Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành

Chương 295




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Ngày hôm sau, Giang Tiêu Tiêu nói với ông bà Cận vê việc mình muốn dọn ra ngoài.

Bọn họ nghe cô nói đều lấy làm ngạc nhiên: “Đang yên đang lành sao lại muốn dọn ra thế? Là do cô chú làm không tốt ở đâu ư?”

“Không phải đâu cô chú, nhà mình đối với cháu đều rất tốt ạ.

Cháu đã khỏe cả rồi, cho nên không muốn quấy rây nhà mình nữa ạ”

Giang Tiêu Tiêu vội giải thích, sợ bọn họ hiểu lầm.

“Quấy rầy gì chứ, cháu cứ ở lại đây tiếp đi, muốn ở bao lâu cũng được”

Người nói câu này là bà Cận.

Giang Tiêu Tiêu khá bất ngờ, cô cho rằng bà Cận sẽ chỉ muốn cô đi nhanh nhanh thôi, dù sao bà cũng không thích cô mà.

Thật ra từ việc bà Cận bảo vệ cô trước mặt Tô Uyển Ương ngày hôm qua, cô có thể cảm giác thái độ của bà vê mình có sự thay đổi.

Nhưng cô không ngờ là sẽ đến mức này.

“Đúng đấy, Tiêu Tiêu, cháu cứ ở lại đi, có người chăm sóc cháu vẫn hơn mà”

Ông Cận cũng khuyên bảo.

“Cảm ơn cô chú ạ, nhưng cháu vẫn quyết định dọn ra ngoài.”

Thấy cô khăng khăng ý kiến của mình, ông bà Cận nhìn nhau, rồi thở dài: “Được, nếu cháu muốn đọn đi thì dọn”

Giang Tiêu Tiêu nhíu mày, thử hỏi dò: “Cô ơi, cô giận cháu ạ?”

“Cô có giận gì đâu, chỉ là nghĩ vê sau trong nhà lại vắng vẻ thì thấy hơi khó chịu thôi”

Bà Cận vừa nói, vừa lắc đầu than thở, thoạt nhìn rất mất mát.

Giang Tiêu Tiêu bỗng cảm thấy mình dọn ra ngoài ở có vẻ không được ổn lắm, nhưng rồi cô nghĩ mình sẽ gây ra phiền toái cho bọn họ, thế là vẫn kiên định hạ quyết tâm, không thay đổi ý định.

Nhưng cô vẫn nói với bà Cận: “Cô, sau này cháu và Tri Thận sẽ thường xuyên đến nhà mình chơi.”

Bà Cận mim cười: “Cháu chu đáo quá.

Nhưng cũng không cần miễn cưỡng, cô và chú cũng quen cả rồi.”

“Không miễn cưỡng ạ, không miễn cưỡng chút nào đâu cô...”

Bà Cận cười, chợt nói sang chuyện khác, hỏi cô: “Cháu đã thu dọn đồ đạc xong chưa? Có cần giúp gì không?”

“Không cần đâu ạ, cháu không có nhiều đồ”

Lúc đó vào ở cô cũng không mang nhiều đồ lắm, chỉ có ít quần áo và đồ dùng hàng ngày.

“Để cô bảo tài xế trong nhà đưa cháu đi”

Bà Cận nói.

Sau khi tiễn Giang Tiêu Tiêu đi, bà Cận trở lại phòng khách, thấy ông Cận đang nhìn mình với vẻ như cười như không thì nhíu mày, tức giận hỏi: “Anh nhìn em như thế làm gì?”

“Anh phát hiện em thay đổi rôi”

Ông Cận cười nói.

Bà Cận khó hiểu: “Thay đổi gì cơ?”

“Thái độ với Tiêu Tiêu ấy”

Hóa ra ông đang nói cái này.

Bà Cận ngôi xuống cạnh ông, suy tư một lát, rồi nói: “Em cũng không biết là như thế nào nữa, giống như em bây giờ không bài be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-0be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-1be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-2be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-3be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-4be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-5be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-6be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-7be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-295-8

- -------------------