mấy ngày đã, chỉ mong không phải là điều mà ta lo lắng.”

Mặc Phi trở nên trầm tư, nghĩ rằng: Chẳng lẽ có người hạ độc? Hay là bệnh truyền nhiễm nào đó?

“Người phát bệnh đều là những người tham gia yến hội? Còn Thế tử thì sao?” Mặc Phi đột nhiên hỏi.

“Thế tử vô sự, người phát bệnh có văn sĩ, có quý tộc, còn có cả võ giả, rất khó khoanh vùng phạm vi, hơn nữa thời gian phát bệnh không giống nhau, đây cũng là điều làm cho tại hạ cảm thấy vô cùng kỳ quái.”

Mặc Phi hiểu được ý của hắn, nếu là trúng độc, không có lý do gì mà thời gian phát bệnh lại cách xa nhau như thế, hơn nữa mục tiêu của kẻ hạ độc không đồng nhất, cách làm tùy ý như vậy thật khiến người ta khó hiểu. Nhưng nếu như không phải trúng độc, vậy thì…

Tê Túc chần chờ một lát, nói: “Những người tham gia yến hội lần trước, sợ rằng đều có khả năng sẽ phát bệnh.”

“Ngươi muốn nói chúng ta…”

Tê Túc gật đầu: “Trước mắt, các đại phu trong thành đều tụ lại cùng một chỗ để tìm kiếm nguyên nhân, hi vọng sẽ có hiệu quả.”

So với sự lo lắng của Tê Túc, Mặc Phi lại rất bình thản, là người hiện đại, từ nhỏ đã được tiêm các loại vắc-xin phòng bệnh, sau đó lại sống bên trong bầu không khí ô nhiễm, sức đề kháng virus tuyệt đối cao hơn người cổ đại gấp mấy lần, sợ rằng độc dược bình thường ở thời đại này cũng không làm gì được…

Điểm này, nàng tin chắc, không nghi ngờ.

Khụ, có điều tạm thời lúc này không phải lúc chú ý đến việc đó, theo lời Tê Túc vừa nói, bây giờ đưa ra kết luận thì hơi sớm, cứ quan sát mấy ngày đã rồi sẽ nói sau.

Sau mấy ngày, tình huống có vẻ ngày một nghiêm trọng, vốn chỉ có những người tham gia yến hội lần trước mới bị nhiễm bệnh, sau đó ngay cả trong nhóm bình dân cũng xuất hiện vài ca giống như vậy.

Không tìm được nguyên nhân bệnh, trước khi phát bệnh thì chẳng có dấu hiệu gì, tạm thời chỉ có thể phỏng đoán là do loại đồ ăn nào đó. Tuy rằng chưa có người tử vong nhưng tình trạng phát bệnh rất đáng sợ, nóng sốt phát ban, thỉnh thoảng còn có thể nôn mửa, rất khổ sở. Nhóm đại phu thu thập đồ ăn mà bệnh nhân đã từng ăn, đáng tiếc vẫn chưa phát hiện ra chỗ khả nghi nào. Càng đáng sợ là loại bệnh này dường như còn đang không ngừng khuếch tán. Mặc dù đã cách ly bệnh nhân cũng vẫn thường xuyên xuất hiện người phát bệnh.

Toàn bộ dân chúng trong thành Trung Đô dần dần tràn ngập một loại hơi thở bất an và khủng hoảng.

Ôn dịch! Cuối cùng nhóm đại phu bất đắc dĩ đã kết luận như vậy.

Trong lòng Thái Thú sợ hãi, lập tức hạ lệnh kiểm tra toàn bộ người bị phát bệnh trong thành, cách ly họ ra, nhưng mà đây là mệnh lệnh rất khó chấp hành, thứ nhất, dân cư Trung Đô đông đúc, kiểm tra từng người rất tốn thời gian, thứ hai là dường như loại bệnh này có thời kỳ ủ bệnh, thời gian phát bệnh không cố định, có người vừa mới kiểm tra không thấy biểu hiện gì, ngay sau đó lập tức có thể phát bệnh; thứ ba là phần lớn quan binh chấp hành nhiệm vụ đều rất khắt khe, bệnh nhân chỉ hơi có chút bệnh trạng tương tự cũng bị nhét vào nơi cách ly, căn bệnh vốn chỉ có ảnh hưởng trong một khu vực nay đã nhanh chóng lan ra toàn bộ Trung Đô.

Nhóm dân chúng vô cùng khủng hoảng đối với trận ôn dịch, còn không thua gì nỗi sợ chiến tranh, thậm chí chỉ có hơn chứ không kém.

Chỉ mới nửa tháng, rất nhiều người đã bắt đầu thu thập hành lý, chuẩn bị chạy nạn. Nhưng cường địch bên ngoài Trung Đô đang như hổ rình mồi, vào thành thì dễ, ra thành thì khó, huống chi lại có rất nhiều nhóm chạy nạn.

Vì thế Thái Thú lại hạ lệnh cấm bế ở cửa thành, không cho phép một ai rời khỏi. Dân chúng Trung Đô trở nên xao động, rối loạn, xôn xao đủ loại đồn đãi đáng sợ.

Là tướng thủ thành của Trung Đô, Địch Kha vừa mới nắm giữ binh lực trong tay, cứ tưởng có thể bảo vệ Trung Đô không chút sơ hở, ai ngờ lại xảy ra biến cố như thế này. Mặc dù hắn đã phái một bộ phận binh lính đông đúc đi trấn an dân chúng nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, chẳng những chỉ có bình dân hi vọng rời khỏi Trung Đô, không ít quý tộc cũng bắt đầu trở nên bất an rồi.

“Ôn dịch? Thật là ôn dịch sao?” Vẻ mặt Mặc Phi trầm tư.

Tê Túc uống một ngụm trà nói: “Hôm nay Địch Kha còn đến hỏi ta kế sách, nhưng mà loại biến cố xảy ra bất thình lình này thực sự rất khó ứng phó.”

Mặc Phi nhìn hắn một cái, kỳ quái nói: “Có vẻ như ngươi chẳng gấp gáp chút nào cả?”

“Ha ha.” Tê Túc cười nói, “Nói một cách chính xác, tồn vong của Trung Đô thì có liên quan gì đến ta đâu?”

“Không phải ngươi muốn Chiếu quân bao vây bên ngoài Trung Đô sao?”

“Đúng vậy, tại hạ vốn có kế hoạch này.” Tê Túc buông chén trà, cười nhạt, “Đáng tiếc kế hoạch không cản được biến hóa, tại hạ cũng chẳng có biện pháp gì.”

Mặc Phi liếc nhìn hắn, hiểu biết của nàng về nam nhân này lại tăng thêm một tầng mới. So với sự sát phạt tàn nhẫn của Vu Việt, sự lạnh lùng của người này với thế sự làm cho trái tim người ta cảm thấy rét lạnh.

“Xem ra chúng ta không ở Trung Đô lâu thêm được rồi.” Tê Túc hơi cảm thán.

“Hiện nay toàn thành giới nghiêm, ngươi định thoát như thế nào?”

“A.” Tê Túc cười nhìn Mặc Phi, nói, “Rất đơn giản.” Nói ba chữ này thì hắn không nói thêm gì nữa.

Tuy rằng Mặc Phi rất muốn rời khỏi nơi này nhưng cũng không phải là rời đi cùng Tê Túc. Có điều trước mắt có vẻ không còn biện pháp nào khác, tạm thời đi một bước thì tính một bước vậy!

Rất nhanh chóng, Mặc Phi đã biết biện pháp thoát thân “Rất đơn giản” mà Tê Túc nói là gì, hắn lấy danh hiến kế an định thế cục Trung Đô, khiến cho Địch Kha thừa dịp trời tối, đưa toàn bộ dân chúng không mắc bệnh rời khỏi Trung Đô, bao gồm cả một bộ phận quý tộc. Cứ như vậy, rất tiện cho việc tập trung bệnh nhân, lại có thể giải quyết hoàn toàn nhân tố bất an ở Trung Đô, đợi cho ôn dịch đi qua thì cho dân chúng quay lại cũng không muộn, chiêu này là rút củi đáy nồi*, không thể không nói là hiểm chiêu của hành binh.

* Rút củi đáy nồi: Rút bớt củi ra để nước không bao giờ sôi được. Tức là làm cho đối phương vùng vẫy tốn sức vô cùng nhưng chỉ gần sát đến thành công mà thôi chứ không thể thành công được.

Nguồn: Đây.

Địch Kha chưa đồng ý ngay lập tức mà nói muốn suy nghĩ mấy ngày, dù sao, nếu như hành động này bị phát hiện, Trung Đô sẽ phải nghênh đón tai ương ngập đầu.

Mặc Phi vốn dĩ cũng không biết biện pháp Tê Túc nghĩ tới là biện pháp này, sau vài lần Địch Kha tìm đến Tê Túc, nàng nghe bọn họ nói chuyện đã mơ hồ đoán được đại khái, biết được cuối cùng Địch Kha cũng đồng ý với kế hoạch này. Đây thật đúng là cơ hội tốt cho Chiếu quân, đáng tiếc trước mắt rất khó truyền tin tức này ra ngoài.

Đang lúc Mặc Phi hết đường xoay xở, một vị khách ngoài ý muốn xuất hiện trước mặt nàng.

Nhìn nam tử dáng người khôi ngô trước mắt, khoảng chừng hai mươi tuổi, tướng mạo sáng sủa, y phục thô lậu, cả người tản ra một loại khí chất lười nhác, hắn cứ tùy ý ngồi ở trước mặt Mặc Phi, giống như không biết việc mình đột nhập vào trong phòng người khác lúc đêm khuya là việc thất lễ vậy.

Mặc Phi nhìn kỹ nhìn tướng mạo của hắn, xác định trước kia chưa mình từng gặp mặt, nhưng kỳ quái là lại có loại cảm giác quen thuộc.

Nam tử nhếch miệng cười: “Phù Đồ tiên sinh, nhiều ngày không gặp, ngài thật sự ngày càng chói lọi rồi!”

Mặc Phi nhìn ra phía ngoài cửa, nói: “Ngươi là ai? Vì sao lại đến nơi này?” Mặc Phi biết, trang viên này của Tê Túc có ẩn giấu trạm gác ngầm, người bình thường không có khả năng ra vào tùy ý.

“Ha ha.” Nam tử nói, “Yên tâm, mấy cao thủ phía bên ngoài đều bị Tê Túc triệu vào thư phòng rồi, nếu không tại hạ cũng không có cách nào để thuận lợi tiến vào được.”

“Vậy các hạ là?”

“Chỉ có một chòm râu mà Phù Đồ đại nhân đã quên tại hạ rồi sao?” Nam tử làm ra vẻ mặt thương tâm.

Mặc Phi nhìn kỹ nhìn hắn, đột nhiên trong lòng rung động, nói: “Ngươi là tửu khách Mục Tàng?”

“Đúng rồi.” Mục Tàng lại lộ ra một nụ cười lớn.

Nói thật, nếu không có chút ấn tượng về giọng nói và thân hình, hắn lại còn nói đến chòm râu, nàng thực sự rất khó liên hệ nam tử trước mắt này và nam tử khất cái đã chứng kiến lúc trước, lúc ấy nàng còn tưởng rằng Mục Tàng ít nhất phải chừng bốn mươi tuổi rồi.

Trong lòng Mặc Phi vui vẻ, hỏi: “Sao Mục Tàng tiên sinh tìm được tại hạ thế?” “Ha ha, mỹ nhân Phù nhi kinh diễm Trung Đô, sao tại hạ có thể không biết được?” Trên mặt Mục Tàng xuất hiện một chút vẻ hài hước, thuận tiện còn đánh giá trên dưới trang phục của Mặc Phi một phen. Nói thật, “Hắn” thật sự rất thích hợp với nữ trang, nếu không phải tài hoa cùng khí độ của “Hắn” không giống nữ tử, hắn thật sự sự hòa nghi giới tính của “Hắn”, trước mắt tạm thời buông tha cho loại hoài nghi này đã.

Mặc Phi nhíu nhíu mày, trầm giọng nói: “Tiên sinh đừng giễu cợt Phù Đồ, nay thời gian khẩn cấp, xin tiên sinh hãy nói rõ ý đồ đến đây đi.”

“Được rồi.” Mục Tàng thu lại vẻ mặt bất cần đời, từ từ nói: “Lần này tại hạ đến là muốn nói cho Phù Đồ, rất nhanh thôi, quân ta sẽ công phá Trung Đô, xin Phù Đồ tiên sinh đừng lo lắng.”

“Nói như vậy, các ngươi đã biết biến cố của Trung Đô rồi sao?”

Mục Tàng cười nói: “Sao có thể không biết được?”

Mặc Phi yên tâm.

Mục Tàng lại nói: “Hiện tại chỉ có thể ủy khuất Phù Đồ tiên sinh tiếp tục đợi ở chỗ này, tại hạ chỉ có một mình, thật sự rất khó mang ngươi đi.”

“Phù Đồ hiểu được.” Mặc Phi trầm ngâm nói, “Có điều, có thể Phù Đồ sẽ không đợi được đến lúc Chủ công đến.”

“Vì sao?”

“Tê Túc đã hiến kế cho Địch Kha, giờ tý ba ngày sau sẽ đưa dân chúng Trung Đô ra khỏi thành, mà Phù Đồ cũng sẽ đi cùng.”

Mục Tàng trở nên trầm tư, lẩm bẩm nói: “Nói như vậy, đây cũng là cơ hội tốt nhất cho quân ta?”

Mặc Phi gật đầu: “Đúng vậy, lần này chính là thời cơ rất tốt để đánh bất ngờ.”

“Hừ!” Chỉ một lúc sau, Mục Tàng bỗng cười lạnh nói: “Tê Túc này thật lợi hại.”

“Hắn quả thật rất lợi hại.”

“Không, tại hạ không biết bình thường hắn lợi hại như thế nào, nhưng chỉ bằng kế này đã biết bụng dạ của hắn rất khó lường.”

“Sao lại nói như vậy?”

“Phù Đồ cho rằng mục đích của hắn là gì? Để bình ổn náo động Trung Đô ư? Cũng không phải, hắn lấy toàn bộ Trung Đô làm mồi nhử, muốn mượn sức quân ta công chiếm nơi đây.”

Mặc Phi lộ vẻ khó hiểu: “Việc này có ích lợi gì với hắn?”

“Ích lợi là một khi quân ta tiến vào Trung Đô, cũng có nghĩa sẽ phải trực tiếp đối mặt với trận ôn dịch xảy ra bất thình lình này. Như vậy, quân ta có thể rơi vào hỗn loạn giống như quân thủ thành Trung Đô, sau đó hắn sẽ âm thầm phái người khuếch đại bệnh tình lên, kích động lòng dân, đến lúc đó, bọn họ chẳng cần phải sử dụng người nào, mà quân ta cũng chỉ có thể tạm thời cố thủ ở Trung Đô.”

Mặc Phi không nhịn được hít vào một hơi, ngay từ đầu cái nam nhân kia đã tính toán được như vậy rồi ư? Vừa có thể mượn việc này thoát thân, vừa có thể nhất tiễn song điêu*? Hắn còn có thể đáng sợ hơn nữa sao?

* Nhất tiễn song điêu: Một mũi tên bắn hai con chim.

“Kế tiếp quân ta sẽ hành động như thế nào?” Mặc Phi hỏi.

“Ha ha.” Mục Tàng cười nói, “Nếu hắn tặng cho quân ta cơ hội tốt như vậy, sao quân ta có thể bỏ qua được?”

“Nhưng mà trong thành…”

Mục Tàng nhíu mày nói: “Hắn tính toán như vậy, đáng tiếc cuối cùng cũng vẫn kém một chiêu.”

“Giải thích thế nào?”

“Trên thực tế, tất cả ‘Ôn dịch’ ở Trung Đô đều do một tay Minh Hàn tiên sinh bày ra.”

“Nói như vậy, Trận… Tất cả trận ôn dịch này đều là giả sao?”

“Đúng vậy, vốn dĩ chỉ định khiến cho nội bộ thủ thành Trung Đô tan rã, quân ta sẽ đục nước béo cò, không ngờ rằng tên Tê Túc kia lại tạo cho quân ta cơ hội tốt như vậy.”

Mặc Phi không nói gì, nàng không thể không tỏ vẻ thán phục đối với mưu trí của mấy người cổ nhân này, thật sự là kế sau gian trá hơn kế trước, nàng là người hiện đại, ở trước mặt bọn họ quả thực chỉ là một con cừu nhỏ mà thôi.

“Về chuyện Phù Đồ rời khỏi Trung Đô, tại hạ sẽ phái người lưu ý, đến lúc đó nhất định có thể thừa dịp loạn đưa ngươi đi.”

Mặc Phi còn có thể nói cái gì, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Mục Tàng nói xong sự tình thì chuẩn bị rời đi. Mặc Phi đột nhiên gọi hắn lại, chần chờ một hồi mới nói: “Mục Tàng tiên sinh, Phù Đồ có thể cầu ngài một việc không?”

“Xin nói.”

“Xin đừng nói chuyện Phù Đồ giả trang nữ tử ở Trung Đô ra ngoài, tốt nhất ngay cả Chủ công cũng đừng đề cập.”

Mục Tàng đầu sửng sốt, sau đó cười lớn, gật đầu đồng ý: “Sau ngày hôm nay, tại hạ tuyệt đối sẽ không đề cập lại việc Phù Đồ tiên sinh nổi tiếng thiên hạ từng giả trang nữ tử.”

Có điều đáng tiếc, Chủ công đại nhân có vẻ đã sớm biết rồi…

Hoàn toàn không biết được nội tâm đen tối của Mục Tàng, Mặc Phi yên lòng, chỉ còn đợi đến ngày rời đi.