Bệ Hạ Xin Tự Trọng

Chương 19: Lại thô tục




Điền Thất trở lại hoàng cung, tìm sư phụ Đinh Chí ăn bữa cơm tốt, rồi đem mấy bao trà đưa cho hắn, Đinh Chí cách bao giấy ngửi ngửi, kích động đến mức muốn đem Điền Thất nhồi vào trong ngực xoa nắn mấy cái. Dưới ánh mắt đói khát của hắn Điền Thất yên lặng cáo từ.

Trở lại cung Càn Thanh, giờ này không phải giờ trực, nên nàng không cần tới chỗ hoàng thượng trình diện, mà chỉ tìm cái cơ hội đem bồn dế đưa cho Thịnh An Hoài. Thịnh An Hoài thoái thác một chút liền nhận lấy, còn nói mấy câu giả giả thật thật, câu nào Điền Thất cũng đáp ứng.

Lúc này, có một thái giám đi từ trong thư phòng ra truyền lời, nói rằng điện hạ đang tìm Điền Thất.

Thì ra hôm nay Kỷ Hành lưu Như Ý lại cung Càn Thanh dùng bữa tối, sau khi hai cha con nếm qua cơm chiều rồi còn thân thiết với nhau một lúc, chơi đùa với Kỷ Hành xong Như Ý liền muốn tìm Điền Thất chơi tiếp.

Kỷ Hành đành phải đem Điền Thất kêu vào thư phòng. Hắn thực sự có chút không hiểu nỗi, tên Điền Thất này tới cùng là có bản lãnh gì mà đem con trai của hắn dụ dỗ đến mức mê như điếu đổ, lại còn ở trước mặt tiểu tử kia vô cùng biết điều nghe lời.

Điền Thất vừa nghe nói Như Ý ở cung Càn Thanh, thì thấy thật đúng lúc, nàng liền đem mấy thứ mua ở bên ngoài tới cho Như Ý. Dù sao cũng chỉ là một vài thứ đồ chơi dỗ trẻ con, như là mặt nạ nhỏ, con dế làm bằng lá trúc, mấy con thú được khắc từ rễ cây, còn có mấy cái tượng đất. Như Ý vừa thấy liền thích, bắt đầu cùng với Điền Thất chơi chung, càng chơi đùa càng vui vẻ, chơi chơi đùa đùa cuối cùng đem Kỷ Hành quên một bên.

Kỷ Hành: “...”

Thân là hoàng đế, hắn đã rất lâu rồi không có thể nghiệm qua thứ cảm giác có tên gọi là bị coi thường này.

Kỷ Hành ho một tiếng, muốn làm cho hai người chú ý. Nhưng mà bọn họ lại chơi quên trời quên đất...

Điền Thất cho rằng bản thân bị kêu tới chính là vì dỗ Như Ý, còn hoàng thượng tự nhiên là có người khác hầu hạ, cho nên nàng căn bản không có đem lực chú ý để ở trên người Kỷ Hành. Lúc này bị ánh mắt bất mãn của hoàng thượng quét đến, nàng hồn nhiên không có phát giác.

Ky Hành đành phải đứng lên, đi đến bên cạnh bọn họ, nghĩ nhìn xem bọn họ tới cùng đang chơi cái thứ gì.

Trên bàn xếp ba cái tượng đất, một cái là Điền Thất, một cái là Như Ý, còn có một cái là con rùa đen, tất cả đều là dựa theo tỉ lệ nặn ra, Điền Thất so với Như Ý lớn, rùa đen so với hai người bọn hắn đều lớn. Lúc này Như Ý đang chỉ vào tượng đất mà kể chuyện xưa cho Điền Thất nghe, suy nghĩ của trẻ con chẳng hề hoàn chỉnh, mà nói rất là lộn xộn.

Vậy mà Điền Thất lại nghe được vô cùng chuyên chú.

“Ngươi nghe hiểu được sao?” Kỷ Hành có chút kỳ quái.

“Đương nhiên nghe không hiểu.” Điền Thất đáp, nói xong mới phát hiện là đang nói chuyện với hoàng thượng, ngữ khí còn có vẻ không quá cung kính.

Kỷ Hành nâng tay miễn Điền Thất thỉnh tội, hắn hỏi, “Vì sao chỉ có ba cái?”

Điền Thất có chút mờ mịt, “Ý của hoàng thượng là, phải có mấy cái?”

Kỷ Hành thiếu chút nữa buột miệng nói ra “Chí ít đem trẫm thêm vào bên trong”, hắn ý thức đến ý tưởng của mình có bao nhiêu là ấu trĩ, thế là mặt mày liền tối sầm, không vui nói, “Mang Như Ý đi chơi đi, đừng có ở đây thêm loạn cho trẫm.”

Điền Thất không hiểu vì sao hoàng thượng lại không vui. Vị hoàng đế này có lẽ là áp lực công tác lúc ban ngày quá lớn, nên luôn luôn hỉ nộ vô thường, nói nói mấy câu là đổi sắc mặt, thật là làm cho người ta không hiểu ra sao.

Người này nếu không phải là hoàng đế, thì nàng nhất định sẽ không phản ứng với hắn, không chỉ sẽ không phản ứng với hắn, mà không chừng còn dùng đế giày đập đầu hắn. Điền Thất rất không phúc hậu nghĩ đến cảnh Kỷ Hành bị người ta đánh phải ôm đầu chạy trốn, nghĩ nghĩ liền không cẩn thận cười ra tiếng.

Kỷ Hành: “...” Vì sao có một loại cảm giác rất xấu?

Điền Thất vội vàng che miệng, mang Như Ý vọt. Như Ý kéo Điền Thất đi tới chính điện của cung Càn Thanh, ngay từ đầu Điền Thất còn không rõ nguyên do, nhưng sau đó, nàng nhìn thấy được Đái Tam Sơn nằm ở bên cạnh ngai vàng.

... Ai có thể giải thích một chút chuyện này tới cùng là chuyện gì thế này?

Điền Thất quay đầu, thấy một bà vú cùng hai tên tiểu thái giám đi theo Như Ý tới đây, những người còn lại thì ở bên ngoài chờ đợi sai bảo. Ba người này cách rất xa mới đứng lại, không dám đến quá gần.

Điền Thất thấy rất kỳ quái, “Các ngươi hầu hạ điện hạ kiểu này, không sợ hoàng thượng thấy được sao?”

Bà vú đầy mặt đau khổ nói, “Điền công công có điều không biết, chúng ta không dám đến quá gần thần rùa, sợ nó tức giận mà cắn người.”

“Nó còn biết cắn người hả?”

Ba người thống khổ gật đầu, hiển nhiên là tự mình trải qua. Bà vú nói mấy câu liền nói rõ chuyện hôm nay phát sinh. Thì ra hôm nay thần rùa tự mình bò từ trong hồ ra, tản bộ dạo chơi tới cung Càn Thanh. Lần này hoàng thượng không có ngăn cản nó, mà chỉ sai người xem kĩ nó.

Mọi người cảm thấy rất thú vị, cộng thêm hôm qua mới thấy được Điền Thất và Như Ý cưỡi rùa đi chơi, thế là mọi người liền cho rằng tính tình của con rùa này không tệ, nên đều nhào lên sờ thân của nó. Kết quả thần rùa tức giận, lập tức cắn mấy người.

“Bất quá, thần rùa này đối với điện hạ rất tốt, còn tùy ý điện hạ sờ đầu của nó.”

Trong lòng Điền Thất tự nhiên nảy sinh lên một loại cảm giác tự mãn rất vi diệu, liền giống như Đái Tam Sơn là sủng vật tư nhân của nàng và Như Ý, người khác đụng không được.Thế là nàng ôm Như Ý để lên trên mai rùa, hướng về phía ba người đằng sau khoát tay, “Đã như thế, các ngươi lại đứng xa hơn chút nữa cũng không sai, điện hạ có ta nhìn.”

Mấy người vội vàng lui về phía sau mấy bước, cảnh giác nhìn một rùa hai người.

Điền Thất vẫn là sợ Đái Tam Sơn nổi lên thú tính loạn cắn người, cho nên không chịu để cho Như Ý xuống dưới. Như Ý cứ thế ngồi ở trên mai rùa nhìn nàng giỡn với Đái Tam Sơn.

Đái Tam Sơn vốn rụt trong mai, bấy giờ bị Điền Thất chụp cái mai vài cái thì nhô đầu ra, Điền Thất sờ sờ đầu nó, nó lại nhanh chóng rụt vào bên trong.

Cứ nhiều lần như thế, cũng không biết là một người một rùa này tới cùng là ai đang đùa ai.

Như Ý nhìn, cười ha ha.

Kỷ Hành nghe thấy tiếng cười của con trai, vô cùng hiếu kỳ, rốt cuộc nhịn không được, buông sách đi ra ra thư phòng.

Chính điện cung Càn Thanh rất lớn, Điền Thất và Như Ý vừa cười vừa thấp giọng nói chuyện, Kỷ Hành nghe không rõ bọn hắn đang nói cái gì, thế là hắn đi qua, đứng ở bên cạnh ngai vàng nghiêm túc nghe bọn hắn nói chuyện.

Điền Thất: “Quy đầu đi ra.”

Như Ý: “Quy đầu đi ra! Hahaha!”

Điền Thất: “Quy đầu vào trong!”

Như Ý: “Quy đầu vào trong! Hahaha!”

Kỷ Hành: “...” (hahahahahahahaha, bạn grey bó tay)

Hai người này giống như hai tên đần độn vậy, không hề biết mệt lặp đi lặp lại hai câu nói kia, rùa đen cũng thành một tên đần độn, không biết mệt mỏi phối hợp bọn hắn, vươn đầu, rụt đầu, vươn đầu, rụt đầu.

“Câm mồm!” Kỷ Hành hét to.

Hai người đang chơi được cao hứng đều nhận lấy kinh hách, ngẩng đầu, trừng tròn mắt mờ mịt nhìn Kỷ Hành. Chờ thấy rõ nộ ý cùng với khuôn mặt của người nọ thì, hai người lại cùng có chút ủy khuất.

Rùa đen cũng nhận lấy kinh hách, rút vào trong mai không lại ra ngoài.

Điền Thất nghĩ thầm, rõ ràng là ngài kêu ta đem điện hạ ra ngoài chơi, chúng ta đang chơi vui vẻ, ngài lại đi ra chọc loạn cái gì nha! Nàng không dám biểu đạt bất kỳ câu oán hận nào, chỉ là nói, “Xin hoàng thượng bớt giận, nô tài ngu dốt, không biết lần này chính mình lại phạm cái sai gì, xin hoàng thượng chỉ rõ.” Người khác đều nói gần vua như gần cọp, đặt ở nàng nơi này thì thành, bạn quân như bạn tên bệnh thần kinh!

Như Ý cũng không hiểu nhìn Kỷ Hành, đầy mặt là biểu tình như muốn nói “Phụ hoàng, ngươi vì sao có thể như vậy”, rất là không chấp nhận.

Kỷ Hành nổi giận rất nhiều rồi lại có chút vô lực, “Không được nói hai chữ kia.”

Điền Thất càng là không hiểu ra sao, “Hai chữ nào?”

“...” Kỷ Hành nghiến răng, nói: “Ngao đầu.” (*) Nói xong quay mặt đi, trên mặt còn mơ hồ phủ một tầng hồng nhạt.

(con ngao thuộc họ hàng nhà rùa, có hình dáng giống rùa.)

Điền Thất còn muốn biện bạch, “Ta không có nói đầu ngao, ta nói là quy ưm—-”

Kỷ Hành trực tiếp bịt miệng nàng.

Điền Thất bị ấn ở trên tường, cánh tay Ky Hảnh đặt ngang trước xương quai xanh của nàng, chống trên vai nàng, khiến cho nàng không thể động đậy. Nàng trừng to mắt, đáng thương hề hề nhìn Kỷ Hành.

... Tới cùng là chuyện gì thế này!

Thân thể dưới cánh tay thật là mềm mại yếu ớt, giống như là hắn vừa dùng lực là có thể đập vụn. Kỷ Hành nới lỏng tay một chút, hắn bị đôi mắt to uẩn đầy nước của Điền Thất trừng đến có chút không thoải mái. Càng thêm làm cho hắn không thoải mái là, lòng bàn tay của hắn áp lên đôi môi của nàng, làn môi mềm mại nở nang ma sát lòng bàn tay của hắn, có chút ngứa, lại giống như không chỉ là ngứa.

Kỷ Hành càng thêm tức giận, nhiệt độ trên mặt cũng tăng thêm mấy phần, hắn gí sát mặt vào một chút, híp mắt nguy hiểm nhìn Điền Thất, “Ngươi tới cùng có biết cái từ kia có ý gì hay không?”

Điền Thất dùng sức lắc lắc đầu.

Kỷ Hành có chút bất đắc dĩ. Hắn buông tay ra, cảnh cáo nói, “Tóm lại về sau không cho nói.”

Điền Thất ngoan ngoãn gật đầu, “Tuân chỉ.”

“...” Cuộc đời này của hắn thế nhưng còn có lúc phát ra thứ ý chỉ này, cuộc đời ơi là cuộc đời!

Điền Thật thật sự là tò mò lắm lắm, “Vậy... Hoàng thượng, vậy hai chữ kia tới cùng là có ý gì nha?”

Kỷ Hành trừng hai con mắt, “Cũng không cho phép hỏi.”

“Tuân chỉ, tuân chỉ...”

Kỷ Hành sai người đem Như Ý đưa về cung Từ Ninh, rồi lại sai người đem Đái Tam Sơn nâng lên ném về hồ Thái Dịch. Sau đó, hắn lấy khăn tay ra, dùng sức lau lau lòng bàn tay.

Trong lòng bàn tay tựa như còn lưu lại cảm giác vừa rồi, đã kỳ quái lại rõ ràng, lau cũng lau không đi.

Điền Thất thấy được động tác này của Kỷ Hành, cho rằng đó chính là cách biểu đạt sự ghét bỏ của hoàng đế bệ hạ tôn quý với một tên nô tài, thế là nàng rất biết điều không có lại lung lung lay lay trước mặt hoàng thượng nữa, xám xì xám xịt lui xuống.

Bên này Như Ý trở lại cung Từ Ninh, đem tượng đất đưa cho thái hậu nhìn, nói với thái hậu Điền Thất có biết bao nhiêu là tốt, bé có biết bao nhiêu là thích cái người này.

Mục đích của Như Ý rất đơn giản. Phụ hoàng không thích Điền Thất, còn đánh Điền Thất, chỉ cần hoàng tổ mẫu cũng thích Điền Thất, vậy thì Điền Thất lập tức sẽ không chịu khổ.

Thái hậu biết cái người gọi là Điền Thất này, tướng mạo tốt miệng lại ngọt. Đứa cháu trai này của bà, rất ít ở trước mặt bà khen ai, hiện tại gặp được một người có thể làm cho nó vui như vậy, nhất định phải thật mạnh thưởng cho. Nghĩ, bà sai người kêu Điền Thất tới, khen mấy câu, lại dặn bảo mấy câu, cuối cùng kêu người thưởng cho nàng một thỏi bạc.

Điền Thất ôm bạc cười tít mắt trở về cung Càn Thanh, sự không vui lúc nãy Kỷ Hành đem lại cho nàng cũng tan thành mây khói.

Nhưng mà đến cung Càn Thanh, nàng lại phát hiện hoàng thượng đang đứng ở ngoài cửa chính nhìn trời, không biết là đang nhìn sao hay là nhìn trăng.

Điền Thất đành phải bất chấp khó khăn đi qua, làm cái lễ với Kỷ Hành xong liền muốn chạy.

Tiếc là Kỷ Hành gọi nàng lại.

Điền Thất lo sợ bất an, cho rằng lửa giận của hoàng thượng còn chưa có phát xong. Muốn mệnh nhất chính là nàng từ đầu tới đuôi cũng không biết bản thân phạm phải sai lầm gì, cũng không biết phải làm sao để dỗ hoàng thượng.

Ra khỏi dự liệu của nàng là, ngữ khí của Kỷ Hành rất ôn hòa, hắn hỏi, “Ngươi rất thích xuất cung?”

Tất nhiên rồi! Bên ngoài thật nhiều thứ để chơi! Nội tâm Điền Thất thì kích động hò hét, còn mặt ngoài thì giả bộ thâm trầm, đáp: “Nô tài yêu thích đều dựa yêu thích của chủ tử, chủ tử muốn nô tài xuất cung, nô tài tự nhiên là liền thích xuất cung.”

Kỷ Hành hừ một tiếng. Lúc này nhưng lại đem sự cơ trí tìm trở về sao? Vừa rồi lại so với con rùa còn muốn đần!

Bất quá Điền Thất không hiểu được thứ kia là cái đồ chơi gì, Kỷ Hành đối với chuyện này đã tìm ra giải thích hợp lý. Một gã thái giám từ mười một tuổi liền bị thiến, đối với loại chuyện này không biết gì hết, quả thực quá bình thường.

Nghĩ đến đây, hắn lại thấy vô cùng đồng tình với tên tiểu biến thái này.

“Nếu như ngươi đã thích xuất cung, trẫm để cho ngươi làm thải phong sứ (**), thế nào?” Kỷ Hành nói.

(**) Thải phong sứ: Vị quan có nhiệm vụ sưu tầm thơ ca tục ngữ dân gian.

Điền Thất kinh hỉ đến mức hai mắt tỏa đầy ánh sáng, “Cảm ơn hoàng thượng!”

Ánh mắt nàng quá mức nóng cháy, Kỷ Hành dời mắt đi không nhìn nàng, khóe miệng hơi vểnh, “Tiền đồ!”

Từ nay Điền Thất liền tổng kết ra một cái quy luật. Hoàng thượng tuy rằng là một tên bệnh thần kinh, nhưng mà sau mỗi lần hắn phát bệnh thì luôn luôn sẽ cho nàng chút ưu đãi, như vậy mà xem thì hắn tính tới tính lui cũng xem như là một tên nhân quân.