Bế Quan Ngàn Năm Dao Trì Bạn Gái Mời Ta Rời Núi

Chương 6




Nhất Diệp Chướng Mục: Trên che thiên cơ, dưới che chúng sinh, một lá che mắt không thấy Thái Sơn. 

Giang Lan nhìn đồ vật trước mắt, trong lúc nhất thời có minh ngộ, đây là đồ vật có thể che đậy thiên cơ, che mắt người khác.

Với hắn mà nói xác thực là rất hữu dụng.

Có lúc không tiện xuất thủ, không tiện dùng pháp bảo.

Chỉ cần có Nhất Diệp Chướng Mục, như vậy những người khác căn bản thấy không rõ hắn.

Giao thủ cũng có thể chiếm tiên cơ.

Đây là thần thông, căn bản không phải học tập có thể học được.

Không có bất cứ quan hệ nào với thiên phú.

Thần thông rất ít xuất hiện, dù là loại bình thường nhất, toàn bộ Đại Hoang cũng không có mấy người.

Thời điểm Giang Lan còn đang chăm chú nhìn Nhất Diệp Chướng Mục, trung niên trước mặt lại nói:

- Các đệ tử bắt đầu tiếp nhận pháp bảo, có thể cầm bao nhiêu, toàn bộ nhìn tâm tính.

Câu nói này căn bản là nói với Giang Lan, bởi vì đệ cửu phong chỉ có một mình hắn, muốn cầm toàn bộ cơ bản là không thể nào.

Cho nên muốn cầm nhiều, tâm tính phải đầy đủ, nếu không pháp bảo sẽ hại người.

Cái này là lo lắng lực lượng và tâm tính của Giang Lan quá yếu.

Nhà giàu mới nổi và nhà giàu có nội tình, là không giống nhau.

Giang Lan nhìn những địa phương khác, phát hiện những người khác rất ít cầm được hai kiện pháp bảo, không phải tâm tính không được, mà bọn họ chỉ có bấy nhiêu.

Bọn họ chia bảo bối rất nhanh, cho nên mỗi người đều nhìn về phía Giang Lan.

Bọn họ đều muốn biết đệ tử của đệ cửu phong có thể cầm bao nhiêu.

- Các ngươi đoán hắn có thể cầm bao nhiêu?

- Trước kia ta gặp qua một đệ tử của đệ cửu phong, chỉ cầm được một kiện, kiện thứ hai còn chưa đụng tới.

- Đúng đúng, nghe nói tâm ma bộc phát, sợ đến tè ra quần, gia hỏa này có khả năng cũng sẽ như thế.

- Mặc kệ thế nào cũng cầm không được mấy món, ta nhớ trước kia có sư huynh ở đệ nhất phong, dưới tình huống hết toàn lực lấy được năm kiện. Những người khác ba kiện đã rất hiếm thấy.

- Đừng suy nghĩ, còn ba kiện, thời điểm lấy kiện thứ hai đã bị tâm ma khống chế, đệ cửu phong là địa phương nào, tất cả mọi người đều hiểu.

- Nếu là ta, khẳng định chỉ cầm một kiện, quyết không đi đụng kiện thứ hai.

Giang Lan nhìn pháp bảo trước mặt, phát hiện hết thảy chỉ có năm kiện, đã xem như rất nhiều.

Dù sao hắn chỉ có một người.

Tất cả pháp bảo đều dựa theo nhân số mà chia.

Một sơn phong ít nhất là năm kiện.

Giang Lan không biết, nhưng đối mặt với năm món pháp bảo, hắn muốn thử xem có thể cầm bao nhiêu.

Theo những người kia nói, có thể lấy được bao nhiêu hoàn toàn là nhìn tâm tính.

Hắn cũng muốn nhìn tâm tính của mình như thế nào.

Giang Lan tiến lên một bước, lúc này một món pháp bảo tự động rơi vào trên tay hắn, là một kiện linh kiếm mà đệ tử Luyện Khí kỳ dùng, đối với Giang Lan mà nói đã không có ích lợi gì.

Bất quá không có đạo lý không lấy.

- Kiện thứ nhất là vô điều kiện lấy được, cái sau muốn cầm cần tâm tính nhất định, nhớ lượng sức mà đi.

Nam tử trung niên hảo tâm nhắc nhở.

Giang Lan cúi đầu cám ơn.

Hắn vẫn muốn thử một chút.

Lúc này những người khác cũng nhìn chăm chú, phần lớn người đều ôm tâm thái xem trò vui.

Lúc này Mạc Chính Đông ở đệ cửu phong cũng đang nhìn về phía Côn Lôn đại điện.

- Đã đến thời điểm chia pháp bảo, không biết đồ nhi của ta có thể cầm mấy món. Hẳn sẽ cầm được ba kiện, hơn nữa thì hơi khó khăn.

Mạc Chính Đông mong đợi lẩm bẩm.

Giang Lan là đệ tử xuất sắc nhất mà hắn thu trong những năm qua.

Tuy thiên phú bình thường, nhưng tâm tính rất mạnh.

- Nếu thiên phú lại tốt một chút...

Nghĩ tới đây, Mạc Chính Đông lắc đầu:

- Quá tham, quá tham. Đủ rồi, đủ rồi.

...

Côn Lôn đại điện, Giang Lan nhìn kiện pháp bảo thứ hai, sau đó bước về trước một bước.

Mỗi một bước mang ý nghĩa một món pháp bảo.

Vị chấp sự kia cau mày, hắn nhìn qua rất nhiều đệ tử của đệ cửu phong, có thể cầm được kiện thứ hai ít càng thêm ít.

Trong lòng bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đều có chút tâm ma.

Cái này để bọn hắn rất khó lấy thêm bảo vật.

Đệ tử của đệ cửu phong kia vẫn còn có chút lòng tham.

Thời điểm hắn nghĩ như vậy, đột nhiên một vệt ánh sáng nở rộ ở trên người Giang Lan, sau đó kiện pháp bảo thứ hai yên ổn rơi vào trong tay hắn.

Là một đôi giày.

- A? Cầm được kiện thứ hai rồi?

Chấp sự hơi kinh ngạc.

Không chỉ hắn, những đệ tử khác cũng ngoài ý muốn.

- Lại nhẹ nhàng lấy được kiện thứ hai như vậy? 

- Người này có phải ngốc hay không? Ở đệ cửu phong lại không có tâm ma.

- Vận khí tốt thôi, nhìn bộ dáng của hắn giống như còn muốn cầm kiện thứ ba.

- Không biết thấy tốt thì lấy, kiện thứ hai dễ dàng, độ khó ở kiện thứ ba sẽ tăng gấp mười lần, đệ tử bình thường căn bản không có khả năng cầm được.

- Đúng vậy, đây chính là một cửa ải, đệ tử kia thiên phú rất bình thường, căn bản không có khả năng cầm được.

Giang Lan nhìn ba bảo vật trôi nổi ở trên không trung, hắn hơi nhíu mày.

Vừa rồi hắn cầm bảo vật thứ hai, một chút xíu cảm giác cũng không có.

Căn bản không thể xác nhận tâm tính của mình như thế nào.

Đây là cơ hội khó được, hắn muốn thử xem mình đối mặt cái gì mới có thể mất đi tỉnh táo.

Lúc này Giang Lan nhắm mắt lại, tinh thần của hắn bắt đầu liên tiếp với ba món pháp bảo còn lại.

Bọn chúng đối với hắn mà nói có lẽ không có bao nhiêu tác dụng, nhưng ba cái cùng lên, như vậy hiệu quả sẽ viễn siêu xa luân chiến.

Như vậy mới có thể biết trong tâm tính của hắn có khuyết điểm gì.

Mà lúc này tất cả mọi người cũng nhìn Giang Lan, thấy Giang Lan giơ chân, lại chậm chạp không rơi xuống.

Bọn họ cảm thấy Giang Lan không được nữa rồi.