Bảy Mươi Hai Ngày Thiếu Gia Làm Con Gái

Chương 26




- Bọn mày làm tốt lắm mai mốt tao tăng chức cho làm đại quỷ!

Bọn tiểu quỷ nghe thế thì cười như nắc nẻ,chúng tâng bốc:

- Cảm ơn ngài! Ngài đúng là Diêm Vương số một,chẳng bù cho cái thằng cha Diêm Vương ở bên Lào chỉ được cái giỏi nói!

Diêm Vương nói với vẻ tự hào:

- Đương nhiên rồi! Nhìn cái mặt nó cũng không có nét gì bằng ta thì còn nói tới tính tình làm gì? Ta là người giữ chữ tín nhất,bọn mày nhớ cái thằng Hồ Tân ở Hải Phòng không?

- À!Cái thằng đại gia tham nhũng mấy chục tỷ đồng của nhà nước đó à! Đương nhiên là nhớ chứ! Cái mặt của nó to to như diễn viên Hồng Kông –Âu Dương Chấn Hoa chứ gì? Làm sao mà quên được! Mà nó sao hả ngài? Hay là nó dọa sẽ mướn xã hội đen tạt axit lên người vợ ngài?

Diêm Vương khoái chí,ông lại cười rồi nhấn giọng:

- Không! Nó làm gì có cái gan đó dù sao tao cũng là vua của âm phủ nó ăn gan heo cũng không dám! Để tao kể cho bọn mày nghe:

Chính vì nó tham nhũng nhiều quá nên Ngọc Hoàng đày nó xuống 18 tầng địa ngục và hàng ngày phải đeo xiềng ở chân để đi tắm ấy con heo ở đó,nó chịu không nổi nên đã hối lộ cho tao ba món quà.

Bọn tiểu quỷ nghe đến quà thì rộn lên,thúc giục Diêm vương:

- Quà gì vậy ngài? Có phải là ếch ngọc của Càn Long hay Hoàng Bào của Võ Tắc Thiên?

Diêm Vương Lắc đầu thích thú nói tiếp:

- Không phải! Ta đâu có ngu mà lấy những thứ vô dụng đó,ba cái mà ta lấy cái nào cũng rất hoành tráng và tiện ích,bọn mày nhắm mắt lại đi tao cho xem cái thứ nhất.

Nghe vậy thì bọn tiểu quỷ thi nhau nhắm nghiền đôi mắt của chúng lại,Diêm Vương đếm đến ba thì chúng mở to đôi mắt mình như muốn soi thấu cả đáy âm phủ vậy. Trước mắt chúng là chiếc điện thoại Black Berry đang đung đưa đi đung đưa lại. Bọn chúng có vẻ không biết đó là cái gì,mặt đứa nào cũng ngơ ngơ ngác ngác,có một đứa trong đám có vẻ lanh lợi nhất hét lên:

- Tao biết cái này là cái gì,đây là chiếc Black Berry trên trần gian với âm phủ nước Mỹ bán đầy.

Diêm Vương gật đầu vẻ hài lòng nói:

- Chính xác! Mày thông minh lắm! Đây chính là món quà đầu tiên mà tao muốn thằng Hồ Tân tặng tao,để cho thằng Diêm Vương nước Mỹ không còn chảnh chọe nữa,lần trước nó nói với tao là suốt cuộc đời tao không thể chạm tay tới chiếc vỏ của Black Berry,tao tức nha! Tao quyết tâm phải dụ dỗ thằng nào mua cho tao thì lúc đó tao mới yên tâm,vậy bây giờ thì tao đã có rồi!

Bọn tiểu quỷ vẻ mặt ngu ngơ hỏi:

- Thế cái này có gì hay hơn những cái của mọi người hay dùng không vậy ngài?

Diêm vương ngồi xuống phấn khởi kể:

- Bọn mày không biết đấy tôi,cái này xịn lắm! Nào là Facebook,Google,nghe nhạc,chụp hình,quay phim … cái gí cũng có cả!

- Thế còn món quà thứ hai và thứ ba thì ở đâu? Ngài cho chúng con xem đi!

- Món quà thứ hai đó là căn biệt thự ở quận 8,tao bảo nó mua cho tao để cuối tuần tao tới đó thư giãn cùng vợ con,còn món quà thứ 3 là một bộ áo vét để tao mặc vào ngày lễ đám cưới con gái tao vào tháng tới.

Bọn tiểu quỷ nghe kể xong thì khoái chí reo lên:

- Ngài đúng là sướng thật đó,thế bây giờ tên Hồ Tân đó đi đâu rồi ạ?

- Tao đã giấu Ngọc Hoàng cho nó ra ngoài biên giới mở khách sạn kinh doanh rồi để bữa nào tao dẫn bọn mày ra đó ăn chơi thỏa mái và bảo nó mua ỗi đứa một chiếc NoKia 1280 để bọn mày liên lạc với gia đình ở trần gian cho đỡ nhớ nhà được không?

Bọn tiểu quỷ nghe nói NoKia 1280 thì lắc đầu liên tục:

- Không được đâu! Điện thoại đó xưa rồi,ít nhất bây giờ cũng là Sam Sung GaLaxy 3 S chứ ạ?

Diêm Vương vỗ bụng cười như nắc nẻ rồi nhấn giọng:

- Được rồi ta sẽ bảo hắn mua cho,dù sao thì cũng không phải tiền của tao,tao không tiếc!

Diêm Vương vừa nói xong thì chuông điện thoại reo lên,số hiển thị trên màn hình là của Thiên Lôi,Diêm Vương hớn hở bắt máy:

- Alô,Vua Diêm nghe đây!...hả… thật vậy sao? …Tôi sẽ lên ngay!

Diêm Vương vội vàng vào trong lấy sổ sinh tử và áo phép rồi bay lên trời. Vừa đến cổng ông đã vội vã vào chạy vào và quỳ xuống trước mặt Ngọc Hoàng:

- Tâu Ngọc Hoàng thần đã có mặt ạ!

Ngọc Hoàng nhìn thẳng vào mặt Diêm Vương rồi hét lớn:

- Ngươi có biết tội của mình chưa hả?

Diêm Vương sợ sệt đáp: -Dạ! Thần vừa mới lên,mong Ngọc Hoàng nói rõ ạ!

Ngọc Hoàng đập bàn một tiếng lớn rồi đủng đỉnh bước tới trước mặt Diêm Vương và gằn giọng hỏi:

- Ngươi có mang sổ sinh tử lên đây không? Đem đây để ta xem!

Diêm Vương vội vã đưa sổ sinh tử cho Ngọc Hoàng,ngài xem xong thì lắc đầu lia lịa rồi mắng Diêm Vương:

- Cha mẹ ngươi cho ngươi ăn học cao như vậy mà ngươi viết chữ còn xấu hơn cả học sinh lớp ba,nếu ngươi mà không nói với ta đây là cuốn sinh tử thì ta đã nhầm lẫn với cuốn thư pháp chữ Thái đấy!

Vẻ mặt của Diêm Vương thoáng chút bối rối,ngài hít một hơ dài rồi nói với Ngọc Hoàng:

- Dạ! Chẳng giấu gì Ngọc Hoàng thật ra thần chỉ học hết lớp hai rưỡi thôi ạ! Sở dĩ thần được làm vua của cõi âm là vì cái thời đó người ta đều không biết chữ thần học hết lớp hai rưỡi là giỏi nhất nên mọi người mới phong thần làm vua.

Ngọc Hoàng tặc lưỡi rồi nói với vẻ an ủi:

- Thôi ta nói vậy không phải có ý trách ngươi dù sao thì mấy năm qua ngươi cũng làm tốt việc của mình rồi.Còn chuyện ngươi học hết lớp mấy thì cũng không cần thiết! Mặc kệ nó! Chỉ cần biết đọc chữ và ký tên là được. Nhưng hôm nay ta gọi ngươi lên đây là có việc quan trọng muốn hỏi ngươi.

- Dạ Ngọc Hoàng cứ hỏi ạ!

Ngọc Hoàng nhìn vào Phương Nghi và Gia Bảo rồi ra hiệu cho họ lại,ngài nói với Diêm Vương bằng một giọng đều đều:

- Ngươi có biết hai người này không?

Diêm Vương ngước nhìn Gia Bảo và Phương Nghi rồi như cố lục lại trong ký ức của mình nhưng sau đó liền lắc đầu vẻ chắc chắn:

- Dạ thần chưa gặp bao giờ.Họ là thiên thần ở đâu tới ạ?

- Ngươi chưa gặp cũng đúng nhưng họ không phải là thiên thần mà chỉ là oan hồn thôi và những oan hồn này là do ngươi tạo ra đấy!

Diêm Vương sợ sệt nói:

- Do Thần? Thần thật sự không hiểu ý của Ngọc Hoàng.

Ngọc Hoàng quắc mắt một cách đáng sợ nhìn Diêm Vương,ngài nói:

- Không hiểu? Ngươi đúng là con nai vàng ngơ ngác nhưng dẫm nát cả khu rừng già. Ngươi làm rồi mà không dám nhận khác gì kẻ tiểu nhân!

Diêm Vương nghe nói vậy thì mặt ướt đẫm mồ hôi,miệng một mực kêu oan. Ngọc Hoàng thấy vậy liền mắng:

- Oan cái gì mà oan …ngươi đúng là kẻ tiểu nhân rồi còn gì mà kêu oan với ức ở đây. Bụng dạ của người còn không bằng tên Tôn Nghộ Không mấy ngàn năm trước đã ăn trộm tiên đơn của Thái Thượng Lão Quân bên thiên đình Trung Hoa!

Diêm Vương nghe vậy nhưng vẫn khăng khăng là mình bị oan,thấy thế Ngọc Hoàng liền quay lại nói:

- Thôi được rồi! Ta cho cơ hội để ngươi tự minh oan ình,bây giờ ngươi hãy mở sổ sinh tử ra và tìm tên của một người là Lâm Gia Bảo và người còn lại là Hà Phương Nghi xem thử họ có tuổi thọ ở dương thế là bao nhiêu!

Diêm Vương nghe vậy thì vẻ mặt vừa mừng vừa sợ vội vàng đứng dậy mở cuốn sổ ra sau khi lật qua lật lại một lúc thì mừng rỡ định reo lên nhưng lại ỉu xịu ngay sau đó,ông nhìn Ngọc Hoàng rồi nói với một cách ấp úng:

- Dạ thưa Ngọc Hoàng …Hà Phương Nghi –giới tính nữ tuổi thọ ở dương thế là 81 tuổi ạ! Lý do qua đời là bệnh tuổi già ạ! Còn Lâm Gia Bảo –giới tính nam tuổi thọ ở dương thế là 88 tuổi.Lý do qua đời là bệnh tuổi già ạ!

Ngọc Hoàng nghe xong gật gù vẻ hài lòng nhưng ngài lại nói với Diêm Vương bằng một mỉa mai:

- Ta nghe ngươi nói thì hay thật đấy nhưng sự thật thì ngược lại hoàn toàn,bây giờ thì ngươi hãy nhìn cho kĩ hai người đang đứng trước mặt ngươi là ai đi.

Diêm Vương ngước nhìn Phương Nghi và Gia Bảo thêm lần nữa hy vọng mình sẽ có câu trả lời rồi đột nhiên mặt ông tái sầm lại miệng lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ hai người này là …

- Chẳng lẽ gì mà chẳng lẽ? Hai người đó chính là hai người mà ngươi vừa đọc tên đấy,họ không được hưởng cái tuổi thọ mà mình đáng được hưởng mà cái chết của họ cũng không êm đẹp như ngươi nói,vậy là sao đây hả? Ngươi hãy giải thích rõ cho ta đi!

Mặt Diêm Vương lúc này tái xanh hẳn lên,trán thì ướt đẫm mồ hôi,giọng dường như lạc hẳn đi,ông kính cẩn tâu:

- Tâu Ngọc Hoàng thần biết tội rồi ạ! Nhưng xin cho thần được phép giải thích sự nhầm lẫn này,vốn là thứ bảy tuần trước thần và vợ con của thần đi khu du lịch Bồng Lai chơi,đứa con gái lớn của thần thì Ngọc Hoàng và các vị tiên gia cũng đã biết nhưng còn đứa thứ hai mới sinh ra cách đây ba ngày bản tính của nó trời sinh vốn ngịch ngợm …

Vừa nói đến đây một tiếng đập bàn một tiếng lớn làm mọi người giật mình, Ngọc Hoàng quát len giận dữ:

- To gan! Nhà ngươi dám sỉ nhục ta như vậy,con gái của ngươi bản tính lì lợm là do ngươi và vợ ngươi di truyền chứ liên quan gì tới ta mà nói là trời sinh hả chứ hả?

Diêm Vương biết mình lỡ lời một mực xin tha tội,Ngọc Hoàng vốn là người ngoài cứng trong mềm vừa nghe Diêm Vương khóc than thì cảm thấy chạnh lòng liền đồng ý bỏ qua việc lỡ lời đó và cho phép ông nói tiếp,Diêm Vương cảm tạ Ngọc Hoàng rộng lượng nên khai báo rất thành khẩn: -Dạ là con gái thần vừa sinh ra bản tính đã di truyền vừa nghịch ngợm vừa bướng bỉnh,hôm đó thần vừa bãi triều thì vội đến trường Địa Phủ Sài Châu đón con bé để đến kịp buổi biểu diễn thiếu nhi ở khu du lịch Bồng Lai,trong lúc vội vàng không để ý nên thì đã nhìn nhầm cuốn sinh tử thành cuốn tập vẽ của con bé,kết quả là con bé đã gạch nhầm tên hai người và bốn con bò và sáu con bê ở xã Cao Lợi thuộc thị xã Cao Hòa Tỉnh Bình Phước ạ! Thần dạy con không tốt,tất cả là do thần nếu có trách phạt gì thì thần xin một mình gánh chịu,khẩn xin Ngọc Hoàng rộng lượng bỏ qua cho vợ con thần!

Những lời khai báo chân thành của Diêm Vương và hành động rất quân tử

- đại trượng phu của ngài đã làm cho các tiên gia và Ngọc Hoàng mủi lòng thương xót và cảm động,ngài sau khi suy nghĩ thì có vẻ dường như đã nguôi ngoai cơn giận được vài chút,ngài nhìn Diêm Vương nói với vẻ cảm thông:

- Dù sao con ngươi cũng mới ba ngày tuổi,con trẻ nhỏ dại ta không trách,thôi ta tạm thời bỏ qua cho ngươi lần này nhưng từ nay trở đi ngươi hãy cất giữ kỹ cuốn sinh tử đừng cho những người vô can động đến nó!Tuy nó là một cuốn sổ nhưng tính mạng của cả đất nước lại do nó quyết định,mỗi con người đều chỉ sinh ra một lần rồi chết đi chính vì vậy cuộc sống đối với họ vô cùng quan trọng.Chúng ta là những bậc thần thánh

- cuộc sống là vĩnh hằng,thời gian là vô tận chúng ta không thể hiểu được cảm giác mất đi cuộc sống của họ chính vì vậy nếu không thể giúp họ kéo dài được nó thì cũng không có quyền giảm bớt đi,ngươi hiểu chứ?

- Dạ! Thần hiểu ạ! Thần xin khắc ghi những lời của Ngọc Hoàng.

- Thôi được rồi ngươi hãy về đi! …à mà ngươi về nhớ nói với bọn tiểu quỷ đừng có lên dương thế mà ăn cắp ổi với xoài nữa,mà nếu có đứa nào lỡ ăn cắp thì phải ăn cho hết trái chứ cứ ăn dở mà bỏ thì phí lắm,miệng của bọn chúng mấy ngàn năm không đánh răng làm lũ sâu trong vườn chết ngạt hết mà cũng có một ông lão bị ngộp thở vì cái mùi ấy đấy. Dạo này trên mạng đang quảng cáo kem đánh răng P/S thế hệ mới,loại đó xài cũng được ta và các tiên gia cũng đang dùng,ngươi cũng nên mua cho bọn chúng vài hộp mà đánh! Ngươi đừng có keo kiệt quá đấy!

Diêm Vương nói với vẻ kính cẩn:

- Dạ thần biết rồi ạ! Cảm tạ Ngọc Hoàng đã quan tâm,thần xin phép lui ạ!

Diêm Vương vừa ra thì Ngọc Hoàng nhìn Phương Nghi và Gia Bảo vẻ hài lòng:

- Hai ngươi cũng thấy rồi đó cái chết của hai ngươi là do một sự lầm lẫn của con gái Diêm Vương,bây giờ thì mọi việc đã rồi, hai ngươi hãy bỏ qua cho ông ta và hãy mau đi về với thể xác của mình đi!

Ngọc Hoàng liền ra lệnh cho Thọ tiên và Phúc tiên dẫn hai người ra ngoài,ra đến nơi thì họ bảo Phương Nghi và Gia Bảo đứng một người bên trái,một người bên phải để đọc tiên chú,khi tiên chú vừa kết thúc thì hai tia sáng xanh liền lướt ngang linh hồn của Gia Bảo và Phương Nghi, họ biến mất trong tích tắc,nhưng rồi vẻ mặt của Thọ tiên có gì khác lạ,ông nhíu mày suy nghĩ rồi quay sang hỏi Phúc tiên:

- Hồi nãy thằng bé đứng bên ông đúng không?

Phúc tiên gật đầu đồng ý,Thọ tiên lại hỏi tiếp:

- Thế câu tiên chú hồi nãy ông đọc là gì vậy?

- Thì vẫn như mọi khi –úm bà úm ba,úm bà la thôi.

Khi Phúc tiên nói xong thì giật nãy mình,ông hốt hoảng nhìn quanh rồi nói:

- Trời ơi! Đó là câu thần chú của thể xác con gài mà! Chẳng lẽ chúng ta lại làm sai nữa sao?

Thọ tiên mới lắc đầu liên tục,rồi thở dài vẻ chán nản:

- Thật là …đây không phải là lần nhưng mấy lần trước là linh hồn của heo,bò với gà thôi còn bây giờ là cả hai con người luôn,nếu lần này mà Ngọc Hoàng biết thì chỉ có bị đày xuống trần gian làm phàm nhân luôn. Tính sao bây giờ đây?

Phúc tiên suy nghĩ một lúc rồi chép miệng:

- Thôi mọi chuyện đã như vậy rồi khóc than cũng không giải quyết được gì! Bây giờ ông hãy lấy kính chiếu trần ra xem thử hai đứa nhỏ đó sao rồi để còn biết đường mà tính!

Thọ tiên liền mở chiếc túi vải bên người lấy ra chiếc kính to như cái đĩa,độ trong suốt của chiếc kính rất đặc biệt,ánh sáng của nó cũng lung linh huyền ảo. Vừa thấy nó là Phúc tiên liền la lên vừa thích thú vừa kinh ngạc:

- Woa! Đó là kính chiếu trần Kimmino của thiên đình Nhật bản,ông làm sao mà có được nó vậy?

Thọ tiên mỉm cười ngám chiếc kính vẻ khoái chí tự hào:

- Đây là chiếc kính trị giá 30000 đô đấy,là con rể của tôi bên Nhật gửi về từ tuần trước,mà đúng là kính xịn có khác,bỏ vào mắt là thấy tất cả mọi sự mình muốn không giống như mấy chiếc kính bữa trước tôi xem được một lúc thì đã mỏi hết cả mắt,tiền mua kính thì ít mà tiền mua thuốc nhỏ mắt Thorako thì nhiều.

Phúc tiên nghe vậy thì nằng nặc đòi xem nhưng bị Thọ tiên từ chối,Phúc tiên bực mình quát lớn:

- Bạn bè gì mà ích kỷ thế? Uổng công lần nào đi massxa và ngắm trộm các tiên nữ tắm tôi cũng đều gọi ông,từ nay trở đi thì đừng có mà mơ!

Nghe Phúc tiên nói vậy thì Thọ tiên cảm thấy bùi ngùi ông nhìn chiếc gương đắn đo trong giây lát rồi quyết định đưa cho bạn mình xem,Phúc tiên cầm lấy chiếc gương thì thỏa thích ngắm nhìn mọi thứ ở bên thiên đình khác,rồi như sực nhớ ông quay lại nói nhỏ với Thọ tiên: