Bất Tiếu Phù Đồ

Quyển 2 - Chương 59: Tai họa




Công tác tiến hành thuyết phục mấy toà thành của Vu Việt có vẻ thuận lợi, trong một tháng, mấy sĩ tộc đã lợi dụng lực ảnh hưởng lần này, lần lượt thuyết phục Bích Nha, Thuần Lưu, Kiềm Phác, v.v…quy thuận Chiếu Quốc. Thế nhưng đến khi tiếp xúc với thành Cưu vọng thì lại bị kháng cự quyết liệt.

Lúc trước, tướng thủ thành Trung Đô là Địch Kha tháo chạy, dẫn binh tiến vào Cưu Vọng, kết hợp làm một với đội quân trung tâm của Cưu Vọng, sau đó bọn họ liên tục quan sát chiều hướng của Chiếu quân, cứ tưởng rằng ôn dịch lan tràn sẽ khiến cho Trung Đô hỗn loạn, đáng tiếc Vu Việt lại xử lý được ôn dịch, Chiếu quân còn mượn điều này mà đạt được sự tôn sùng khắp trên dưới Trung Đô, cái này làm cho kế hoạch đánh bất ngờ của Địch Kha trở nên vô ích. Nhưng là một trung lương của U Quốc, hắn tuyệt đối sẽ không đầu hàng Chiếu Quốc.

Đã hết hi vọng chiếm Cưu Vọng trong hòa bình, đám người Vu Việt bắt đầu chuẩn bị quân lực, dự định sẽ tiến hành một trận ác chiến.

Đột nhiên Mặc Phi bừng tỉnh từ trong giấc ngủ, nhìn bốn phía xung quanh mới xác thực là bản thân đang ở trong phòng, thế nhưng cơn ác mộng vừa rồi rất chân thật, tuy rằng hiện tại không nhớ lại được cụ thể mình mơ cái gì, nhưng mà trong đầu nàng luôn quanh quẩn rất nhiều tiếng kêu rên tuyệt vọng, cái loại sợ hãi và thống khổ này khiến cho nàng sợ hãi không thôi.

Nàng lại có một loại dự cảm mơ hồ, nếu như là lúc trước, có lẽ nàng chỉ biết coi nó là một cơn ác mộng, nhưng mà sau nhiều lần được chứng kiến sự của thần kỳ Ngọc Phù, nàng khẳng định đây tuyệt đối là một loại cảnh báo.

Nhưng mà, rốt cuộc là cảnh báo cái gì?

Mặc Phi vừa xoa cái trán vừa khoác y phục xuống giường, đi đến bên bàn thắp đèn, bầu trời ngoài cửa sổ đã dần hiện lên một vầng màu trắng, chứng tỏ lúc này trời đã sắp sáng rồi.

Tình huống trước mắt của Trung Đô rất thuận lợi, có điều gần đây thời tiết u ám, mấy ngày nay, binh lính Chiếu Quốc đều giúp dân chúng Trung Đô gặt gấp lương thực, hi vọng có thể thu gặt xong toàn bộ trước khi trời mưa. Đồng thời dưới sự chăm sóc của binh lính, những dân chúng bị trúng độc đã chậm rãi bình phục, danh vọng của Chiếu quân ở Trung Đô ngày càng lên cao, cho dù nói có loạn dân xuất hiện, bất kể thế nào Mặc Phi cũng sẽ không tin tưởng.

Nếu không phải bên trong, vậy thì là kẻ thù bên ngoài sao?

Mấy ngày nữa Vu Việt sẽ mang binh tấn công Cưu Vọng, mà Ngư gia thì đã sớm xuất binh đi Tây Nam, quét sạch thế lực còn sót lại ở bên kia U Quốc. Vấn đề sau không lớn, như vậy, cái thực sự nguy hiểm chính là Cưu Vọng sắp tấn công đó ư?

Nghĩ đến đây, Mặc Phi trải bản đồ ra, vuốt phẳng nó dưới ngọn đèn. Cưu Vọng có địa hình bình nguyên, diện tích nhỏ hơn gần một phần ba so với Trung Đô, không có nơi hiểm yếu, chỉ có một dòng sông Tịnh Hà chảy qua, trước mắt, đại khái quân thủ thành cộng với quân đội của Địch Kha có khoảng năm vạn người, kỳ thật, cho dù U Quân có đưa thêm quân viện trợ đến thì hẳn là vẫn không đủ thực lực để chống đỡ đại quân Vu Việt.

Suy đi nghĩ lại, Mặc Phi vẫn cảm thấy kế hoạch công thành lần này của Vu Việt có nguy hiểm gì đó.

Chẳng lẽ Tê Túc lại nhúng tay vào trong đó và nghĩ ra kế sách ác độc gì rồi?

Điều này cũng không có khả năng, hắn là loại người để đạt được mục đích sẽ không từ thủ đoạn, lần tiến công chiếm đóng Trung Đô này mà tính sai, kế hoạch của Minh Hàn là chỉ làm giá y* một lần, vì thế sẽ không dễ dàng buông tha cho được.

* Giá y: y phục xuất giá. Ý ở đây là chuẩn bị tất cả cho một lần duy nhất.

Mặc Phi nhắm mắt lại, cố sức nhớ lại tình cảnh trong mộng vừa rồi, nhưng mà vô luận thế nào cũng không nghĩ ra được. Sau một lúc lâu, nàng bất đắc dĩ đành phải buông tha cho nó. Nàng vốn không định đồng hành, bây giờ, xem ra lại phải chủ động xin ra chiến trường một hồi mới được.

“Cái gì? Ngươi cũng muốn tham dự hành động sau này sao?” Vu Việt cảm thấy kỳ quái, không phải Phù Đồ luôn cách xa chiến trường giết chóc ư?

Mặc Phi gật đầu: “Hi vọng Chủ công đồng ý.”

“Vì sao?”

Mặc Phi suy nghĩ, nói: “Phù Đồ muốn đi theo Chủ công học thêm một chút việc lĩnh quân tác chiến.”

“A.” Vu Việt cười nói, “Chẳng lẽ Phù Đồ cũng có chí làm tướng quân? Sau này cũng muốn làm trí tướng giống như Ngư gia sao?”

“Chủ công nói đùa, sao Phù Đồ có thể làm tướng quân được, chỉ là muốn hiểu rõ về việc quân nhằm nghiên cứu sách lược cải cách quân sự mà thôi.”

“Cải cách quân sự?”

“Xin Chủ công đừng cho rằng Phù Đồ không biết tự lượng sức mình.” Phù Đồ hành lễ nói, “Trong tương lai, Phù Đồ hi vọng có thể ghi chép lại một bộ tổng luận về binh pháp quân sự, trong đó bao gồm những nội dung quan trọng về ưu khuyết của các vị tướng tài, hư thực của binh gia, biến hóa tỉ mỉ của việc bày binh bố trận, tay nghề cao thấp của chế tạo binh khí, địa thế công chiếm, v.v… Đương nhiên, những điều này chỉ một mình Phù Đồ thì không thể hoàn thành được, ngoại trừ kinh nghiệm và cách hành binh của các vị tướng soái ra, sự từng trải của bản thân là điều không thể thiếu. Cho nên Phù Đồ mong Chủ công mang Phù Đồ tham dự trận chiến này, mặc dù Cưu Vọng không bằng Trung Đô, nhưng đó là yếu địa của U Quốc, tin rằng muốn phá được nơi này cũng không phải chuyện dễ dàng.”

Vu Việt bị ý tưởng của Phù Đồ làm cho rung động, trước kia chưa từng có học thuyết đầy đủ về binh pháp, nếu như bộ sách của Phù Đồ có thể hoàn thành, tất sẽ là bảo điển của binh gia.

Phù Đồ đưa ra lý do đường hoàng như thế, Vu Việt không nghĩ ra lý do cự tuyệt gì, đồng thời trong lòng cũng bắt đầu chờ mong ngày nào đó bộ sách của Phù Đồ hoàn thành, một bộ sách mà chưa một nhà dụng binh nào từng sáng tác, hiển nhiên sẽ có sức hút vô cùng to lớn đối với võ tướng và mưu sĩ.

Có điều hành động dự định này lại bị trì hoãn bởi cơn mưa bất chợt, mưa lớn kéo dài tới bốn ngày mới chấm dứt, trong mấy ngày sau đó, Vu Việt chờ đợi thời tiết tốt lên rồi mới dẫn đầu chín vạn nhân mã, xuất phát tới Cưu Vọng, Mặc Phi tự nhiên cũng đi theo.

Có điều kỳ quái là dọc theo đường đi, nàng không cảm nhận được bất kì cảnh báo nào nữa, trong lòng nàng không khỏi hoài nghi chính phán đoán của bản thân mình, chẳng lẽ cảnh báo không phải là lần hành quân này sao?

Mang theo nghi hoặc này, Mặc Phi theo đại quân tiến vào phạm vi lãnh địa của Cưu Vọng, nơi đóng quân chỉ cách thành trì nửa dặm.

Mặc Phi đứng bên trong doanh địa, đánh giá bốn phía, đúng như trên bản đồ miêu tả, nơi này là một dải bình nguyên, tầm nhìn trống trải, không có nguy hiểm rình rập, nếu có thể dẫn quân thủ thành ra đây, lấy uy lực kỵ binh của Vu Việt, Địch Kha tuyệt đối không phải là đối thủ. Đương nhiên là đối phương cũng hiểu được chuyện này, chắc chắn sẽ tử thủ* không ra. Đại khái Chiếu quân sẽ vây khốn khiến cho bọn họ hỗn loạn trước, sau đó sẽ chặt đứt nguồn lương thực của bọn họ, buộc bọn họ phải quyết chiến, nếu như không thành công, vậy thì sẽ tấn công bằng sức mạnh.

* Tử thủ: cố sống chết để giữ lấy.

Nghỉ ngơi hồi phục hai ngày, Vu Việt phái người chặt đứt nguồn lương thực, sau đó thử tiến công vài lần, quan sát phòng thủ và chiến lực của đối phương.

Trải qua vài lần thử nghiệm, Vu Việt có cảm giác hơi kỳ quái, vì sao Cưu Vọng không giống như đang có năm vạn quân coi giữ vậy? Binh lực thủ thành thì rối loạn, ứng phó thì bối rối mệt mỏi. Chẳng lẽ quân địch đã suy yếu rồi?

Sau khi trầm ngâm một lúc lâu, Minh Hàn nói: “Có cạm bẫy, nhất định có cạm

bẫy.”

“Minh Hàn thấy thế nào?”

“Trước mắt có mấy khả năng, thứ nhất, quả thật Cưu Vọng không có binh lực, Địch Kha đã điều đại quân đến thành trì khác, nơi này chỉ dùng để làm mồi nhử ngăn chặn quân ta. Thứ hai là U quân cố ý bày bố nghi trận, muốn dụ quân ta đánh vào trong thành, mà bọn họ thì sắp đặt sẵn cạm bẫy bên trong đó. Thứ ba là chủ lực của Địch Kha đang ẩn núp bên ngoài, chuẩn bị thời cơ đánh lén quân ta. Chủ công cho rằng phỏng đoán nào có khả năng hơn?”

Vu Việt trầm ngâm nói: “Địch Kha muốn đánh lén không phải là chuyện dễ, bổn vương cảm thấy loại thứ ba là không có khả năng nhất. Còn về loại thứ hai, trong thành có loại cạm bẫy nào có thể dồn quân ta vào chỗ chết được đây? Tuy nói chiến đấu trong thành sẽ kiềm chế lực lượng của kỵ binh, nhưng mà sức chiến đấu bên phía bộ binh của bổn vương cũng không tầm thường, trừ khi binh lực quá mức chênh lệch, nếu không, muốn vây khốn quân ta thì tuyệt đối không thể. Nói như vậy, trước mắt xem ra loại đầu tiên là có khả năng nhất rồi.”

Minh Hàn nói: “Theo lời trinh thám báo lại, quả thật mấy ngày gần đây Cưu Vọng có điều động vài nhóm binh mã, Địch Kha có mang quân rời đi hay không thì không rõ, nhưng chắc chắn trong thành không có đến năm vạn quân phòng thủ.”

Vu việt híp mắt một cái, sau một lát suy tư, quyết đoán hạ lệnh: “Ngày mai tiến công, nhất thiết phải đánh hạ Cưu Vọng!”

Mặc Phi yên lặng lắng nghe ở một bên, trong lòng hơi tán thành với phỏng đoán của Minh Hàn, có điều huyệt thái dương của nàng lại bắt đầu mơ hồ phát đau, cái loại cảm giác nguy cơ này lại xuất hiện.

Nàng muốn nói rồi lại thôi, sau một lúc lâu vẫn không nghĩ ra lý do gì để ngăn cản Vu Việt công thành. Do dự một hồi, thầm nghĩ: cảm giác vẫn chưa rõ ràng, cứ đợi ngày mai xem thế nào đã. Mặc Phi không tin có chiến thuật nào có thể diệt sát đại quân Vu Việt trong nháy mắt được.

Nhưng mà đến ngày thứ hai, kế hoạch công thành của Vu Việt vẫn chưa thành công, bởi vì đêm hôm đó doanh địa của hắn bị đánh lén, mặc dù tổn thất không nghiêm trọng, nhưng lại khiến cho nghi ngờ trong lòng Vu Việt và Minh Hàn chất chồng, không phải đám U quân này đến đánh lén, rõ ràng là đến tìm cái chết, bọn chúng chỉ có vẻn vẹn không tới một ngàn binh mã, còn chưa tiếp cận được đại trướng thì đã bị Chiếu quân ngoài doanh trại tiêu diệt, hơn nữa không ai còn sống sót, không phải là Chiếu quân không muốn tha chết cho bọn họ, mà là toàn bộ địch binh bị bắt giữ này đều tự sát mà chết.

Thủ đoạn ngoan tuyệt như vậy đã khiến cho Vu Việt phải tạm dừng tiến công vào ngày thứ hai, chuyển sang xem xét tình huống, không ngừng bàn bạc với Minh Hàn xem rốt cuộc U quân đang có âm mưu gì?

“Bọn họ đang kéo dài thời gian sao?” Minh Hàn tự xưng là thông minh, lúc này cũng không khỏi trở nên hoang mang.

“Nếu như Địch Kha buông tha cho Cưu Vọng, vậy thì cần gì phải phái tử sĩ đến kéo dài thời gian? Điều này chẳng phải là hy sinh vô ích sao?” Vu Việt mang vẻ khó hiểu.

Minh Hàn lại lâm vào trạng thái mê mang, sau một lúc lâu mới nói: “Chắc chắn bọn họ đang kéo dài thời gian, bởi vì bọn họ cần thời gian chuẩn bị cạm bẫy.”

“Là dạng cạm bẫy gì?”

“Không biết được.” Minh Hàn bình tĩnh nói, “Nhưng Minh Hàn xác định, chúng ta phải mau chóng công chiếm Cưu Vọng, không thể để cho bọn hắn có dư thời gian được.”

Vu Việt gật đầu, giọng nói lạnh lùng: “Ngày mai khi công chiếm được tòa thành này, bổn vương cũng muốn nhìn xem bọn hắn đã chuẩn bị cho bổn vương loại cạm bẫy gì mới được.”

Đợi đến khi chân chính công thành thì đã là ngày thứ ba trong kế hoạch ban đầu, Vu Việt phái binh lính bắt đầu tiến công, dùng những binh lính dũng cảm không sợ chết leo lên tường thành.

Mặc Phi và Minh Hàn ở hậu phương xa xa nhìn lại, quả nhiên phát hiện sức chống cự của đối phương không mãnh liệt, nhìn sơ qua thì dường như quân coi giữ trên tường thành còn không có được mấy ngàn người.

Minh Hàn khẽ nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Rốt cuộc U quân đang cất giấu âm mưu gì đây? Vì sao có lại loại dự cảm không rõ như thế này?”

Mặc Phi đứng ở một bên im lặng không nói, ngay cả Minh Hàn cũng có dự cảm không hay, mà nàng cũng càng trở nên bất an rồi.

Chỉ mới có hai canh giờ, cửa thành Cưu Vọng đã dễ dàng bị công phá, quân phòng thủ trong thành hỗn loạn, nhanh chóng bị đội quân của Vu Việt tiêu diệt. Dân chúng trong thành đều đóng cửa không ra ngoài, sau khi tiêu diệt địch binh xong xuôi, trong thành lại hiện ra một loại yên tĩnh quỷ dị.

Vu Việt cưỡi ngựa đi trên ngã tư đường cũng không nhìn ra dị trạng gì, vừa rồi thám báo được phái đi quan sát khắp các ngả đường cũng không phát hiện ra địch binh chống cự, tướng thủ thành Cưu Vọng cũng nhanh chóng bị bắt, người này bị dọa đến không nói thành lời, tra xét hồi lâu mới biết được đội quân của Địch Kha chỉ ở trong thành nửa tháng đã không biết đi đâu rồi.

Minh Hàn đột nhiên hỏi: “Vài ngày trước, ngươi phái tử sĩ đến đánh lén quân doanh của ta phải không?”

“Tử sĩ?” Tướng thủ thành mang vẻ mặt mờ mịt, ú ớ nói, “Ta nào dám phái tử sĩ nào đi đánh lén Nhung Trăn Vương đâu? Lúc trước khi rời đi, Địch Kha có nói tại hạ chỉ cần thủ vững không ra, hắn tất sẽ có biện pháp hóa giải nguy cơ cho tại hạ. Ai ngờ hắn mang mấy vạn binh mã của tại hạ đi thì không nói, khi quân địch tràn vào cũng chẳng thấy bóng dáng xuất hiện.”

Vu Việt cùng Minh Hàn hai mặt nhìn nhau, trong lòng đồng thời hiện lên một suy nghĩ: Thủ thành Cưu Vọng chính là vật hi sinh của Địch Kha? Dụng ý là muốn lừa gạt binh mã của hắn?

Nhưng mà, vì sao lại phải phái tử sĩ đến đánh lén?

Việc làm này hoàn toàn là dư thừa sao? Trong thành cũng không có cạm bẫy nào, vậy hắn kéo dài thời gian là có mục đích gì?

Mặc Phi không biết nghi hoặc của đám người Vu Việt, nàng đi tới cửa mới phát hiện bên ngoài mây đen đã kéo đến đầy trời, nhìn màn mưa mù mịt, nàng cảm thấy bản thân rất khó chịu, từ khi tiến vào tòa thành này, nàng luôn có loại cảm giác nghẹt thở, bây giờ nhìn trận mưa này thì lại càng khó chịu không nói nên lời. Trên đường, thỉnh thoảng có vài người dân Cưu Vọng vội vàng đi qua, trong đầu Mặc Phi dần dần cảm thấy hốt hoảng, dường như bên tai nàng lại liên tiếp truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

“A!” Đột nhiên Mặc Phi ôm trán ngồi xổm xuống.

Vu Việt đang nói chuyện cùng với Minh Hàn lập tức cả kinh, vộ vàng chạy tới đỡ Mặc Phi, dò hỏi: “Làm sao vậy?”

Mặc Phi không nói ra lời, cũng không nghe thấy giọng nói vội vàng của Vu Việt, trước mắt là một khoảng tối tăm, trong đầu chỉ còn lại tiếng kêu rên của rất nhiều người.

Đó là một giọng nói vô cùng kinh khủng, giống như là quái vật cắn nuốt con người…

Vu Việt nâng mặt Mặc Phi lên, nhìn hai mắt “Hắn” nhắm chặt, sắc mặt trắng bệch, một bộ dáng đau đớn muốn chết. Trái tim của hắn mạnh mẽ co rút lại, không chút nghĩ ngợi đã ôm ngang hắn, vừa chạy vào trong phòng nghỉ vừa dặn dò Minh Hàn nhanh chóng phái người tìm đại phu đến.

“Phù Đồ, Phù Đồ, ngươi làm sao vậy? Tỉnh, tỉnh lại! Nói cho bổn vương nghe khó chịu như thế nào?” Vu Việt nửa ôm Mặc Phi ngồi ở trên giường, không ngừng ghé vào lỗ tai “Hắn” nói.

“Chủ… Công.” Mặc Phi nhỏ giọng lầm bầm một tiếng.

Vu Việt kinh hỉ, nói: “Ngươi sao rồi? Đừng nóng vội, đại phu sẽ đến ngay lập tức.”

“Đại phu?” Thần trí Mặc Phi lập tức tỉnh táo lại không ít, nàng lắc đầu, “Ta không sao, không cần đại phu.”

“Ngươi còn nói không có việc gì?” Vu Việt không vui, nâng cằm “Hắn” lên nói, “Nhìn sắc mặt của ngươi khó coi thế nào đi?”

Mặc Phi cảm thấy thân mật như vậy có chút không ổn, thoáng rời khỏi cái ôm của Vu Việt, nhẹ giọng nói, “Chỉ là đột nhiên tim đập nhanh thôi, không phải là bệnh nghiêm trọng gì cả.”

Vu Việt không tin nói: “Bổn vương chưa bao giờ nhìn thấy ngươi có bộ dáng thống khổ như thế cả.”

Mặc Phi nhớ tới cảm giác sợ hãi tràn ngập vừa rồi, nàng giữ chặt ống tay áo của Vu Việt, nói: “Chủ công, chúng ta nhanh chóng rời khỏi tòa thành này đi!”

“Vì sao?” Vu Việt khó hiểu.

“Phù Đồ cũng không biết giải thích như thế nào.” Mặc Phi mang vẻ kiên quyết nói, “Xin Chủ công hãy tin tưởng Phù Đồ, mau rời khỏi nơi này, chẳng những quân ta phải rời khỏi, ngay cả dân chúng Cưu Vọng cũng phải rời đi!”

Vu Việt càng thêm nghi hoặc, chần chờ một hồi, nói: “Cưu Vọng có ít nhất hai mươi mấy vạn dân chúng, sao bổn vương có thể khiến bọn họ rời đi được?”

Mặc Phi cũng không rõ sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng nàng khẳng định, nếu như tiếp tục ở trong này, thì chắc chắn sẽ tạo thành thương vong vô cùng lớn, bất kể như thế nào, nàng cũng không có cách nào quên được tiếng kêu rên của cả trăm ngàn người kia.

Yên lặng một lúc lâu, đột nhiên Mặc Phi cúi thấp đầu hành lễ với Vu Việt, thận trọng thỉnh cầu: “Xin Chủ công hãy tin tưởng Phù Đồ, nhanh chóng đưa dân chúng rời Cưu Vọng, bất kể là dùng lý do nào, chỉ cần rời khỏi nơi đây là được.”

Vu Việt nhíu mày, không đợi hắn trả lời, Minh Hàn vừa vặn đã mang theo đại phu đi vào, nhìn thấy Phù Đồ hành đại lễ như thế, vẻ mặt sửng sốt. “Xảy ra chuyện gì vậy?” Minh Hàn hỏi.

Vu Việt nói: “Phù Đồ thỉnh cầu bổn vương nhanh chóng rời khỏi Cưu Vọng, hơn nữa còn phải đưa dân chúng Cưu Vọng cùng rời đi.”

Minh Hàn nhìn về phía Mặc Phi, hỏi: “Vì sao?”

Mặc Phi nói: “Phù Đồ cảm giác có một trận đại họa sắp xảy ra.”

Ánh mắt Minh Hàn hơi dãn ra, cả người rơi vào trạng thái mê mang, sau một lúc lâu đột nhiên nói: “Đi! Chủ công, chúng ta lập tức đi!”

Vu Việt mang vẻ mặt nghi hoặc nhìn hắn.

Minh Hàn nói: “Lúc trước cảm thấy Địch Kha có âm mưu, quân ta đoạt được Cưu Vọng quá mức dễ dàng, nếu như hắn buông tha cho nơi đây thì sẽ không phái tử sĩ đến kéo dài thời gian rồi, nhưng mà hắn làm như vậy, chắc chắn là đang âm mưu cái gì đó.”

“Hắn âm mưu cái gì?”

“Tạm thời Minh Hàn không đoán ra, nhưng tuyệt đối là một âm mưu lớn có thể khiến quân ta thương vong thảm trọng!” Minh Hàn khẳng định nói, “Hơn nữa, Minh Hàn cảm thấy, bất kể cảm giác của Phù Đồ có nguyên nhân gì, nơi đây cũng không nên ở lâu nữa!”

Vu Việt cũng là người quyết đoán, thế nhưng hai thân tín đều nói như thế, hắn không lý do gì không tin, mất đi một tòa thành thì còn có thể đoạt lại được, nhưng mà nếu do sơ ý mà hao binh tổn tướng, thì sẽ mất nhiều hơn được. Hắn đứng dậy, nhân tiện nói: “Một khi đã như vậy, sự việc không thể chậm trễ, chúng ta lập tức rời đi.”

Mặc Phi vội hỏi: “Chủ công, còn dân chúng Cưu Vọng thì sao?”

“Phù Đồ,” Minh Hàn nói, “Sao chúng ta có thể mang theo nhiều dân chúng như vậy được đây? Cho dù có thể thì cũng rất hao phí thời gian, chúng ta không thể vì những người không có liên quan gì mà khiến cho binh lính rơi vào hiểm cảnh được.”

Mặc Phi khẽ cắn môi, nói: “Như vậy, xin hãy để Phù Đồ ở lại thành thuyết phục những người khác rời đi!”

“Hồ đồ!” Vu Việt cả giận nói, “Ngươi chỉ có một người thì làm được chuyện gì? Bổn vương sẽ không đồng ý!”

Thái độ của Mặc Phi cũng vô cùng kiên quyết, giác bi ai kinh khủng kia lúc nào cũng níu chặt lấy trái tim nàng, nàng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng nàng biết, nếu cứ rời đi như vậy, nàng sẽ hối hận cả đời.

Con người, có đôi khi sẽ có cái nên làm, có cái không nên làm, có lẽ nàng không phải là một người bác ái, nhưng cũng không phải là người coi thường sinh tử.

“Cho dù Chủ công không đồng ý, Phù Đồ cũng không thể không ở lại.”

Vu Việt hừ lạnh một tiếng, tiến lên từng bước, lấy tốc độ cực kì nhanh chóng chụp vào gáy của Mặc Phi, khi “Hắn” xụi xuống mặt đất thì ôm lấy “Hắn”, sau đó nói với Minh Hàn: “Đi!”

Tuy nói không muốn quan tâm đến dân chúng Cưu Vọng, nhưng Vu Việt nghĩ đến vẻ kiên quyết lúc cuối cùng của Phù Đồ, cho nên vẫn phái ra một lượng lớn binh lính đi quanh thành gào thét, lấy lý do “Thiên tai sắp tới” để thông báo cho những người dân này rời đi, rồi sau đó lại nói với tướng thủ thành Cưu Vọng: “Nếu như ngươi còn có một chút trách nhiệm, hãy mau chóng mang theo dân chúng trong thành của ngươi rời khỏi nơi đây.” Nói xong câu này thì ôm Mặc Phi, dẫn dắt đội quân cấp tốc rời khỏi thành trì vừa mới đánh hạ này.

Đi được ba, bốn dặm, mưa rơi càng lúc càng lớn, Vu Việt liền quyết định tìm một chỗ hạ trại trước đã.

Lúc này, Mặc Phi đã tỉnh lại từ trong hôn mê, nhìn Vu Việt đang đón mưa gần trong gang tấc, nàng nhanh chóng nhớ tới chuyện xảy ra, nhìn lại xung quanh, hiển nhiên Chiếu quân đã rời khỏi Cưu Vọng.

Nàng lạnh lùng nói: “Ngươi cứ mặc kệ nhiều người như vậy sao?”

“Ngươi đang nghi ngờ bổn vương ư?” Vu Việt thản nhiên nói.

Mặc Phi quay đầu đi, hai nắm tay xiết chặt, vốn định ra sức nói vài câu, ai ngờ huyệt Thái Dương lại mơ hồ trở nên đau đớn.

Trong lòng nàng rùng mình, hỏi: “Chúng ta rời khỏi thành Cưu Vọng bao xa rồi?”

“Ước chừng ba, bốn dặm rồi!” Vu Việt trả lời, ” Mưa rơi ngày càng lớn, bổn vương đang muốn tìm một chỗ hạ trại.”

“Không.” Mặc Phi lập tức nói, “Tiếp tục chạy đi, tăng nhanh tốc độ!”

Vu Việt nhìn hắn, từ khi tiến vào Cưu Vọng, một số lời nói của Phù Đồ luôn khiến cho hắn hoang mang, không có lý do gì, không có dấu hiệu gì, dường như đều là một loại dự cảm khó có thể giải thích, mà càng kỳ lạ hơn là ngay cả Minh Hàn cũng tin tưởng có nguy hiểm.

Mặc Phi thở dài một hơi, lạnh lùng nói: “Nếu đã rời đi rồi, sao Chủ công không tin Phù Đồ một lần nữa, đẩy nhanh tốc độ lên đường, nguy hiểm vẫn còn.”

Vu Việt cũng không nói nhiều, phát ra quân lệnh, chạy nhanh về phía trước.

Trong lòng mấy vạn Chiếu quân tràn ngập nghi hoặc, dù có lời oán than cũng không dám nói ra miệng, chỉ có thể nhận mệnh đi trong trời mưa.

Đến khi đã chạy được thêm vài dặm, đột nhiên phía xa truyền đến tiếng động ầm ầm. Đám người Vu Việt không khỏi dừng chân lại, đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh, bởi vì tầm mắt mờ mịt, cho nên không nhìn thấy cái gì, chỉ có thể nghe thấy từng trận tiếng động kinh thiên động địa.

“Xảy ra chuyện gì thế?” Vu Việt nhíu mày lẩm bẩm nói.

Mặc Phi vội la lên: “Đừng dừng lại, chạy mau!”

Hồi chuông cảnh giác trong đầu nàng mãnh liệt, ngón tay run nhè nhẹ, bên tai lại như nghe được vô số khóc tiếng la.

Chiếu quân không để ý, tiếp tục gia tốc hành quân dưới sự dẫn dắt của Vu Việt, thế nhưng âm thanh kia càng lúc càng lớn, giống như có vô số tảng đá đang lăn chuyển khắp mặt đất, rầm rầm chấn vang.

Trong lòng mọi người đều kinh hãi không thôi, thật sự khó có thể tưởng tượng ra rốt cuộc là loại tai nạn nào mới có được uy thế như thế?

Lúc này thì không cần Vu Việt phải nhiều lời, các binh lính đều liều mạng mà chạy.

“Trời ạ!” Đột nhiên có người kinh hô, “Mau nhìn!”

Trong đám binh lính đang chạy bộ lại xôn xao một trận, đều nhìn lại phía sau, chỉ thấy phía xa xa ùn ùn kéo tới một luồng nước lũ, xen với đủ loại đất đá lẫn lộn, một tầng lại một tầng, cuồn cuộn mà đến.

Binh lính nhất thời hoảng loạn, hét to chạy như điên.

Mặc Phi ngồi ở trước người Vu Việt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hồng thủy* cuộn trào mãnh liệt như thú dữ, thế nước không thể chống đỡ. Không cần phải nghĩ, đây chắc chắn là nước sông Tịnh Hà vừa mới lên cao theo định kỳ trong mùa thu hoạch, lại bị người phá mở hà đạo*, dòng nước lớn đổ xuống, bao phủ toàn bộ Cưu Vọng. Nhưng mà sông Tịnh Hà lại có được thế nước như thế sao? Lại có thể bao phủ hơn mười dặm.

* Dòng hồng thủy: dòng nước lũ.

* Hà đạo: đường sông.

Người nào đã đưa ra độc kế này? Không tiếc hy sinh nhiều dân chúng vô tội như vậy!

Địch Kha? Hay là Tê Túc?

Rất nhanh chóng, hồng thủy đã đuổi kịp các binh sĩ đang chạy trốn, cuốn lấy một mảng lớn người vào bên trong dòng nước, tốc độ của hắc thiết kỵ thì nhanh hơn một chút, cách nhóm quân bộ binh một, hai dặm mới bị hồng thủy vượt qua, lúc này độ cao của hồng thủy mới chỉ có mấy thước, hơn nữa thế nước mạnh, khiến cho không ít kỵ binh bị tách ra.

Vu Việt nhanh chóng ôm chặt Mặc Phi, cúi người ở trên ngựa, xung quanh đều là binh lính chìm nổi trong nước, ánh mắt hắn rét lạnh, trong lòng hận thấu xương đám người Địch Kha.

Chính vào lúc này, đột nhiên phía sau vọt tới một khúc gỗ, hung hăng nện vào cổ con ngựa, hai người trên lưng ngựa tức khắc mất đi cân bằng, cùng rơi vào trong nước.

“Khụ khụ.” Mặc Phi uống phải mấy ngụm nước đục, lưng áo vẫn bị Vu Việt ôm chặt như cũ.

Vu Việt giữ chặt dây cương, cứng rắn nói: “Đừng sợ, bổn vương sẽ kéo ngươi.”

Nhìn động tác cứng ngắc của Vu Việt, Mặc Phi chần chờ hỏi: “Chủ công, ngài có biết bơi không…”

Vu Việt mím môi một cái, không có trả lời.

Khóe miệng Mặc Phi giật giật, không hợp thời an ủi: “Không sao, ta biết.”

Nước sông Tịnh Hà dồi dào, lại gặp phải lũ mùa thu, hơn nữa bình nguyên Cưu Vọng có rất nhiều hồ nước, nhánh sông, mạch nước ngầm, thế cho nên mới xảy ra đại nạn như vậy. Phỏng chừng không chỉ có Cưu Vọng, ngay cả hạ du giữa sông cũng đã bị lan đến, mà nhân mã của Vu Việt đang lúc hành quân đi xuống, cho nên không thể tránh khỏi bị nước bao vây. May mắn là bọn họ đã rời khỏi thành Cưu Vọng hơn mười dặm, thế nước đã chậm hơn rất nhiều, tin tưởng đại bộ phận binh lính đều có thể sống sót. Nhưng mà, không biết dân chúng thành Cưu Vọng còn có bao nhiêu người có thể may mắn thoát khỏi tai họa đây.

Đợi cho mưa to ngừng lại, rốt cuộc đám người Vu Việt và Mặc Phi đã leo lên một chỗ cao, đi theo còn có mấy trăm binh sĩ. Mọi người thoát khỏi mặt nước, người thì ho khan, người thì nôn mửa, tình cảnh vô cùng chật vật.

Mặc Phi nhìn một mảnh mênh mông trước mắt, trong nước còn mơ hồ trôi nổi mấy cỗ thi thể, xa xa dường như còn có người đang giãy dụa.

Nàng vội nói: “Còn có người còn sống, chúng ta đi cứu người.”

Vu Việt lạnh mặt, không nói gì, những người xung quanh thì nhìn mặt nước mênh mông mà sợ hãi, không muốn đi xuống uống nước bùn một lần nữa.

Mặc Phi cũng không khó hiểu với sự chần chờ của binh lính, muốn bọn họ ra trận giết địch, bọn họ không có chút do dự gì, bởi vì tử vong cũng chỉ là chuyện một đao mà thôi, nhưng mà tư vị bị chìm trong nước này lại là một loại dày vò sống không bằng chết.

Mặc Phi nhìn về hướng thành Cưu Vọng, không biết cuối cùng những người dân đó có thể chạy ra bao nhiêu. Nàng không thể quên được chuyện bị Vu Việt đánh bất tỉnh lúc ấy, có lẽ nàng ở lại cũng không cứu được bao nhiêu người, thậm chí còn có khả năng liên lụy đến tính mạng của bản thân, nhưng mà đó là lựa chọn của nàng, nàng sẽ không hối hận.

Ai ngờ Vu Việt lại thay nàng lựa chọn, mà nàng thì lại vô lực thay đổi chuyện đã xảy ra, thế nhưng những người trước mắt này vẫn còn đang giãy dụa, hắn không thể không cứu được.

Nghĩ đến đây, Mặc Phi cũng không nói năng gì, lập tức lao đầu vào trong nước, ngay cả Vu Việt đứng một bên cũng không kịp ngăn cản.

“Đáng chết!” Vu Việt gầm nhẹ một tiếng.

Mặc Phi bơi tới hướng người gần nhất, nâng đối phương, dùng sức bơi vào bờ. Đến khi cứu được người lên, cánh tay đã bị Vu Việt giữ chặt, hắn lạnh lùng nhìn Mặc Phi một lúc lâu, đột nhiên hạ lệnh nói: “Những người biết bơi, đều phải đi cứu người cho bổn vương.”

Mấy trăm binh sĩ trên bờ hai mặt nhìn nhau, Vu Việt đảo mắt lạnh qua, nói: “Chẳng lẽ các ngươi muốn nhìn một văn nhân nhu nhược đơn độc cứu người sao?”

Bọn lính tự nhiên cũng hiểu được, lập tức đã có hơn mười người lên tiếng rồi nhảy xuống nước.

Vu Việt kéo lên Mặc Phi, nói: “Ngươi hãy thành thật mà đợi! Nếu như để bổn vương nhìn thấy ngươi xuống nước một lần nữa, sau khi trở về thành, bổn vương sẽ bắt ngươi thị tẩm!”

Sau khi uy hiếp như thế, hắn thả người nhảy vào trong nước.

Mặc Phi cả kinh nói: “Không phải ngài không biết bơi sao?”

Vu Việt trả lời nàng bằng một cái đầu lộ nửa trên mặt nước…

Rõ ràng biết bơi? Thế thì sắc mặt khó coi của hắn lúc ấy là xảy ra chuyện gì?

Mặc Phi nhìn những người vùng vẫy trên mặt nước, do dự một hồi, cuối cùng vẫn nhảy xuống, dù sao thì trước mắt không có đủ nhân thủ, nhiều một người thì thêm một người, còn cái uy hiếp “Thị tẩm” kia của Vu Việt thì coi như là nói nhảm đi!

Cũng không biết, rốt trận hồng thủy trận này đã cướp đi bao nhiêu sinh mệnh vô tội?

Mà kẻ gây ra tràng tai họa này, cứ chờ đợi mà nhận lấy lửa giận của những người còn sống sót đi…