Bí Mật Hôn Nhân

Chương 22: Đêm mưa




Mấy ngày qua tâm trạng Sở Dao khá tốt, cô dần mở được cánh cửa đi vào lòng của Tần Phong...

Tuy vẫn biết tận sâu trong lòng anh có điều gì đó cô không thể chạm vào.

Nhưng riêng chuyện tình cảm, Sở Dao cảm nhận được sự yêu thương anh dành cho cô..

Hôm nay Tần Phong có việc phải ra ngoài từ sáng.Bây giờ đã xế chìu anh vẫn chưa về..

Sở Dao có chút lo lắng đi tới đi lùi.Gần tối vẫn không chịu ăn cơm.

Đôi mắt to tròn không ngừng nhìn ra cửa...

- " Tiểu thư.Cô vào ăn tối trước đi.Lúc sáng thiếu gia cũng đã bảo về trễ rồi mà.."

Thím Lan có chút sốt ruột, bổn phận bà bây giờ là phải chăm sóc cho Sở Dao thật tốt.

Nhìn sơ qua cũng biết cô gái nhỏ này vô cùng quan trọng trong mắt thiếu gia nhà bà..

Sở Dao nhanh chóng lắc đầu làm sao cô ăn cơm cho nổi khi bây giờ bóng dáng anh chưa thấy, ngoài trời sấm chớp liên hồi,  chuẩn bị chuyển mưa..

- " Cháu chưa đói..."

Thím Lan làm sao không nhìn ra suy nghĩ của cô gái nhỏ..Bà cảm thấy vui mừng vì thấy được tình cảm của Sở Dao dành cho Tần Phong là chân thật..

Không hiểu sao, Sở Dao cảm thấy bất an.

Có lẽ cô có kí ức không tốt về trời mưa.

Năm đó mẹ cô ra đi khi mưa gió rả rít, lúc cô được tin trở về trong bộ dáng ướt đẫm thì mẹ cô đã trút hơi thở cuối cùng.Cũng chẳng biết đâu trên mặt của cô là nước mưa hay  nước mắt..

Từ đó cô không thích trời mưa, cái lạnh lẽo làm lòng người hoang mang đến mức sợ hãi..

Đúng lúc này, ánh đèn xe chiếu rọi cả góc sân vườn..

Sở Dao đứng bật dậy chạy nhanh ra cửa.

Chẳng mấy phút sau, đã thấy Cẩn Trúc đẩy xe Tần Phong.Còn A Kiên che dù giúp anh..

Vừa vào đến cửa nhìn thấy cô gái nhỏ sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng lại vui mừng khi thấy anh về..

Sở Dao nhanh chóng chạy đến, khụy chân lo lắng hỏi..

- " Sao giờ anh mới về.Có biết em lo lắng lắm không?"

Tần Phong cởi lấy áo khoác đưa cho Thím Lan.Vuốt lấy mặt cô dịu giọng..

- " Anh có việc nên về trễ một chút.Sao sắc mặt em kém thế?"

Thím Lan nhận lấy áo, thở dài nói..

- " Cô ấy từ tối giờ lo lắng cho cậu.Cả cơm tối cũng bỏ.."

Ánh mắt của Tần Phong sâu sắc, cúi đầu nhìn khuôn mặt non nớt của Sở Dao.

Mưa gió ngoài kia ngày càng lớn hơn mà lúc này lòng anh lại ấm đến lạ lùng..

Anh xoa lấy bàn tay còn lạnh của cô, mày nhíu nhíu lại, anh cảm giác Sở Dao có chút khác thường..

- " Anh cũng chưa ăn.Chúng ta ăn cơm thôi.."

- " Dạ"

Ánh mắt Tần Phong chưa một lần rời khỏi mặt Sở Dao..

Đến tối hai người đã yên vị lên giường, nằm trong vòng tay ấm áp của Tần Phong.Sở Dao mới thả lỏng thân mình.Có chút lim dim muốn chìm vào giấc ngủ..

Tần Phong xoa tấm lưng mảnh khảnh mượt mà của Sở Dao, hôn lên trán cô khẽ hỏi..

- " Dao Dao.Nói anh nghe em đang lo lắng điều gì...?"

Cố gắng hé đôi mắt long lanh đen láy  trong bóng đêm, bàn tay nhỏ níu lấy cổ áo anh..

Có chút đáng thương, nũng nịu....

- " Phong.Anh nhất định phải bình an bên cạnh em được không?"

Giọng cô trong đêm mưa, dịu dàng,non nớt có chút trẻ con như sợ bị bỏ rơi..

Trái tim Tần Phong nhói lên, xoa lấy mặt Sở Dao, cổ họng nghẹn đắng thì thào..

- " Dao Dao..."

Sở Dao nhắm mắt áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng ngực mạnh mẽ của anh..

- " Anh nhất định phải bình an mà sống với em đến già.Không được buông tay em đâu.."

Sở Dao gù gì trong miệng, hàng mi dài nhắm chặt..Khuôn mặt dụi dụi vào ngực anh..

Tần Phong cúi đầu phát hiện nhóc con cứ thế mà đã ngủ...

Hôn lên tóc cô, miệng cong lên nụ cười ấm áp..Ôm chặt cô vào lòng, trầm tư thì thào..

- " Đồ ngốc.."

Anh vốn nhạy cảm phát hiện ra cô gái của anh hôm nay có chuyện khác thường.Anh cảm nhận sự sợ hãi lo lắng trong mắt cô, đều anh có thể hiểu được vị trí anh trong lòng cô bây giờ đã khác trước..

Từ khi anh xảy ra tai nạn, Tần Phong không cho phép bắt cứ ai được chạm vào thế giới của anh.Anh tự tạo ra khoảng cách một thế giới riêng biệt cho mình.Dù là với mục đích gì đi nữa, đó cũng chỉ là bản năng tự bảo vệ chính mình..

Nhưng riêng với Sở Dao anh tự nguyện kéo cô về phía anh.Đặt cô bên cạnh anh, vì chính là cô nên anh dám mạo hiểm đặt cược với chính mình, và anh đã đúng..

Cô gái của anh vốn rất lương thiện, cô lo lắng , cô xót xa cho anh.Dù cô luôn ngây ngô, đơn thuần nhưng cô lại sâu sắc với tình cảm của họ..

Cô gái nhỏ này không chê anh tật nguyền, không chê anh cường quyền áp đặt..

Lúc đầu cô có thể sợ anh nhưng rõ ràng bây giờ cô đã xem anh là tất cả.

Thật lòng thương anh, thương bằng trái tim thuần khiết nhất của cô, không hề nhiễm đục bởi bất cứ hào nhoáng vật chất, danh lợi nào..

Tần Phong hôn lên má phần hông hồng.

Nhắm mắt lại hít lấy hương thơm ngát từ cô gái trong lòng, lòng thỏa mãn đến không từ ngữ nào có thể diễn tả..

Ngoài trời mưa to không ngừng thế mà trong phòng ấm áp vô cùng..

_______________________

Ầm..Ầm..

- " Phong..."

Ánh sáng xẹt qua chiếu sáng cả gian phòng.

Tiếng sấm nổ lớn, Sở Dao hốt hoảng hét lớn.Cả thân người giật nảy lên.Bừng tỉnh ngồi bật dậy...

Làn môi đỏ run rẩy lẫm bẫm..

- " Phong..Phong..."

Cô quơ quàng tìm kiếm người bên cạnh, nhưng Tần Phong trong đêm lại biến mất..

Sở Dao đưa mắt nhìn căn phòng tối om cả đèn ngủ cũng tắt đi..

Vote nào.Coi chùa quá nhiều..

Chap sau có gì..??