Beta Sau Sáu Năm Ở Quân Doanh

Chương 7: Chương 7





Editor: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)
Tiết Chiếu Hi cảm thấy bàn tay mình đang nắm siết chặt thành nắm đấm, có lẽ trong lòng có chút không vui.
Hắn nói tiếp: "Huống chi, mối quan hệ có thể được vun đắp từ từ.

Anh có thể nói rất rõ ràng với em rằng, anh muốn cưới em, không phải chỉ vì đứa con này."
Vậy còn có thể vì cái gì? Ôn Triệu nghĩ.

Cậu cảm thấy rất buồn ngủ, cả người Tiết Chiếu Hi nóng lên, căn phòng này bị pheromone của hắn bao phủ, tràn ngập ấm áp.
Cậu ngáp một cái, lười biếng nói với Tiết Chiếu Hi: "Tôi không muốn."
Tiết Chiếu Hi sửng sốt một hồi, hắn rất ít khi nhận được tín hiệu từ chối, Ôn Triệu từ chối cũng không ngoài dự đoán, nhưng quá dứt khoát!
"...!Không cần trả lời nhanh như vậy, em có thể nhìn tôi trong tương lai, một Alpha tốt nghìn năm khó gặp, còn như tôi là vạn năm khó gặp.

Với lại em cũng không muốn con trai mình không có một gia đình trọn vẹn, phải không?"
Ôn Triệu nghe hắn khoe khoang không có trọng điểm một hồi, còn nói đến đứa nhỏ, cố hết sức thuyết phục cậu đồng ý.

Mà nói đến đứa nhỏ, bây giờ đã hơn bốn tháng rồi, không bao lâu nữa sẽ chào đời, có thể cho nó một gia đình hoàn chỉnh đương nhiên là tốt rồi.

Cậu không muốn con mình có một tuổi thơ bất hạnh như mình.
Nhưng mà ai có thể đảm bảo rằng Tiết Chiếu Hi không phải là người cha cặn bã chứ! Cậu và Tiết Chiếu Hi có con ngoài ý muốn, cả hai không hiểu nhau, những gì cậu biết về Tiết Chiếu Hi chỉ là huyền thoại của hắn trên chiến trường.
Cũng như ngày hôm nay, nếu không được tận mắt chứng kiến ​​và tận mắt nghe thấy, cậu sẽ không bao giờ tin rằng một Alpha cơ trí, điềm tĩnh và quyết đoán trong truyền thuyết lại có thể nói rằng mình là một alpha "vạn năm khó gặp", quả thật làm người ta không thể tin được!
"Anh cho rằng đứa nhỏ này có thể ảnh hưởng đến suy nghĩ của tôi?" Ôn Triệu hỏi.
Tiết Chiếu Hi nghĩ, cái này phải tự hỏi bản thân mình chứ! Hắn nói: "Chính xác mà nói thì trước mắt nó là đồng minh của tôi.

Tôi sẽ không biết nếu nó không tồn tại, tôi muốn theo đuổi em sẽ càng khó khăn hơn." Tiết Chiếu Hi dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Ờm...!Nhưng bây giờ xem ra cũng gần như vậy, nó có tồn tại hay không, với em mà nói thì cũng không quan trọng.

Ôi chao, con trai thật đáng thương!" Hắn làm bộ thương tiếc.
Khóe miệng Ôn Triệu giật giật, dường như cậu không thể tin được một Alpha quyền cao chức trọng trong Liên minh và có tiếng ở Đế quốc, cũng có thể nói ra những lời lung tung như vậy, còn giả bộ vẻ mặt thế kia nữa chứ.
"Anh...!Ưm." Ôn Triệu đang định lên tiếng, nhưng lại bị cảm giác nôn mửa đột ngột dâng lên.

Cậu vội vàng xuống giường, chạy vào nhà vệ sinh còn chưa kịp xỏ giày, Tiết Chiếu Hi cầm giày lẽo đẽo theo sau.
Hắn ném giày bên chân Ôn Triệu, một tay ôm eo cậu, một tay nâng chân cậu lên, xỏ giày vào.

Đợi đến khi Ôn Triệu nôn xong, giày đã được mang vào.
Tay của Tiết Chiếu Hi vẫn đặt lên eo cậu, dần dần có xu hướng trượt xuống bụng dưới.
Ôn Triệu vỗ bàn tay đang di chuyển của hắn, ý bảo hắn buông ra.
Tiết Chiếu Hi không thèm để ý, nhanh chóng buông tay, nhưng khi hắn rút tay về thì nhanh chóng gãi nhẹ lên bụng Ôn Triệu, trên mặt mang theo ý cười.
Ôn Triệu bị hành động của hắn làm cho hơi ngứa ngáy, cậu đưa tay sờ soạng, sau đó vén quần áo lên, liền nhìn thấy cục thịt nhỏ phồng lên, vẻ mặt phức tạp.
Tiết Chiếu Hi nhìn chỗ thịt phồng lên rất đáng yêu, hắn xoa tay, háo hức nói: "Anh cũng muốn sờ..." Hắn từ từ thò tay ra.
Ôn Triệu hất tay hắn ra, buông áo xuống, nói với hắn một chữ "Cút" rồi lại lên giường.

Nôn xong, cảm giác mệt mỏi lại ập tới, cậu cảm thấy rất mệt, quá dễ mệt mỏi.
Nhìn vẻ mặt của cậu, Tiết Chiếu Hi cũng biết cậu mệt nên đi tới ngồi bên cạnh giường, len lén thả ra chút pheromone.

Nếu đã không thể ký hiệu tạm thời thì trước tiên cũng chỉ có thể thả chút pheromone như thế này thôi.
Ôn Triệu lại chìm vào giấc ngủ trong hơi thở ấm áp này.
Sau khi cậu ngủ say, Tiết Chiếu Hi ngồi một lúc, cho đến khi pheromone trong phòng đủ mạnh, mới tạm rời đi làm việc riêng.
Khi Ôn Triệu tỉnh lại, cậu bị đói tỉnh.

Cậu ra ngoài sau khi ăn sáng đến gần tối vẫn chưa ăn gì, chưa kể đến việc cậu còn nôn mấy lần.
Cậu vén chăn lên, tìm giày mang vào, chỉnh đốn xong rồi mới bước ra cửa.

Vừa định mở cửa, cánh cửa đã mở ra từ bên ngoài, đập vào mắt cậu là dáng người cao lớn của Tiết Chiếu Hi với một chiếc túi.
Ôn Triệu nhìn thấy cái túi hắn xách theo trong tay, bên trong vẫn còn hơi nóng bốc lên của thức ăn, cũng không biết là đồ ăn gì.
Thấy cậu nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong tay, Tiết Chiếu Hi hỏi: "Đi đâu?"
Ôn Triệu ngẩng đầu nhìn hắn nói: "Về nhà."
Tiết Chiếu Hi nhìn cậu trông thấy đồ ăn thì nuốt nước bọt, hắn không vạch trần cậu, ôm vai cậu đi đến ghế sô pha nhỏ trong phòng ngồi xuống, đặt đồ lên bàn, nói: "Không vội, ăn cơm tối trước đi.

Đều là đồ ăn thanh đạm, thích hợp với...!Ờm...!Thai phu." Hắn vừa nói vừa mở túi lấy đồ ăn bên trong ra.
Có một bát cháo thịt băm, một bát cháo bí đỏ nấu nhừ và một vài món ăn nhẹ.
Ôn Triệu nhìn mấy món này càng cảm thấy đói bụng.

Cậu quay lại nhìn Tiết Chiếu Hi, lịch sự hỏi: "Anh ăn cơm chưa?"
Tiết Chiếu Hi cười khẽ nói: "Ăn đi, em ăn nhanh, ăn xong chúng ta trở về."

Ôn Triệu đói bụng đến mức không muốn hỏi Tiết Chiếu Hi "trở về" là về đâu, liền bưng bát cháo thịt lên uống một hơi cạn sạch, thỉnh thoảng Tiết Chiếu Hi lại đút cho cậu mấy món rau dưa.
Ôn Triệu ăn vội, mặc kệ hắn đút mình, cứ đến miệng là ăn.
Trong lúc ăn cơm, cậu nghĩ đến chuyện của Tiết Chiếu Hi, so với những Alpha xuất chúng mà cậu gặp ở Đế quốc trước đây, Tiết Chiếu Hi được coi là nho nhã lễ độ, không dùng quyền thế của mình để ép cậu sinh con, sau đó cho mình một khoản tiền rồi bảo mình cút đi.

Hắn dùng hai từ "theo đuổi", đặt hai người ngang hàng nhau.

Hơn nữa, hiện tại cậu đang mang thai và cậu cũng thật sự không muốn sau này con mình trở thành con của một người cha đơn thân, giống như cậu.

Sau cái chết của ba, cậu ít cảm nhận được tình cảm gia đình.
Dù không muốn thừa nhận nhưng Ôn Triệu không thể phủ nhận rằng sự tồn tại của đứa trẻ sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến thái độ của cậu đối với Tiết Chiếu Hi.
Đứa nhỏ còn là một Alpha, tuy rằng cậu có thành kiến ​​với Alpha, nhưng không thể phủ nhận sinh vật Alpha vốn dĩ rất tự cao tự đại, không kiểm soát được bản thân.

Nếu như không có gia đình hoàn chỉnh thì sau này lớn lên sẽ ra sao.
Thật khó để nói, có một ba Alpha ở bên cạnh sẽ giúp ích nhiều hơn cho sự phát triển của nó.
Còn có Tiết Chiếu Hi, không thể nghi ngờ, hắn quả thực là một Alpha cao cấp có ưu chất.

Trừ việc trên giường có chút hung hãn, nhưng hắn cũng không có khuyết điểm gì lớn.
Sau khi con chào đời, hắn đã định là không thể yêu thêm ai khác mà tiến vào hôn nhân.

Kết hợp nhiều yếu tố khác nhau, Tiết Chiếu Hi quả thực là một lựa chọn tốt.
Ôn Triệu nghĩ thầm, bất tri bất giác uống cạn cả hai bát cháo.
Tiết Chiếu Hi nhìn hai bát rỗng và nghĩ, được rồi, mình không biết em ấy thích hương vị nào, nhưng có vẻ như em ấy thích cả hai.

Không đúng, em ấy ăn cháo thịt trước, có lẽ khá thích thịt hơn.
Sau khi Ôn Triệu ăn xong liền bỏ rác vào túi đặt thức ăn ban đầu.
"Anh đưa em về." Tiết Chiếu Hi cầm túi rác trong tay nói với cậu.
Ôn Triệu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, trời đã tối.

Cậu không thường xuyên đến bệnh viện tiếp giáp hai phe nên cũng không biết lúc này có xe hay không.


Sau đó cậu nhìn vẻ mặt có chút mệt mỏi của Tiết Chiếu Hi, chắc hắn đã đuổi theo bọn cướp rất lâu.

Ôn Triệu suy nghĩ một chút, liền gật đầu đồng ý.
Ban ngày Ôn Triệu ngủ nhiều, ở trên xe cũng không có cảm giác buồn ngủ lắm, chỉ đường cho Tiết Chiếu Hi, trong lúc đó hai người đều im lặng.
Ôn Triệu có chút ngượng ngùng, quan hệ giữa hai người bây giờ rất vi diệu.

Cậu không thể tưởng tượng được cuộc sống sau khi hai người trở thành người nhà.

Cậu quen ở một mình, cậu thích sống một mình.

Bây giờ có nhóc con, ờm...!Dù sao cũng ở trong bụng mình, có thêm một thằng nhóc cũng chẳng là gì.
Nhưng mà Tiết Chiếu Hi, hai người ngay từ đầu đã không ổn, về suy nghĩ của Tiết Chiếu Hi, lúc đó cậu cho rằng mình có thể thử một lần, nhưng hiện tại cậu lại cảm thấy không thoải mái.
Địa vị của Tiết Chiếu Hi trong Liên bang rất cao, còn cậu ở Đế quốc...!Không đề cập tới cũng được, quá phiền.

Nghĩ đến khoảng cách giữa thân phận của hai người, cậu không kìm được "chậc" một tiếng.
Tiết Chiếu Hi nghe thấy tiếng động của cậu, hắn hỏi cậu có chuyện gì.
Ôn Triệu nhìn hắn, nhìn gò má anh tuấn của hắn, nói: "Tôi không nghĩ rằng chúng ta thích hợp ở cùng nhau.

Anh...!Sau này anh đừng đến tìm tôi, dừng lại ở đây đi."
Tiết Chiếu Hi không quan tâm đến lời nói của cậu, tiếp tục lái xe.

Hắn đáp lại: "Chúng ta có hợp hay không sau này sống chung thì mới biết được.

Mặc dù lần đầu tiên của chúng ta không tốt đẹp gì, nhưng em chưa thấy được tất cả của tôi."
"Anh không hiểu tôi, không biết tính tình, gia cảnh, sở thích của tôi, tất cả mọi thứ." Ôn Triệu cau mày vặn lại hắn.
Tiết Chiếu Hi khẽ cười, hắn cảm thấy bây giờ Ôn Triệu có hơi ngốc, giống như hắn không biết Ôn Triệu, mà Ôn Triệu cũng không biết hắn, nhưng cậu rõ ràng không biết chuyện này: "Đúng, em cũng không hiểu tôi.

Cho nên chúng ta cần phải giao lưu nhiều hơn để hiểu rõ nhau hơn.

Em không quen với việc làm bạn đời của tôi, thì trước tiên chúng ta có thể thử làm bạn, tôi sẽ từ từ nói cho em biết mọi chuyện về tôi."
"Nhưng tôi không muốn biết, tôi rất thích cuộc sống hiện tại của mình." Ôn Triệu nói, trong giọng điệu có chút tức giận.
Tiết Chiếu Hi cảm thấy dáng vẻ hiện tại của cậu rất đáng yêu, giọng điệu có chút uy hiếp nói: "Nếu không chỉ đường, tôi sẽ trực tiếp lái xe đến chỗ của mình đấy."
Mặc dù Ôn Triệu không muốn Tiết Chiếu Hi biết nơi cậu sống, nhưng cậu càng không muốn đến chỗ của Tiết Chiếu Hi, nên chỉ có thể buồn rầu chỉ đường cho hắn.
Hai người kì kèo một hồi trên đường đi, Ôn Triệu lại chỉ đường, hai người lại ở cùng nhau lâu hơn.
Sau khi Tiết Chiếu Hi đậu xe xong, Ôn Triệu xuống xe đi lên lầu hai.


Tiết Chiếu Hi cũng xuống xe, đi theo sau cậu rồi cùng nhau lên lầu hai.
Dù muốn hay không thì hôm nay người ta cũng đã giúp đỡ cậu rất nhiều.

Xuất phát từ phép lịch sự, Ôn Triệu rót cho hắn một cốc nước nóng, sau đó ngồi trên sô pha trong phòng khách nhỏ uể oải, ngơ ngác nghĩ, đứa nhỏ gì mà dằn vặt người thế này chứ.
Ôn Triệu cảm thấy mình rất mệt, Tiết Chiếu Hi cũng rất mệt, dù sao hắn đã bận rộn lâu như vậy rồi.

Thật ra Ôn Triệu cũng không biết hắn bận bao lâu, chỉ nghĩ rằng Tiết Chiếu Hi có thể mệt mỏi, cũng giống như cậu, hôm nay rõ ràng không làm gì cả nhưng vẫn cảm thấy buồn ngủ.
Tiết Chiếu Hi ngồi đối diện với cậu, nhìn cậu đang dần chìm vào giấc ngủ, không khỏi nhíu mày.

Hình như cậu rất thích cau mày, Tiết Chiếu Hi nghĩ.
Thật ra hắn biết rõ về Ôn Triệu.

Sau khi hai người phát sinh quan hệ và xác nhận người đó là ai, hắn đã điều tra tất cả thông tin về Ôn Triệu và biết được tất cả những bất hạnh trong tuổi thơ của cậu.

Cậu được sinh ra bởi một Beta nam.

Sau khi Ôn Triệu lên 5 tuổi, thì ông ấy đã tự sát.

Nghe nói ông ấy đã âm mưu giết mợ cả nhà họ Ôn nhưng không thành, sau đó tự sát vì sợ tội.
Tiết Chiếu Hi nghĩ chuyện này thật trào phúng, tự sát vì sợ tội, cũng may là có người tin.

Hắn luôn cảm thấy chế độ quân chủ của Đế quốc thật đáng ghê tởm và buồn nôn, giống như Liên bang, một bên giả, một bên dối.
Sau khi ba ruột của Ôn Triệu qua đời, hoàn cảnh của Ôn Triệu trở nên rất thê lương, cho dù không có tổn hại gì đáng kể, những sự xúc phạm bằng lời nói cũng đủ khiến người ta suy sụp.

Nhưng Ôn Triệu thì không, thay vào đó, cậu trở nên xuất sắc hơn và trở thành người mà Tiết Chiếu Hi thích như bây giờ.
Phải nói là Ôn Triệu đã thu hút hắn, đầu tiên là khả năng trốn chạy sau khi làm tình, sau đó là sự kiên trì mà hắn thấy được từ cậu sau khi quen biết nhau.
Hắn cảm thấy chỉ có người như vậy mới xứng đáng với mình.

Hơn nữa hắn thấy thế này thật dễ thương, hai người có một đứa con.

Tưởng rằng hai người sẽ không bao giờ gặp lại nhau, nhưng không ngờ rằng hắn lại gặp được, còn biết chuyện của đứa trẻ.

Đây chính là ông trời có mắt mà.
Tiết Chiếu Hi tìm được vị trí phòng ngủ, bế cậu lên nhẹ nhàng đặt lên giường, bật điều hòa trong phòng ngủ, cởi áo khoác nặng nề dày cộm của cậu ra, đường cong trên bụng hiện rõ.
Tiết Chiếu Hi nghĩ đến cảm xúc mình gặp phải trong ngày hôm nay, không khỏi khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ lớp quần áo, cuối cùng đặt lên cái bụng đang hơi gồ lên một nụ hôn, lấy bộ đồ ngủ trong tủ ra thay cho cậu rồi rời đi..