Bệ Hạ Xin Tự Trọng

Chương 40: Rời đi




Kỷ Hành vừa thấy cặp mông của Điền Thất, thì không còn cách nào dời mắt đi.

Hai cánh mông mềm mại đầy đặn áp ở trên nhánh cây, làm cho hình dáng càng thêm rõ ràng, còn quần áo bởi vì nhánh cây đè ép mà càng bó sát, thế cho nên hình dạng giữa hai cái đùi kia càng thêm như ẩn như hiện. Cách được xa như vậy mà Kỷ Hành phảng phất vẫn có thể cảm giác đến xúc cảm của nó, giống như vỗ một cái liền có thể cảm nhận đến sự nẩy lên trong lòng bàn tay. Tay hắn vốn tự nhiên thùy bên hông, nhưng lúc này lại không tự giác hư hư nắm một chút, ý thức đến suy nghĩ của mình quá mức xấu xa, Kỷ Hành không tự tại che miệng ho nhẹ, rồi lại chột dạ lo lắng người khác phát hiện, thế là hắn nhìn quanh hai bên một chút, rất tốt, tất cả cung nữ thái giám đều cung kính cúi đầu, chẳng dám thở mạnh, giống như một đám người gỗ, Thịnh An Hoài cũng như thế.

Duy nhất một người không cúi đầu, thì dù cho nâng đầu cũng nhìn không đến biểu tình của phụ hoàng mình.

Kỷ Hành lại ngửa đầu xem.

Điền Thất chưa ý thức tới bên dưới có thêm một người, nàng đổi tư thế, hai chân vượt qua một cành cây mà đứng, nhánh cây kia vừa lúc xuyên qua giữa hai chân nàng, tùy theo động tác hái anh đào của nàng, hai cánh mông của nàng liền ở chung quanh nhánh cây đó thay đổi vị trí, chính nàng thì không có cảm thấy có gì không tốt, nhưng một màn này rơi vào trong mắt của người đã trải qua phong nguyệt, thì tự có khác một trận phép ẩn dụ.

Tuy nói có lá cây che, nhưng mà ánh mắt của Kỷ Hành quá tốt, hắn là người có thể phi đánh đập ruồi nha, lúc này hắn đem hình ảnh mơ hồ hiện hiện kia xem một cái đầy đủ, cộng thêm có táng lá xanh um che đậy, nên càng làm cho hình này này có vẻ phong lưu mà không thô tục, đã hàm súc lại còn ướt át.

Kỷ Hành nhì một trận miệng đắng lưỡi khô. Hắn lập tức nhớ đến giấc mộng kiều diễm hoang đường nào đó, thứ kia trong mộng không có chút cách trở nào mà còn có thể tiếp xúc, nhưng cũng là hư ảo mơ hồ, còn thứ trước mắt này rõ ràng hiện hữu, rồi lại xa không thể chạm… Nhất thời hư hư thực thực, tâm tình phức tạp, tinh thần hoảng hốt.

Như Ý nghe đến tiếng nuốt nước miếng của phụ hoàng.

Thế là Như Ý rất cao hứng, tìm đến động lực mới cho Điền Thất, “Điền Thất, phụ hoàng cũng muốn ăn! Ngươi nhanh một chút!”

Kỷ Hành: “…”

Hắn vừa định phản bác, nào biết Điền Thất ở trên cây cũng là bị hai tiếng “Phụ hoàng” dọa được cả kinh, áo bào vốn nắm chặt trong tay bị buông lỏng một chút, anh đào vốn được cất rất cẩn thận tìm đến chỗ hổng, điên cuồng trút xuống phía dưới, rơi ào ào như một thác nước màu đỏ chói, đinh đinh đùng đùng một cái không lọt, toàn nền vào trên đầu Kỷ Hành.

Kỷ Hành bởi vì vừa theo sự liên tưởng nhuyễn ngọc ôn hương phục hồi tinh thần lại, còn muốn cùng con trai mình nói chuyện, nên nhất thời không thể tập trung tinh lực phản ứng, thành ra liên tiếp trúng chiêu.

Như Ý cũng bị nện vài cái, chẳng qua những trái anh đào rơi đến trên người cậu bé đều là những trái đã giảm lực do đánh vào đầu Kỷ Hành trước, khi rơi vào người Như Ý, nó cũng không bị đau đớn gì mà chỉ thấy thú vị, thế nên hi hi ha ha cười lên.

Điền Thất đã sớm giữ lại được áo, nhưng mà lúc đó cũng đã muộn, mũ miện của Kỷ hành bấy giờ đã bị đánh nghiêng, hai cái cánh ve bằng lụa mỏng trên cái mũ cánh ve màu đen cũng bị đánh ngã xuống, gãy cánh, nhìn qua giống như là một con dế mèn khổng lồ vừa đấu thua trận.

Kỷ Hành đội cái mũ lệch, mặt không chút biểu tình. Hắn cảm thấy đây có lẽ là sự trừng phạt của Điền Thất cho những suy nghĩ lung tung của hắn.

Cung nữ thái giám chung quanh thấy thế, sớm đã bị dọa đến nỗi quỳ xuống đất, chỉ có Thịnh An Hoài là vững vàng đứng ở phía sau Hoàng thượng. Từ khi biết được bí mật của Hoàng thượng, Thịnh An Hoài cũng đã rõ ràng vì sao Hoàng thượng nhiều lần lặp đi lặp lại sự khoan dung với Điền Thất, thế nên hiện tại ông ta vô cùng bình tĩnh, lúc này đối mặt với đám cung nữ và thái giám đang hốt ha hốt hoảng kia, ông cảm thấy rất có một loại cảm giác ưu việt hơn người.

Một tay Điền Thất bọc anh đào, một tay thì nắm nhánh cây, nàng bị dọa được nhũn cả hai chân. Nàng cuối người nhìn xuống, thấy được Kỷ Hành rồi hỏi, “Hoàng thượng… Ngài, ngài không có chuyện gì đi…” Điền Thất hỏi xong liền hối hận, mặt mày Thánh thượng chưa có bao giờ chật vật như thế này quá, làm sao sẽ không có chuyện chứ…

Kỷ Hành ngẩng đầu ngóng Điền Thất, vốn định răn dạy mấy câu, nhưng mà khi thấy được giữa những tàng cây xanh biếc xen kẽ đỏ bừng kia thò ra khuôn mặt nọ thì chút lửa giận vừa mới bừng lên ở trong lòng lặp tức tiêu tán đi rất nhiều.

Từng quả anh đào chín mọng căng tròn kia tươi sáng long lanh giống như là hồng ngọc vậy, chúng nó rất là phụ trợ màu da của Điền Thất, quả thực chính là thiên nhiên trang sức. Có từng điểm từng điểm lóng lánh đỏ bừng này lung lay trước mặt, càng khiến cho sắc mặt của Điền Thất hiện lên vẻ óng ánh sáng ngời, lại phối với một đôi mắt hữu thần trắng đen rõ ràng vô cùng trong veo, rất là cảm giác được linh khí bức người.

Điền Thất lung lay một chút, ánh mặt trời sau lưng nàng xuyên qua tầng tầng cành lá cùng trái cây, bị cắt thành từng vết lốm đốm nhỏ vụn, chen qua đầu vai của người trên cây, rơi xuống mặt của Kỷ Hành. Kỷ Hành không cẩn thận nhìn thẳng vào ánh mặt trời, tuy rằng ánh nắng đã yếu bớt nhưng hai mắt hắn vẫn bị đâm đến nỗi cay xè, làm cho tầm mắt có chút mơ hồ, khiến cho dung nhan lung lay kia của Điền Thất càng có vẻ mông lung mà xa xôi, khuôn mặt nàng nương ánh sáng vỡ vụn, lá xanh, quả đỏ lẫn vào nhau làm nổi bật lên, trái lại có một loại ý cảnh giống như “Mỹ nhân như hoa chỉ cách một đám mây”.

Kỷ Hành nâng tay dụi dụi mắt, rồi cúi đầu hồi thần. Thịnh An Hoài nắm chắc cơ hội, xin Hoàng thượng cởi xuống chiếc mũ cánh ve màu đen đã nghiêng ngã trên đầu xuống trước.

Điền Thất thấy Hoàng thượng không lên tiếng, thành ra nàng cũng không biết phải làm sao mới tốt, đành dứt khoát giấu ở sau cành lá không nhúc nhích, ý đồ Hoàng thượng có thể quên mất nàng.

Đương nhiên đây là hy vọng hão huyền, Kỷ Hành chờ đôi mắt khôi phục lại bình thường, lập tức nói, “Điền Thất, đi xuống dưới.”

Điền Thất cảm thấy nếu lúc này nàng mà đi xuống thì e là sẽ bị trừng phạt, thế là không nhúc nhích, “Hoàng thượng, nô tài sợ cao…”

Sợ cao mà ngươi còn bò lên trên đó!

Kỷ Hành kéo kéo khóe miệng, đột nhiên mở cánh tay ra, “Ngươi nhảy xuống dưới, trẫm có thể tiếp được ngươi.”

Điền Thất hoảng hồn hết sức, “Nô tài gì đức gì năng…”

“Bớt nói nhảm, mau xuống đây!”

Điền Thất không dám hướng trong lòng Hoàng thượng nhảy, đành phải nói, “Hoàng thượng, nô tài không tiện lắm, xin ngài lùi ra phía sau hai bước.”

Kỷ Hành không nghi ngờ nàng, thế là lui về phía sau hai bước, hai cánh tay vẫn bảo trì tư thế mở ra như cũ, “Mau chút!”

Kỳ thật cây anh đào này không hề cao mấy. Điền Thất tìm được một cái nhánh cây chắc chắn, bắt lấy nó rồi nhảy xuống, cành cây dẻo dai co dãn rất tốt, giúp nàng hòa hoãn bớt một phần xung lượng khi rơi. Tại lúc đôi chân của Điền Thất cách cái mai rùa của Đái Tam Sơn gần chút thì nàng buông cành cây ra, nhảy đến trên mai rùa, nàng ngồi xổm hoãn một chút sức, liền xem như ổn. Tuy lòng bàn chân hơi run lên một chút, nhưng cũng may đã rớt xuống an toàn.

Kỷ Hành thu tay lại, sắc mặt có chút âm trầm.

Điền Thất bò xuống mai rùa, cười nịnh sáp tới, “Hoàng thượng.”

Kỷ Hành hừ một tiếng, không muốn để ý nàng. Hắn vốn không định đem Điền Thất xử phạt, nhưng mà nơi này là cung Từ Ninh, đám nô tài chung quanh đều là người của Thái hậu, nếu như truyền vào trong tai của Thái hậu, tóm lại là không tốt. Thế là Kỷ Hành chỉ huy hai tên thái giám của cung Càn Thanh, “Áp hắn về cung Càn Thanh trước đi.”

Điền Thất biết cung Từ Ninh không hề là nơi để thái giám cung Càn Thanh khóc nháo cầu xin tha thứ, cho nên ngoan ngoãn bị hai tên thái giám kia áp đi.

Như Ý sốt ruột đến mức nắm chặt lấy góc áo của Kỷ Hành.

Kỷ Hành cũng không muốn tên nhóc này lại đi cáo trạng với Thái hậu, nên dứt khoát xoay người đem Như Ý ôm lên, hai cha con uy phong lẫm lẫm đuổi theo Điền Thất về cung Càn Thanh.

Vừa đến cung Càn Thanh, Điền Thất lập tức quỳ xuống, thuận theo thỉnh tội, “Hoàng thượng, nô tài biết sai.”

Trên một đường từ cung Từ Ninh về cung Càn Thanh này, Kỷ Hành kỳ thật suy nghĩ rất nhiều. Trọng yếu nhất là, hắn lại bị dụ dỗ.

Hai người cách không gần, Điền Thất chỉ là đang hái anh đào, vẫn chưa có bất kỳ cử động ngả ngớn gì, vậy mà Kỷ Hành lại phát hiện chính hắn vẫn là bị nàng dụ hoặc. Bất kỳ một chút hành động gì của tiểu biến thái này cũng luôn có thể khiến cho hắn miên man bất định, không kềm chế được. Từ trước còn có thể giải thích là vì Điền Thất thích hắn cho nên cố ý dụ dỗ hắn, nhưng mà hôm nay, Kỷ Hành không thể không thừa nhận, cho dù Điền Thất chỉ đứng ở đó không nhúc nhích không nói chuyện đi nữa, hắn vẫn là bị dụ dỗ như thường.

Giống như là ma chú, không cách nào thoát khỏi, cũng không cách nào khống chế.

Lại nhìn gương mặt “dầu muối không vào” của người trước mắt, Kỷ Hành chỉ thấy một sự mỏi mệt từ trước đến nay chưa từng có. Hắn không muốn lại tiếp tục tiến hành loại giãy dụa và phản kháng vô ý nghĩa này nữa, hắn nhận thua.

Hắn thừa nhận, hắn không có lúc nào là không nhớ nhung hắn ta.

Hắn thừa nhận, dục niệm của hắn đối với hắn ta vẫn chưa hề ổn định, mà trái lại càng lúc càng thêm sâu sắc.

Hắn thừa nhận, hắn hoàn toàn có thể giết hắn ta hoặc là đem hắn ta tặng cho người khác, nhưng mà hắn không bỏ được.

Hắn thừa nhận….

Hắn thừa nhận, hắn cũng không đủ dũng khí đi đối mặt với một chính mình như thế.

Cho dù không muốn lại có thể làm thế nào đây. Sai chính là sai, không được đến chính là không được đến. Thay vì lại giãy dụa dây dưa thêm nữa, không bằng sớm chút cắt đứt sạch sẽ.

Kỷ Hành chợt thấy được cả người đều mây tan trăng sáng. Trước đây hắn quá mức do do dự dự, bỏ không được buông tay, kết quả là không thể giải thoát.

Thế là Kỷ Hành rốt cuộc nói với Điền Thất, “Từ hôm nay trở đi ngươi ra khỏi cung Càn Thanh, hai mươi bốn nha môn tùy ngươi chọn, chỉ cần không lại xuất hiện ở trước mặt trẫm, hiểu không?”

Ơ, này giống như là tin tức tốt? Điền Thất dùng ngón trỏ nhẹ nhàng cọ cọ cằm, con mắt xoay xoay hỏi dò, “Hoàng thượng, chọn nơi nào cũng có thể sao?”

Kỷ Hành nhẹ gật đầu.

Điền Thất liền khuyên nhủ, “Hoàng thượng, đã ngài không muốn nhìn thấy nô tài đến thế, không bằng đuổi ta ra khỏi cung đi, cũng tốt rảnh mắt?”

Kỷ Hành híp híp mắt, “Ngươi muốn ra khỏi Hoàng cung?”

“Không phải.” Điền Thất không dám thừa nhận. “Nô tài bỏ không được Hoàng thượng ngài, lại làm sao bỏ được ra khỏi Hoàng cung. Chẳng qua là nô tài đã làm ngài thấy phiền, nên cũng không dám ở lâu trong cung, sợ Hoàng thượng chán ghét, không bằng đi được xa xa…”

Kỷ Hành cắt đứt hắn, “Ngươi muốn ra cung, đi dụ dỗ làm hư hỏng huynh đệ của trẫm, phải hay không?”

“Không phải…” Sao còn xách cái chuyện này vậy trời, Điền Thất vô cùng ủy khuất.

Lúc này, Như Ý nghe được không rõ ra sao, nhưng luôn có cảm giác không phải là chuyện tốt, nên liền hỏi, “Điền Thất, ngươi đi đâu nha? Còn trở về sao?”

Kỷ Hành chỉ Như Ý rồi nói với Điền Thất, “Ngươi muốn rời cung, trước tiên hỏi Như Ý có đồng ý hay không?”

Điền Thất không dám hỏi Như Ý. Nói thật, nghĩ đến việc ra khỏi Hoàng cung, Điền Thất không bỏ được nhất chính là tiểu Như Ý. Đứa trẻ này khiến người thích như thế, vừa xinh đẹp lại biết điều, một chút cái giá cũng không có, đã vậy còn có thể để cho nàng thỏa thích trang điểm, một đứa bé tốt như vậy thật là không thể tìm ra đứa thứ hai. Điền Thất thấy được Như Ý trừng một đôi mắt to mang theo hiếu kỳ kèm chút ưu thương nhìn nàng, ngực nàng lập tức có chút phát buồn, không biết nên nói như thế nào với Như Ý.

Lại nhìn sắc mặt của Hoàng thượng, Điền Thất biết chính mình tạm thời là không thể đi ra, đành phải nói với Như Ý, “Điện hạ, nô tài chỉ là đổi cái chỗ ở, nhưng vẫn còn ở bên trong cung, chúng ta còn có thể cùng nhau chơi nha.”

Như Ý giơ lên bàn tay béo múp míp vỗ vỗ lồng ngực, học bộ dáng của người lớn nói, “Dọa chết ta.”

Kỷ Hành đem Như Ý ôm vào trong lòng, sai Thịnh An Hoài dẫn Điền Thất đi khỏi. Hắn nâng hai cái nách của Như Ý giơ lên giơ xuống lắc lư trước mặt mình, ngăn trở bóng lưng rời đi của người nọ.

Như Ý bị chợt cao chợt thấp quăng lên quăng xuống, chơi thật sự là tận hứng, không ngừng cười khanh khách. Tiếng trẻ con khoan khoái nhất thời quanh quẩn ở trong căn phòng rộng lớn này. Kỷ Hành cũng liền tùy theo đó mà cất tiếng cười to, nhưng trong đáy mắt lại xẹt qua một tia vắng vẻ.