Bảy Ngày Bảy Đêm

Chương 16: 16: Nhân Sinh Là Một Hồi Mạo Hiểm





Khoảng cách giữa các mộ với nhau không xa, có bia ước chừng cao mấy mét, phía trên ghi chép chữ nhỏ rậm rạp chằng chịt, người chế tạo bia dùng hành động biểu hiện ra thế nào gọi là tội lỗi chồng chất*.
*câu gốc: khánh trúc nan thư (chặt hết tre làm sách cũng không ghi chép hết tội lỗi).
Trong Từ Đường các vệ trưởng qua từng thời kỳ nhiều nhất là hai dòng họ Lý, Chu, hơn nữa cái hòm bỏ phiếu làm từ xương trắng kia, khiến cho Tô Nhĩ vô thức tìm kiếm mộ bia có hai họ này.
Trừ đi cô gái Lý gia tự sát cách đây không lâu, chỉ tìm được một mộ bia họ Lý, tính toán theo năm sinh và năm mất trên tấm bia, đứa bé kia mới chỉ mười ba tuổi, ghi chép tội lỗi là vụng trộm đi ra ngoài chơi nên bị chết đuối.

Nhẫn nại tính tình dạo qua một vòng từ đầu đến cuối, cuối cùng tìm được một bia mộ tên là Chu Lâm Quân ở gần phía vách núi.
Bởi vì niên đại có chút lâu, đã bị mưa gió ăn mòn, chữ Chu phía trên đã bị mờ nhạt không rõ đi một ít.
Lại nhìn tội lỗi: Ăn cắp.
So sánh với những mộ bia khác, chỉ có vỏn vẹn hai chữ.
Tô Nhĩ quay đầu lại nhìn về phía Kỷ Hành: "Có thể có quỷ đột nhiên ló đầu ra không?"
"Khả năng không lớn." Kỷ Hành nói: "Trừ phi cậu phạm vào kiêng kị nào đó."
Trò chơi thiên vị quỷ, nhưng có cho chúng nó hạn chế, nếu không người chơi căn bản không có đất đặt chân.
Tô Nhĩ: "Đào mộ có tính không?"
Kỷ Hành không mở miệng, Ôn Bất Ngữ trước hít một hơi khí lạnh, người này điên rồi!
Tô Nhĩ đương nhiên không phải tùy hứng làm bậy, chỉ có mở hòm quan tài mới có thể xác định hòm bỏ phiếu làm từ xương cốt trong Từ Đường có phải thuộc về người này hay không.
Kỷ Hành không có trả lời.
Tô Nhĩ biết mình không nên có thói quen hỏi anh mọi chuyện, nhanh chóng thay đổi tâm tính suy nghĩ độc lập, chôn ở chỗ này đều là người bị coi là sỉ nhục trong thị trấn, thậm chí mảnh đất này căn bản không nhìn thấy có dấu vết người đến cúng tế, hơn phân nửa xác định là bãi tha ma.
Dù vậy, cũng không có thể nói có mười phần nắm chắc sau khi đào ra có thể bảo đảm toàn thân trở ra.
Dùng nửa phút suy nghĩ, Tô Nhĩ hạ quyết tâm, chuẩn bị đào.

Bây giờ còn có Kỷ Hành mang theo, về sau không biết phải đối mặt với bao nhiêu lựa chọn giữa lúc sống chết, sao có thể nhiều lần làm được vẹn toàn.
Mắt thấy cậu trước dùng tay áo bọc tay lại đào bới, chịu không nổi tốc độ chậm chạp, lại đi dạo một vòng nhanh chóng tìm một tấm ván gỗ làm cái xẻng thô sơ mà dùng, Ôn Bất Ngữ cảm thấy thần kinh đều đang run lên: "Có phải nên ngăn cản một chút không?"
Kỷ Hành liếc nhìn cô, người sau cứng rắn nuốt lại lời đang nói.

Ôn Bất Ngữ cắn răng, đi lên trước giúp đỡ Tô Nhĩ cùng đào.
"Hả?" Tô Nhĩ có chút kinh ngạc.
"Một mình cậu, trước khi trời tối cũng không chắc có thể đào xong." Ôn Bất Ngữ căn bản không muốn đến giúp đỡ, nhưng nếu như cái gì cũng không làm, sớm muộn gì sẽ bị Kỷ Hành xem như quân cờ phế vật mà vứt bỏ.
Tô Nhĩ nhíu mày, thực lực của người này tuy rằng không mạnh, nhưng có thể sống đến bây giờ cũng có lí do cả.
Trong chuyện đào đồ vật này, Ôn Bất Ngữ hiển nhiên có nhiều kinh nghiệm hơn so với Tô Nhĩ, tìm được đúng điểm bắt đầu đào.

Hơn nữa cô tiến trò chơi lâu, giá trị võ lực cũng hơn xa Tô Nhĩ, hai người hợp lực rất nhanh có thể thấy một góc quan tài.
Ôn Bất Ngữ: "Muốn mở không?"

Tô Nhĩ nhẹ nhàng gõ nắp quan tài: "Có ở đây không?"
Ôn Bất Ngữ im lặng, vừa muốn nói chuyện, trong quan truyền đến một tiếng Đông.

Âm thanh thình lình làm cô sợ tới mức trực tiếp ngửa ra sau ngồi dưới đất.

Lại nhìn qua, Tô Nhĩ rõ ràng đã nhảy ra bên ngoài tận ba mét!
Tô Nhĩ cũng có chút xấu hổ, mím môi nói: "Bản năng chạy trốn."
Ôn Bất Ngữ ôm hận đứng lên, nếu như vừa mới nãy phá quan tài, đứng mũi chịu sào tuyệt đối là mình.
Tô Nhĩ nghiêm mặt một lần nữa tới gần, dùng giọng điệu trưng cầu đối với quan tài mở miệng: "Tiền bối, người cảm thấy con người của con thế nào? Có đủ tư cách làm vệ trưởng không?"
Quan tài đột nhiên lâm vào trầm mặc.
Tô Nhĩ tự đề cử mình: "Một khi con lên làm vệ trưởng, bảo đảm sẽ lập ra càng nhiều quy củ nghiêm khắc hơn, không cho bất kì kẻ nào chui được vào lỗ hổng."
Ôn Bất Ngữ nhíu mày, thấp giọng nhắc nhở: "Nơi này đều chôn người chết bị quy củ giết hại."
Tô Nhĩ mắt điếc tai ngơ, tiếp tục nói: "Bây giờ trừng phạt còn quá nhẹ rồi, không đủ để phục chúng."
Trong quan tài truyền đến một hồi thanh âm khặc khặc, gió mạnh từ đỉnh núi dường như bay thẳng xuống, từ đỉnh đầu rót vào, làm cho lòng bàn chân như bị dính chặt xuống, căn bản không thể bước nổi một bước.

Theo một tiếng két, quan tài lộ ra một khe hở nhỏ, Tô Nhĩ thậm chí còn thấy đinh sắt cong queo đã rỉ sét kẹt ở đó.
Một xấp giấy màu đỏ từ trong quan bay ra, chia làm ba phần, rơi vào trên tay Tô Nhĩ, Ôn Bất Ngữ, với Kỷ Hành.
"Trước buổi sáng ngày mai, mấy thứ này ai có thể bảo vệ được, người đó sẽ là tân vệ trưởng."
Trong quan tài truyền đến tiếng nói khàn khàn, ngôi mộ xung quanh dường như cũng có cảm ứng, trong lúc nhất thời gió càng lớn hơn, thổi quét đi không ít đất vàng trên phần mộ.
Ba người không có một người nào lộ ra sắc mặt vui mừng, nhìn chằm chằm vào giấy đỏ trên tay ngược lại như đang nhìn thấy khoai lang phỏng tay, Ôn Bất Ngữ trước tiên nói với Tô Nhĩ: "Tôi bỏ quyền, đồ vật cho cậu."
Tô Nhĩ không có nhận: "Rời khỏi nơi này trước rồi nói."
Hình ảnh ngôi mộ dần dần thu nhỏ đằng sau lưng, nhiệt độ tiết trời ấm lên chút ít.

Tô Nhĩ nắm chặt giấy đỏ trên tay, nhìn qua Kỷ Hành có chút dở khóc dở cười: " Giống với quan niệm giáo dục của anh rồi đấy, không có điều kiện cũng phải sáng tạo ra điều kiện."
Những thứ giấy màu đỏ này được trông coi khá tốt, bảo vệ không được phỏng chừng sẽ chết ở trong tay chúng nó.
Nói thẳng ra, quỷ cho ra chỗ tốt, thất bại sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống, đây là quỷ bởi vì giết bọn họ mà sáng tạo ra điều kiện.
Ôn Bất Ngữ nghĩ đến một giả thiết không tốt lắm: "Buổi tối chúng ta có thể gặp phải đại quy mô quỷ quái đuổi giết hay không?"
"Rất hợp lý."
Đây là lần đầu tiên Kỷ Hành khẳng định ý nghĩ của cô.
Ôn Bất Ngữ khóc không ra nước mắt, lần thứ hai muốn đem giấy màu đỏ kín đáo đưa cho Tô Nhĩ: "Cậu không phải một lòng muốn làm vệ trưởng sao?"
Tô Nhĩ: "Nếu như ngày hôm sau một tờ giấy đỏ trên tay đều không có, nói không chừng sẽ bị liệt vào đối tượng bị xoá bỏ."
Nhớ tới lời nói trong quan tài truyền ra, tay Ôn Bất Ngữ thoáng chốc dừng tại giữa không trung.
Một đường vắt óc suy nghĩ tìm đường chạy trốn, đi đến phiên chợ địa phương cô đột nhiên mở miệng: "Đúng rồi, vừa mới cậu vì sao nói muốn đặt ra thêm quy củ, mà không phải là phá hư?"

Cái sau càng hợp tâm ý của người chết oan hơn.
Tô Nhĩ nói với cô về phó bản chuyện xưa lúc trước: "Những người bị tà giáo hại, sau khi chết vẫn còn tâm tâm niệm niệm muốn trở thành thần sử."
Còn sống cũng không thể lãng tử quay đầu, sau khi chết làm sao có thể mong đợi bọn hắn tỉnh ngộ triệt để.
"Nếu quả thật giống như Kỷ Hành nói, nhất cử nhất động của vệ trưởng bị quỷ giám sát, liền chứng minh những thứ quỷ quái này không phải muốn báo thù, mà là muốn dùng quy củ càng nghiêm khắc hơn để trói buộc người đến sau."
Ôn Bất Ngữ nhìn về phía Kỷ Hành, người sau khẽ vuốt cằm, cùng ý kiến với lời của Tô Nhĩ.
Tô Nhĩ than nhẹ một tiếng: "Mười năm con dâu thành mẹ chồng, mẹ chồng lại bắt đầu hành hạ con dâu, một vòng lặp vô hạn."
"..." Không hợp thói thường, nhưng vẫn không thể nào hiểu nổi.

Ôn Bất Ngữ nỗ lực trấn tĩnh: "Việc cấp bách là làm thế nào sống sót qua đêm nay."
Tô Nhĩ: "Chia làm ba hướng."
Trên thị trấn rõ ràng không chỉ một con quỷ, tụ họp cùng một chỗ đối mặt với quỷ, bọn họ sẽ bị bao vây tấn công.

Phân tán ra thì những con quỷ này chỉ có thể tách nhau ra mà đuổi đánh, áp lực phải đối mặt sẽ ít đi một chút.
Ôn Bất Ngữ cũng không phản đối, quả hồng đều chọn quả mềm mà bóp, Tô Nhĩ là yếu nhất trong bọn họ, so sánh thì bản thân đối mặt với uy hiếp sẽ không quá lớn.
Một mùi thơm nhàn nhạt bay vào mũi.

Ôn Bất Ngữ ngẩng đầu, đã nhìn thấy Kỷ Hành đưa cho Tô Nhĩ một cái hộp nhỏ.
"Đây là cái gì?"
"Hoa quỷ cốt." Kỷ Hành nói: "Trước khi đóa hoa hoàn toàn nở rộ, quỷ sẽ không nhìn thấy sự tồn tại của cậu."
Tô Nhĩ không nghĩ tới trên tay anh còn có đồ vật kỳ diệu bậc này: "Có thể kiên trì trong bao lâu?"
Kỷ Hành lắc đầu: "Chưa dùng qua bao giờ, có lẽ đủ kéo dài một đoạn thời gian."
Tô Nhĩ không có từ chối, trịnh trọng mà nói cảm ơn rồi cất kỹ.
Ôn Bất Ngữ ánh mắt lóe lên, Kỷ Hành cứ như vậy ngay trước mặt mình mang thứ đó giao cho Tô Nhĩ, không sợ...!Vừa bắt đầu sinh ra một ý niệm trong đầu, nhấc mắt lên, liền thấy Kỷ Hành dùng dư quang ánh mắt liếc nhìn cô, dùng khẩu hình miệng nói: "Cứ thử xem."
Ba chữ vô cùng đơn giản, lại làm cho Ôn Bất Ngữ cảm thấy chấn động, thu hồi tâm tư cướp đoạt.
Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ, hơn nữa lấy tiềm lực của Tô Nhĩ, rất có thể sẽ trở thành là đầu sói.
Kỷ Hành: "Những vật khác trên người tôi tuy rằng cũng có thể để cậu sử dụng, nhưng có thể sẽ hại chết cậu."
Tô Nhĩ gật đầu, cậu cũng không phải là người lòng tham không đáy, hoa quỷ cốt đã là vật phẩm tiêu hao vô cùng trân quý rồi.
Trước khi trời tối, ba người tụ họp ở quán ăn vặt ven đường ăn bữa cơm no, sau đó từng người một tách ra.
Tô Nhĩ đi về phía tây trước mặt, chỗ đó cách nghĩa địa xa nhất, địa hình xung quanh cậu cũng quen thuộc, so sánh xem như là có lợi.
Trước khi sắc trời trở nên tối mịt còn có thể suy nghĩ đối sách ổn thỏa, lúc màn đêm chính thức buông xuống, cho dù là Tô Nhĩ, cũng khó tránh khỏi có vài phần khẩn trương.


Cậu không biết quỷ tìm được người như thế nào, nhưng mà dù sao cũng có một quá trình.

Nghĩ đến mấy lần đụng phải đồ vật không sạch sẽ, nhiệt độ xung quanh sẽ giảm xuống một ít, liền đi tới chỗ ẩm ướt lạnh lẽo.

Cách làm trái ngược, nói không chừng có thể mượn nhiệt độ che giấu chỗ ẩn náu, bị quỷ bỏ qua.
Cuối cùng Tô Nhĩ chọn ngồi bên cạnh cái chum đựng nước, xung quanh có nhiều vật che lấp.
Cụm từ sống về đêm hoàn toàn không tồn tại trong thị trấn, nơi này khi trời tối, có quá ít người xuất hiện trên đường.

Tô Nhĩ lưng dựa vào tường, khí lạnh dày đặc thuận theo cột sống bò lên.

Trên đường phố một chút thanh âm cũng không có, không biết qua bao lâu bỗng nhiên gió nổi lên, âm thanh lượn quanh lọt vào tai, nói không rõ sợ hãi.
Tô Nhĩ không dám có bất kỳ một chút buông lỏng nào, vểnh tai cẩn thận lắng nghe, chính giữa dường như lẫn lộn âm luật không hài hòa nào đó ——
Lách cách.
Không đúng, càng có khuynh hướng là âm thanh leng keng leng keng.
Đêm nay ánh trăng đặc biệt tròn, Tô Nhĩ lặng lẽ thò ra nửa cái đầu, muốn mượn ánh trăng nhìn xem tình hình, mới liếc một cái, suýt nữa nhịn không được chửi thề.
Trên đường phố vắng vẻ, nhiều ra một bộ xương trắng, chuẩn xác mà nói là gần nửa bộ.

Nó đã mất đi phần xương cốt từ eo trở xuống, chỉ đơn thuần dựa vào một nửa thân thể tiến lên.

Nhưng tốc độ di chuyển cũng rất nhanh, trong một giây còn đi được hơn mười mét, một giây sau khoảng cách giữa một người một trắng xương liền rút ngắn không đến một mét.
Cách rất gần, Tô Nhĩ có thể trông thấy rõ ràng có giòi bọ trong hốc mắt đầu lâu bò ra, lúc này cúi đầu nhìn qua Kỷ Hành cái hộp cho cậu.
Có súng phóng điện bên người, đối mặt với tiểu quỷ bình thường cậu tự nhiên không thể phí phạm, bộ đầu lâu này nhìn qua cũng không mạnh lắm.

Vấn đề ở chỗ Tô Nhĩ muốn bộ đầu lâu bỏ phiếu đề bạt mình, mà đồ vật trước mắt vừa vặn thiếu đi rất nhiều khối xương cốt.
Rốt cuộc muốn muốn dùng hay không?
Trong đầu hiện lên không ít ý tưởng, dùng ba giây chính thức làm ra quyết định, Tô Nhĩ rất nhanh mở hộp ra, cất hoa vào trong túi quần.
Cơ hồ là cùng một thời gian, trên đầu quét qua một hồi gió mạnh, thân người Tô Nhĩ cong lại, cảm thấy một trận hoảng sợ, bộ đầu lâu một nửa này quả nhiên phát hiện sự tồn tại của cậu.
Bức tường sau lưng bị xương ngón tay sắc bén đâm thành một cái hố, đầu lâu có chút nghi hoặc, rõ ràng cảm ứng được ở chỗ này, vì cái gì đột nhiên không còn khí tức?
Tô Nhĩ nhẹ nhàng thở ra.
Ánh mắt đầu lâu này sớm đã chết rồi, không thể thấy vật như bình thường.

Xem ra hoa quỷ cốt so với Kỷ Hành miêu tả còn muốn trân quý, không chỉ có có thể làm cho quỷ nhìn không thấy bản thân, thậm chí có thể che đậy cảm giác của bọn nó.
Năm phút sau, đầu lâu vẫn không có ý định rời đi, Tô Nhĩ thử hướng bên cạnh đi vài bước, nhưng mà không bao lâu, đầu lâu cũng xuất hiện ở xung quanh.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Hoa quỷ cốt có thời gian giới hạn, chờ hoa hoàn toàn nở, mình cũng Game Over luôn.

Tô Nhĩ nỗ lực trấn tĩnh, chợt phát hiện những con giòi bọ chui ra từ trong mắt đầu lâu ở cách chỗ mình có nửa mét, giống như con ruồi không đầu lởn vởn.
Móa!

Tô Nhĩ bình tĩnh lại, vì chính vận may Nghịch thiên của mình mà cảm giác được xót xa.
Quỷ cũng có thể có trợ thủ sao?
Lại qua mười phút, một bên cánh hoa đã nở rộ.
Hoa quỷ cốt hiển nhiên không kiên trì được đến hừng đông, mà cậu đi tới chỗ nào, đầu lâu liền sẽ đi theo, tiếp tục như vậy hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
"Đánh cược một lần." Tô Nhĩ quay đầu lại nhìn qua đầu lâu không lấy tính mạng của cậu thề không bỏ qua làm ra một quyết định can đảm: "Nơi nguy hiểm nhất thường là nơi an toàn nhất."
Từ Đường.
Kỷ Hành tựa ở trên cây cột, đến giờ anh mới chỉ gặp phải hai tiểu quỷ gầy yếu.
Tiếng thở truyền đến, Ôn Bất Ngữ thất tha thất thểu chạy vào, nửa bên tay áo dính máu, hiển nhiên đã bị thương.
"Nơi này có người." Kỷ Hành không chút khách khí.
Ôn Bất Ngữ vắt hết óc mới nghĩ đến Từ Đường, ở đây để hòm bỏ phiếu rõ ràng có vấn đề, khả năng xuất hiện Lệ Quỷ.

Nhưng đại bộ phận quỷ khi còn sống là bị xử tử ở Từ Đường, hơn phân nửa không muốn đi vào, vì vậy ngược lại sẽ là nơi tương đối an toàn.
Chỉ là bây giờ tụ tập hai người, cũng khó mà nói rồi.

Dục vọng giết người nguyên thủy rất có thể sẽ thúc đẩy chúng nó cùng nhau dũng mãnh tiến vào.
Cô có chút không cam lòng: "Tô Nhĩ cũng rất giảo hoạt, nói không chừng rất nhanh sẽ đến, anh cũng sẽ đuổi cậu ta ra sao?"
Kỷ Hành: "Chỗ này vốn chính là cậu ta chiếm được."
Tô Nhĩ đã đến, anh tự nhiên sẽ rời đi.
Ôn Bất Ngữ sửng sốt một chút: "Đã như vậy, anh vì cái gì ngay từ đầu không..."
Lời chưa không hỏi xong, bản thân trước đã kịp phản ứng, đây là đang bồi dưỡng.

Quy Phần tuyển người coi trọng thông minh xuất sắc, vừa có lợi cũng vừa có hại, liền như lần trước Quy Phần tổn thất một thành viên trong phó bản, vậy nên phải mau chóng bổ sung vào, mới có thể bù đắp lực lượng suy yếu của tổ chức.
Kỷ Hành thật ra cũng không đuổi tận giết tuyệt, chỉ con đường khác: "Cô có thể đi tìm Vạn Ức, nói cho hắn biết chuyện về giấy đỏ.

Lấy năng lực của hắn, bảo vệ cô không thành vấn đề."
Không nghĩ ra Kỷ Hành vì cái gì nguyện ý đem chuyện giấy đỏ tiết lộ ra ngoài, nhưng Ôn Bất Ngữ lập tức cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.
Bởi vì có chút ghen ghét với không cam lòng, trước khi đi nói một câu cuối cùng: "Cậu ta không nhất định có thể nghĩ đến nơi này."
Tô Nhĩ hoàn toàn chính xác xuất sắc, nhưng kinh nghiệm sinh tồn vẫn còn chưa đủ.
"Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, " Kỷ Hành thản nhiên nói: "Đạo lý dễ hiểu như vậy, cậu ta không thể không hiểu."
Tô Nhĩ hoàn toàn chính xác nghĩ tới Từ Đường đầu tiên, nhưng rồi lại suy nghĩ sâu thêm, bản thân có thể nghĩ đến, Kỷ Hành với Ôn Bất Ngữ khẳng định cũng có thể nghĩ đến, cuối cùng ba người đụng phải nhau, tách nhau ra còn có tác dụng gì chứ?
Hơn nữa chỗ nguy hiểm nhất không phải Từ Đường.
"Từ Đường tính là cái gì..." Tô Nhĩ nhìn qua đầu lâu vẫn còn dựa vào giòi bọ đuổi theo mình, quan sát sân nhỏ phía trước, khẽ cắn môi: "Trên giường Thư Hải tiên sinh mới là kích thích nhất đấy."
________________________
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Thư Hải tiên sinh: Tại sao lại là trên giường?
Tô Nhĩ: Khoảng cách gần có thể dễ dàng đẩy ông đi ra ngoài làm bia đỡ đạn.
Thư Hải tiên sinh:...!!!.