Bảy Ngày Bảy Đêm

Chương 14: 14: Để Đó Tôi Tới Cho





Tô Nhĩ không quá so đo lời nói vui đùa, ngược lại thích thú với việc Kỷ Hành có thể diệt quỷ.
"Nếu để cho cô ta qua đầu thất, chúng ta phải trốn rồi."
Tô Nhĩ: "Lợi hại như vậy?"
Kỷ Hành gật đầu: "Vừa mới nãy nữ quỷ dường như đã bị thương rồi."
Tô Nhĩ phản ứng đầu tiên là cùng súng phóng điện có liên quan, trong miệng lại nói: "Lý gia mời hòa thượng tới siêu độ, có lẽ bị đã làm bị thương cô ta."
Kỷ Hành cũng không biết là có tiếp thu cách nói này không, tầm mắt dừng ở hàng dưới cùng trên huy hiệu.
Tô Nhĩ thấy thế bất đắc dĩ: "Hiện giờ cũng không biết giá trị mị lực có tác dụng gì."
Kỷ Hành: "Không vội."
Lý Thủ Chương đã thông báo, sau 10h buổi tối không được ra khỏi cửa, Kỷ Hành lại có tính toán khác: "Đi ra ngoài đi dạo."
Quỷ cắt lưỡi đã giải quyết, đoán trước nguy hiểm sẽ không có chuyện gì lớn, Tô Nhĩ không nghi ngờ quyết định của anh, trực tiếp theo đi lên.
Âm thanh đọc kinh văn vẫn như cũ, trong sân trống rỗng, hai người dò đường đi qua, tìm được một phòng nhỏ cửa mở rộng.

Ánh đèn từ trong phòng lan ra ngoài, chiếu sáng một khu vực hình cung ở trong sân.
Tô Nhĩ lúc này mới chân chính thấy rõ linh đường, bên trong bố trí khá là keo kiệt.

Hòa thượng ngồi trên bồ đoàn tụng kinh siêu độ, ba anh em Lý gia cùng con nối dõi của bọn họ đều ở đấy, cả đám sắc mặt nghiêm túc.

Có muỗi bay xung quanh Lý Hữu Tuân, hắn như là không nhìn thấy, không có bất kì ý định xua đuổi.
Tô Nhĩ thấp giọng nói: "Lý Hữu Tuân cảm thấy con gái bôi nhọ gia đình, đám tang cũng không muốn làm lớn, nhưng lại nguyện ý đến túc trực bên linh cữu."
Huống chi hai anh em Lý gia khác cũng ở đây, càng không cách nào nói nổi.
Kỷ Hành: "Chột dạ quấy phá."
Tô Nhĩ nhớ lại: "Bọn họ lo lắng đêm hồi hồn bị trả thù?"
Ky Hành gật đầu.
Túc trực bên linh cữu không kiêng kị việc ăn uống, sau khi đại sư tụng kinh xong, Lý Thủ Chương với Lý Hữu Tuân nói hai câu, liền từ linh đường đi ra.
Kỷ Hành liếc mắt ra hiệu với Tô Nhĩ, hai người cẩn thận che giấu bóng dáng, đi theo phía sau.
Trên đường tối om, Lý Thủ Chương thế nhưng không có dùng bất kì công cụ chiếu sáng nào, như đang có nỗi băn khoăn, cứ luôn cúi đầu đi thẳng đến khi quẹo vào một gian phòng nhỏ.
Vì không để bại lộ hành tung, Tô Nhĩ và Kỷ Hành đi vòng qua cửa sổ, mượn ánh trăng quan sát đánh giá bên trong xem có chuyện gì xảy ra.

Lý Thủ Chương từ trong tủ chén lấy ra một bộ ấm chén, rồi thêm nước ấm vào từng chén.

Đợi cho một chén cuối cùng đổ đầy, hắn lấy từ trong túi quần ra bọc giấy nhỏ, cẩn thận từng li từng tí thêm vào trong mấy cái chén.
Lúc vừa bưng chén đĩa lên tay còn có chút run rẩy, khi hắn đi ra ngoài suýt nữa còn bị vấp.

Đứng tại chỗ hồi lâu, Lý Thủ Chương ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, hít sâu một hơi ổn định tinh thần, một lần nữa vững vàng mà cất bước đi tiếp.
Trong linh đường, Lý Thủ Chương trước cúi đầu hai tay cung kính đưa cho hòa thượng một chén nước, sau đó phân biệt đặt ở trước mặt những ngươi còn lại.
Tô Nhĩ vẫn luôn nhớ kỹ vị trí đặt cái chén nhỏ bị bỏ thuốc, cũng may cậu không bị cận thị, phân biệt rõ ràng chén bị bỏ thuốc được đưa cho ba anh em Lý gia.
Kỷ Hành: "Người một nhà này cũng thật thú vị."
Tô Nhĩ nhướng mày: "Nghĩ theo hướng tích cực hơn, nói không chừng là tinh bột thay cho thức ăn."
Kỷ Hành nhìn cậu một cái, Tô Nhĩ nhún nhún vai.
Lý Thủ Chương gan lớn hơn nữa, cũng không dám ngang nhiên ở linh đường hạ độc chết ba anh em, như vậy không khỏi quá rõ ràng.

Sự thật cũng là như thế, Lý Hữu Tuân sau khi uống nước xong, cũng không thấy lộ ra sự khó chịu quá nhiều, chỉ ho khan vài tiếng.
Ban đêm gió lớn, đứng im một chỗ, máu tuần hoàn dường như cũng chậm đi nhiều, Tô Nhĩ cảm giác được tay chân có chút lạnh buốt.
Kỷ Hành: "Trở về thôi, khi nào trời hửng sáng lại đến."
Tô Nhĩ sẽ không để cơ thể của mình gây cản trở, nhỡ bị cảm lạnh, sẽ chỉ ảnh hưởng tiến trình nhiệm vụ.

Kỷ Hành cũng không ở lâu, cùng nhau trở về phòng nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau liền gọi cậu dậy đi ra ngoài thăm dò.
Lúc này trời đã tờ mờ sáng, hòa thượng đứng dậy rời đi.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra, Lý Hữu Tuân nhẹ thở phào một hơi, tự mình tiễn người ra tận cửa.
"Cha," Lý Thủ Chương cung kính nói: "Con tiễn đại sư một đoạn."
Lý Hữu Tuân hài lòng nói: "Đi đi."
Tô Nhĩ và Kỷ Hành không có khả năng trực tiếp từ cửa cổng rêu rao mà đi ra ngoài, đành phải trèo tường.


Giờ này trên đường hầu như không có người nào, bọn họ không dám theo sát quá, cố ý đi chậm một chút.
Trong lúc đi, Kỷ Hành đột nhiên hỏi: "Đã xem hết sách tuyên truyền chưa?"
Tô Nhĩ: "Cũng xem sơ sơ những ý chính rồi."
Kỷ Hành: "Trong đấy là một vài điểm quan trọng mọi người đều biết, nhưng người chơi sẽ không đem kinh nghiệm của mình ghi vào đó."
Tô Nhĩ cảm giác đối phương muốn phổ cập tri thức gì đó.
Quả nhiên, không bao lâu Kỷ Hành liền mở miệng lần nữa: "Phó bản chọn thành viên khá là công bằng."
Tô Nhĩ suy nghĩ một chút những lời này, cảm giác có không ít lỗ hổng, ít nhất lần này sẽ không tính.
Kỷ Hành nhắc nhở: "Dùng đạo cụ tổ đội, một bên chết, một bên khác coi như qua cửa cũng không đạt được điểm tích lũy."
Tô Nhĩ như có điều suy nghĩ: "Tôi là người mới, rất có thể sẽ liên lụy."
Hai người tổ hợp rõ ràng sẽ làm cho thực lực tổng thể giảm bớt đi nhiều.

Mà Trầm Giang Bắc cùng Vạn Ức tuy rằng thực lực không bằng Kỷ Hành, nhưng phối hợp ăn ý, so với bọn họ lại càng dễ qua cửa.
Tô Nhĩ một bên đi sát bức tường tìm vật che đậy để theo dõi, phòng ngừa Lý Thủ Chương đột nhiên quay đầu lại, một bên hỏi ra nghi hoặc: "Ôn Bất Ngữ và Qua Húc Nham tại sao phải tiến vào?"
Kỷ Hành không có trả lời, trước cho cậu đủ thời gian suy nghĩ.
Tô Nhĩ và Qua Húc Nham tiếp xúc không nhiều lắm, sau khi nhớ lại thử dò xét nói: "Có quan hệ với giá trị võ lực?"
Kỷ Hành lộ ra nụ cười tán thưởng: "Bất kể là trị số nào, lúc sắp đột phá điểm giới hạn, sẽ bị trò chơi truyền tống vào trong phó bản độ khó cao."
Đây là trò chơi tiến hành sàng lọc tuyển chọn người chơi.

Dừng một chút còn nói: "Nếu như tôi không có đoán sai, điểm giới hạn giá trị mị lực là 60."
Tô Nhĩ nhíu mày.
Kỷ Hành: "Bởi vì trò chơi muốn cậu chết."
"..."
"Bị mắc kẹt ở cửa này sẽ bỏ mạng, phù hợp với thẩm mỹ thú vị của phó bản ác ôn."
Tô Nhĩ suy nghĩ một chút, không thể nào cãi lại, hơn nữa số 59 này cực kỳ quỷ dị: "Ôn Bất Ngữ thì sao?"
"Hoặc là cô ta đã nhận được đạo cụ nghịch thiên nào đó, hoặc là..." Kỷ Hành dừng bước lại, phía trước Lý Thủ Chương đưa tiễn đại sư không có đi thẳng về, mà là rẽ tới rẽ lui, sau cùng đi vào đầu ngõ tối, chỉ chốc lát sau từ xa đi tới một bóng dáng xinh đẹp, Kỷ Hành nhìn xem một màn này nhíu mày: "Trò chơi an bài cho cô ta một thân phận có lợi."
Kỷ Hành chẳng biết tại sao lại không tới gần, ngược lại mắt nhìn về phía cây đại thụ gần đó, Tô Nhĩ gọn gàng bò lên.

Cách quá xa, hoàn toàn không nghe được hai người kia nói chuyện gì với nhau, nhưng có thể nhìn rõ Ôn Bất Ngữ nhẹ nhàng ôm Lý Thủ Chương một cái.

Tô Nhĩ ồ một tiếng: "Theo quy củ của nơi này việc này xem như là vụng trộm trao đổi, nữ quỷ vậy mà không ra tay với cô ta."
So sánh với đôi này, Qua Húc Nham bị chết có chút oan.
Kỷ Hành: "Quỷ có oán niệm với Lý gia, Lý Thủ Chương bỏ thuốc người Lý gia sợ là bị Ôn Bất Ngữ xúi giục, lợi ích xu thế cùng nhau." Nói đến đây ánh mắt nheo lại: "Chỉ là không biết tại sao Lý Thủ Chương nghe lời cô ta."
Tô Nhĩ từ trên cây nhảy xuống, đột nhiên bắt lấy hai vai của Kỷ Hành, dùng giọng điệu chói tai mở miệng: "Em đã phạm sai lầm, bị trừng phạt trong từ đường để lại vết nhơ, trong nhà sẽ không có ai đồng ý chúng ta ở cùng một chỗ! Giết những người bảo thủ ngăn cản chúng ta được không? Em có cách giúp anh được chọn làm vệ trưởng!"
"..."
"Nếu anh không đồng ý, em sẽ nói hết chuyện của chúng ta ra ngoài, cùng chết với anh!"
Nói đến đây đặt tay lên trên bụng: "Hơn nữa em đã có..."
Trước khi Tô Nhĩ biểu diễn khoa trương hơn nữa, Kỷ Hành cắt ngang cậu: "Cậu nói rất có lý."
Lẽ ra biết rõ những tin tức này đã đủ cho bọn họ âm thầm mưu đồ ngư ông đắc lợi, nhưng Kỷ Hành không có ý định rời đi, một lúc sau, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Người bắt kẻ thông dâm đến rồi."
Tô Nhĩ ngẩng đầu, đã nhìn thấy Trầm Giang Bắc và Vạn Ức không biết từ đâu xông tới, hơn nữa trực tiếp đi vào đầu ngõ, trong nháy mắt bên trong vang lên một tiếng thét kinh hãi.
"Đi." Kỷ Hành nói: "Đi xem trò vui."
Lại gần một chút, âm thanh cãi vã dần dần rõ ràng ——
Lý Thủ Chương giọng nói tức giận truyền ra: "Đây là vu hãm!"
"Không sai." Ôn Bất Ngữ càng thêm tỉnh táo: "Cho dù có nói ra ngoài, cũng không ai sẽ tin tưởng hắn sẽ cùng tôi ở cùng một chỗ."
"Chính là biết rõ điểm ấy, " Vạn Ức trong mắt vui vẻ: "Tôi đã sớm mua chiếc máy ảnh, hai ngày nay chụp được không ít ảnh chụp thú vị."
Ôn Bất Ngữ gắt gao nắm chặt nắm đấm, dựa theo kế hoạch của cô, là muốn đánh cược một lần.

Người chơi khác đều đang chú ý ba anh em Lý gia, cô âm thầm nâng đỡ Lý Thủ Chương để được chọn, liền có thể độc chiếm điểm tích lũy, hôm nay bí mật lớn nhất bị phát hiện, chỉ có thể tạm thời thay đổi chủ ý: "Không bằng mọi người liên thủ với nhau?"
Lý Thủ Chương vội vàng hứa hẹn: "Chỉ cần tôi lên làm vệ trưởng, tuyệt đối sẽ không bạc đãi các người!"
"Có thể." Vạn Ức nghiền ngẫm mà cười cười: "Chẳng qua..."
Hắn mắt nhìn Ôn Bất Ngữ, không nói.
Ôn Bất Ngữ dường như đoán được Vạn Ức muốn làm cái gì, con ngươi run lên bần bật.
"Lý gia có quyền thế, nếu sau khi anh trở về, cũng có khả năng tìm người diệt trừ chúng tôi đấy, " Vạn Ức vuốt ve máy chụp ảnh trong tay: "Chỉ có làm mọi người có cùng chung bí mật, mọi thứ mới ổn thỏa."
Trầm Giang Bắc vẫn luôn bảo trì trầm mặc lúc này mở miệng: "Chị gái của anh đã làm mất mặt gia tộc, nếu như lại truyền ra anh yêu đương với phụ nữ ở từ đường, Lý Hữu Tuân sợ là sẽ phải quân pháp bất vị thân*."
*quân pháp bất vị thân: ý nói vì đại nghĩa mà không màng đến tình thân.
Nhắc tới cha, từ nhỏ đến lớn bị nhận trừng phạt làm cho thân thể Lý Thủ Chương phản xạ có điều kiện mà run lên.
Ôn Bất Ngữ đã cảm nhận được Lý Thủ Chương dao động, móng tay gần như bấm chặt trong lòng bàn tay.
Bầu không khí càng ngày càng khẩn trương căng thẳng, Trầm Giang Bắc đột nhiên nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt sắc bén quét qua: "Ai?"
Kỷ Hành không tránh không né đi ra.
Tô Nhĩ nhíu mày: "Xúi giục giết người, điều này cũng có thể được cho phép?"

Kỷ Hành: "Lại không phải thuê người giết, hắn chẳng qua chỉ ám chỉ vài câu."
Vả lại giá trị võ lực Ôn Bất Ngữ tuy rằng không cao, ở trong trò chơi lâu như vậy, giết người đàn ông trưởng thành không thành vấn đề.

Kết quả khả thi nhất là Ôn Bất Ngữ bị thương, Lý Thủ Chương bỏ mạng.
Như vậy, chẳng những làm cho Ôn Bất Ngữ tự tay loại bỏ át chủ bài trên tay, đến lúc đó nói không chừng cô ta còn có thể bởi vì tình trạng vết thương không thể không trông cậy vào đầu sỏ gây tội.
Nhưng mà mà đúng lúc này, Ôn Bất Ngữ đột nhiên hướng Kỷ Hành nói: "Anh dẫn tôi qua cửa, tôi cho anh biết về một bí mật trong thị trấn.

Chiếu theo thực lực của anh, một khi được biết tuyệt đối sẽ trở thành người thắng lớn nhất trong trò chơi."
Vì bày tỏ trung thành cô ta không tiếc tự cắt đứt đường lui, rồi hướng Vạn Ức trầm giọng nói: "Trái lại, cho dù chết tôi cũng sẽ không lộ ra một chữ với anh."
Trầm Giang Bắc nhíu mày, không ngờ tới cô ta sẽ chơi chiêu thức này.
Mấy phía giằng co, tại thời khắc này không khí dường như đông cứng.
"Tại sao phải ồn ào đến nước này?" Chẳng biết qua bao lâu, Tô Nhĩ lên tiếng đánh vỡ yên tĩnh: "Mỗi người đều có lập trường của riêng mình, đều bởi vì mạng sống dốc hết sức lực.

Vì đạt được mục đích, dùng hết thủ đoạn lẫn tính toán cũng không gì đáng trách.

Nhưng đừng quên...!Chúng ta cũng từng cười từng khóc, từng có tình nghĩa, cũng thiếu chút có thể trở thành chỗ dựa cho nhau, trở thành bạn bè đáng tin cậy!"
Khuôn mặt ngước lên bầu trời rộng lớn nở nụ cười đắng chát: "Vì vậy để hòa thuận như lúc ban đầu, chỉ có thể một lần nữa cùng chung một lợi ích...!Xin mọi người hãy chọn tôi làm vệ trưởng đi."
"..."
_________________________
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Ôn Bất Ngữ: Phải nhẹ nhàng tính toán người khác, mới có thể trở thành người thắng sau cùng.
Trầm Giang Bắc & Vạn Ức: Thật không ngờ bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp đằng sau, chúng ta mới là người điều khiển.
Tô Nhĩ: Trời giáng trọng trách lớn lao ở người này.

Nhất định trước hết khổ luyện tâm chí, khổ cực gân cốt...!Tôi nguyện ý, gánh vác trọng trách này, đoàn kết mọi người với nhau, bước đi trên con đường chết chóc đầy chông gai.
Kỷ Hành:...
*****
Editor: Vì mới tập tành nên các chương mình vừa đăng vừa sửa, nếu có lỗi sai mong mn thông cảm ạ.

Thêm nữa là từ tuần sau mình bắt đầu phải học rồi nên chương sẽ ra chậm nha mn..