Bệnh Độc Thân

Chương 14




Cách làm cà tím phức tạp hơn các món ăn thông thường, nếu lúc đầu không dùng dầu đề chiên mềm cá tím, thì sau khi xào sẽ rất khó ăn.

Hướng Mặc thích ăn cà tím, nhưng lại không biết nấu, thứ nhất là dùng quá nhiều dầu, thứ hai là khi chiên nhiệt độ quá cao.

Nhưng Đỗ Trì làm cà tím thịt bằm lại không tồn tại mấy vấn đề này.

Sau khi tiễn hai học viên đi, Hướng Mặc lên phòng bếp ở tầng hai, lúc này Đỗ Trì đang mặc tạp dề, xử lý nguyên liệu nấu ăn bỏ vào nồi.

Trong phòng bếp có tổng cộng hai cái tạp dề, cái màu trắng là của Hướng Mặc trên tạp dề có bức tranh phong cảnh do anh vẽ, cái còn lại là của Đỗ Trì, sọc đỏ xanh đan xen chả có gì đặc sắc.

Hai ngày nay, mỗi khi Đỗ Trì nấu ăn đều dùng tạp dề của Hướng Mặc, chắc hẳn cũng biết mặc cái nào cho cảnh đẹp ý vui rồi ha.

Hoàn toàn quên đi sự không vui khi đang nấu ăn mà bị người khác nhìn, Hướng Mặc đi đến bên người Đỗ Trì, nhìn cà tím trên bàn hỏi: “Không chiên qua dầu hả?”

Cà tím thái miếng rồi rắc một ít muối, muối thẩm thấu vào cà tím, ướp ra không ít nước. Cà tím vốn căng cứng nay đã mềm oặt, nhìn qua như vừa được chiên dầu.

“Còn phải vắt nước ra nữa.” động tác Đỗ Trì không ngừng, thành thạo cắt hành lá.

Hướng Mặc rảnh rỗi không có việc gì làm, khoanh hai tay trước ngực, nghiêng người dựa vào mép bàn nhìn Đỗ Trì nấu ăn. Không lâu sau, Tam Mao đi vào phòng bếp, nằm sấp trên nền nhà, dùng chân trước lay cánh tay Đỗ Trì.

Đỗ Trì nhìn Tam Mao bên trái, lại nhìn Hướng Mặc bên phải, vừa buồn cười vừa bất lực: “Thầy Hướng.”

Hướng Mặc lúc này mới nhớ tới việc phân công của hai người, hơi xấu hổ nói: “Xin lỗi.”

Một người một chó đều đang chờ Đỗ Trì cho ăn, khó trách hắn bày ra cái mặt kia.

Không canh giữ trong phòng bếp nữa. Hướng Mặc lên ban công tầng ba, đổ thức ăn vào bát Tam Mao.

Đây vốn không phải là chuyện của Hướng Mặc, nhưng hai ngày trước cũng như thế này, lúc Đỗ Trì nấu ăn, Tam Mao trông mòn con mắt ngồi ở một bên, Hướng Mặc lại rảnh rỗi, liền chủ động gánh vác công việc cho Tam Mao ăn.

Tiếp xúc một thời gian, Hướng Mặc đã quen với sự tồn tại của con chó lớn mang tên Tam Mao này. Ngoại trừ lúc nghịch ngợm với Tam Muội, thì đa số đều rất ngoan, biết bắt tay, biết lăn lộn, biết xoay vòng, còn có thể nhận sữa từ anh giao hàng rồi mang lên phòng bếp ở tầng hai.

“Bắt tay.” Hướng Mặc ngồi xổm trước mặt Tam Mao, mở bàn tay mình ra.

Mặc dù thức ăn thơm phức đã nằm sẵn trong bát, nhưng Tam Mao lại không vội, ngoan ngoãn giơ chân trước ra đặt trong lòng bàn tay Hướng Mặc.

“Đổi tay.” Hướng Mặc còn nói thêm.

Tam Mao lại đổi chân khác.

“Ngoan.” Hướng Mặc xoa đầu Tam Mao, lúc này Tam Mao như nhận được mệnh lệnh, bắt đầu hưởng thụ buổi tối của mình.

Đỗ Trì ở bên kia còn đang bận rộn trong phòng bếp, Hướng Mặc không có việc gì để làm, nói qua loa với Đỗ Trì, mang Tam Mao ra ngoài đi dạo. Dù sao dắt cho đi dạo là chuyện phải làm mỗi ngày, Hướng Mặc cũng không ngại cùng Tam Mao ra ngoài tản bộ.

Trên đường gặp phải hàng xóm cũng đang dắt chó đi dạo, đối phương chào hỏi Hướng Mặc, hỏi Tam Mao bao nhiêu tuổi, Hướng Mặc không biết trả lời thế nào, đành phải nói: “Đây là chó của bạn em.”

Giúp hàng xóm dắt chó đi dạo thì hơi kỳ, chỉ có thể nói là bạn bè.

Trên đường về nhà, Hướng Mặc luôn tự hỏi một vấn đề, anh và Đỗ Trì có thể tính là bạn bè à?

Chắc không phải đâu. Hai người còn chưa quen thân tới mức độ đó.

Vừa về nhà không bao lâu, anh chủ Triệu cách vách đột nhiên đến phòng vẽ.

Thì ra mẹ già của anh chủ Triệu qua đời, vợ chồng họ phải về quê lo hậu sự. Mà con gái của hai người là Triệu Tiểu Kiều sắp thi đại học, không tiện xin nghỉ, anh chủ Triệu liền nhờ Hướng Mặc chiếu cố Triệu Tiểu Kiều, quản sớm hay muộn cũng được, không cho cô bé chạy loạn là được.

Thấy không phải việc gì khó, Hướng Mặc đồng ý.

Triệu Tiểu Kiều là một cô bé rất nghe lời, thành tích thi đứng đầu lớp, hàng xóm láng giềng đều biết cô là con nhà người ta trong truyền thuyết. Cô bé lớn lên dịu dàng ít nói, buộc tóc đuôi ngựa, nếu Hướng Mặc có em gái, anh hi vọng nó giống như Triệu Tiểu Kiều.

Anh chủ Triệu và vợ vội vàng đóng cửa tiệm mì gọt, thu dọn hành lý rời khỏi nơi này, mà trên bàn cơm của Hướng Mặc và Đỗ Trì lại có thêm một thành viên mới.

“Tay nghề được không?” Không khí trên bàn cơm hơi im lặng, Đỗ Trì chủ động bắt chuyện.

Quan hệ giữa Hướng Mặc và Triệu Tiểu Kiều cũng coi như không tồi, nếu chỉ có hai người ở đây, Triệu Tiểu Kiều hẳn sẽ xôi nổi hơn nhiều, nhưng dù sao cô và Đỗ Trì cũng không quen biết, cho nên lúc ăn cơm vẫn luôn cúi đầu.

“Cũng được.” Hướng Mặc tiếp lời, hỏi Triệu Tiểu Kiều, “Em thấy thế nào?”

Cô bé dè dặt cuối cùng cũng đã ngẩng đầu lên, nói: “Ăn ngon ạ.”

“Tay nghề của anh Đỗ em đấy.”

Có lẽ không cần Hướng Mặc làm dịu bầu không khí, thì tên khủng bố xã giao Đỗ Trì này cũng có thể làm quen với Triệu Tiểu Kiều. Nhưng dù sao cũng ở trong nhà mình, Hướng Mặc không muốn một ăn bữa cơm nặng nề, nên mới chủ động làm người trung gian.

Kết quả đã chứng minh, Đỗ Trì quả nhiên không cần Hướng Mặc trợ giúp.

Không bao lâu sau, hắn đã trò chuyện với Triệu Tiểu Kiều về cuộc sống trung học, nói về sở thích, lần này Hướng Mặc lại trở thành người không thể chen vào.

Kết thúc một bữa cơm, Triệu Tiểu Kiều chủ động dọn dẹp phòng bếp, giảm bớt chuyện cho Hướng Mặc.

Nhớ tới việc anh chủ Triệu nhờ, trước khi rời khỏi phòng bếp, Hướng mặc hỏi Triệu Tiều Kiều: “Lát nữa em làm bài tập ở chỗ này à?”

“Vâng ạ.” Triệu Tiểu Kiều nói, “Chắc ba em call video để kiểm tra á.”

Anh chủ Triệu nhờ Hướng mặc nhìn Triệu Tiểu Kiều làm bài tập, không cần giờ giờ phút phút nhìn chằm chằm cô, nhưng vẫn cố gắng nhìn càng nhiều càng tốt, để cô không chơi di động.

Hướng Mặc không hiểu. Triệu Tiểu Kiều ưu tú thế, vì sao anh chủ Triệu còn phải quản nghiêm như vậy?

Chưa từng làm cha làm mẹ, đương nhiên cũng không thể hiểu được sự lo lắng của phụ huynh. Hướng Mặc tạm thời đồng ý, vốn muốn tự mình trông coi Triệu Tiểu Kiều, không nghĩ tới cô bé này nghe lời như thế, dọn dẹp xong phòng bếp liền ngồi ở bàn ăn làm bài tập.

Vào tháng 5, thời tiết cũng dần dần nóng hơn, những con muôi vo ve lại bắt đầu hoạt động.

Hướng Mặc thấy Triệu Tiểu Kiều ở một mình trong phòng bếp cũng hơi đáng thương, liền lấy quạt trong phòng anh mang qua.

Mới đầu còn ổn, Hướng Mặc tự an ủi tâm tĩnh sẽ không nóng nữa, nhưng anh phát hiện lời này chả có tác dụng gì hết, bởi vì căn phòng này không có quạt sẽ không thể thông gió, oi bức không chịu nổi.

Muốn bật điều hoà, nhưng giờ còn chưa phải lúc, cũng không nóng đến mức đó. Do dự một lát, Hướng Mặc mang dép lào, lên ban công tầng ba hóng gió.

Bầu trời bảy tám giờ đã bắt đầu có dấu hiệu tối sầm, mặc dù không khí vẫn dư lại chút nóng của hoàng hôn, nhưng gió đêm dịu dàng thổi lên người, cũng thoải mái hơn khi ở trong phòng.

Hướng mặc vừa lên ban công, đã thấy Đỗ Trì ngồi trên ghế thư giãn, trong tay còn cầm một lon bia. Tam Mao lười biếng nằm sấp bên chân hắn, một người một chó dưới ánh hoàng hôn khá hài hoà.

“Tới hóng gió à?” Đỗ Trì nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn Hướng Mặc.

“Ừa.” Hướng Mặc đi tới cái ghế thư giãn khác bên cạnh Đỗ Trì, ngồi xuống, “Hơi nực.”

“Đúng thật.” Đỗ Trì lắc lắc lon bia trong tay, “Muốn uống bia không?”

Hướng Mặc bình thường không uống bia. Đô của anh không cao lắm, uống nửa lon bia đã đỏ mặt. Nhưng vào buổi tối oi bức này, nếu có một lon đồ uống lạnh trong tay, cảm giác chắc sẽ rất tốt.

“Trong tủ lạnh hả?” Hướng Mặc hỏi.

Trong tay Hướng Mặc chỉ có một lon bia, đã bị hắn uống hơn nửa. Da mặt Hướng Mặc cũng không dày đến mức muốn Đỗ Trì xuống phòng bếp lấy bia cho anh.

“Trong phòng tôi.”

Đỗ Trì nói xong liền trở về phòng một chuyến, chờ hắn trở lại, trên tay cầm theo hai lon bia lạnh.

“Trong phòng cậu có tủ lạnh mini à?” Hướng Mặc nhận lấy lon bia từ tay Đỗ Trì, mở lon, ngửa đầu uống một ngụm.

Cảm giác mát lạnh tràn vào phổi, đánh tan sự oi bức còn sót lại trong không khí.

“Không được sao?” Đỗ Trì cũng khui lon bia mới, vương tới trước mặt Hướng Mặc.

Hướng Mặc ăn ý giơ lon bia lên đụng với Đỗ Trì, hai người không hẹn mà cùng ngửa đầu uống.

Ánh hoàng hôn vụt tắt, sắc trời hoàn hoàn tối sầm.

Bia bắt đầu phát huy tác dụng, Hướng Mặc chỉ cảm thấy đầu óc nhẹ đi rất nhiều, giống như đang lơ lửng trên mây, nhẹ nhàng gãi đúng chỗ ngứa.

Buông lon bia xuống, Hướng Mặc quay đầu nhìn về Đỗ Trì bên cạnh, mở miệng nói: “Lớp phác hoạ cuối tuần, tôi có thể dạy học viên vẽ cấu tạo cơ bắp không?”

“Hử?” Đề tải hiển nhiên quá đột ngột, Đỗ Trì đón nhận ánh mắt Hướng mặc, mới phản ứng kịp, “Dùng tôi dạy?”

“Đúng vậy.” Hướng Mặc gật đầu, “Cậu cởi áo ra, tôi làm mẫu cho học viên.”

Nếu là bình thường thì yêu cầu hơi vô lý, nhưng có lẽ do bầu không khí hợp tình hợp lý, Hướng Mặc cũng không cảm thấy có cái gì không ổn nên mới nói ra.

“Làm mẫu thế nào?” Đỗ Trì hỏi.

“Tôi sẽ dùng bút marker vẽ đường cong cơ bắp trên người anh.” Vẫn hơi lo lắng Đỗ Trì không đồng ý, Hướng Mặc lại bổ sung, “Bút marker có thể rửa sạch.”

“Ý của anh là muốn vẽ trên người tôi?”

Cũng không tính là vẽ, chỉ là đánh dấu ranh giới của từng khối cơ bắp, sau đó giải thích cho học viên đây là khối cơ nào, vẽ như nào mới thấy tự nhiên. Đây là phương pháp dạy rất phổ biến trong phác hoạ, nhưng nghe giọng điệu của Đỗ Trì, hình như không hài lòng cho lắm.

“Có được không?” Hướng Mặc một lần nữa đưa lon bia lên miệng, nghĩ Đỗ Trì không đồng ý thì thôi vậy.

“Lỡ tôi phản ứng thì làm sao đây?” Đỗ Trì đột nhiên hỏi.

“Khụ khụ!”

Hướng Mặc bị sặc, anh dùng mu bàn tay lau miệng, trừng mắt hỏi Đỗ Trì: “Cậu không kiềm chế được à?”

Đỗ Trì cười cười, giơ lon bia lên uống sạch, lời nói bị lon bia chặn lại trong miệng, trở nên mơ hồ: “Gần đây nghẹn quá.”

Vừa dứt lời, Tam Mao bên chân đột nhiên đứng lên, chạy đến bên ban công. Nó nằm sấp trên hàng rào ban công nhìn xuống, miệng phát ra tiếng gầm nhẹ cảnh giác.

“Tam Mao.” Đỗ Trì kêu một tiếng.

Chỉ cần có người lạ xuất hiện xung quanh nhà, Tam Mao sẽ trở nên rất cảnh giác. Hướng Mặc đoán chắc có người đi qua, cũng không để ở trong lòng, nhưng ngồi một lúc cũng muốn hoạt động, anh liền đi đến bên người Tam Mao, khuỷu tay tuỳ ý đặt lên hàng rào, theo Tam Mao nhìn xuống.

Vừa nhìn thấy, liền hoảng hốt.

Chỉ thấy Triệu Tiểu Kiều đáng lẽ phải làm bài tập ở dưới tầng, mà bây giờ đang ở ngoài nhà, bên cạnh còn có một bạn nam mặc đồng phục.

Hai người đang đứng trên con hẻm nhỏ sau nhà cổ, bình thường rất ít người lui tới.

Cũng không biết có phải hành động nhìn chằm chằm dưới nhà của Hướng Mặc có chút kì quái không, mà Đỗ Trì cũng đi theo đến ban công. Mà hắn vừa tới, hai người dưới nhà liền ôm nhau, bắt đầu hôn môi.

Hướng Mặc nhướng mày, có chút ngoài ý muốn.

“À.” Vẻ mặt Đỗ Trì cũng rất kinh ngạc, “Không ngờ.”

Yêu sớm là không nên. Nhưng sự hồn nhiên, trong sáng ấy rất đáng quý, nhất là khi lăn lộn ngoài xã hội, tình cảm lẫn lộn với quá nhiều vật chất, thì tình yêu tuổi học trò như thanh xuân đã mất, chỉ có thể khiến người ta tiếc nuối.

“Thầy Hướng.” Đỗ Trì đột nhiên mở miệng vào lúc này.

Hắn thu tầm mắt lại, hỏi Hướng Mặc: “Nụ hôn đầu của anh là khi nào?”

Hướng Mặc theo bản năng muốn nhớ lại, nhưng ánh mắt lại di chuyển đến môi Đỗ Trì, không hiểu sao dừng lại ở đó.

Viền môi của Đỗ Trì rất rõ ràng, là hình như M tiêu chuẩn, nhân trung hơi nổi bật, làm cho khuôn mặt trông lập thể hơn. Môi dưới dày hơn môi trên một chút, không biết khi cắn lên cảm giác sẽ thế nào.

“Hướng Mặc?” Đỗ Trì khẽ mở đôi môi, nhích lại gần Hướng Mặc, “Anh thích hôn môi không?”

Mới uống có một lon bia, hẳn là không say mới đúng.

Hướng Mặc nhìn môi Đỗ Trì, đại não không ngừng phát ra tín hiệu nguy hiểm ——

Nếu anh đoán không sai, hình như Đỗ Trì, muốn hôn anh.

——————–