Beta Sau Sáu Năm Ở Quân Doanh

Chương 10: Chương 10





Editor: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)
Ngày hôm sau, khi Ôn Triệu thức dậy, trời đã sáng, ánh mặt trời mùa đông ấm áp chiếu vào qua cửa sổ, căn phòng ấm áp.

À, có lẽ trong này còn có pheromone của Tiết Chiếu Hi.
Ôn Triệu vùi vào trong chăn, bên kia giường đã không có ai.

Cậu vươn tay sờ nơi người kia đã ngủ, vẫn còn ấm, vậy là người kia mới đi không bao lâu.
Nằm trên giường một lúc, cậu đứng dậy, gấp chăn bông, vào phòng tắm rửa mặt.

Sau đó ra phòng khách thì nhìn thấy bộ quần áo của Tiết Chiếu Hi đặt trên sô pha.

Cậu bước tới sờ thử, cũng khô rồi.
Cậu lại ngồi ở trên sô pha, xoa thắt lưng đau nhức, nhất thời cảm thấy mình không có việc gì làm, không biết nên làm gì, không muốn mở cửa hàng, không muốn làm việc.
Tiết Chiếu Hi làm bữa sáng xong rồi lên lầu, nhìn thấy Ôn Triệu đang ngồi trên sô pha trong phòng khách, ánh mắt đờ đẫn, trong lòng hắn có chút hồi hộp.

Tự hỏi không biết Ôn Triệu có thể hối hận vì đã chấp nhận với hắn chuyện ký hiệu hôm qua không.
Hắn cẩn thận đi tới, ngồi bên cạnh Ôn Triệu, xoa eo cho cậu, ôn nhu nói: "Rất khó chịu hả? Tối hôm qua anh..."
Ôn Triệu ngã vào lòng hắn nói: "Tối hôm qua không có việc gì.

Anh...!anh làm tốt lắm." Em rất thích.

Cậu yên lặng bổ sung một câu nữa, rồi đỏ mặt ôm trong tay Tiết Chiếu Hi, nghĩ như vậy thật đáng xấu hổ!
Tiết Chiếu Hi nhìn phản ứng bây giờ của cậu, hình như là không tức giận.

Hắn ôm eo Ôn Triệu, đầu đặt lên đỉnh đầu cậu nói: "Không bao lâu nữa là đến Tết, trước Tết chúng ta nên đi kiểm tra sinh sản một lần đi, sau đó đến chỗ của anh ăn Tết, được không?"
"Được." Ôn Triệu ôm hắn nói.
Tiết Chiếu Hi nghe xong thì vuốt eo cậu nói: "Chúng ta xuống ăn cơm trước đi!" Hắn bế người lên, đứng dậy đi xuống lầu.
Ôn Triệu bị hắn làm cho bất ngờ, ôm lấy cổ hắn nói: "Thật ra em có thể tự đi mà."
Tiết Chiếu Hi hôn lên trán cậu, nói: "Nhưng anh muốn ôm em mà."
Sau khi hai người ăn sáng xong, Tiết Chiếu Hi rời đi làm việc riêng, đến tối mới trở về.
Mấy ngày tiếp theo cứ như vậy, Tiết Chiếu Hi mỗi buổi tối đều đến làm bữa tối cho Ôn Triệu.

Trước khi đi ngủ, hai người sẽ "vận động" một chút, sau đó ôm nhau ngủ.


Sáng hôm sau hắn làm cơm sáng xong thì rời đi.
Năm mới đang đến gần, thị trấn nhỏ này trở nên hân hoan, người dân trong thị trấn vô cùng hào hứng đón cái Tết đầu tiên sau ngày đình chiến.
Ôn Triệu và Tiết Chiếu Hi cùng nhau đến bệnh viện làm kiểm tra sinh sản như đã bàn bạc với nhau trước đó.
Ôn Triệu nghĩ, nếu đã cùng nhau ăn Tết với Tiết Chiếu Hi thì cậu nên đem vài bộ quần áo, nhưng Tiết Chiếu Hi lại ngăn cản cậu thu dọn quần áo của mình.
Cậu nhìn Tiết Chiếu Hi bối rối, dùng ánh mắt hỏi.
Tiết Chiếu Hi ôm cậu từ phía sau, bao trọn cái bụng đã lộ rõ của cậu nói: "Em có thể không mặc vừa mấy bộ quần áo này nữa đâu.

Anh đã chuẩn bị đồ mới cho em rồi.

Chúng ta cứ thế đi thôi, bé cưng!" Ôn Triệu gật đầu.
Sau đó cả hai lên đường đến bệnh viện.
Sau khi đến bệnh viện, bác sĩ tiếp nhận bọn họ cũng chính là bác sĩ lúc trước.

Bác sĩ thấy hai người đi cùng nhau, còn nắm tay nhau thì lập tức hiểu được quan hệ hiện tại của hai người.
Ông cười nói với hai người: "Xem ra hai người sống chung không tồi nhỉ, hai người đến đây khám thai à?"
Tiết Chiếu Hi ôm eo Ôn Triệu, đỡ cậu ngồi xuống ghế, cười nói: "Chúng tôi qua đây làm kiểm tra một chút."
Ôn Triệu bị hành động cẩn thận của hắn làm cho không nói nên lời, nhưng lại không chống cự sự nhiệt tình của hắn, chỉ có thể mặc hắn.
Bác sĩ gật đầu tán thành, nói: "Khám thai định kỳ rất quan trọng để thấy được sự phát triển và sự khỏe mạnh của đứa trẻ.

Sau này có thể đến khám mỗi tháng một lần." Sau đó, ông dẫn họ đến một phòng khác, nơi đó đặt thiết bị siêu âm B.
Ôn Triệu nằm trên giường theo hướng dẫn của bác sĩ, vén quần áo trên bụng lên.

Bác sĩ lấy gel, hướng dẫn Tiết Chiếu Hi bôi lên bụng Ôn Triệu, sau đó lấy đầu dò siêu âm B di chuyển trên bụng cậu, máy móc bên giường xuất hiện hình ảnh bên trong bụng Ôn Triệu.
Bác sĩ ở bên cạnh giải thích những hình ảnh cho họ.

Tiết Chiếu Hi nhìn hình ảnh một cách nghiêm túc và lắng nghe lời giải thích của bác sĩ.
"Bây giờ đã hơn năm tháng, sang xuân hè năm sau là có thể chào đời rồi, đến lúc đó là có thể được gặp nhóc." Bác sĩ nói xong quay đầu nhìn hai người và nói: "Beta mang thai không giống như Omega, sản đạo có thể không mở rộng lắm.

Đến lúc đó có thể phải sinh mổ."
Sau khi bác sĩ nói xong, Ôn Triệu cảm thấy Tiết Chiếu Hi đang nắm chặt tay mình.

Cậu nắm lại tay Tiết Chiếu Hi, nhìn bác sĩ nói: "Vâng, vậy là tốt rồi."
Sau khi xong việc, bác sĩ dặn dò hai người một vài việc rồi cho về.
Sau khi cả hai lên xe thì lên đường về nhà, Tiết Chiếu Hi không nói câu nào, Ôn Triệu nhìn chằm chằm con đường phía trước.
Từ sau khi bác sĩ nói phải sinh mổ, Tiết Chiếu Hi vẫn luôn im lặng.


Đại khái cậu biết Alpha này đang nghĩ gì, nhưng trên đường đi cậu cũng không muốn nói gì với Tiết Chiếu Hi.

Cậu cảm thấy hai người có thể ngồi xuống nói chuyện về vấn đề này.
Sau khi đến chỗ ở của Tiết Chiếu Hi, hắn bế Ôn Triệu vào nhà, đặt cậu lên chiếc sô pha mềm mại trong phòng khách, lặng lẽ ôm cậu mà không nói tiếng nào.
Ôn Triệu sờ đầu hắn, nhẹ giọng nói: "Sinh mổ cũng không phải chuyện gì lớn mà, anh đừng căng thẳng quá."
Tiết Chiếu Hi buồn buồn tiếp lời: "Sinh con vốn là một chuyện rất mạo hiểm, chưa nói đến việc phẫu thuật.

Lúc đó anh chỉ lo cho vui, mà quên mất đây là một chuyện nguy hiểm."
Ôn Triệu nghe vậy thì ngồi lên đùi hắn, ôm đầu hắn vùi vào ngực mình, đặt cằm mình lên đỉnh đầu hắn nói: "Là em muốn sinh con cho anh mà, em muốn sinh nhóc con cho Tiết Chiếu Hi.

Đợi đến lúc con được sinh ra, chúng ta sẽ dẫn nhóc đi làm rất nhiều thứ, dạy nhóc thật nhiều điều.

Chẳng lẽ anh không muốn sao?"
"Nếu như chuyện đó liên quan đến an nguy của em, thì anh không muốn."
"Không sao đâu, trên thế giới này có rất nhiều đứa bé được sinh ta, cũng không có ai gặp nguy hiểm vì chuyện này.

Hơn nữa, lúc em được sinh ra ấy, cũng...!rất khỏe mạnh, em rất khỏe mạnh."
Khi Tiết Chiếu Hi vừa nghe cậu nhắc đến ba mình, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn cậu.
Ôn Triệu buồn cười, ôm mặt hắn, hôn lên chóp mũi của hắn, nói: "Anh đừng nhạy cảm như vậy mà.

Ông ấy qua đời nhiều năm rồi, cái chết đối với ông ấy mà nói cũng là một sự giải thoát.

Lúc còn bé, em thường nghĩ, tại sao ông ấy lại bỏ rơi em.

Sau này em mới biết có người buộc ông ấy làm như vậy, chính ông ấy cũng không muốn.

Một người ôn nhu như ông ấy, đều do người đàn ông cặn bã kia hủy hoại..."
Tiết Chiếu Hi hôn môi cậu, lẩm bẩm: "Bé cưng, anh sẽ không, anh yêu em rất nhiều, bé cưng, đừng rời xa anh...!nhé?"
Ôn Triệu hé miệng, để hắn tùy ý mút mát trong miệng mình.
Hai người hôn nhau ra lửa, đến lúc Ôn Triệu phản ứng lại, cậu đã bị đè lên ghế sô pha, quần áo cũng cởi ra rồi.


Tiết Chiếu Hi vùi đầu vào ngực cậu, gặm hai đầu v*.
Ôn Triệu mặc kệ hắn làm loạn trên ngực mình.

Sau khi bụng bầu lộ ra, cơ ngực cường tráng vốn có của cậu trở nên mềm mại, cứ mỗi lần Tiết Chiếu Hi trêu chọc thì cơ thể cậu lại xuất hiện khoái cảm kỳ lạ.
Tiết Chiếu Hi hôm nay không làm màn dạo đầu nhiều, sau khi cảm thấy hậu huyệt của Ôn Triệu đã phân bố đủ nước nôi, hắn liền duỗi ngón tay vào khuấy động.

Sau khi mở rộng xong, hắn chôn dục vọng của mình vào hậu huyệt ấm nóng kia.
Hắn bóp thắt lưng Ôn Triệu, đẩy đưa một hồi ở ngoài, liền bế Ôn Triệu đi vào phòng ngủ.

Hắn nằm ở trên giường, để Ôn Triệu ngồi lên bụng dưới của hắn, sau đó đút dương v*t vào hậu huyệt của Ôn Triệu.
Hắn vuốt ve bụng dưới của Ôn Triệu, dỗ dành nói: "Bé cưng, em có thể tự làm được không?"
Ôn Triệu cảm thấy Tiết Chiếu Hi bây giờ khác với mọi khi.

Tiết Chiếu Hi bình thường rất dính người khi ở trên giường, nhưng hiếm khi cậu thấy hắn giống một đứa trẻ như bây giờ.
Cậu cúi xuống, ôm mặt Tiết Chiếu Hi, hỏi hắn: "Tiết Chiếu Hi, anh còn nhận ra em là ai không?"
Tiết Chiếu Hi cười khe khẽ nói: "Anh vẫn tỉnh lắm nha.

Em là vợ của anh, bé cưng của anh, Ôn Triệu." Hắn thẳng lưng ôm Ôn Triệu, ghé vào tai cậu nói: "Ôn Triệu, anh yêu em."
Ôn Triệu yên lặng mút ra một dấu hôn trên cổ của hắn, sau đó duỗi tay đẩy hắn ngã ra giường, cười nói với hắn: "Chẳng phải anh muốn em tự động sao?" Cậu nói xong thì đặt tay lên cơ bụng của hắn và bắt đầu di chuyển từ từ.
Tiết Chiếu Hi mỉm cười nhìn động tác của cậu, trong đôi mắt đào hoa tràn đầy yêu thương.
Ôn Triệu bị tình yêu trong mắt hắn làm cho thẹn thùng, sau khi động vài cái liền gục trên người Tiết Chiếu Hi, vùi đầu vào vai hắn, thở hổn hển nói: "Em không làm nữa đâu."
Nghe vậy, Tiết Chiếu Hi ôm chặt lấy cậu, dùng sức ôm cậu vào lòng.

Sau đó hắn ưỡn eo làm dương v*t bên dưới điên cuồng ra vào trong hậu huyệt của Ôn Triệu.
Làm trong tư thế này, dương v*t của Tiết Chiếu Hi hoàn toàn không thể đút hết vào trong cơ thể Ôn Triệu.

Hắn hiểu rõ điều này, thế nên dùng sức và tốc độ mà mình thích có thể khiến Ôn Triệu phát điên, điên cuồng đâm rút trong hậu huyệt của Ôn Triệu.
Ôn Triệu bị động tác điên cuồng của hắn kích thích đại não.

Cậu ôm chặt lấy Tiết Chiếu Hi, ghé vào tai hắn phát ra tiếng rên rỉ của mình.
Khi kết thúc, Ôn Triệu nằm trên người Tiết Chiếu Hi thở hổn hển, như thể cậu mới là người tốn rất nhiều sức.
Tiết Chiếu Hi để mặc cho cậu thở hổn hển một hồi, sau đó vỗ nhẹ vào mông cậu, nói bên tai cậu: "Chúng ta đi tắm nhé, sau đó anh làm bữa tối cho em."
Giọng nói của Ôn Triệu run lên, khẽ "dạ" một tiếng.

Kết quả vừa vào phòng tắm thì hai người lại làm một hồi nữa, vừa đi ra thì Ôn Triệu đã mệt đến mức không muốn động đậy, liền để cho Tiết Chiếu Hi loay hoay thay quần áo cho cậu.

Lúc Tiết Chiếu Hi chuẩn bị đứng dậy nấu ăn thì Ôn Triệu ôm cổ hắn nói: "Con phải sinh, anh đừng lo lắng cho em, em rất lợi hại đó."
Tiết Chiếu Hi đặt một nụ hôn lên môi cậu, nhẹ nhàng nói: "Được, đều nghe lời em cả." Nói xong, hắn thả người ra, kéo chăn lên cho cậu rồi đi ra ngoài nấu bữa tối cho.
Ôn Triệu nằm trên giường quay đầu nhìn căn phòng này, cách bài trí trong phòng rất đơn giản.


Ngoài chiếc giường lớn thì ở cuối giường còn có một chiếc ghế sô pha nhỏ, hai tủ đầu giường, một tủ quần áo lớn.

Có mấy cuốn sách bày trên đầu giường, trong đó có một quyển kẹp thẻ làm dấu sách.

Ngoài sách ra còn có một chiếc đèn ngủ tinh tế.
Cậu nhìn khắp căn phòng và đột nhiên nhớ ra Tiết Chiếu Hi đã nói là mua quần áo cho cậu rồi.

Cậu đứng dậy đi đến tủ quần áo, nghĩ, có thể xem thử nhỉ.
Cậu làm công tác tư tưởng một hồi, sau đó mở tủ ra thì thấy một tủ quần áo rộng thùng thình, đủ quần áo cho bốn mùa xuân, hạ, thu, đông.

Cậu ngây người nhìn đống quần áo trông giống như quần áo cho phụ nữ mang thai.

Cậu hơi nghi ngờ, Cái này...!hơi khoa trương rồi nhỉ.
Lúc này, Tiết Chiếu Hi đột nhiên ôm cậu từ phía sau, đặt cằm lên vai cậu, nói: "Cái này là anh nhờ bạn bè ở tinh cầu thủ đô mua hộ.

Quần áo bây giờ của em hơi chật, em mặc sẽ không thoải mái.

Những bộ quần áo này rộng rãi hơn, không gò bó bụng của em."
Ôn Triệu mở miệng, ban đầu muốn nói không cần, nhưng nghĩ đến dụng tâm của Tiết Chiếu Hi, cuối cùng cậu nói: "...!Anh thật là chu đáo, em cũng không thích quần áo chật chội!"
Tiết Chiếu Hi không nói gì, cười tủm tỉm nói: "Được rồi, chúng ta đi xuống ăn cơm nhé, bé cưng." Nói rồi hắn lại bế cậu lên, cậu cũng gần như quen rồi.
Trước khi ngủ, Tiết Chiếu Hi đợi Ôn Triệu ngủ say, sau đó đứng dậy đi vào phòng làm việc.

Hắn mở thiết bị liên lạc của mình, kết nối với Tống Trí, đi thẳng vào vấn đề chính, hỏi: "Cho tôi biết tình hình hiện tại của tinh cầu thủ đô."
Tống Trí vốn dĩ muốn hỏi hắn tại sao đột nhiên muốn mua quần áo cho thai phu, nhưng lại bị hắn bắt phải vào việc trước nên anh phải sửa lại thái độ, nói cho hắn biết tình hình hiện tại của tinh cầu thủ đô.
"Tổng thống đột nhiên bị bệnh, nhà họ Chu bắt đầu bàn đến chuyện Tổng thống không được khỏe ở Nghị viện.

Phó Tổng thống Khương Minh phụ trách công việc của Liên bang."
Tiết Chiếu Hi cân nhắc rồi nói: "Phó Tổng thống và Tổng thống thân thiết như người một nhà.

Tổng thống không khỏe, chức vụ do phó Tổng thống thay mặt, chuyện này không có gì không tốt."
Tống Trí nói: "Nếu là trước đây thì quả thực là có thể, nhưng bây giờ vấn đề là phó Tổng thống đã bị Chu Quân Thước hãm hại ký hiệu vào một bữa tiệc, hai nhà đã kết thông gia.

Chú cũng biết bối cảnh thân thế của phó Tổng thống rồi đó, hắn là một quý tộc sa sút, không nơi nương tựa, thủ đoạn trong đó có thể được tưởng tượng."
Tiết Chiếu Hi suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Tôi biết rồi, tôi sẽ suy nghĩ lại, cứ vậy đi." Nói xong liền ngắt thiết bị liên lạc, không cho anh có thêm cơ hội hỏi tiếp.
Tống Trí vừa định hỏi thì bị cắt ngang, anh tặc lưỡi, ngay cả anh mà cũng không thể nói à.

- --------------
Tác giả có lời muốn nói:
Đột nhiên tôi thấy cái tên Tiết Chiếu Hi rất hợp với pheromone của anh ấy..