Bầu Trời Sao Của Thiên Kim Thật

Chương 61: Phiên Ngoại 1 Cuộc Sống Tình Yêu Của Hai Gà Con Tiểu Học





⟪1⟫
Trịnh Tây Tây cảm thấy yêu đương lúc đi học đại học thật sự không phải hành động sáng suốt.

Nhưng người anh trai nào đó, bề ngoài trông có vẻ giống một tổng tài nghiêm túc, trầm ổn, về đến nhà…
“Tây Tây, anh đã về.


Trịnh Tây Tây đang bận giải đề, cô có thói quen làm hết bài tập về nhà vào ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, như vậy mấy ngày còn lại cô có thể thoải mái vui chơi nên cô chỉ quay đầu lại đáp một câu: “Vâng.


Cố Duẫn lại nói lại: “Anh đã về!”
Trịnh Tây Tây: “Vâng.


Câu hỏi này sắp làm xong, viết thêm mười phút nữa, hai ngày cuối tuần sẽ thoải mái.

Cố Duẫn đi tới, duỗi tay sờ trán cô, đôi mắt phượng hơi nhăn: “Tây Tây, em không đúng.


Trịnh Tây Tây chỉ có thể ngẩng đầu, giọng điệu của Cố Duẫn cao lên: “Anh nghi ngờ em bị đánh tráo.



Anh nheo mắt, chắc chắn nói: “Bạn gái thật của anh, nghe thấy tiếng anh sẽ lập tức chạy tới.


Trịnh Tây Tây: “…”
⟪2⟫
Một ngày nọ, Trịnh Tây Tây dậy sớm trang điểm.

Hôm trước Cố Duẫn xử lý công việc đến rạng sáng nên hôm sau anh dậy muộn hơn Trịnh Tây Tây, sau khi tỉnh dậy, anh vẫn chưa tỉnh táo, ôm bạn gái đè trong phòng hôn một lúc.

Trịnh Tây Tây ưm ưm một lúc cuối cùng Cố Duẫn cũng buông ra, Trịnh Tây Tây oán trách nói: “Anh, anh ăn hết son em vừa bôi rồi.


Cố Duẫn nghĩ: “Vậy lần sau anh sẽ để ý chút…”
“Lau sạch son môi cho em trước rồi mới hôn.


Trịnh Tây Tây: “…”
⟪3⟫
Trịnh Tây Tây học lái xe sau năm hai, sau khi trải qua rất nhiều nỗ lực ở trường dạy lái cô cũng lấy được tấm bằng lái xe.

Vì thế một ngày nọ sau khi tan học, Trịnh Tây Tây lái xe, dùng tốc độ ốc sên xuất phát từ dinh thự Dục Minh, lộ trình năm phút đến Cố Thị đón bạn trai tan làm mất gần 20 phút.

Trịnh Tây Tây cảm thấy kỷ lục này đã không tệ, vì cô mất quá nhiều thời gian tìm bãi đỗ xe và chỗ đỗ xe, nếu không thì đã tiết kiệm thêm một ít thời gian nữa.

Trịnh Tây Tây ngồi trong xe gửi tin nhắn cho Cố Duẫn: “Anh ơi, lúc tan làm anh có thể xuống thẳng dưới cổng công ty, sau đó nhắn tin cho em, em sẽ đến đón anh.


Lúc lâu sau, Cố Duẫn gửi tin nhắn tới: “Anh xong rồi.


Trịnh Tây Tây vội vàng xuất phát, lái xe ra khỏi bãi đậu xe, rẽ trái rẽ phải đến trước tòa nhà công ty chờ.

Cố Duẫn đã đợi hơn mười phút, ban đầu anh còn cho rằng Trịnh Tây Tây muốn gây bất ngờ cho anh nên không xuất hiện.

Sau khi đợi một lúc, Cố Duẫn bắt đầu nghi ngờ bạn gái anh có phải cho anh leo cây không.

Cố Duẫn đang định gọi điện thoại hỏi chút, một chiếc xe chạy tới dừng ở trước mặt anh, hạ cửa sổ xe xuống.

Trịnh Tây Tây ngồi trên ghế lái, khuỷu tay chống trên cửa sổ xe, nâng chiếc kính râm trên mặt lên, cười nói: “Anh chàng đẹp trai này, anh đi đâu thế? Có muốn tôi chở anh đi không?”
Cố Duẫn nhìn cô, phối hợp diễn: “Vậy cảm ơn chị gái nhỏ tốt bụng này.



“Anh chàng đẹp trai này anh thật có phúc.

” Trịnh Tây Tây nâng cằm, rất vui vẻ nói: “Hôm nay là lần đầu tiên tôi lái xe.


Cố Duẫn đã mở cửa ghế phụ ngồi vào, đang thắt dây an toàn, nghe vậy động tác thắt dây an toàn của anh khựng lại: “Bây giờ anh xuống xe còn kịp không?”
“Đương nhiên có thể.

” Trịnh Tây Tây vén tóc, cười tủm tỉm nói: “Nhưng anh sẽ không có diễm phúc nữa.


Cố Duẫn thở dài, buồn bã nói: “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu…”
“Vậy anh yên tâm.

” Trịnh Tây Tây lại điều chỉnh chỗ ngồi một lần nữa: “Với tốc độ này của em sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, không giống mấy tài xế già…”
“Hử? Tài xế già thì làm sao?” Cố Duẫn đột nhiên nhìn sang, đuôi mắt hơi câu, mang theo chút ý tứ sâu xa.

Không hiểu sao mặt Trịnh Tây Tây lại đỏ lên: “Đừng nhìn em.


“Vì sao?”
Cô vươn tay giữ mặt anh, xoay người anh: “Em nói không muốn nhìn là không muốn nhìn.


Trịnh Tây Tây khởi động xe, lái xe về nhà một cách suôn sẻ.

Trịnh Tây Tây tháo dây an toàn, ngẩng đầu, Cố Duẫn vẫn ngồi trong xe không nhúc nhích.


Trịnh Tây Tây nghi ngờ nhìn anh một cái.

“Anh còn chưa trả tiền.

” Cố Duẫn dù bận nhưng vẫn ung dung: “Anh không xu dính túi, chỉ có thể bán nhan sắc.


“…”
Trịnh Tây Tây thành thạo lấy điện thoại từ trong túi anh ra, dùng điện thoại của anh gửi lì xì cho mình, tự nhận lấy, sau đó trả điện thoại cho anh, giơ điện thoại của mình lên: “Cảm ơn, đã nhận tiền.


“Dịch vụ hôm nay đến đây là hết.

Nhớ đánh giá năm sao cho tài xế Trịnh nha.


Cố Duẫn: “…”
Một lúc sau, Trịnh Tây Tây tiến đến, hôn Cố Duẫn một cái, cười cong mắt nói: “Quên không nói, tài xế Trịnh phải nhận tiền boa, hơn nữa, em rất thích… vẻ ngoài của anh.

”.