Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn

Chương 1: 1: Trang Duyên Về Nước





Lúc nhận điện thoại của Nghiêm Khê, Tạ Ninh rúc người vào trong ổ chăn, hoa mắt chóng mặt, nửa ngày cũng không nghe rõ Nghiêm Khê nói cái gì.
Suốt một đêm cậu gấp rút hoàn thành bản thảo, tới lúc sáng thì bên A mới phản hồi lại, sau khi sửa xong hết bản thảo cậu trực tiếp bổ nhào lên giường, ngủ đến trời đất tối tăm.
Đầu dây điện thoại bên kia vang tiếng tích tích nữa ngày, Tạ Ninh đau đầu xoa xoa thái dương, thức dậy: “Cậu nói cái gì? Nói lại lần nữa?”
Nghiêm Khê quả nhiên lập lại một lần: “Cậu và Từ Thanh, chia tay rồi?”
“À” Tạ Ninh đáp một tiếng: “Chia rồi”
Nghiêm Khê muốn nói lại thôi.
Tạ Ninh liếc nhìn thời gian, đã 7 giờ tối, một giấc ngủ này trực tiếp đem nguyên cả ngày ra ngủ mê man.

Nghiêm Khê trầm mặc một hồi lâu: “Giờ cậu thấy sao rồi?”
Tạ Ninh thành thật trả lời: “Hơi nhức đầu”.

Nay ngủ quá nhiều nên thấy không thoải mái lắm.
“Dạ dày cũng khó chịu.” Một ngày không có ăn cơm, rất đói bụng.
Nghiêm Khê thở dài: “Cậu đừng có suy nghĩ không đâu, ngoan ngoãn ở nhà đi, tôi lập tức tới ngay”
Cậu có cái gì mà phải suy nghĩ không đâu? Tạ Ninh chả hiểu kiểu gì, nói: “Khi nào cậu tới nhớ mang phần cơm tối tới cho tôi nha”
Tạ Ninh nằm trên giường định thần lại một lúc, bò xuống giường thay quần áo rửa mặt, trên bàn máy tính để bừa bộn các loại tranh phác thảo, cậu dọn dẹp lại xong, liền đi vào nhà bếp lấy cho mình một ly sữa bò nóng.
Màn hình điện thoại di động sáng lên, cậu vừa nhìn, liền thấy có hơn mười mấy cuộc gọi nhỡ.

Có ba cuộc là của Nghiêm Khê, số còn lại đều là Từ Thanh gọi tới.
Tạ Ninh nhấp một ngụm sữa bò nóng, cơ thể ấm hơn rất nhiều, sau đó không chút do dự đem Từ Thanh kéo vào danh sách đen.
Trong phần tin nhắn cũng có mấy cái Từ Thanh gửi tới.

[ Anh sai rồi ]
[ Đừng chia tay có được không ]
.......
Không được.
Tạ Ninh dọn sạch hộp thư đến, sau đó đem toàn bộ các phương thức liên lạc khác của Từ Thanh kéo vào danh sách đen.
Làm xong tất cả những thứ này, chuông cửa vang lên.
Nghiêm Khê quả nhiên nhanh như chớp mà chạy tới, còn mang đến một phần cháo hoa cực kỳ thanh đạm.
Tạ Ninh ăn xong bát cháo hoa tẻ nhạt vô vị: “Đem món gì không được, nhất định phải là cái món nhạt nhẽo này”
Nghiêm Khê nhìn nhìn sắc mặt cậu: “Tôi sợ cậu ăn không có khẩu vị”

Tạ Ninh không chỉ có khẩu vị, mà khẩu vị còn rất tốt.

Cậu đặt cái muỗng sang một bên, đi vào phòng ngủ lấy áo khoác ra: “Thôi, chúng ta ra ngoài ăn”
Nghiêm Khê nói: “Tôi ăn cơm tối rồi”
“Vậy thì đi theo tôi ăn thêm bữa nữa, coi như là bữa khuya đi”
Trên đường đi ra ngoài điện thoại di động của Nghiêm Khê vang lên mấy lần, hắn lấy điện thoại ra liếc nhìn dãy số trên màn hình, trực tiếp cúp máy.

“Ai vậy?” Tạ Ninh thuận miệng hỏi.
Nghiêm Khê nói: “Là một thằng ngu”
Tạ Ninh: “ Đừng tưởng là tôi không nhìn thấy số điện thoại” Không phải cậu cố ý nhìn lén, chủ yếu là do dãy số này cậu quá quen thuộc, liếc mắt nhìn một cái liền nhận ra, là Từ Thanh.
Nghiêm Khê cười lạnh: “Chẳng lẽ thằng đó không ngu?”
Tạ Ninh suy nghĩ một chút, không có cách nào phản bác.

Nghiêm Khê đối với Từ Thanh vẫn luôn tồn tại một loại thành kiến, mà cũng không thể nói là thành kiến.

Hắn nhận ra được Từ Thanh người này chính là một tên công tử nhà giàu, ăn chơi trác táng, không có một chỗ nào xứng với Tạ Ninh.
Không riêng gì Nghiêm Khê, mọi người xung quanh Tạ Ninh đều cảm thấy như vậy.
Chỉ là hai người quen nhau hơn 4 năm, rất nhiều người khuyên ngăn cũng không thể tách hai người ra, cho tới hiện tại.......
Nghiêm Khê vừa nghĩ tới liền tức muốn nổ cái lồng ngực: “Từ Thanh này chính là một thằng tra nam, đã ăn trong bát lại còn ngó trong nồi! Hai người chia tay là đúng đắn, còn rất nhiều người thầm thương trộm nhớ cậu, tội tình gì phải treo cổ trên thân cây mục nát như gã!”
Tạ Ninh thuận ý của hắn, gật đầu: “Đúng đúng đúng.”
Nghiêm Khê liếc mắt nhìn cậu, thở dài: “Tính cách của cậu chính là quá mức ôn nhuận, đáng lẽ mấy năm trước tôi phải đạp cho gã đó một phát bay mười vạn tám ngàn dặm ra ngoài”
Người bạn này của hắn tính cách tốt, nói dễ nghe một chút thì là thuận theo tự nhiên, còn nói khó nghe thì chính là nhẫn nhục chịu đựng.
Hỏi cậu cái gì, câu trả lời cơ bản đều là “Sao cũng không”, “Không qua trọng” hoặc là “Ồ” có đôi khi là “Có liên quan gì đến tôi đâu”.
Nghiêm Khê nhớ tới hồi còn học đại học, Tạ Ninh rất được nhiều người yêu thích, hoa khôi của học viện nghệ thuật còn tỏ tình với cậu, nói một tràng những lời tình cảm hết sức chân thành, kết quả Tạ Ninh trả lời một câu: “Cảm ơn cậu vì đã thích tôi, nhưng mà thích là chuyện của cậu, có liên quan gì đến tôi đâu?”
Hoa khôi tức giận đến mức muốn khóc tại chỗ.
Sau đó có người yêu thầm hoa khôi cảm thấy bất bình, tìm tới tận cửa chất vấn, Tạ Ninh nghe cậu bạn kia mắng xong, hỏi một câu: “Rồi có liên quan gì đến cậu không?”
Lúc đó cậu vẫn luôn là kiểu người không bận tâm nên không nói, nhưng sau đó Tạ Ninh và Từ Thanh quen nhau, cứ mỗi lần Nghiêm Khê nhắc nhở hành vi trêu hoa ghẹo nguyệt của Từ Thanh, Tạ Ninh vẫn cứ là bộ dáng “liên quan gì đến tôi?” không chút thay đổi.
Nghiêm Khê nghĩ tới chuyện này liền cảm thấy ngột ngạt không thôi.
Tạ Ninh cảm thấy mình không phải là ngoan ngoãn, cậu chỉ là cảm thấy không có chuyện gì đáng để tâm mà thôi.
Đang là mùa đông, bên ngoài trời lạnh cóng, nếu không phải trong nhà thiếu đồ, thì Tạ Ninh căn bản là không muốn lết xác ra khỏi cửa.
Ai ngờ cơm nước xong xuôi trời liền rơi tuyết.

Thứ sáu tuần này chính là lễ giáng sinh, có không ít cửa hàng ở hai bên đường đã trưng bày cây thông noel và đồ trang trí.

Tạ Ninh nhớ tới bản thảo mình vừa vẽ xong, vẽ áp phích Noel cho một công ty trò chơi, cậu không phải là hoạ sĩ ban đầu được chọn, nhưng sau đó công ty trò chơi kia không hài lòng lắm, khó khăn lắm mới tìm được Tạ Ninh, dùng giá cả gấp đôi mời cậu gấp rút hoàn thành bản thảo này.

Trong bức tranh, bầu trời đêm bao phủ tuyết rơi, có cây thông và có ông già noel cùng với những nhân vật khác đang vui đùa, thật giống với khung cảnh trên đường mấy ngày sau.
Hiếm thấy không cần phải vội vàng hoàn thành bản thảo, Tạ Ninh cũng không muốn trở về sớm, muốn ở ngoài đi dạo nhiều chỗ hơn, Nghiêm Khê nhận cú điện thoại, là công ty gọi tới, vì vậy mà phải vội vàng chạy đến công ty.
Tạ Ninh và hắn không giống nhau, gia cảnh của Nghiêm Khê chỉ có thể nói là khá giả, nhưng năng lực cá nhân rất mạnh, sau khi tốt nghiệp đã tự gầy dựng sự nghiệp, mở một công ty game, cũng coi như là có chút thành tựu.
Trên đường rất lạnh, Tạ Ninh ngay lập tức đi vao trung tâm mua sắm, hối hận lúc đi ra ngoài không có mặc thêm mấy cái áo khoác.
Đi dạo hai vòng, cuối cùng cậu dừng chân tại một máy gắp thú.
Máy gắp thú đã có một người đứng trước, bàn tay thon dài nắm lấy tay cầm của máy, Tạ Ninh chú ý tới đồng hồ đeo tay cùng cúc áo của anh, đây cũng không phải là loại giá cả mà người thường có thể kham được.
Cũng không biết anh đã bỏ bao nhiêu đồng xu vào rồi, mà ngay cả một lần cũng không gắp dính, tức giận đến mực đạp máy gắp thú một cước, phun tào nói: “Cái quỷ gì vậy trời?”
Tạ Ninh không nhịn được cười một tiếng.
Nghe thấy tiếng cười, anh quay đầu lại liếc nhìn Tạ Ninh một cái: “Cậu cười cái gì”
Tạ Ninh không nhìn thấy rõ gương mặt của anh, là do khăn quàng cổ bao quanh, che gần nữa khuôn mặt, thoạt nhìn rất là ấm áp.
Tạ Ninh nhìn có chút hâm mộ.

Thấy Tạ Ninh không nói lời nào, anh lui ra nhường chỗ: “Cậu chơi đi”
Tạ Ninh lắc đầu: “Trên người tôi không có tiền xu.”
Anh không kiên nhẫn nói: “Tôi có.”
Tạ Ninh còn đang do dự, anh trực tiếp kéo Tạ Ninh đến trước máy gắp thú: “Không gắp được thì cứ tính cho tôi, còn gắp được thú bông thì tặng cho cậu, chuyện này cứ quyết định vậy đi”
Tạ Ninh đối với thú bông cũng không quá hứng thú, nhưng cậu lại thích quá trình gắp con thú bông lên, vì vậy liền thuận theo đặt tay lên tay cầm điều khiển.
Lần thứ nhất không gắp được, người đàn ông manh tâm tình trả thù mà cười một tiếng.
Lần thứ hai gắp được, tay gắp nâng lên không trung, lắc lư một chút, thú bông liền rớt xuống.
“Cái máy chết tiệt này!” người đàn ông so với Tạ Ninh càng không cao hứng.

Lần thứ ba rốt cục không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, an an ổn ổn gắp được một con thú bông.

Là một con thỏ.
“Coi như có chút bản lãnh.” Người đàn ông khom lưng đem thỏ lấy ra, xoa nhẹ hai cái, đưa cho Tạ Ninh, “Nhìn cũng khá là giống cậu.”
Tạ Ninh liếc mắt nhìn thỏ, cũng không tìm ra được nó giống mình chỗ nào.


“Bên trong vẫn còn mấy đồng xu” Người kia còn nói: “ Cậu gắp hết toàn bộ đi”
Tạ Ninh đại khái là chơi một hồi tay liền có chút cảm giác, sau đó còn gắp được ba con thú bông, cậu tiện tay chọn một cái đưa cho người đàn ông: "Cái này cho anh"
Trong ánh mắt người đàn ông lộ ra vẻ ghét bỏ, nhưng vẫn là nhận lấy: "Đây là cái gì? Cá mập?"
“Là cá voi xanh.” Tạ Ninh đáp.
“Tôi vẫn còn không ít đồng xu, cậu muốn tiếp tục gắp không?”
“Không cần.” Tạ Ninh lắc đầu một cái, “Muốn gắp nữa cũng không gắp được, tôi phải về rồi”
Anh “Ồ” một tiếng, sau đó nói: “ Lần sau ra khỏi nhà nhớ mặc nhiều đồ chút”
Tạ Ninh khó hiểu: “Hả?”
Anh không chút lưu tình nở nụ cười: “Cậu lạnh đến mức hai má đều đỏ bừng rồi kìa”
Tạ Ninh: “...”
“Vành tai cũng vậy” Anh nói: “Giống hệt như con thỏ”
Tạ Ninh nhất thời không còn lời nào để nói.
........
Lúc Trang Duyên quay trở lại trong tay còn cầm theo một con thú bông cá voi xanh, Tề Duệ hoài nghi mình sinh ra ảo giác.
Trung tâm thương mại này một trong những sản nghiệp của gia tộc Tề Duê, y đại diện lão chủ tịch đến đây thị sát, cũng đón người bạn mới về nước.
Thị sát hơn một nữa, Trang Duyên không biết đã chạy đi đâu mất.
“Đây là cái gì?” Tề Duệ kinh ngạc, “Nhiều năm không gặp, gu thẩm mỹ của cậu đã biến thành như vậy?”
Trang Duyên cau mày: “Cậu cũng cảm thấy nó xấu, đúng không?” Dừng một chút còn nói: “Người khác đưa.”
Tề Duệ: “Cậu đều đem mặt che lại thành cái dạng này, vậy mà vẫn có thể trêu hoa ghẹo nguyệt được, đúng là nhân tài..”
“Không phải......” Trang Duyên cũng không tiện nói anh tốn hết 100 tiền xu để rước con cá voi xanh xấu xí này về: “Một người rất thú vị đưa cho”
Tề Duệ hiếu kỳ: “Người nào? Nam nữ? Bộ dáng thế nào?”
Trang Duyên: “Nam, bộ dáng......”
Trang Duyên nhớ một chút: “không có tệ lắm”
Tề Duệ: “Cậu thế mà hôm nay không có độc mồm độc miệng?”
Tề Duệ biết rõ cái đức hạnh của Trang Duyên, hai con mắt đặt trên đỉnh đầu, lại còn hay xoi mói, bây giờ lăn lộn trong vòng giải trí, người đẹp nào mà chưa từng thấy qua.
Hiếm thấy Trang Duyên không phản bác Tề Duệ.
Anh còn đang suy nghĩ về cái người vừa mới gặp kia, dáng người mảnh khảnh, cách ăn mặc cũng không tệ, gương mặt tinh xảo đẹp mắt, thả vào giới giải trí thì chính là thuộc kiểu dựa vào mặt là có thể bạo hồng.
Quan trọng nhất chính là, bộ dáng kia quả thật là quá hợp gu của anh.
Trang Duyên từ nhỏ đến lớn xoi mói quen rồi, nhìn người khác luôn có chỗ không vừa mắt, bất kể là nam hay nữ đều không có chút dao động nào.
Người khác hỏi anh thích kiểu người thế nào, anh cũng không trả lời được, mà ngày hôm nay nhìn thấy người kia, Trang Duyên bừng tỉnh, kiểu người anh yêu thích chính là kiểu như vậy.
Đặc biệt là khi nhìn bộ dáng đỏ bừng vì lạnh của cậu, vừa đáng yêu vừa quyến rũ, đáy lòng Trang Duyên không hiểu sao lại trồi lên hai chữ.
Thiếu làm*
*Ulatr mọi người ơi chỗ nguyên văn là [欠操]khiếm thao.

Cao nhân nào biết dịch xin hãy cứu vớt em với! Please ~~~

Mà lời này anh không thể nói với Tề Duệ, chỉ có thể nghĩ ở trong lòng, nói ra thì quá tùy tiện, giống như là ở sau lừng khinh nhờn người khác.
“Đúng rồi” Trang Duyên nói: “Tôi có một đề nghị cho trung tâm thương mại của cậu đây”
Tề Duệ lên tinh thần, chuẩn bị nghe cao kiến của anh: “Đề nghị gì?”
Trang Duyên: “Máy gắp thú quá ít”
Tề Duệ: “???”
Trang Duyên: “Có thể trang bị thêm nhiều cái nữa”
.......
Hai ngày nay Tạ Ninh nhận được không ít lời thăm hỏi, đều là đến tìm hiểu xem cậu và Từ Thanh có chi tay thật không.
Có một số là thật sự quan tâm cậu, số còn lại là đến hóng chuyện bát quái một phen.

Mới đầu cậu còn có thể bình thản xử lí, sau đó cũng thấy phiền phức.
“Đúng, chia tay.

Thật sự đã chia tay, thật một trăm phần trăm, không hề nói đùa, sẽ không tái hợp” Tạ Ninh vừa nhận điện thoại liền ra đòn đánh phủ đầu.
Nghiêm Khê vẻ mặt khó hiểu: “ Cậu đang nói cái gì vậy?”
“Là cậu à.” Tạ Ninh thở phào nhẹ nhõm: “Cũng không có chuyện gì, vừa nảy ông chủ vừa gọi tới, tôi không cẩn thận cúp máy, còn tưởng là hắn”
Nghiêm Khê đáp một tiếng: “Đúng rồi, tôi từ chỗ bạn thời đại học biết được một tin tức?”
Tạ Ninh: "Cái gì?"
Nghiêm Khê nói: “Trang Duyên trở về nước.”
Tạ Ninh sửng sốt một chút: “...!Trang Duyên là ai?”
Nghiêm Khê trầm mặc vài giây.
“Thì là cái người mà Từ Thanh theo đuổi mấy năm á, Trang Duyên”
Tạ Ninh xoa xoa cái trán, một hồi lâu mới nhớ tới người tên Trang Duyên này: “À, tôi nhớ ra rồi, bạch nguyệt quang Từ Thanh tâm tâm niệm niệm cầu mà không được”
Giọng nói của Khiêm Khê từ đầu dây điện thoại bên kia truyền đến: “Đám bạn chó kia của gã nói chuyện bát quái bảo Từ Thanh xem cậu là thế thân của Trang Duyên, mới quen với cậu.

Ha, mỗi ngày không có chuyện gì làm, chỉ biết nói hưu nói vượn”
Tạ Ninh nói: “Kỳ thực cũng không tính là nói hưu nói vượn.”
Nghiêm Khê: “Gì?”
Nghiêm Khê phẫn nộ: “Cái thằng ngu kia! Còn dám xem cậu là thế thân!!”
Đang nói, điện thoại của ông chủ lại gọi tới nữa.
Tạ Ninh: “Tôi có cú điện thoại, lát nữa lại nói tiếp”
Nghiêm Khê vẫn đang tức giận mắng chửi ở đầu dây bên kia.
Sau khi nghe xong cuộc gọi của ông chủ, nghĩ tới lời Nghiêm Khê vừa mới nói.
Bạch nguyệt quang của Từ Thanh trở về nước.
Ờ, thế thì có liên quan cái rắm gì đến cậu đâu?.