Bảy Mươi Hai Ngày Thiếu Gia Làm Con Gái

Chương 70




- Tôi thấy anh Gia Ân có vẻ hơi …à không,rất ngạo mạn! Và ánh mắt của anh ấy thì có một cái gì đó khiến cho tôi thấy sợ khi nhìn vào! Còn ba anh thì không có ở nhà. Chỉ có mẹ anh thôi và khi Gia Ân nói về chuyện thừa kế tài sản thì bà ấy tỏ ra rất sợ hãi và nói là “ Con không nên về đây …”

Gia Bảo nói vẻ lúng túng:

- Tôi cũng không nhớ rõ nữa …khi đó trong nhà mọi người ai cũng sợ hãi và lo lắng thì làm sao tôi nhớ được hết chứ?

Phương Nghi hỏi vẻ khó tin:

- Cô nói mọi người trong nhà đều tỏ ra sợ hãi khi gặp Gia Ân sao? Kể cả mẹ tôi cũng sợ sao?

Gia Bảo khẳng định:

- Đúng vậy! Tôi nghĩ mọi người bị lây nỗi sợ hãi từ mẹ anh thì có! Lúc tôi bước vào thì mẹ anh đang ngồi chỗ ghế và run rẩy,tôi hỏi thì bà ấy không nói được câu nào hết cứ y như muốn khóc vậy!

Phương Nghi vội đứng dậy và nói nhanh:

- Đi! Chúng ta tới nhà tôi! Tôi muốn xem ông anh nuôi của mình như thế nào mà lại khiến ẹ tôi phải sợ tới như vậy!

Phương Nghi thay đồ liền và họ rời khỏi nhà để đến biệt thự Lâm Châu ngay sau đó. Phương Nghi dùng mật khẩu để mở cánh cổng chính ra trước sự kinh ngạc của Gia Bảo:

- Sao anh làm được vậy? Mỗi lần tôi về chú Khôi đều phải chạy ra mở cổng!

Phương Nghi quay sang cười tự tin và nói:

- Cô nên nhớ tôi là thiếu gia,là tiểu chủ nhân của ngôi biệt thự này! Chuyện tôi biết mật khẩu mở cửa cũng là chuyện bình thường thôi!

Phương Nghi im lặng một lúc rồi nói:

- Để tôi nói cho cô! Mật khẩu mở cửa chính là ngày sinh của tôi và Bảo Trân. Đó là 33211! Cô hãy nhớ lấy để tự mà mở cổng vào!

Họ đi vào trong,bà Châu hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Phương Nghi,bà nghĩ khó hiểu “ Là cô bé bữa trước! Sao Gia Bảo lại về cùng cô bé này chẳng lẽ vừa rồi Gia bảo tới chỗ cô nhóc đó sao? Quan hệ giữa hai đứa là gì mà con trai của mình lại tỏ ra thân thiết như vậy? Mình đã nghĩ rằng lúc nãy thằng bé tới nhà của Bảo Trân.Không ngờ mình đã sai!”

Phương Nghi cúi chào rất lễ phép với bà Châu. Bà cũng mỉm cười đáp lại và hỏi vẻ quan tâm:

- Cháu không đến trường hôm nay sao?

Phương Nghi trả lời rất nhanh:

- Dạ! Hôm nay lớp cháu được nghĩ để đi du lịch ở Vũng Tàu nhưng vì mệt nên cháu không đi được ạ!

Phương Nghi và Gia Bảo ngồi xuống ghế,bà Châu rót trà và đưa cho Phương Nghi rồi nói nhỏ nhẹ: Bạn đang đọc truyện Độc quyền tại San Truyen:

- Cháu uống trà đi! …Thế cháu và Gia Bảo quen nhau lâu chưa?

Phương Nghi uống một hớp trà rồi trả lời rất thản nhiên:

- Dạ gần ba năm rồi ạ!

Gia Bảo quay sang kinh ngạc nhìn Phương Nghi anh định nói gì nhưng cô đã dùng chân dẫm lên anh ra hiệu. Bà Châu thì không tỏ ra ngạc nhiên lắm,bà gật đầu vẻ hài lòng rồi nói:

- Bác cũng nghĩ vậy! Gia Bảo là người rất cẩn thận trong các mối quan hệ! Tuyệt đối nó sẽ không đồng ý đưa một người lạ về nhà!

Phương nghi gật đầu rồi mỉm cười và thầm nghĩ “ Mình biết mẹ sẽ nói vậy mà! Nếu mình nói Phương Nghi và mình mới quen chưa đầy một tháng thì tối nay chắc cô ấy phải thức cả đêm để trả lời cả mấy chục câu hỏi về mình rồi phải dõng tai nghe bài lý thuyết các mối hệ của mẹ cho tới tận sáng ngày mai luôn.”

Bà Châu quay sang nhìn Gia Bảo với ánh mắt dò xét và nói: -Buổi trưa nay ba con bận họp không về được! Anh Gia Ân của con thì ăn ở nhà hàng, chỉ có mẹ và con thì buồn quá! Chi bằng chúng ta bảo cô bé này ở lại rồi gọi luôn cả Bảo Trân tới ăn cùng cho vui! Con thấy thế nào?

Gia Bảo lúng túng gật đầu:

- Dạ …tùy mẹ ạ!

Bà Châu quay lại nói ông Khôi:

- Ông hãy bảo với bếp trưởng Duy Hào chuẩn bị thật chu đáo cho bữa trưa hôm nay! Tôi muốn dùng cơm với Bảo Trân và cô bé xinh đẹp này!

Ông Khôi cung kính gật đầu rồi vội vã đi vào trong. Bà Châu quay lại mỉm cười với Phương Nghi và Gia Bảo. Ngay lúc này cả ba người họ tuy bề ngoài đều tỏ ra vui vẻ và rất thản nhiên nhưng trong mỗi người lại có một suy nghĩ khác nhau.

“ Mình muốn xem thử trong lòng Gia Bảo thì vị trí của cô bé này hay là Bảo Trân quan trọng hơn. Và mình đã có cách để tìm ra câu trả lời!”

- Bà Châu mỉm cười và nghĩ.

“Vậy là mình đã không uổng công khi tới đây. Không gặp được ông anh Gia Ân đó thì cũng có cơ hội cùng ăn cơm với Bảo Trân.Như vậy thì cũng không về tay không.”

- Phương Nghi thích thú nghĩ thầm.

“ Mình không hiểu Phu nhân nữa tại sao lúc nãy trước mặt của Gia Ân thì tỏ ra sợ hãi vậy mà bây giờ bà lại quyết đoán và rất bình tĩnh thế kia. Và cả anh ta nữa! Khi nghe tới Bảo Trân là hai con mắt sáng như mắt mèo vậy! Nhìn mà thấy ghét!”

- Gia Bảo nghĩ khó hiểu.

Khoảng nữa tiếng sau thì Bảo Trân tới. Cô cúi chào bà Châu một cách lịch sự rồi dập lên vai Phương Nghi và nói rất thân mật:

- Em cũng tới đây hả? Vậy là hôm nay chị em mình có cơ hội ăn cơm chung với nhau rồi!

Gia Bảo mỉm cười và nghĩ thầm “ Ở xung quanh anh ta toàn là người có thói quen đập tay lên vai người khác. Ông Tú,ông Long và cả Bảo Trân nữa! Họ không biết người khác đau hay sao mà cứ làm vậy nhỉ? Chắc anh ta cũng có thói quen này và đôi khi chính những người đó bị anh ta lây qua cũng nên. Nhìn qua mặt là biết ngay người có nhiều tật xấu rồi! ”

Bảo Trân ôm Gia Bảo rồi hôn một cái lên má và nói vẻ quan tâm:

- Thế anh có dùng tổ yến của em đem sang không đấy? Sao dạo này anh có vẻ ốm hơn! Nhìn …hết đẹp trai rồi!

Mọi người cười vẻ thích thú trước câu nói của Bảo Trân chỉ có Gia Bảo là ngượng đỏ cả mặt. Một lúc sau thì họ tới phòng ăn,trên bàn bày gần ba chục món ăn trong đó có món canh sườn nóng hổi,hơi nóng bay lên nghi nghút. Cái bàn ăn rất lớn,thường thì khi ăn mỗi người ngồi một góc và các đầu bếp sẽ đích thân gắp mỗi món một ít ọi người trong bàn. Nhưng hôm nay bà Châu lại không cho đầu bếp làm việc đó. Bà nói vẻ rất vui mừng:

- Hôm nay có cả Bảo Trân và cả bạn của Gia Bảo ở đây. Tôi muốn đích thân mình gắp thức ăn cho hai cô gái xinh đẹp này!

Cả Phương Nghi và Bảo Trân nghe vậy thì lấy làm vui mừng,họ cười tươi và gật đầu cảm ơn bà Châu một cách rất cung kính. Bà Châu nhìn về phía Bảo Trân và Phương Nghi rồi nói với vẻ mặt xúc động:

- Không biết tới khi nào chúng ta mới có dịp ngồi ăn chung với nhau như vậy một lần nữa. Nếu hai cháu ngồi như vậy thì có vẻ xa lạ quá chi bằng chúng ta bốn người hãy ngồi sát vào nhau đi!

Nhìn vẻ mặt rất đỗi quan tâm của bà châu thì ai cũng vui lòng đứng dậy và ngồi xích lại gần người kia. Vị trí trên bàn bây giờ là Gia Bảo ngồi cạnh Bảo Trân và Bảo Trân thì lại ngồi rất gần Phương Nghi. Bây giờ khoảng cách giữa họ chỉ đủ để ọi hoạt động trọng lúc ăn không bị vướng vào đối phương mà thôi. Nhìn thấy vậy thì bà Châu tỏ ra vui mừng, bà bước đi xung quanh bàn và gắp từng món ăn vào trong một cái đĩa lớn và đưa tới trước mặt của Phương Nghi và Bảo Trân. Sau đó thì bà lấy chiếc bát nhỏ rồi múc canh vào đó và đưa lại cho họ nhưng lúc đứng giữa hai người không biết là vô tình hay cố ý nên bà đã làm đổ chén canh nóng đó lên chân của Phương Nghi và Bảo Trân. Lúc đó Gia Bảo vội vàng chạy lại và lấy ngay chiếc khăn mùi soa trong túi áo lau hết nước canh trên chân của Phương Nghi một cách rất vội vã! Bảo Trân nhìn chăm chăm vào Gia Bảo vẻ tức giận,thấy vậy Phương Nghi liền xô Gia Bảo ra và hỏi Bảo Trân một cách lo lắng:

- Chị không sao chứ? Có bị bỏng chân không?

Bảo Trân không nói gì chỉ ngồi im lặng. Gia Bảo biết Bảo Trân giận mình thì vội vàng nói: -Anh xin lỗi! Vì …anh tưởng chỉ mình Phương Nghi bị bỏng nên …

Bà Châu bước tới tự trách mình:

- Thiệt là …bác già rồi nên đã không còn được minh mẫn nữa rồi! Bác xin lỗi vì đã làm đổ canh lên người của hai cháu! Hãy bỏ qua cho bà già này nhé!

- Kìa bác!

- Cả Phương Nghi và Bảo trân cùng lên tiếng.

Bảo Trân tươi cười rồi nói:

- Không sao đâu bác! Chỉ là lỡ tay thôi mà vả lại nước canh cũng không nóng lắm! Bác đừng tự trách mình sẽ khiến bọn cháu khó xử!

Phương Nghi im lặng, đôi mắt cô có vẻ lo lắng khi nhìn thấy chân của Bảo Trân đang đỏ lên, cô thầm nghĩ “ Chắc cô ấy nóng lắm! Vả lại Phương Nghi lại chạy tới lau ình nên chắc hẳn đã rất đau lòng …Anh thật xin lỗi vì đã không làm được gì hơn! ”

Thế là họ lại tiếp tục bữa cơm trưa bị bỏ dở. Bà Châu vừa ăn vừa quan sát Phương Nghi và Gia Bảo,lòng bà nghĩ khó hiểu “ Sao lại có thể như thế được? Gia Bảo tỏ ra rất hốt hoảng khi nhìn thấy nước canh đổ lên người Phương Nghi và đã vội vã dùng chính chiếc khăn mùi soa của mình tặng để lau cho con bé mặc dù chiếc quần hiệu Rock & Republic đó chất liệu khá dày đã phần nào cản lại được độ nóng của nước canh. Trong khi đó Bảo Trân cũng bị như thế vả lại còn mặc váy nữa vậy tại sao thằng bé lại không hề có chút quan tâm chứ?

Gia Bảo ngồi ăn với gương mặt ỉu xịu trong lòng lo lắng nghĩ “ Đúng là xui xẻo mà! Tự dưng phu nhân làm đổ canh lên chân mình. Không biết chỗ đó có bị bỏng và để lại sẹo không biết? ”

Không khí của bữa ăn khá lặng lẽ,mọi người chỉ hỏi vài câu một cách ngượng ngùng và rồi cũng kết thúc khoảng nửa tiếng sau đó. Bảo Trân đứng dậy xin phép ra về và không quên hôn lên má Gia Bảo một nụ hôn tạm biệt. Phương Nghi cũng ra về lúc đó. Cô cố tình chạy theo Bảo Trân rồi nói:

- Xin chị đừng hiểu lầm! Thực ra anh Gia Bảo lúc nào cũng yêu và lo lắng cho chị! Chắc lúc nãy anh ấy nhất thời hoảng sợ nên không biết chị bị canh đổ lên người thôi ạ!

Bảo Trân vội vàng quay lại cười tươi với Phương Nghi và nói:

- Không sao đâu em! Chị biết tình cảm của Gia Bảo dành cho chị mà em không phải lo!

Bà Châu thấy thế thì gật đầu vẻ hài lòng. Phương Nghi lấy cớ không có xe nên nhờ Bảo Trân chở về nhà,cô nói vẻ thích thú:

- Em thấy chị và anh Gia Bảo rất đẹp đôi! Chắc hai anh chị yêu nhau lắm nhỉ?

Không ngờ Bảo Trân thay đổi thái độ hẳn,cô nói vẻ lạnh lùng:

- Có hay không thì cũng không liên quan tới cô! Tôi nói cho cô biết nếu cô có ý định giành lấy Gia Bảo từ tay tôi thì cô nên bỏ cuộc đi! Chỉ có tôi mới là người có tư cách làm thiếu phu nhân của tập đoàn Lâm Thị,chỉ có tôi! Cô hiểu chưa?

Phương Nghi gật đầu ngoan ngoãn,lòng nghĩ vẻ thú vị “ Không ngờ khi cô ấy ghen lại thế này! Mình thích thấy cô ấy ở nhiều góc độ và có vẻ như việc hoán đổi linh hồn này không phải là không có những mặt tích cực!”

… …

Ông Châu vội vã bước vào nhà và thấy vợ mình đang ngồi ở đó.Ông để chiếc cặp xuống và hỏi gấp:

- Đâu hả bà? Gia Ân đâu rồi?

Bà Châu nói vẻ lo lắng:

- Chắc bây giờ nó cũng sắp về!

Bà ôm lấy chồng mình và nói vẻ sợ hãi:

- Tôi lo lắm ông à! Tôi cảm thấy thằng bé vẫn như xưa! À không …hình như nó còn lạnh lùng và tàn nhẫn hơn thì phải! Tôi cảm thấy được điều đó trong mắt của nó!

Ông Châu ôm vợ và an ủi:

- Bà đừng lo quá! Để lát nữa nó về có gì thì chúng ta tính tiếp!

Lúc đó Gia Bảo từ trong phòng giải trí đi ra. Anh cúi chào ba một cách lễ phép và ngồi xuống,ông Châu quay sang nhìn con trai mình rồi dặn:

- Con hãy nhớ lời ba dặn! Ban đêm tuyệt đối không bao giờ mở cửa cho anh trai con vào phòng và nếu nhịn được điều gì thì cứ nhịn! Cố gắng đừng làm anh con tức giận! -Dạ con biết rồi!

Lúc đó ánh đèn pha chiếu rọi thẳng vào khoảng tối phía trước sân. Bà Châu nhìn chồng mình và lo lắng. Gia Ân bước vào và sau đó là Alex. Gia Ân tiến lại và cúi chào ông Châu,ông mỉm cười và cũng tỏ ra rất bình thường với anh. Gia Ân ngồi xuống ghế và để hai chân của mình lên bàn một cách tự nhiên. Ông Châu định nói gì đó nhưng bị bà Châu ngăn lại. Gia Bảo mỉm cười thân thiện và hỏi:

- Thế anh đã ăn cơm tối chưa để em kêu nhà bếp làm cho anh!

Gia Ân vỗ vai Gia Bảo định khen ngợi nhưng bị tiếng nói của bà Châu làm anh khựng lại:

- Con đừng đụng tay vào em con!

Gia Ân quay sang nở nụ cười khinh khỉnh và nói:

- Mẹ cứ bình tĩnh! Con đâu phải là bệnh dịch đâu mà mẹ lo vậy?

Anh quay sang Gia Bảo rồi nói:

- Cảm ơn em! Em đúng là đứa em tốt! Sau này hai chúng ta chắc chắn sẽ rất thân thiết!

Bà Châu quay sang nhìn chồng mình và run rẩy vẻ sợ hãi. Ông Châu vẫn giữ thái độ bình tĩnh.Ông nhìn Gia Ân và nói với giọng đều đều:

- Con về Việt Nam lần này là chỉ thăm nhà hay sẽ định cư lại đây luôn?

Gia Ân nghe vậy thì cười,giọng cười nghe có vẻ hơi ghê rợn nó khiến cho Gia Bảo sợ hãi và nhìn sang ông Châu như cầu cứu.Ông Châu gật đầu ra hiệu cho anh không cần phải quá sợ hãi và hãy tin tưởng ở mình,ông Châu bỏ vợ ra và rót một ly trà rồi uống vẻ thản nhiên. Gia Ân quay lại nói với một thái độ hách dịch:

- Con nói cho ba biết! Lần này con về là muốn ở lại đây! Ở lại Việt Nam này mãi mãi! Và Con sẽ thay ba tiếp quản tập đoàn của chúng ta! Về trình độ của con thì ba không cần phải lo lắng! Con đã có ý định làm công việc này từ hai mươi năm trước,từ cái ngày ba và mẹ giao con cho ông quản gia đáng ghét đó thì con đã quyết định sẽ về đây để dành lại tất cả những thứ thuộc về mình. Bao năm qua con luôn học hỏi và nghiên cứu về lĩnh vực bất động sản và đương nhiên con đã tích lũy ình được rất nhiều kinh nghiệm nên nếu con thay ba làm chủ tịch của tập đoàn Lâm Thị thì sẽ không bao lâu nữa tập đoàn của chúng ta sẽ trở thành tập đoàn lớn mạnh nhất thế giới. Lúc đó thì con sẽ trở thành một người có quyền lực thứ hai sau tổng thống Mỹ mà thôi! Ha …ha …ha ha.

Ông Châu hỏi vẻ thản nhiên:

- Sao con tin chắc là ba sẽ giao tập đoàn Lâm Thị cho con mà không giao cho Gia Bảo? Dù sao thì Gia Bảo cũng là con ruột của ba cơ mà!

Gia Ân quay lại với đôi mắt lạnh lùng rồi gào lên:

- Vì em con là thiên thần! Là thiên thần thì không thể nào ở trần gian được! Em con phải ở trên trời với các đồng loại của nó! …Còn chuyện con là con nuôi thì có sao đâu! Trong cuốn sổ hộ khẩu gia đình con vẫn có ngày sinh tháng đẻ của mình cơ mà. Con vẫn là Lâm Gia Ân. Con vẫn là con của ba,mẹ con vẫn là người thừa kế hợp pháp!

Ông Châu quát lên vẻ tức giận:

- Ăn nói ngang tàn! Con mà có ý định động vào Gia Bảo dù chỉ là một cọng tóc thì ba sẽ không tha cho con đâu!

Gia Ân im lặng một lúc rồi nói tiếp,giọng có vẻ rất đáng sợ:

- Chắc ba mẹ rất hối hận vì trước đây đã nhận con từ trại trẻ mồ côi. Và đã hối hận khi đăng ký tên con vào cuốn sổ hộ khẩu chết tiệt đó đúng không? Vì khi con đã vào đấy rồi thì con sẽ là con của ba mẹ về mọi mặt ngoại trừ dòng máu đang chảy trong người con thì không! Bây giờ thì con không còn là một đứa trẻ chín tuổi năm xưa nữa. Không còn để cho người khác sắp đặt cuộc sống của mình. Con sẽ dành lại hết tất cả những thứ của con! Nếu …ai dám cản thì đừng trách con tàn nhẫn! Ha ha …ha ha ha

Nói xong thì Gia Ân ngang nhiên đi gác cùng giọng cười ghê rợn của mình,Alex cũng đi theo. Bà Châu nói vẻ hoảng hốt: -Làm sao bây giờ hả ông? Tôi thấy lo quá! Ánh mắt của nó cho thấy nó sẽ làm được điều nó nói.

Ông Khôi uống một hơi nước trà rồi nhấn giọng:

- Bà không phải lo! Tôi sẽ không để nó động tới Gia Bảo và cái ghế chủ tịch tập đoàn Lâm Thị thì cũng chỉ có Gia Bảo ngồi vào thôi!

Ông Châu quay lại nói với Gia Bảo bằng một giọng lo lắng:

- Con đã thấy Gia Ân như thế nào rồi đó! Ba,mẹ tạm thời chưa tìm được ra cách để giải quyết chuyện này nên con phải cẩn thận!

- Dạ thưa ba con biết!

Ông Châu quay sang nói với ông Khôi:

- Ông mau đưa thiếu gia vào phòng ngủ đi! Ngay sáng ngày mai ông hãy gọi cho bên Sood bảo với họ lắp một hệ thống bảo vệ ở cửa phòng ngủ của Gia Bảo! Tôi muốn thằng bé được an toàn tuyệt đối!

- Dạ! Xin chủ tịch yên tâm ạ!

Gia Bảo đứng dậy theo ông Khôi đi vào trong phòng ngủ của mình.Ông Châu và vợ mình cũng về phòng ngay sau đó. Những tiếng thở dài làm cho không khí thêm nghẹt thở,những bước chân nặng trĩu tựa như đá. Không khí nặng nề bao trùm lấy cả ngôi biệt thự.

Alex nằm xuống rồi ngắm nhìn những bức tranh trong phòng ngủ và nói:

- Đây đều là tranh của các họa sĩ nổi tiếng. Bức nào cũng không dưới mười ngàn đô!

Gia Ân nói giọng đều đều:

- Đó chỉ là con số nhỏ như con kiến trong số tài sản của ba tôi! Chúng ta sẽ có gấp mấy vạn lần nếu nắm trong tay quyền thừa kế tập đoàn Lâm Thị!

Alex hỏi rất nhanh:

- Vậy chúng ta nên làm gì? Có cần phải ra tay với em của cậu không?

Gia Ân nói lạnh lùng:

- Cứ từ từ đã! Trước hết ta cứ làm những việc khác đi! Nếu như mà không chính thức ra tay mà vẫn có thể tiêu diệt được cậu ta thì càng tốt nhưng nếu đến lúc cần thiết thì chính tôi sẽ làm chuyện đó! Dù sao thì đó cũng là ước mơ của tôi từ hai mươi hai năm trước!

Gia Ân mỉm cười vẻ bí ẩn rồi thích thú ngắm những ngón tay của mình rồi nói:

- Đã ba lần! Đã ba lần mày làm được chuyện đó! Thêm một lần nữa sẽ càng thú vị hơn. Chắc mày nhớ cái mùi vị ấy lắm đúng không? Cái mùi vị vừa tanh vừa mặn lại lớ lớ đó,chắc mày đã rất nhớ nó! Tao cũng rất nhớ,cái cảm giác mềm mềm nhỏ nhỏ ấy!Truyện này đang được đăng tải tại San Truyen:

Nói rồi Gia Ân cười thích thú. Giọng cười của hắn như thể rất mãn nguyện với quá khứ và hiện tại của mình. Nhưng cái âm thanh đó vô cùng ghê rợn và bi thương như một khúc nhạc với những ca từ ai oán trong đêm trăng rằm vậy.

… …

Một người phụ nữ xinh đẹp bồng trên tay một đứa trẻ khoảng chừng hai tuổi. Gương mặt của cô trông rất hạnh phúc, đứa bé xinh xắn đó ngáp liên tục mấy cái rồi nói bập bẹ:

- Mẹ! Mẹ!

Thấy vậy thì cô cười rồi hôn lên má của đứa bé và nói:

- Thiên thần của mẹ đã buồn ngủ rồi phải không? Để mẹ cho con ngủ nha! Lúc con thức dậy thì đã có mẹ ở bên! Con hãy ngủ đi và mơ một giấc mơ đẹp!

Cô đặt đứa trẻ vào chiếc nôi giữa nhà và đi ra, đứa bé nhắm đôi mắt lại và ngủ rất ngon lành. Người phụ nữ bước ra và đi xuống nhà tắm, khoảng nữa tiếng sau thì đi ra,cô vội vào bếp ột ít nước vào trong chiếc bếp điện và cắm lên rồi chờ đợi,trong lúc cô làm việc đó thì có một cậu bé khoảng mười ba tuổi bước rất nhanh vào nhà và đi lên gác trong tay cậu là một con dao lớn. Cậu bé đó đến đứng trước một căn phòng và nắm lấy chốt cửa rồi từ từ mở ra. Cậu bước vào nhìn chằm chằm vào đứa trẻ đang ngủ trong chiếc nôi giữa nhà,cậu cười rất khó hiểu và nói