Bệnh Độc Thân

Chương 38




Lúc bố mẹ Hướng Mặc ly hôn, anh mới học tiểu học, có rất nhiều chuyện không hiểu được. Sau đó mẹ anh lại quen thêm mấy người đàn ông, nhưng tình cảm vẫn không lâu dài.

Khi đó Hướng Mặc cảm thấy kết hôn không có nghĩa gì, tình yêu sẽ chôn vùi trong phần mộ hôn nhân, mà mấy năm nay suy nghĩ của anh lại thay đổi, anh cho rằng bản thân tình yêu là một ngôi mộ, tấm giấy chứng nhận kết hôn cũng chỉ là bia mộ mà thôi.

Dẫn Tam Mao đi dạo trở về, thừa dịp hoàng hôn chưa lặn hết, Hướng Mặc chải lông cho Tam Mao ở trong sân.

Chú cho lớn rụng lông khá nhiều, dùng lượt chải mấy cái đã đầy lông. Nếu Tam Mao lắc mình thêm hai cái, lông chó bay lơ lửng trong không khí có thể so với hoa đuôi sóc bay.

“Nhìn mày nóng quá, cạo sạch nhé?” Mẹ kế phụ trách khi chủ nhân đi vắng. Tâm tư Hướng Mặc phiền muộn, liền chĩa mũi nhọn vào Tam Mao vô tội.

Tam Mao “Gâu” một tiếng, hai mắt chó hồn nhiên lại trong suốt, không hề cảm nhận được sự ‘ác độc’ của mẹ kế.

Lông chó rụng xuống bị vò thành quả bóng, trở thành món đồ chơi cho Tam Muội. Dù bụng đã to, mèo vẫn là mèo, không có sự đề kháng nào với bóng lông.

Nhìn một chó một mèo vô tư vô lo, Hướng Mặc thở dài, nói với Tam Mao: “Sau này không có cơ hội chải lông cho mày rồi.”

Những thứ không thể tiếp nhận được, trước sau vẫn không thể tiếp nhận được. Cũng giống như tất cả mọi người đều công nhận cao nguyên đẹp, nhưng với những người sợ độ cao, nơi đó không phải là thiên đường, mà là địa ngục.

Với Hướng Mặc, lời thề kết hôn chính là cánh cửa dẫn đến địa ngục, trong vực sâu như có một con rồng vương móng vuốt to lớn, muốn kéo anh vào bóng tối vô biên.

Dọn dẹp sạch sẽ lông cho trong sân, Hướng Mặc bế Tam Muội lên, dẫn Tam Mao đi vào nhà.

Lúc này, tiếng khoá mật mã bỗng vang lên, Đỗ Trì đẩy cổng ra, từ bên ngoài đi vào.

Hắn mặt một chiếc T trắng đơn giản kết hợp với quần jean chín tấc, vẫn lười biếng tuỳ hứng như vậy, dù nhìn thế nào đi chăng nữa cũng không chán.

“Vợ ơi, em đã về.” Đỗ Trì đeo một túi vải, đi về phía Hướng Mặc, “Nhớ em không?”

Hướng Mặc đứng không nhúc nhích, vẻ mặt không một gợn sóng.

Có lẽ phát hiện bầu không khí không ổn, Đỗ Trì đi đến cách Hướng Mặc một bước, chậm rãi dừng bước.

Không để ý lực tay, Tam Muội nhảy ra khỏi ngực Hướng Mặc, lẻn vào nhà. Tam Mao từ trước đến nay đều theo đuôi Tam Muội, lập tức giậm chân đi theo.

“Đỗ Trì.” Hướng Mặc đứng trên bậc thềm ở cửa, nhìn thẳng Đỗ Trì đang lẳng lặng nhìn mình, “Chúng ta chia tay đi.”

Diễn tập vô số lời thoại, vốn tưởng rằng sau khi nói sẽ rất thoải mái, nhưng thực tế, Hướng Mặc chỉ cảm thấy ngực như bị tảng đá lớn đè lên, khó chịu đến mức không thở nổi.

Không sao, anh tự an ủi mình, thà giờ đau khổ trong thời gian ngắn còn hơn đau khổ lâu dài ở tương lai.

Ánh mắt Đỗ Trì rõ ràng lạnh đi, niềm vui khi về nhà nhìn thấy Hướng Mặc biến mất, biến thành sự xa cách Hướng Mặc chưa từng gặp qua.

Sự im lặng bao phủ toàn bộ sân, ngăn cách tiếng cười của người qua đường.

Một lúc lâu sau, Đỗ Trì mấp máy môi: “Được.”

Nói xong, hắn trực tiếp đi vào nhà, không muốn nói chuyện gì, trái lại khiến Hướng Mặc hơi ngây người.

Chỉ vậy thôi?

Sao không nói thêm?

Chẳng lẽ hắn không có vấn đề gì để hỏi à?

Hướng Mặc vội vàng bước vào cửa, gọi Đỗ Trì đang lên tầng: “Em không tò mò vì sao à?”

Đỗ Trì không quay đầu lại: “Không.”

“Đỗ Trì.” Hướng Mặc không hiểu sao có chút sốt ruột, vốn không định nhắc tới việc này, lại thốt lên, “Sao em lại lấy tên đó đặt tên cho phòng làm việc?”

Bước chân lên tầng rốt cuộc dừng lại, Đỗ Trì xoay người, rũ mắt nhìn Hướng Mặc bên cạnh tay vịn, giọng đều đều nói: “Chỉ vì chuyện này?”

Hướng Mặc mất tự nhiên dời tầm mắt.

Anh rất ghét như vậy, rõ ràng đã hạ quyết tâm chia tay, nhưng mình lại không làm chuyện đó tự nhiên được.

“Bố em đang giục em đăng kí phòng làm việc, em liền tuỳ tiện nghĩ đến một cái tên.” Giọng điệu Đỗ Trì không một gợn sóng, nghe cũng không có ý muốn giải thích, chỉ đang trình bày sự thật, “Em đây chưa thật sự nghiêm túc, nên lấy một cái tên sẵn có.”

Thật vậy à…

Với sự hiểu biết của Hướng Mặc về Đỗ Trì, tính tình của hắn có khi lại làm vậy thật.

Nói cách khác, là Hướng Mặc suy nghĩ nhiều, đó không phải ‘lời thề kết hôn’, mà chỉ là chú chó lớn đang làm biếng thôi.

Nghĩ đến dây, Hướng Mặc không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, như trở lại với khu vực yên tâm thoải mái.

Nhưng anh liền phát hiện trái tim mình không ổn, ngoài miệng nói muốn chia tay, thật ra đang chờ giải thích, anh xây dựng tâm lý cả ngày, hiện tại xem ra, không khác gì đang lừa mình dối người.

Sau này không nên thích ai nữa.

Những cảm xúc phức tạp khiến Hướng Mặc mệt mỏi, ngay cả anh cũng ghét mình như vậy.

Anh mím môi, khó xử nói: “Vậy chúng ta…”

Hãy tiếp tục thêm một tháng đi.

Hướng Mặc muốn nói như vậy, nhưng người vừa nói chia tay là anh, nên hơi khó nói thành lời. Anh biết Đỗ Trì có thể hiểu được ý anh, nghĩ Đỗ Trì hẳn sẽ cho anh một bậc thang, nhưng không nghĩ, Đỗ Trì lại nói: “Chia thì chia đi, em cũng mệt rồi.”

Con ngươi Hướng Mặc phóng to: “Em muốn chia tay?”

“Là anh muốn chia, Hướng Mặc.” Đỗ Trì không biểu tình nói, “Em không muốn chơi trò trốn mèo với anh. Anh nghĩ em là chó thật à? Dù anh có đẩy em ra, em vẫn sẽ dùng chóp mũi ướt dầm chạm vào anh sao?”

Hướng Mặc bối rối, mặc dù trong mắt Đỗ Trì không hề có cảm xúc, nhưng anh có thể cảm nhận được Đỗ Trì đang tức giận.

“Đỗ Trì…”

“Không cần thêm một tháng nữa.” Đỗ Trì ngắt lời Hướng Mặc, “Một là không thời hạn, hai là chia tay, anh tự chọn đi.”

Không thời hạn?

Hướng Mặc hơi ngẩn ra, ý thức thì ra Đỗ Trì đang lưu lại đường sống, không phải kiên quyết muốn chia tay.

Cho nên, là giận anh sao?

Hướng Mặc cũng không muốn bị mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn, nhưng sự bất an của anh với tình cảm đến từ chuyện anh trải qua, là quan niệm cố định mà anh đã hình thành từ rất lâu, không có ý định thay đổi.

“Em có nghĩ tới,” Hướng Mặc rũ tầm mắt, gian nan mở miệng, “Nếu sau này em không thích anh thì làm sao?”

Trong nhận thức của Hướng Mặc, chuyện này nhất định sẽ xảy ra. Anh cố ý hỏi vấn đề này, ai ngờ Đỗ Trì lại thuận miệng trả lời: “Nếu bây giờ anh chạy trốn, thì giờ em sẽ không thích anh nữa.”

Mèo con không thích ứng với hoàn cảnh mới, Đỗ Trì không trấn an, mà còn tiện tay ném đi.

Rốt cuộc tốt hay xấu đây.

Hướng Mặc cắn môi dưới, nếu không thì chia tay đi.

Đang lúc Hướng Mặc đưa ra quyết định, di động anh bỗng vang lên.

“Dì Chu,” Anh phân tâm bắt điện thoại, lập tức trừng hai mắt, “Dì bị ngã?”

Khi dì Chu đi từ tầng hai xuống nhà, bàn chân bị trượt, bước lên cầu thang không vững, mông mạnh mẽ ngồi trên bậc thang, đứng dậy không nổi.

Bà đã gọi 120, nhưng vẫn gọi điện cho Hướng Mặc, dù sao sống một mình, con cái đều ở nước ngoài, khi có việc gì cũng chỉ có hàng xóm mới chăm sóc được.

Hướng Mặc với Đỗ Trì đều đi theo đến bệnh viện, đưa dì Chu đến bệnh viện gần nhà cấp cứu. Đỗ Trì đi thanh toán viện phí, làm các thủ tục, còn Hướng Mặc thì canh chừng bên giường, hỗ trợ liên lạc với người nhà dì Chu.

Cũng may bên kia giờ vẫn còn là ban ngày, liên lạc cho bọn họ không khó.

Theo phán đoán sơ bộ của bác sĩ, dì Chu có thể bị gãy đốt sống đuôi, vốn cũng không nghiêm trọng, nhưng có gây ra các vấn đề khác không, thì còn phải xem kết quả kiểm tra.

Con cái lo lắng sốt ruột, dì Chu lại bình tĩnh như thường, im lặng nằm trên giường bệnh, đối với chuyện xảy ra ngoài ý muốn rất rõ ràng.

Tuy nhiên, trước khi ngã xuống, bà đã thay một bộ sườn xám, mái tóc trắng buông xõa, khác hẳn với vẻ đoan trang thường ngày, trông có phần tang thương.

“Tiểu Hướng.” Cũng không biết có phải nằm nhàm chán không, dì Chu đột nhiên hỏi, “Con với Tiểu Đỗ cãi nhau à?”

Trên đường đi, Hướng Mặc và Đỗ Trì đều không nói chuyện, dì Chu có thể nhìn ra hai người bất thường cũng không khó hiểu.

Hướng Mặc không thích nói chuyện tình cảm, nhưng xếp hàng chờ kiểm tra, anh cũng nhàm chán, vừa lúc anh có chút cảm xúc muốn trút bỏ, không nghĩ nhiều, nói: “Chia tay.”

“Thế à?” Dì Chu không có phản ứng gì, tựa hồ xem nhẹ chuyện này, “Hai người ở cùng một chỗ có mâu thuẫn là chuyện rất bình thường, hai bên cũng nên nhường nhịn một chút, như vậy mới có thể lâu dài.”

Hướng Mặc lắc đầu, rũ mắt nói: “Sẽ không lâu dài. Làm gì có tình yêu lâu dài?”

Lúc nói lời này, Hướng Mặc không suy xét tình huống của dì Chu.

Chờ sau khi nói ra, anh mới nhớ đến tình cảm của dì Chu và chồng bà rất tốt, nếu không bà sẽ không mặc kệ phản đối của con cái, sau khi chồng qua đời, trở về ngôi nhà cổ hai người từng chung sống.

“Tình yêu không cần lâu dài, làm bạn lâu dài là tốt rồi.” Dì Chu nói, “Khi còn trẻ không tìm được người yêu, già đi sẽ rất cô độc.”

Hướng Mặc cũng nghĩ tới vấn đề này, chỗ tốt của độc thân là tự do, nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng, đó chính là về già không nơi nương tựa.

Những người chọn xây dựng một gia đình, sau khi sống qua hai mươi hoặc ba mươi năm củi gạo dầu muối, về già có người chăm sóc, không phải lo lắng các vấn đề sau khi chết;

Những người độc thân có thể tận hưởng hai mươi hoặc ba mươi năm của cuộc sống tốt đẹp, nhưng lại phải lo lắng về hậu sự của mình.

Cả hai đều có tốt có xấu, không có sự hoàn hảo nào tuyệt đối, chỉ có sự lựa chọn khác nhau của mỗi người.

Dì Chu đang nói chỗ tốt của vế trước, những thứ này Hướng Mặc đều biết, nhưng dì Chu chỉ nhìn thấy vế trước, điều này ít nhiều khiến anh không phục.

“Dì Chu,” Hướng Mặc uyển chuyển nói, “Bây giờ dì có cô độc không?”

Bạn đời đã đi rồi, người bị bỏ lại càng cô độc hơn. Chỉ cần con người không thể sống mãi mãi, tất cả những cảm xúc rồi sẽ kết thúc.

Sợ dì Chu cảm thấy bị xúc phạm, Hướng Mặc lại nói: “Con chỉ cảm thấy, chỉ một người, sẽ không cần trải qua đau khổ khi chia lìa.”

Dì Chu thản nhiên cười cười, nói: “Con đừng nghĩ như vậy, con à.”

“Con người cuối cùng cũng sẽ chết, vậy tại sao phải sống?”

Một câu nói đơn giản, lại khiến Hướng Mặc cảm giác có thứ gì đó xuyên thấu đầu anh, khiến đầu anh như bị va chạm mạnh.

Đúng vậy, nếu đã định trước phải chết, sao lại có nhiều người khổ sở mưu sinh?

Dựa theo logic của Hướng Mặc, tình yêu chắc chắn sẽ biến mất, ban đầu không nên để mặc cho nó sinh trưởng, nhưng nếu đổi tình yêu thành sinh mệnh, chẳng lẽ con người nhất định phải chết, nên phải đi tự sát sao?

Đương nhiên không có đạo lí này.

Con người sống để cảm nhận, cảm nhận hạnh phúc và đau khổ, nếm trải mọi hương vị của cuộc sống, rồi cuối cùng để kết thúc.

Tình yêu cũng như vậy.

Tại sao con người sống, giống như tại sao con người cần tình yêu, bởi vì cuộc sống và tình yêu là những điều tốt đẹp, ngay cả khi nó đi kèm với đau đớn, cũng đủ để khiến cho con người có can đảm để thử.

Con cái của dì Chu gọi bạn tốt của mình đến chăm sóc, dù sao hàng xóm cũng là người ngoài, có thể không làm phiền thì tốt nhất không nên làm phiền.

Lúc ra khỏi bệnh viện, mặt trăng đã treo cao trên bầu trời, Đỗ Trì đi ở đằng trước, Hướng Mặc đi ở phía sau, im lặng vẫn cứ bao phủ hai người.

Cho tới khi đến hoa viên nhỏ yên tĩnh của bệnh viên, Hướng Mặc dừng bước, nhịn không được kêu lên: “Đỗ Trì.”

Đỗ Trì nghiêng đầu nhìn anh, không quay vai, hiển nhiên không muốn nói chuyện với anh.

Lại im lặng.

Hành lang dài bằng gỗ của hoa viên được bao phủ bởi những dây thường xuân, ánh trăng chiếu vào hành lang dài, rắc bóng loang lổ trên người hai người.

Đỗ Trì đợi lâu không nghe được gì, lại quay đầu tiếp tục bước đi.

Hướng Mặc vội vàng tiến lên một bước, lớn tiếng nói: “Chúng ta bên nhau đi.”

Bước chân bất ngờ dừng lại, Đỗ Trì đưa lưng về phía Hướng Mặc, đại khái có ba giây, mà trong ba giây này, Hướng Mặc siết chặt lòng bàn tay, chưa bao giờ thấp thỏm như thế.

Thời gian ba giây thoáng qua, không chờ Hướng Mặc miên man suy nghĩ, Đỗ Trì xoay người lại, khẽ nhướng mày: “Bao lâu?”

Đó chắc chắn không phải một tháng.

Hướng Mặc nói: “Cho đến khi em không thích anh nữa.”

Khi nói lời này, Hướng Mặc vẫn rất thấp thỏm, bởi vì anh cảm thấy, một ngày nào đó, tình cảm của hai người sẽ đi đến kết thúc.

Đến lúc đó không phải anh bị thương, thì là Đỗ Trì bị thương, hoặc có thể cả hai đều bị thương, cũng không phải kết quả tốt gì.

Nhưng những lời nói của dì Chu khiến suy nghĩ của anh thay đổi, có lẽ không cần phải suy nghĩ kết quả, chuyên tâm hưởng thụ quá trình là tốt rồi.

Nếu kết quả không tệ như anh nghĩ thì sao?

Khuôn mặt Đỗ Trì đen cả đêm rốt cuộc cũng có dấu hiệu hòa hoãn, hắn thu cằm lại, lặng lẽ nhếch khóe miệng, tiếp theo nhìn về Hướng Mặc: “Thế chẳng phải thật lâu sao?”