Bệnh Yêu

Chương 94: Phiên ngoại 1: Triệu Noãn Chanh – Phần 2




Đầu xuân, Hạ Tuấn Minh đến công trình “Lắng Nghe” của Giang Nhẫn thực tập, cả người đã sạm đen thấy rõ.

Lư Nguyệt và Tiêu Đường cuối cùng cũng vẫn bởi vì gia cảnh chênh lệch quá lớn mà chia tay.

Triệu Noãn Chanh thấy được lúc đó Hạ Tuấn Minh ra sao, anh ta ôm Lư Nguyệt đang khóc lóc khổ sở, nhỏ giọng an ủi cô ta. Hạ Tuấn Minh ngước mắt lên nhìn thấy Triệu Noãn Chanh, đột nhiên có chút xấu hổ.

Triệu Noãn Chanh mấp máy môi, không nói gì, rời khỏi đó.

Lư Nguyệt đang chuẩn bị xuất ngoại.

Triệu Noãn Chanh luôn cảm thấy cuộc sống giống như một cuốn sách, giống như chuyện có thể đi ra nước ngoài, đó mới thật sự là ánh trăng sáng*. Cuộc sống của Lư Nguyệt giống như một vầng trăng sáng mà biết bao người mơ ước. Triệu Noãn Chanh không biết phải sống như thế nào, cô đột nhiên cảm thấy, nếu như Mạnh Thính vẫn còn ở đây thì tốt quá.

(*) Bạch Nguyệt Quang [白月光]: ánh trăng sáng, một thứ mình si mê, muốn lấy nhưng chẳng thể nào có được. Hay có thể nói đây là một ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. Xuất phát từ tiểu thuyết《Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng》của Trương Ái Linh.

Lúc Mạnh Thính còn ở đây, thế giới vĩnh viễn sẽ luôn có niềm vui và sự thuần khiết.

Đêm hôm đó là tiệc chúc mừng Lư Nguyệt xuất ngoại, Hạ Tuấn Minh đã bỏ tiền túi chiêu đãi một bữa cơm đầy sang trọng.

Người đến nhiều vô số, khoảng chừng đến một trăm người.

Lúc đầu Triệu Noãn Chanh không muốn đi, nhưng cô bị Trương Lam cưỡng ép lôi kéo đi.

Hạ Tuấn Minh phất tay cười: “Ở nước ngoài cố gắng sống thật tốt nhé, phải thật vui vẻ đó.”

Lư Nguyệt cười đầy dịu dàng: “Chị biết rồi.”

Cô ta đi rồi, một mình Hạ Tuấn Minh ngồi ở đại sảnh khóc lóc như một tên một mét tám đần độn.

Triệu Noãn Chanh không có tư cách quản, lúc cô chuẩn bị ra ngoài thì bị Hạ Tuấn Minh kéo cổ tay: “Có muốn yêu đương không?”

Cô biết mình không nên đồng ý, thế nhưng không thể ngăn được khi nhớ đến một đêm kia, cô gật đầu nói được.

Mùa hè đầu tiên sau khi cùng Hạ Tuấn Minh yêu đương, sáu giờ Triệu Noãn Chanh đã đi ra ngoài, chạy bộ quanh thao trường. Buổi sáng cô chỉ ăn nửa ổ bánh mì, cắn răng ăn một hai bữa, trưa ăn chay, bữa tối thì gặm táo, cô kiên trì việc này rất lâu, rất lâu.

Sau này Hạ Tuấn Minh nhìn còn không chịu được: “Được rồi, cứ như vậy là được, dễ thương lắm rồi mà.” Khi đó cô mới dừng lại.

Lần đầu tiên hôn nhau, là cô hôn Hạ Tuấn Minh.

Thiếu niên không quan tâm, cuối cùng đẩy cô ra rồi nói xin lỗi với cô.

Cô không nhụt chí, mùa đông dệt khăn quàng cổ cho anh. Chiếc khăn quàng cổ màu đen có đường kim khâu rất đẹp, cô phải dệt hỏng mấy lần mới có thể ra được chiếc khăn như vậy.

Trương Lam cũng nhịn không được nói: “Bạn trai cậu thật hạnh phúc.”

Hạ Tuấn Minh chơi bóng rổ bị thương, Triệu Noãn Chanh trốn học ra ngoài, anh ta bị treo chân ở bệnh viện, dáng vẻ như vị đại gia đang đọc sách.

Sau khi thi xong, cô chạy đến bệnh viện chăm sóc và gọt táo cho anh ta, còn đắp kín lại chăn mền cho anh ta. Sau đó nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt của anh ta.

Giáng Sinh năm đó, lần đầu tiên Hạ Tuấn Minh chủ động nắm chặt tay của cô, hôn khẽ lên môi cô.

Trong lòng Triệu Noãn Chanh hạnh phúc trào dâng, cô nghĩ, không có trái tim ấm nóng nào bị che khuất dưới bầu trời này, trái tim của Hạ Tuấn Minh cuối cùng cũng đã được cô sưởi ấm.

Nhưng vào năm cuối chuẩn bị tốt nghiệp đại học, ánh trăng sáng kia của Hạ Tuấn Minh đã trở về.

Lư Nguyệt đứng ở cửa trường học, đeo kính râm, nở nụ cười.

Hạ Tuấn Minh liền buông lỏng bàn tay đang nắm chặt tay Triệu Noãn Chanh ra.

“Anh là bạn trai của em mà, không được đi. Cô ta sẽ tổn thương anh đó.” Triệu Noãn Chanh nói.

Hạ Tuấn Minh không dám nhìn cô: “Chia tay đi, là anh không tốt. Thẻ thì cho em, mấy năm nay cũng không mua được gì cho em, em cứ nhận lấy đi.”

Triệu Noãn Chanh cười ra nước mắt, nện tấm thẻ lên khuôn mặt anh ta.

Đại học năm thứ tư, cô lại bắt đầu trở về chuỗi ngày giảm cân. Đến ngày tốt nghiệp, bạn cùng phòng kinh ngạc nói: “Noãn Chanh, tớ mới phát hiện ra cậu gầy quá đi, nhưng cực kỳ xinh đẹp à nha, so với đàn chị Lư Nguyệt bây giờ không hề thua kém.” Nói xong cô ấy sợ sẽ chạm đến vết thương lòng của Triệu Noãn Chanh nên vội vàng ngậm miệng lại.

Triệu Noãn Chanh nhìn mình trong gương, ngũ quan xinh xắn rất có linh khí, loáng thoáng hiện ra hình mẫu của một mỹ nhân.

Cô cười lên: “Tớ cũng cảm thấy, mình của bây giờ là xinh đẹp nhất.”

Cô dọn dẹp xong đồ đạc, bước ra khỏi khuôn viên trường đại học nơi cô đã học trong bốn năm. Triệu Noãn Chanh ngẩng đầu, học theo dáng vẻ của Mạnh Thính, không thèm để tâm tới tất cả những gì ở bên ngoài, nhẹ nhàng mỉm cười.

Tháng Bảy tốt nghiệp, cô gặp Tiêu Đường.

Tiêu Đường mặc âu phục, dáng vẻ như ngày đầu tiên đi làm.

Cô đưa dù của mình cho anh ta.

Tiêu Đường quay đầu lại.

Ánh mắt mang theo vầng sáng nhàn nhạt, anh ta cười lên: “Nhìn cô thật là quen mắt.”

Cô đáp: “Nếu không cần dù thì trả lại cho tôi.”

Tiêu Đường nói: “Để lại số điện thoại đi, tôi sẽ đem dù trả lại cho cô.”

Triệu Noãn Chanh chưa từng nghĩ đến, cô từng vì Hạ Tuấn Minh mà bung dù, nhưng Hạ Tuấn Minh không hề thích cô. Mà bây giờ cô chỉ tiện tay giúp đỡ, thế nhưng Tiêu Đường lại thích cô. Chuyện này “cẩu huyết” đến mức làm cô cảm thấy buồn cười.

Lư Nguyệt sau khi về nước thì đi tìm Tiêu Đường.

Tiêu Đường chỉ nhíu mày: “Tôi vẫn không có tiền, cô vẫn nên ở cùng một chỗ với cái tên ngu xuẩn kia đi.”

Bây giờ anh ta đang theo đuổi Triệu Noãn Chanh.

Mặc dù anh ta vẫn không có tiền, nhưng có được một công việc rất tốt. Tương lai sớm muộn gì cũng sẽ có tiền đồ xán lạn.

***

Không biết Hạ Tuấn Minh đã làm cách nào đến công ty nơi Triệu Noãn Chanh đang làm việc.

Cô mang giày cao gót, ôm một chồng văn kiện, mái tóc được uốn thành từng lọn, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên thanh tú.

Anh ta chợt ngẩn người, cô bạn gái dễ thương nhưng tầm thường trong ký ức của anh ta bỗng trở nên thật xa lạ.

Triệu Noãn Chanh đau chân, khập khiễng đi ra ngoài.

Hạ Tuấn Minh nhíu mày, muốn đi qua dìu cô thì Tiêu Đường đã bước tới, chặn ngang ôm lấy cô.

Triệu Noãn Chanh giãy dụa, Tiêu Đường lên tiếng: “Đừng nhúc nhích, em không đau à?”

Cô hầm hừ nắm chặt lấy tóc của Tiêu Đường.

Chỉ trong một cái chớp mắt, trong đầu Hạ Tuấn Minh chợt trống rỗng.

Anh ta không còn nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, liền xông tới muốn cướp người.

Năm nhất đại học, cũng là đối đầu với cái tên kia. Lúc ấy là vì Lư Nguyệt, nhưng cho dù là trước đây thì anh ta cũng không có bộ dạng thống khổ phẫn nộ đến muốn chết đi như hiện tại!

Không phải Triệu Noãn Chanh rất thích rất thích anh ta sao?

Sao mà mới chưa được bao lâu đã nguyện ý ôm một người đàn ông khác rồi?

Trong lòng anh ta không thể diễn tả được sự phẫn nộ, hơn nữa còn có chút uất ức khi bị coi thường.

Triệu Noãn Chanh ở bên anh ta hai năm, cô gái vui tươi, hoạt bát luôn luôn dịu dàng với anh ta, cái gì cũng làm vì anh ta.

Nhưng khi cô rời khỏi anh ta rồi, vẫn lại một lần nữa vui vẻ hoạt bát như thế.

Hóa ra Triệu Noãn Chanh không có Hạ Tuấn Minh thì cuộc sống mới càng thêm tốt đẹp.

Chuyện này kết thúc bằng một cái bạt tai.

Triệu Noãn Chanh đánh vào mặt Hạ Tuấn Minh: “Hạ Tuấn Minh! Anh còn nhỏ lắm hả! Điên đủ chưa, anh muốn Lư Nguyệt thì chạy đến bên cô ta, nay hối hận rồi liền quay sang muốn tôi sao? Tất cả mọi người là đồ chơi của anh hết sao? Anh có thể đừng hèn hạ như vậy được không? Không phải Lư Nguyệt đang ở cùng với anh sao? Cút!”

Cho dù năm đó bị toàn bộ thành phố X cười nhạo, trái tim Hạ Tuấn Minh cũng không có đau đớn như thế này.

Chờ khi Hạ Tuấn Minh đi khỏi, Triệu Noãn Chanh mới bất lực ngồi xuống, tự ôm lấy chính mình.

***

Mùa đông năm nay là lạnh nhất, Lư Nguyệt nằng nặc đòi ăn lẩu thịt dê ở chỗ xa nhất.

Muốn Hạ Tuấn Minh lái xe đi mua.

Anh ta lái xe rất nhiều dặm, đột nhiên quay lại và lái xe trở về nhà mình. Bên trong tràn đầy hồi ức với Triệu Noãn Chanh, chiếc khăn quàng cổ cô tự tay đan đặt ở một góc xó xỉnh bị cháy một chút, anh ta cẩn thận vỗ vỗ, quấn lên trên cổ.

Lái xe lên cầu lớn, anh ta ngắm nhìn những ánh đèn neon như những vì sao trên bầu trời.

Cuối cùng cũng nhớ đến cô gái nhỏ đã nhìn anh ta với đôi mắt rực rỡ sáng lấp lánh vào năm đó.

Khi anh ta còn chưa chín chắn thành thục, bị tất cả mọi người chán ghét, cô vẫn thích anh ta.

Thế nhưng tự chính tay anh ta đã đánh mất cô rồi.

Lư Nguyệt không tài nào ăn được nồi canh súp kia.

Đã qua bốn năm, Hạ Tuấn Minh nhìn cô ta, trong mắt không có chút tình cảm nào: “Chia tay.”

Mùa xuân tháng 3 là sinh nhật của Giang Nhất Phỉ và Giang Nhất Hi*.

(*) hai bé cưng này sẽ được nói chi tiết hơn ở phần phiên ngoại Giang Nhẫn – Mạnh Thính nha mn.

Là một người chú, Hạ Tuấn Minh chạy tới thành phố B thăm hai đứa bé.

Giang Nhất Hi là người đầu tiên nhìn thấy anh ta, ngón tay trắng nõn nhỏ bé giơ lên, bi bô nói: “Ba ba, chú Hạ.”

Giang Nhẫn rũ mắt, ôm con gái mình lên: “Tránh xa hắn ra con nhé, ngu xuẩn cũng bị truyền nhiễm đó.”

Hạ Tuấn Minh: “…”

Giang Nhất Hi chưa đầy hai tuổi nhưng cực kỳ giống Mạnh Thính. Tiểu bảo bối trắng trẻo, dịu dàng và dễ thương.

Cô bé mềm mại bi bô nói: “Tìm anh hai.”

Giang Nhẫn lau nước miếng cho cô bé, cong môi cười một tiếng: “Chúng ta đi xem anh hai con đang làm gì nhé?”

Giang Nhất Phỉ một tuổi rưỡi đang chất đống gỗ.

Cậu bé mặc một bộ âu phục nhỏ, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của cậu bé rất dễ thương.

Tiếng cười của Giang Nhẫn vang lên: “Nhất Phỉ, chăm em gái nè.”

Giang Nhất Phỉ gật đầu như một người lớn, với cánh tay ngắn ngủi của mình ôm lấy em gái mềm mại đáng yêu vào vòng tay của mình, bảo vệ em gái.

Giang Nhẫn cười xì một tiếng: “Nhìn sao cũng thấy Nhất Hi vẫn đáng yêu hơn.”

Khuôn mặt bé nhỏ nghiêm túc của Giang Nhất Phỉ suýt chút nữa thì khóc lên, Giang Nhất Hi thì cười khanh khách.

Nhất Phỉ và Nhất Hi là anh em sinh đôi khác trứng. Nhất Phỉ là anh hai, sinh trước ba phút.

Giang Nhẫn luôn nói Nhất Phỉ không dễ thương tại vì giống anh. Nhất Hi thì xinh đẹp, giống Mạnh Thính.

Trong đại sảnh rất náo nhiệt, dù sao thì sinh nhật con gái bảo bối của Giang tổng, người tới không phú thì quý.

Hạ Tuấn Minh buồn bực ngán ngẩm, ngồi xổm xuống chơi xếp gỗ với hai đứa bé mũm mĩm hồng hồng như búp bê.

Lúc Mạnh Thính kéo tay Triệu Noãn Chanh ra ngoài thì nghe thấy Nhất Hi khóc lên – chú Hạ chân tay vụng về làm cho tòa thành gỗ của cô bé và anh hai bị sụp đổ. Nhất Phỉ khá là bình tĩnh, lại tiếp tục xếp lại lần nữa.

Hạ Tuấn Minh trợn mắt há hốc mồm chân tay luống cuống.

Mạnh Thính thấy buồn cười, Giang Nhẫn sờ sờ tóc cô, nhận mệnh lệnh ôm lấy con gái dỗ dành.

Hạ Tuấn Minh: “Xin lỗi nha Nhất Hi bảo bối, chú…” Anh ta ngẩng đầu liền nhìn thấy Triệu Noãn Chanh hai mươi hai tuổi.

Năm nay Triệu Noãn Chanh xinh đẹp trắng nõn.

Cô rũ mắt nhìn anh ta, trong mắt có một tia giễu cợt.

Hạ Tuấn Minh đột nhiên đỏ mặt, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.

Anh ta biết Triệu Noãn Chanh không còn chào đón mình nữa, xuyên suốt bữa tiệc vẫn không nhịn được lặng lẽ quan sát cô. Ngắm nhìn cô gái mấy năm trước đã từng vui vui vẻ vẻ đối xử tốt với anh ta. Bây giờ đây Triệu Noãn Chanh một chút cũng không thèm quay đầu lại.

Mạnh Thính hỏi cô: “Thật sự không cần anh ta nữa hả?”

Triệu Noãn Chanh cười thoải mái: “Những gì có thể làm tớ đều đã làm hết rồi, con người dù sao cũng phải trưởng thành, cũng phải có chút tự trọng, tiêu xài gần như đã đủ rồi thì cũng nên tỉnh lại thôi. Không yêu thì không yêu chứ sao.”

Triệu Noãn Chanh muốn rời đi, Giang Nhất Hi mặc một chiếc váy nhỏ xinh xắn bi bô nói: “Tạm biệt dì Triệu ạ.”

Giang Nhất Phỉ cũng nói: “Tạm biệt dì Triệu ạ.”

Triệu Noãn Chanh không nhịn được hôn lên khuôn mặt của hai tiểu bảo bối đáng yêu trước mặt.

“Tạm biệt Nhất Hi, Nhất Phỉ nhé.”

Mạnh Thính tiễn cô ra cửa, Triệu Noãn Chanh đột nhiên quay lại ôm lấy cô. Ánh đèn biệt thự thắp lên, Mạnh Thính vỗ vỗ lưng cô bạn thân, dịu dàng an ủi y hệt năm đó.

Triệu Noãn Chanh nức nở nói bên tai cô: “Mạnh Thính, tớ thật sự rất hâm mộ cậu đó.”

“Thì ra từ thanh xuân đi đến cả một đời, thật sự là khó đến vậy.”

Đúng vậy, thật sự rất khó.

Cho nên Giang Nhẫn có bao nhiêu vất vả, mới từng bước một đi tới bên cô.

Cô nhìn bóng lưng thẳng tắp của Triệu Noãn Chanh, dần dần trở nên khuất dạng, Hạ Tuấn Minh lại cuống quít đuổi theo phía sau.

Mạnh Thính quay đầu, Giang Nhẫn đang nhìn cô.

Trong ngàn vạn ánh đèn, người đàn ông đang nắm lấy đôi tay bé nhỏ của hai đứa bé, ánh mắt chỉ nhìn một mình cô.

Người đàn ông này, kể từ lúc cô mười bảy tuổi đã đi vào sinh mệnh của cô.

Bao phủ lên toàn bộ thanh xuân của cô.

“Bên ngoài gió lớn, về nhà thôi.”

“Vâng.”

Hết phiên ngoại 1

____________________________

Tác giả có lời muốn nói: Phiên ngoại về nhân vật phụ Triệu Noãn Chanh, vẫn luôn muốn viết về cô ấy, rồi giờ lại viết ra một cái phiên ngoại kết thúc mở như vậy.

Thời còn niên thiếu Hạ Tuấn Minh đã luôn thích Lư Nguyệt, Triệu Noãn Chanh quả thật đã cực kỳ thích anh ta.

Trên thực tế, cuối cùng thì đại đa số chúng ta đều sẽ bỏ cuộc.

Thanh xuân cứ như vậy mà chấm dứt.

Nhẫn ca cuối cùng có thể ở bên Thính Thính quả thật là rất khó rất khó khăn.

Phiên ngoại tiếp theo sẽ là câu chuyện về cuộc sống thường ngày của Nhẫn ca và Thính Thính. Lần này sẽ không viết về kiếp trước nữa, tránh cho mọi người lại lau nước mắt ha ha ha.