Bệ Hạ Xin Tự Trọng

Chương 35: Ai mới là biến thái




Sống hai mươi ba năm, Kỷ Hành chưa từng nghĩ đến có một ngày chính mình sẽ nổi lên loại dục niệm không nên có kia với một gã thái giám.

Ám ảnh thời niên thiếu ban tặng, hắn kỳ thật không hề thích thái giám. Đương nhiên, sinh hoạt của hắn vẫn là cần bầy nô tài này tới chăm sóc, cho dù sinh hoạt cá nhân thường ngày, thậm chí là một vài đồ riêng tư đều giao trong tay thái giám, nhưng hắn tổng là không có cách nào tín nhiệm bọn họ hoàn toàn, ở giữa hai bên luôn luôn có một loại liên hệ mỏng manh mà vững chắc, dù có đâm phá như thế nào cũng không thể ngăn cách.

Điền Thất cùng bọn hắn có cái gì không giống nhau?

Dường như cũng không có cái gì bất đồng. Nghiêm túc mà nói, Điền Thất không hề là loại hình nô tài mà Kỷ Hành trúng ý nhất. Loại nô tài lý tưởng trong mắt Kỷ Hành, hẳn là giống như Thịnh An Hoài vậy, có ánh mắt, đầu óc rõ ràng, biết làm việc, đồng thời lại an phận thủ thường, trước giờ không vượt qua lôi trì một bước (*).

(*) không dám vượt qua lôi trì một bước: thành ngữ xuất phát từ điển cố ra từ “Tấn thư – Dữu Sáng truyện”. Chỉ việc không dám lướt qua điểm giới hạn, chỉ người bảo thủ, câu nệ, rập khuôn, nhát gan…

Còn Điền Thất thì sao? Ba ngày hai bữa lại sấm họa, gây chuyện thị phi, đem người ta tức điên đến nghiến răng, rồi lại luôn có biện pháp bình yên thoát thân.

Toàn thân tên nô tài này đều thấu một cỗ thông minh. Loại người này ắt làm cho người ta phiền chán, thế nhưng cỗ thông minh này của hắn lại đan xen giữa khôn vặt và cực trí tuệ, không giống như khôn vặt làm cho người ta phản cảm, lại cũng không giống như cực trí tuệ đầy cao thâm khó lường. Loại thông minh hoàn hảo đúng chỗ này thật là khó được, để ở trên người một tên nô tài, thật không biết là phúc hay là họa.

Giống như những người thông minh khác, Kỷ Hành không quá thích người thông minh, hơn nữa hắn rất ghét người thông minh lại không an phận. Điền Thất lại đem hai thứ kia chiếm hết, nhưng mà Kỷ Hành đối với hắn vô luận ra sao đều ghét không nổi.

Không chỉ không ghét, còn…

Kỷ Hành nâng cằm lâm vào trầm tư, thứ dục niệm không bình thường lại làm cho người ta khó mà mở miệng này, tới cùng từ đâu mà tới?

Chỉ là vì khuôn mặt xinh đẹp của Điền Thất sao? Hình dạng của hắn quả thật là xinh xắn, nhất là khi mặc đồ con gái càng kinh diễm hơn, không thua bất kỳ một giai lệ nào ở hậu cung. Nhưng thật sự chỉ là vì sắc đẹp sao?

Loại giải thích này không đứng vững được. Kỷ Hành tự mình biết, hắn chẳng hề là người háo sắc. Nói thế không phải là hắn không thích mỹ nữ, mà là, khuôn mặt cho dù xinh đẹp đi nữa cũng không thể đem hắn dụ dỗ đến nỗi thần hồn điên đảo, buông tha cho hết thảy nguyên tắc và điểm mấu chốt. Nhưng mà hiện tại, ở trước mặt tên tiểu thái giám kia, tất cả nguyên tắc và điểm mấu chốt của hắn đều trở thành cười nhạo, dễ dàng bị đánh tan. Hắn thế nhưng thích một người nam nhân, còn là một người nam nhân bị thiến, chuyện này đối với một Hoàng đế trước giờ luôn tỉnh táo kiềm chế, luôn coi việc đoạn tụ long dương (**) là hành vi xấu xa tà đạo mà nói, quả thực giống như một cơn ác mộng.

(**) đoạn tụ, long dương: Tích “đoạn tụ” mọi người ai cũng biết rồi ha, còn “long dương” thì xuất từ điển cố đồng tính luyến ái giữa Ngụy An Ly vương (vua nước Ngụy thời chiến quốc) và nam sủng Long Dương Quân. Long Dương Quân là cao thủ kiếm thuật, là người có thủ đoạn chính trị tài giỏi, cũng là người đồng tính trứ danh trong lịch sử TQ.

Hiện tại hắn lại đưa thân mình vào trong cơn ác mộng không bờ bến này, không cách nào tỉnh dậy.

Tuy rằng cho tới bây giờ, Kỷ Hành cũng nghĩ không thông vì sao chính mình lại đối với một gã thái giám suy nghĩ bậy bạ, nhưng sự thật chính là sự thật, hắn rốt cuộc không có cách nào bỏ qua dục vọng chân thực của bản thân.

Làm sao bây giờ?

Trong lòng Kỷ Hành đột nhiên dâng lên một loại bất an hốt hoảng.

Xem việc làm Hoàng đế là một phần công tác bản khắc, Kỷ Hành cảm thấy nhân sinh của chính mình giống như là một con đường rộng lớn mà thẳng tắp, con đường này có thể cao thấp nhấp nhô, nhưng tuyệt đối sẽ không có mở ra chi nhánh và chuyển hướng. Phồn hoa ngọc thụ ở hai bên đường, với hắn mà nói chỉ là phong cảnh, có thể thưởng thức nhưng sẽ không vì đó mà dừng bước lại, càng sẽ không bị cành hoa làm cho rời khỏi chính đạo.

Nhưng mà hiện tại, ngoài ý muốn xuất hiện, lấy một loại phương thức ra khỏi dự liệu của hắn lại còn khiến cho hắn trở tay không kịp.

Làm sao bây giờ? Còn có thể làm sao?

Tất cả nhân tố không an ổn, tất cả uy hiếp, đều phải nhanh chóng trừ khử.

Kỷ Hành cúi đầu, tầm mắt rơi xuống một cái hộp gỗ hình chữ nhật bằng gỗ lê màu vàng trên bàn, hắn hơi híp lại mí mắt che đi ánh mắt của mình, khóe miệng treo lên một nụ cười quỷ dị, trong tươi cười hơi hiện lên cay đắng.

Hắn ngẩng đầu, giương giọng đem Thịnh An Hoài chờ ở bên ngoài kêu vào.

Thịnh An Hoài cung kính đi tới, “Hoàng thượng có gì sai bảo?”

“Đem Điền Thất kêu tới.”

Bởi vì tối hôm qua trực đêm, nên bấy giờ Điền Thất đang ngủ ngon, lúc bị Thịnh An Hoài kêu dậy thì hơi có bất mãn, nhưng cũng không dám làm trái thánh ý, chỉ phải tùy tiện sửa sang một chút liền đi theo hắn tới điện Dưỡng Tâm.

Kỷ Hành đang ở trong điện chờ. Điền Thất vừa nhìn thấy hắn liền cảm thấy không khí không quá thích hợp, Hoàng thượng đang đứng trầm tư ở trong phòng, biểu cảm trên mặt nhàn nhạt, nhưng mà Điền Thất chính là cảm thấy hắn không có ngộp chuyện tốt gì.

“Hoàng thượng, ngài tìm nô tài có gì sai bảo?” Điền Thất cẩn thận thỉnh an, hỏi.

Kỷ Hành không có hồi đáp. Hắn đi đến trước mặt Điền Thất, đột nhiên nâng tay xoa mặt nàng. Ngón tay hắn thon dài khô ráo, trên ngón tay có vết chai, giờ phút này nó đang áp lên trên gò má tinh tế trơn bóng của nàng, ngón cái ở trên mặt nàng vuốt ve nhẹ nhàng, vẽ ra một đường cong ái muội.

Điền Thất: “…” Này lại là chuyện gì đây?

Nàng không dám động, cũng không dám ngẩng đầu, trong đầu óc loạn loạn, trên mặt lại không nhịn được ửng hồng.

Tay Kỷ Hành thuận theo mặt Điền Thất trượt, sát qua cằm nàng, rồi ngừng ở cần cổ trắng nõn. Ngón cái của hắn chuyển qua vuốt ve cổ họng của nàng, lúc nhẹ lúc nặng, như có như không.

Chỗ này là chỗ mọc ra hầu kết. Nhất thời, toàn thân Điền Thất căng thẳng, chẳng lẽ Hoàng thượng hoài nghi nàng là nữ nhân? Không đúng, thái giám từ nhỏ liền bị thiến sẽ không có mọc ra hầu kết, cùng nữ nhân không khác gì, Điền Thất lăn lộn trong bầy thái giám rất lâu, nên rất xác định điểm này.

Điền Thất càng thêm kỳ quái, “Hoàng –”

Một cái chữ khác chưa kịp nói ra, bởi vì Hoàng thượng đột nhiên bóp chặt cổ của nàng!

Biến cố thình lình xảy ra này khiến nàng hoảng sợ bất an, nàng theo bản năng cầm lấy cổ tay của hắn đẩy ra ngoài, nhưng mà tay hắn lại như là sắt đúc nên vậy, không hề nhúc nhích tí nào. Mạch máu trên cổ bị bóp chặt, khí quản bị đè ép, Điền Thất chỉ thấy hô hấp khó khăn, ý thức trong não tản mạn khắp nơi. Nàng nhìn Kỷ Hành, ánh mắt phức tạp. Không hiểu, thống khổ, cầu xin, cùng với… Oán hận.

Kỷ Hành dần dần tăng thêm lực đạo.

Điền Thất biết hôm nay chính mình phải chết không thể nghi ngờ, nàng không nguyện lại thấy được hắn, dứt khoát nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt theo khóe mắt trào ra, thuận theo khuôn mặt trượt xuống dưới, rơi đến trên tay hắn.

Điền Thất nghĩ trong lòng, nàng sớm nên rời khỏi Hoàng cung. Lòng tham không đủ rắn nuốt voi, toàn nghĩ kiếm tiền, lần này muốn bồi cả mạng vào trong.

Đột nhiên nàng nghĩ đến rất nhiều người, rất nhiều chuyện. Nàng thấy được những gương mặt trong kí ức xa xôi đang hướng nàng mỉm cười, gọi nàng đi tới.

Điền Thất mơ mơ màng màng, liền muốn cùng đi qua theo.

Kỷ Hành lại đột nhiên buông lỏng tay ra.

Điền Thất đã sớm bị bóp cổ đến mức toàn thân vô lực, Kỷ Hành vừa buông tay, nàng liền mềm ngã xuống đất, vừa ôm lồng ngực ho mạnh, vừa há mồm thở sâu. Đầu óc cuối cùng cũng rõ ràng lên, nàng phát hiện chính mình nhặt cái mạng trở về.

Chỉ là không biết vì sao Hoàng thượng lại đột nhiên hạ thủ lưu tình, đương nhiên, nàng càng không biết vì sao hắn muốn ra sức giết nàng.

Xem ra bệnh tình của Hoàng thượng càng lúc càng nghiêm trọng.

Kỷ Hành chậm rãi ngồi xuống, hắn nâng mặt Điền Thất lên, dùng ngón tay giúp nàng lau đi nước mắt chưa khô, động tác mềm nhẹ.

Điền Thất nhất thời như lâm đại địch, tên bệnh thần kinh này sẽ không lại tới một lần nữa đi?

“Khóc cái gì khóc, không chịu nổi dọa như vậy.” Kỷ Hành nói, hướng Điền Thất mỉm cười khe khẽ.

Nụ cười này làm cho Điền Thất không cách nào liên tưởng đến những loại từ ngữ tốt đẹp như “thân thiết” hay “hòa bình”, bây giờ nàng chỉ có một cảm giác là sởn tóc gáy. (Tội nghiệp cô bé T_T)

Kỷ Hành không nói gì nữa, mà đem Điền Thất đang ở trạng thái sởn tóc gáy thả đi.

Điền Thất xách hai cái chân chuếnh choáng chạy đi, vừa thấy đến mặt trời ở bên ngoài, nàng liền có một loại cảm giác chạy ra sinh thiên, bỗng thấy thấy cuộc sống thực là con mẹ nó đẹp quá.

Chỉ tiếc gã Hoàng đế ở cái phòng bên kia lại quá mức táo bạo!