Bé Câm

Chương 20




Người tiêu hao thể lực nhiều nhất nặng nề rời giường nấu cơm, còn người nằm hưởng lợi vẫn còn đang trùm mền ngủ say.

Chu Ngưng nằm im không nhúc nhích, trong đầu anh giờ đây đều là cảm giác Lâm Vãn tự tay cầm lấy cái đó của anh bỏ vào trong, bé vợ nhà anh đúng là dũng cảm mà.

Không thể tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó là điều mà Chu Ngưng hối tiếc nhất, chờ mắt anh khỏi rồi, anh chắc chắc sẽ dụ Lâm Vãn làm thêm lần nữa. Lần sau anh phải mở to mắt ra mà nhìn mới được.

2

Mùi thơm trong phòng bếp bay vào phòng ngủ, Chu Ngưng đấu tranh tâm lý một chút thì anh quyết định mình phải đi lại một chút, ít nhất thì cũng phải đi tới được bàn ăn.

Lúc trước, cuộc sống của anh không bao giờ dừng lại, anh làm việc suốt cả một ngày chẳng khác gì máy móc. Cuối cùng thì bây giờ anh cũng có thể tạm dừng được cuộc sống áp lực lúc trước, giờ đây có thể lười biếng được bao nhiêu thì cứ lười biếng.

Xem ra bây giờ vẫn chưa muộn để bù đắp lại những gì đã mất khi còn nhỏ, bởi vì giờ đây có người tự nguyện dỗ dành anh như trẻ con.

Anh mò mẫm đi vào phòng tắm, Chu Ngưng vịn bồn rửa mặt, anh biết trước mặt là gương, tấm gương đang phản chiếu mặt anh. Chỉ mới qua có mấy ngày thôi mà anh sắp quên gương mặt mình trong như thế nào rồi.

Nhưng anh lại nhớ rất rõ gương mặt của Lâm Vãn, nhất là đôi mắt giống với hồ ly kia, anh rất muốn mình có thể sớm nhìn thấy lại.

(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)

Anh ngửi thấy mùi cháo, chắc là sáng nay ăn cháo.

Cuộc sống sinh hoạt mấy ngày gần đây của Chu Ngưng không được tốt cho lắm, lúc tắm rửa hay đi vệ sinh đều cần Lâm Vãn giúp đỡ, lúc "chơi" cũng "chơi" theo cách chơi mới.

Lâm Vãn nhất quyết cho anh ăn chay. Lâm Vãn không cho anh ăn đồ cay và đồ nhiều dầu mỡ, cũng không cho anh ăn đồ ăn vặt, anh hỏi cậu sao lại như vậy thì cậu trả lời là phải nghe lời bác sĩ.

Nhưng cậu lại luôn lén ăn bánh khoai tây chiên sau lưng anh, đương nhiên là Chu Ngưng nghe thấy tiếng nhai "rộp rộp" của cậu rồi, sau đó anh càng muốn đụng vào đồ ăn vặt.

2

Anh cố gắng chạm vào bàn ăn, anh hy vọng trên bàn sẽ có món trứng chiên, kết quả anh chỉ chạm vào được một cái chai nhỏ. Anh thử ngửi nhưng nó không có mùi. Chu Ngưng thử vươn đầu lưỡi liếm một chút, vừa liếm xong liền đen mặt mà bỏ xuống.

"Cái gì vậy trời......" Anh xoay người đi vào nhà bếp, "Tiểu Vãn, mau rót cho anh một ly nước. "

Không có câu trả lời. Cháo được đặt trên bếp nhưng người nấu thì lại ở nơi khác.

"Tiểu Vãn?" Chu Ngưng vừa gọi cậu vừa đưa tay mò mẫm, cuối cùng anh loạng choạng đi ra ban công, "Tiểu Vãn, em có ở đây không? "

Lâm Vãn đang luyện nói theo cách mà bác sĩ chỉ, thấy anh đi ra thì cậu giật mình chạy tới nắm tay anh. Chu Ngưng ôm cậu vào lòng, quả nhiên là người cậu lạnh như băng.

"Sáng sớm em ra đây làm gì, mau vào trong thôi."

Chu Ngưng đẹp trai dắt Lâm Vãn vào trong phòng, vừa đi được một chút thì anh dừng bước —— anh bị lạc đường.

Lúc đến thì dễ, nhưng sau khi quay qua quay lại, anh bị mất đi phương hướng. Đúng là, mua một căn nhà to như vậy làm gì chứ.

Lâm Vãn biết anh đang bị gì, cậu vỗ vỗ mu bàn tay anh, từ từ đỡ anh ngồi xuống sofa.

Lâm Vãn: Anh tự đi ra ban công sao?

"Đúng vậy."

Lâm Vãn: Anh giỏi lắm! Anh siêu giỏi! Anh siêu tuyệt vời!

Chu Ngưng xấu hổ xoa xoa gáy, "Không... không tới nỗi như vậy đâu."

"Đúng rồi, cái chai trên bàn là gì vậy, nó có vị thấy ghê quá."

Lần này anh phải mất một lúc lâu mới nghe được câu trả lời từ cậu: thuốc bổ.

"À." Chu Ngưng nói, "Có phải là anh trai anh mua cho anh không? Chắc là thấy nó khó uống nên anh ấy mua cho anh uống. "

Anh nhấm nháp môi, anh thấy mùi vị này rất quen.

Lâm Vãn: Đúng rồi.

Chu Ngưng: "Không phải. "

"Ngày hôm qua lúc về nhà em có hôn anh, anh cảm giác miệng em có vị đắng, vị y chang cái vị này."

Nghĩ đến đây, Chu Ngưng lo lắng hỏi, "Có phải em đang uống thứ kia không? Em bị sao vậy? Bị bệnh ư?"

Bây giờ cậu chỉ có thể sử dụng "con át chủ bài" mà Chu Độ đã chỉ cậu.

Lâm Vãn: Vì muốn có em bé nên em phải uống cái này để chuẩn bị.

1

"Hả?" Chu Ngưng ngạc nhiên, anh nghĩ mãi mà lại chẳng thể nghĩ ra câu trả lời để trả lời cậu.

Anh giơ tay lên, Lâm Vãn tự giác ngồi lên đùi anh. Chu Ngưng sờ sờ mái tóc mềm mại của cậu, anh chạm vào gáy cậu rồi nhẹ nhàng nói: "Bé ngốc, anh chưa đánh dấu em vĩnh viễn thì làm sao em mang thai được. Bởi vì như vậy sẽ rất đau, chồng không nỡ làm em đau, biết chưa? "

Lâm Vãn dựa vào vai anh mà gật đầu.

Chu Ngưng nhớ rõ lúc trước mình đã từng đề cập tới việc đánh dấu với Lâm Vãn. Vậy cậu nói "chuẩn bị" chắc là điều chỉnh cơ thể về trạng trái chờ sinh, để có thể mang thai sớm hơn dự định.

Mà nếu muốn mang thai thì cũng phải có Chu Ngưng góp sức.

"Anh cảm thấy bây giờ vẫn còn quá sớm, nhưng nếu em muốn, chúng ta có thể bàn bạc, anh nghe lời em."

Lâm Vãn lại gật đầu.

Chu Ngưng thở dài: "Vậy em... em có gì muốn nói với anh không? "

Nếu cậu đã có dự định rồi thì không phải nên bàn bạc với anh hay sao? Nhưng bây giờ Lâm Vãn im lặng như vậy chẳng khác nào đang cô lập anh.

Quả nhiên, muốn hoàn thành một lời nói dối phải có thêm vô số lời nói dối nữa, có lẽ chính Lâm Vãn cũng không biết rằng việc cậu chọn giữ bí mật với Chu Ngưng, xuất phát từ sự tự ti và khuyết điểm sâu trong lòng cậu.

Lâm Vãn: Chỉ là chuẩn bị trước thôi, em nghĩ bây giờ chưa phải là lúc.

Lâm Vãn: Dù sao uống nó cũng tốt cho sức khỏe, anh không cần phải lo lắng cho em.

Lâm Vãn: Anh có tức giận không?

"Không có."

Nói là không nhưng ít nhiều gì trong lòng anh cũng cảm thấy có hơi khó chịu.

Kỳ nghỉ vui vẻ của người mù vì chuyện này mà mất vui, Chu Ngưng đợi mắt mình khỏi rồi sẽ dạy dỗ lại Lâm Vãn.

Mặc dù mấy ngày nay Chu Ngưng vẫn nói chuyện với Lâm Vãn như thường lệ, anh rất hay hôn cậu, nhưng Lâm Vãn có thể cảm giác được bây giờ tâm trạng của anh rất tệ.

(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)

Cuối cùng cũng đến ngày gỡ băng gạc, trời vừa tờ mờ sáng mà Chu Độ đã dậy. Có thể dậy sớm như vậy thì chắc chắn phải ngủ rất sớm. Chu Ngưng lo lắng hỏi hắn: "Anh à, anh cũng đã có tuổi rồi mà sao vẫn chưa có cuộc sống về đêm vậy? "

"Chú còn nói nhảm nữa thì một lát nữa chú tự lái xe về đi."

Y tá từ từ tháo lớp băng gạc ra, trong phòng căn phòng này có một người đang nín thở.

Chu Ngưng có thể từ từ nhìn thấy ánh sáng, vì không được tiếp xúc với ánh sáng trong một thời gian dài nên anh không thích nghi được.

Anh từ từ mở mắt ra, người đầu tiên anh nhìn thấy là Lâm Vãn. Mới vài giây đầu thì còn mơ mơ hồ hồ, một lúc sau liền biến thành một bức tranh có độ nét cao.

Lâm Vãn cũng đang nhìn anh. Lâm Vãn... trông rất đẹp.

Dường như Chu Ngưng đang trải nghiệm lại cảm giác lần đầu mình gặp cậu. Mặc dù vài ngày trước không được vui cho lắm nhưng khi vừa nhìn thấy Lâm Vãn, những sự khó chịu, không vui của anh liền bay đi hết.

Khi Chu Ngưng nhìn chằm chằm cậu, cuối cùng cậu cũng đã biết mãi mãi có nghĩa là gì.

[Anh có thể nhìn thấy em không?] Lâm Vãn làm ngôn ngữ ký hiệu với anh.

"Ừm."

Lâm Vãn chớp chớp mắt, cậu hơi phồng má, bây giờ trông cậu rất giống bánh bao. Chu Ngưng chọc nhẹ vào một bên má cậu, bánh bao nhỏ liền xẹp đi, Lâm Vãn cũng rơi nước mắt.

"Sao lại khóc rồi, để anh xem một chút." Chu Ngưng nâng mặt cậu lên từ từ nhìn kỹ gương mặt cậu, một lúc lâu sau anh mới nói, "Em vẫn đẹp như thế. "

Y tá nhìn không nỗi nữa, cô nói, "Bệnh nhân chú ý cẩn thận vùng mắt, phải chớp mắt thường xuyên. Phải nhỏ thuốc nhỏ mắt đúng giờ, không được khóc. "

Chu Ngưng cười cười, "Không cho anh xem vậy chúng ta ôm nhau đi. "

Lâm Vãn tựa đầu lên vai anh, là Chu Ngưng muốn ôm cậu nhưng nhìn cứ như là cậu muốn ở mãi trong vòng tay anh vậy. Cậu bây giờ rất giống một con mèo đáng yêu, khi bạn ôm nó, nó sẽ rất vui.

Bạn sẽ không biết khi nào con mèo sẽ liếm bạn một cái.

Bây giờ Chu Ngưng cảm giác như có một cái lưỡi cào qua cào lại trái tim anh vậy.

Y tá đặt thuốc ở đầu giường, cô thuận tay mở cửa sổ, hương thơm của một số loài hoa bên ngoài bay vào cửa sổ. Lâm Vãn bị sặc mà ho vài tiếng.