Bên Lề Sự Cố Ngoài Ý Muốn

Chương 10: Chương 10





Đảo mắt một cái lại đến cuối tuần, Hàn An Ca ngay sau giờ học vào chiều thứ sáu đã nói với mẹ rằng cô nhóc sẽ không đến khu trò chơi trong trung tâm thương mại vào cuối tuần này, muốn đến bệnh viện với Cố Chỉ Lịch.
Nói ra cũng kỳ lạ, Hàn Bùi Vân biết An Ca ở trường mẫu giáo có rất nhiều bạn, nhưng chưa từng nghe cô nhóc nhắc đến tên một đứa trẻ nào, hơn nữa còn nhớ mãi không quên, cứ rảnh là đòi đến chơi với Lịch Lịch.
Nếu nhất định phải có một lý do, chỉ có thể nói là cơ duyên khó ngờ.
Nếu năm đó phòng khám không nhầm lẫn phôi thai, thì người nằm trên giường bệnh sẽ là đứa bé có tên Hàn An Ca.

Nếu như ngay từ đầu không có nhầm lẫn, có khi nào bản thân mỗi ngày chăm sóc Cố Chỉ Lịch, sẽ không đến mức mắc phải căn bệnh đáng sợ này?
Hàn Bùi Vân hai ngày nay nhắm mắt lại đều bị mắc kẹt trong vô tận suy nghĩ, nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, có đâu mà ra nhiều từ nếu?
Cô không có bất cứ là chỉ trích nào đối với Cố Cảnh Hàm, có thể gác lại mọi chuyện khác, mong muốn duy nhất của cô là Cố Chỉ Lịch có thể sớm bình phục.
Nhắc đến Cố Cảnh Hàm, từ cái hôm gặp mặt ở bệnh viện lần đó thì chưa gặp mặt người này lần nào nữa, Hàn Bùi Vân với Hàn An Ca có đến bệnh viện hai lân sau đó, nhưng dì Vương nói mấy ngày nay cô ấy không đến bệnh viện thăm con, chắc là bận đến mức không thể phân thân.
Được, Hàn Bùi Vân hiểu Cố Cảnh Hàm là một nhân vật lớn, thời gian có hạn, nhưng mà người này đã mấy ngày nay không có liên lạc với cô.
Trước đó đã thỏa thuận, khi nào có kết quả sẽ nói cho cô biết, bác sĩ nói 3 ngày là có kết quả, Hàn Bùi Vân đếm từng ngày, trông mong chờ đợi, hơn ba ngày, một tuần trôi qua, Cố Cảnh Hàm không có động tĩnh gì.
Không phải cô không gửi tin nhắn WeChat cho cô ấy để hỏi kết quả, hôm kia Hàn Bùi Vân đã hỏi, đợi hai ngày cũng không có ai trả lời.
Lời giải thích của dì Vương luôn là cô chủ nhà bà rất bận, có lẽ bận đến mức hai ngày liền không có thời gian xem điện thoại.
Hàn Bùi Vân đang dựa vào giường điều dưỡng trong phòng bệnh ôm laptop đánh máy, hai đứa trẻ cầm ipad dựa ở đầu giường, An ca mở bộ phim hoạt hình yêu thích "Peppa Pig" cho Cố Chỉ Lịch xem.
Hiện tại tình trạng của Cố Chỉ Lịch có vẻ tương đối ổn định, ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt so với mấy đứatrẻ bình thường một chút, các phương diện khác cũng không có gì khác biệt.
Dì Vương gọt vỏ mấy quả táo, cắt thành từng miếng đặt lên đ ĩa trái cây, cắm tăm đưa cho Hàn Bùi Vân và hai đứa nhỏ.
"Cô Hàn ăn đi."
Hàn Bùi Vân tắt máy tính sau khi nghe thấy âm thanh và nói cảm ơn với dì Vương.
Dì Vương chưa từng gặp Hàn Bùi Vân trước đây, bà đã ở nhà họ Cố Gu nhiều năm và có hiểu biết đại khái về những mối quan hệ với nhà họ Cố.


Tuy nhiên, sau khi tiếp xúc với Hàn Bùi Vân những ngày này, bà có cảm giác người này không giống như người thuộc về các mối quan hệ kia.
"Cô Hàn, cô và cô chủ nhà tôi quen biết nhau thế nào?" Dì Vương ở trong phòng bệnh lâu có chút buồn chán, vừa hay có Hàn Bùi Vân đến nên có thể tán gẫu.
Nhân viên điều dưỡng Cố Cảnh Hàm thuê chỉ làm việc được mấy ngày đã phải về quê vì có việc, gần đâu điều dưỡng ở bệnh viện bị thiếu, tạm thời không tìm được người thay thế.
"Cô ấy không nói cho dì biết sao?" Hàn Bùi Vân gắp một miếng táo đưa vào miệng.
"Không có."
Chuyện này quá phức tạp không thể nói ra, hơn nữa còn liên quan đến thân thế của hai đứa nhỏ, nghĩ đi nghĩ lại, Hàn Bùi Vân quyết định không nói đến.
"Dì hỏi cô ấy đi." Hàn Bùi Vân cười có chút bất đắc dĩ.
"Hơn nữa, cô chủ không có nói cho người khác biết bệnh tình của Lịch Lịch, chắc đến ba mẹ cô chủ cũng không biết rõ, nhập viện lâu thế rồi mà cũng chỉ có cô với An Ca đến thăm cô bé." Dì Vương nhìn Cố Chỉ Lịch khẽ thở dài một tiếng, miệng nói, "Đứa bé này rất ngoan, rất tốt...."
Hai đứa trẻ chăm chú nhìn con lợn hồng trên màn hình iPad, thỉnh thoảng lại cười lớn, không hề để ý đến lời nói nhỏ nhẹ của dì Vương, chỉ có tim của Hàn Bùi Vân theo tiếng thở dài đó mà chùng xuống.
Cô lấy điện thoại ra xem WeChat của Cố Cảnh Hàm, nếu người này không thấy tin nhắn của cô, vậy trực tiếp gọi điện thoại thì sao?
Cố Cảnh Hàm có số điện thoại di động của cô, nhưng cô lại không có, chỉ có thể thử cách này.
Kỳ thực Cố Cảnh Hàm cũng không có liên lạc với cô, ngoài việc bận rộn, Hàn Bùi Vân còn có một suy nghĩ khác, nhưng cô không dám nghĩ tới, cứ thế chờ đợi cho đến khi không thể đợi được nữa.
Đang chờ đối phương chấp nhận lời mời...
Hàn Bùi Vân cắn móng tay cái, trong lòng có chút bất an.
Chờ hồi lâu, trên màn hình hiển thị đối phương không có trả lời, Hàn Bùi Vân không chịu bỏ cuộc, lại ấn xuống.
"Xin chào." Lần này chỉ mới trôi qua ba giây, trong điện thoại đã truyền đến giọng nói của Cố Cảnh Hàm.
"Mẹ?" Điện thoại mở loa ngoài, Cố Chỉ Lịch nghe được giọng nói quen thuộc, kinh ngạc ngẩng mặt lên.
Hàn Bùi Vân chưa kịp nói gì thì Cố Chỉ Lịch đã leo xuống giường, giơ cao hai tay.

"Dì Hàn, con có thể nói chuyện với mẹ được không ạ?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé tràn đầy mong đợi, khiến người ta không đành lòng từ chối.
Hàn Bùi Vân chào hỏi rồi đưa điện thoại cho cô bé.
Cố Chỉ Lịch vừa nhận được điện thoại, cô bé nóng lòng mở miệng: "Mẹ! Mẹ đang làm gì thế ạ?"
"Mẹ đang ở công ty tăng ca." Cố Cảnh Hàm ở đầu bên kia, giọng nói có chút uể oải, mang theo chút nghẹn.
"Nhưng mà mẹ ơi, mấy ngày rồi mẹ không có đến thăm con." Giọng của Cố Chỉ Lịch nhỏ nhẹ, mang theo chút năn nỉ, "Mẹ đừng tăng ca...!đến đây với Lịch Lịch được không?"
Bên cạnh Cố Cảnh Hàm có một khoảng lặng trong vài giây, cô ấy dường như đang nghĩ: "Chờ mẹ làm xong việc nhé?"
Cố Chỉ Lịch cúi đầu, đôi mắt mơ hồ, tưởng chừng một giây sau nước mắt sẽ rơi xuống, nhưng cô bé khụt khịt, mỉm cười gật đầu: "Được ạ, mẹ nhất định phải mau đến thăm con nha."
Hàn Bùi Vân vỗ vỗ lưng Cố Chỉ Lịch, cầm lấy điện thoại: "Lịch Lịch, mẹ con cũng muốn đến thăm con, nhưng mẹ con rất bận không có thời gian đến, con phải hiểu cho mẹ con nha."
Cố Chỉ Lịch mím môi và gật đầu lần nữa.
"Đừng buồn.

Nhìn xem, không phải dì luôn dẫn An Ca đến chơi với con sao?" Hàn Bùi Vân nghiêng người về phía trước, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của Cố Chỉ Lịch, vỗ về cô bé.
Hàn An Ca nhảy xuống giường, ôm Cố Chỉ Lịch từ phía sau: "Lịch Lịch, có mình ở đây rồi."
Cố Chỉ Lịch chớp chớp mắt, sương mờ trong mắt tan đi, cô bé quay người nắm lấy tay An Ca: "An Ca, chúng ta tiếp tục xem phim hoạt hình đi."
"Được rồi!"
Hai đứa nhỏ trở lại giường, cuộc điện thoại vẫn còn đó, Hàn Bùi Vân tắt loa, đi ra hành lang, nói chuyện tiếp với Cố Cảnh Hàm.
"Cô bận cái gì hả? Cô Cố, Cố tổng, sếp Cố? Mới vừa nói bản thân sẽ trở thành người mẹ tốt rồi lập tức bận rộn công việc, mấy ngày không đến bệnh viện là sao hả? Kẻ có tiền như các cô, sao nói mà không giữ lời thế hả?"
Hàn Bùi Vân nghe được hai mẹ con nói chuyện như thế, lập tức muốn phát cáu với người này, cuối tuần còn hăng hái tăng ca, đến khi con gái hỏi nào đến thì nói một câu sẽ đến ngay thì chắc chết à? Cho con gái chút hy vọng sẽ chết sao?

"Tối qua tôi mới về Tân Thành." Cố Cảnh Hàm nói rất chậm rãi, tuy nói chuyện với Cố Chỉ Lịch có chút hụt hơi nhưng giọng điệu lại rất bình thường, đến khi nói chuyện với Hàn Bùi Vân thì phải cố hết sức mới nói từng chữ một.
Hàn Bùi Vân sửng sốt một chút: "Cô không sao đó chứ?"
"Không sao, hơi nhức đầu, bệnh cũ thôi." Cố Cảnh Hàm nói xong liền thở ra hai hơi yếu ớt.
"Thật sự không sao đó chứ?" Hàn Bùi Vân cảm thấy có gì đó không ổn.
"Không sao."
"Vậy tôi hỏi ngươi một chuyện..." Hàn Bùi Vân đi đi lại lại trong hành lang, giữa câu hít một hơi thật sâu, tựa như làm như vậy sẽ khiến cô tự tin hơn.
Lúc nghe Hàn Bùi Vân có chuyện muốn hỏi, Cố Chỉ Lịch đã biết là chuyện gì.
Hàn Bùi Vân cố gắng nói chuyện một cách thoải mái và vui vẻ: "Không phải cô nói sẽ cho tôi biết kết quả xét nghiệm sao? Đã một tuần rồi vẫn chưa có kết quả à?"
Trong điện thoại đột nhiên không có âm thanh.
1,2,3.
Hàn Bùi Vân trong đầu âm thầm đếm đến số mười, cô lại nghe thấy Cố Cảnh Hàm th ở dốc, rất ngắn lại gấp gáp, tựa như cô ấy không thở được, trong nháy mắt sắp chết chìm.
"Tôi có thể trực tiếp gặp mặt nói cho cô biết được không?" Cố Cảnh Hàm cuối cùng cũng lên tiếng.
"Được rồi, gửi cho tôi địa chỉ, tôi sẽ tìm cô." Hàn Bùi Vân nhanh nhẹn nói rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Kết quả thế nào mà nhất quyết phải gặp mặt mới nói được? Hàn Bùi Vân không cho phép mình suy nghĩ nhiều, bất kể tốt xấu đều muốn nghe Cố Cảnh Hàm tự mình nói với cô.
Trở lại phòng bệnh, cô nói với An Ca lát nữa sẽ đón cô bé, sau đó nhận được định vị của Cố Cảnh Hàm, là toà nhà văn phòng của tập đoàn Cố Thị ở phía bắc thành phố, Hàn Bùi Vân mở bàn đồ, đi thẳng đến đo.
Cuối tuần chỉ có một số ít người trong công ty tăng ca, từ bên ngoài nhìn vào thông qua khung cửa kính lớn thì bên trong đều trống trải, Hàn Bùi Vân đi vào trong sảnh, đang định đọc bản chỉ dẫn, thì bị cô gái đứng trong sảnh đã cản cô lại.
"Cô tìm Cố tổng sao?" Cô gái mỉm cười với Hàn Bùi Vân.
"Phải." Hàn Bùi Vân thật thà gật đầu.
"Cô là cô Hàn phải không? Tôi là Chu Cần, là trợ lý của Cố tổng, cô ấy bảo tôi xuống đón cô." Chu Cần làm động tác mời, ra hiệu cho Hàn Bùi Vân đi theo cô vào thang máy.

nhấn nút lên tầng trên cùng.
"Cám ơn." Hàn Bùi Vân đi vào thang máy.

Chu Cần dẫn cô đến trước cửa văn phòng tổng giám đốc, gõ cửa, đợi người bên trong nói mời vào, sau đó ấn tay nắm cửa mở cửa.
"Cố tổng, cô Hàn đến rồi." Cô mỉm cười với Hàn Bùi Vân rồi rời đi.
Cánh cửa đóng lại, Hàn Bùi Vân đứng ở giữa văn phòng to lớn này, từ xa nhìn người ngồi sau bàn làm việc.
Người kia quay lưng ghế về phía cô, lưng ghế rộng rãi che khuất hoàn toàn bóng dáng của cô ấy, Hàn Bùi Vân lại gần thì thấy cô ấy vẫn không để ý tới mình.
"Cố Cảnh Hàm." Cô ngập ngừng gọi cô ấy.
Chiếc ghế di chuyển nhưng lưng nó vẫn hướng về phía cô.
"Quay lại đây." Hàn Bùi Vân lại nói.
Góc ghế từ từ quay về phía cô, cùng lúc đó, khuôn mặt không còn chút máu của Cố Cảnh Hàm lọt vào mắt cô.
Cô ấy không đeo kính hay trang điểm, trong tiết trời cuối thu, cô ấy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, hai chiếc cút áo luôn cài chặt từ lúc quen biết cô đến giờ đã được cởi ra, cổ áo cũng mở rộng, trông giống như không để ý đến hình tượng của bản thân.
Khi Hàn Bùi Vân nhìn vào mắt cô ấy, cô tưởng đầu rằng Cố Cảnh Hàm vừa mới gặp nạn trở về.
"Cô có chắc là ổn không?" Dù nhìn thế nào đi nữa, vẫn có vẻ như có gì đó không ổn.
Cố Cảnh Hàm lắc đầu, cô mò mẫm trên bàn một lúc, tìm cặp kính mình vứt trong góc, đeo vào, lập tức lấy tài liệu đã in từ trong ngăn kéo ra.
Cũng giống như lần cô đến gặp Hàn Bùi Vân để nói với cô ấy, hai người bị nhâm phôi thai, Cố Cảnh Hàm thích dùng văn bản đen trắng để cho đối phương biết sự thật thay vì phải tự mình thuật lại.
Cô bảo Hàn Bùi Vân tới đây vì sợ sau khi biết được người này sẽ không chịu nổi, Hàn Bùi Vân hay khóc, lúc bản thân biết được kết quả cô đã sốc đến nhường nào, cô sợ cô gái này sẽ bị sốc, suy cho cùng vẫn không yên tâm.
"Gì thế?" Hàn Bùi Vân nhếch lên khóe miệng.
"Kết quả mà cô muốn." Cố Cảnh Hàm đưa tài liệu cho cô.
Hàn Bùi Vân nhìn trang giấy, do dự cầm lấy.
"Là tiếng Trung, cô đọc là hiểu." Cố Cảnh Hàm cười khổ nói thêm.
"Chẳng phải cô nói là xong rồi sao?" Hàn Bùi Vân vươn tay cầm lấy tờ giấy, đầu ngón tay run rẩy, nhưng cô vẫn mở ra.
Quả nhiên, bên trong là kết quả mà cô đoán.
Hoá ra, ông trời có mắt như mù..