Bị Nhóc Đáng Thương Một Tay Nuôi Lớn Công Rồi

Chương 3: C3: Kiều kiều




Editor: Cua🌷

_

Yến Hoa đút hai tay vào túi quần, thân hình mảnh khảnh dựa vào bức tường đằng sau, ánh hoàng hôn đúng lúc chiếu vào hắn tạo ra hai nửa sáng tối, giống như một bóng ma đột ngột rơi xuống từ trên trời.

Hoàng Mao đứng đối diện đương nhiên không vui khi nghe thấy giọng điệu khiêu khích như vậy, quay đầu lại hét lên: "Hóa ra là..." Cho đến khi quay lại, nhìn rõ khuôn mặt của Yến Hoa, hắn mới kinh ngạc hạ thấp giọng, thì thầm nói những lời còn lại.

“Anh à...”

Giọng nói ban đầu còn kiêu ngạo như thế, xong cuối cùng lại nhỏ dần.

"Anh Yến, sao anh lại đến đây?" Hoàng Mao lập tức hạ hỏa, xoa tay cười nịnh nọt, không dám nhìn thẳng vào mắt Yến Hoa.

"Que diêm, gần đây mày rảnh lắm à?" Yến Hoa vẫn lười biếng dựa vào tường, nhưng những người đối diện anh lại hơi biến sắc.

Biệt danh "Que diêm" là Yến Hoa đặt cho hắn, hắn gầy và đen, nhuộm tóc vàng, nhìn từ xa y hệt như một que diêm. Tính tình hắn cũng tương tự, dễ cháy, nhưng ngọn lửa không lớn nên dễ dàng bị dập tắt, là người vô cùng hèn nhát.

Yến Hoa đứng ở lối vào con hẻm, che đi tia sáng duy nhất, ánh nắng còn sót lại kéo bóng anh lăn dài, mí mắt khép hờ, hoàn toàn không để ý đến người đối diện. Chỉ đứng đây, không cần làm gì cũng đủ để khiến người ta có cảm giác bị áp bức. Đặc biệt hơn khi có một số người ở đây đã từng là nạn nhân dưới nắm đấm của anh.

Bọn họ thường xuyên hẹn đánh nhau khi chán đời, nhưng khi gặp Yến Hoa, họ lập tức mất bình tĩnh.

Toàn bộ phố Máy móc có ai mà không biết tổ tông này rất tàn nhẫn và độc ác, mấu chốt là anh rất giỏi tra tấn người khác.

Ngày xửa ngày xưa, có một tên xã hội đen thấy Yến Hoa đẹp trai nên đã mở miệng huýt sáo rồi nói vài lời tục tĩu, kết cục, Yến Hoa không chỉ đánh gã mà còn ghim mảnh chai rượu vỡ vào cổ, buộc gã phải huýt sáo suốt hai tiếng đồng hồ.

Từ đó về sau, gã ta thấy Yến Hoa liền đi đường vòng mà không dám mở miệng.

Yến Hoa ngước mắt hỏi: "Mày có thể tới đây, còn tao thì không thể tới?"

Đám người que diêm đứng trong bóng tối, bất an nói: "Anh Yến, anh đang nói gì vậy? Chúng ta là bạn bè mà, còn lâu rồi chưa gặp nữa...”


Yến Hoa hơi đứng thẳng lên và thản nhiên lấy ra một con dao gấp từ trong túi, lưỡi dao trắng sáng phát ra ánh sáng bạc trong con hẻm tối tăm.

“Vừa rồi mày đã nói cái gì?” Yến Hoa tùy ý nghịch ngợm con dao gấp màu bạc.

Que diêm suy nghĩ một lúc rồi mới nhận ra mình đã nói sai.

Được mẹ sinh ra nhưng lại được cha nuôi dưỡng, những lời này không bao giờ được nhắc đến trước mặt người này.

Hắn tát mạnh vào mặt mình mấy cái, âm thanh bị tát vào mặt vang lên rõ ràng trong con hẻm vắng. “Anh Yến, em là thằng khốn, anh đừng để bụng.”

Yến Hoa không nói gì, thờ ơ nhìn về phía lối vào ngõ.

Đám người ở phía bên kia vội vã chạy mất dạng.

Trong khoảnh khắc, trong con hẻm im lặng chỉ còn lại hai người.

Yến Hoa thu con dao gấp lại, hai tay đút túi quần ra lệnh cho Giang Dã trong góc: “Lại đây.”

Giang Dã co ro trong góc, ôm chiếc cặp vải xanh có vết rách đã được khâu lại bằng tay.

Khi nghe thấy chữ “Đến đây”, Giang Dã lập tức đứng dậy chạy về phía Yến Hoa, nhưng bước chân lại không vững, bước đi có chút loạng choạng. Dù có cố gắng che giấu thế nào đi nữa, hắn cũng không thể giấu được sự loạng choạng ở chân.

Yến Hoa nhìn Giang Dã đang nghiêm túc bước về phía mình bằng dáng điệu khó khăn. Anh không hỏi về vết thương ở chân mà chỉ lạnh lùng nói: “Cậu đến đây làm gì?”

Giang Dã cúi đầu mím môi, ngón tay lo lắng vân vê đường may trên quần jean, không biết phải trả lời thế nào.

Yến Hoa nhìn chằm chằm sợi tóc trên đỉnh đầu Giang Dã, so với nửa năm trước, thằng nhóc này đã cao hơn rất nhiều, nhưng cân nặng lại giảm đi trông thấy. Trước đây hắn có chút mỡ trên má nhưng hiện tại đã gầy và hóp đi. Mái tóc hắn cũng rối tinh rối mù, như thể đã mấy ngày chưa gội. Chưa kể còn quần áo trên người, hắn trông giống như một con chó hoang.

Yến Hoa thầm nghĩ, nếu Chu Lệ Vi nhìn thấy cảnh này, chẳng phải sẽ rất đau lòng hay sao?


“Bố cậu đâu?”

Lần này Giang Dã đáp lại, lắc đầu nói: “Em không biết.”

“Cậu không biết bố cậu ở đâu à?” Yến Hoa hỏi, nhưng vừa nói ra những lời này, anh liền nhớ ra, trước kia anh cũng thường xuyên không biết Chu Lệ Vi ở đâu.

Giang Dã lén nhìn vẻ mặt của Yến Hoa rồi nói nhỏ: "Em thực sự không biết."

"Số điện thoại di động." Yến Hoa lấy chiếc Nokia của mình ra từ một chiếc túi khác, mở khóa và ấn vào giao diện cuộc gọi.

Giang Dã đọc một dãy số, Yến Hoa bấm số, cuối cùng chỉ có một giọng nữ kéo dài và trống rỗng.

"Xin chào, thuê bao hiện đã tắt máy. Xin lỗi..."

Yến Hoa còn chưa nghe xong đã tắt máy, nghiêng đầu dựa vào tường nhìn Giang Dã.

Có vẻ như cũng giống như anh, hắn có một người cha không đáng tin cậy. Chẳng trách lúc đó hắn không muốn đi theo cha mình.

Yến Hoa đột nhiên có cảm giác bọn họ đang cùng ở trên một chiếc thuyền.

“Vậy bây giờ cậu tính đi theo tôi à?” Giọng điệu của anh rất tùy hứng, rõ ràng là không muốn bị lợi dụng.

Giang Dã mím môi không nói gì, nhưng bụng đói mấy ngày nay lại phát ra âm thanh không đúng lúc. Ríu rít, Giang Dã tựa hồ càng xấu hổ hơn, lỗ tai đỏ bừng.

"Em, em đi trước." Trong lòng Giang Dã đã có đáp án, Yến Hoa sẽ không bỏ hắn lại.

Yến Hoa nghiêng người nhường đường cho Giang Dã, nhìn hắn đeo cặp chậm rãi đi về hướng con hẻm, dáng đi bấp bênh.

Những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn khiến mái tóc mềm mại của hắn hơi sáng lên, khi chuẩn bị bước ra khỏi con hẻm, Yến Hoa đẩy lưỡi vào má, im lặng thở dài. Thôi vậy, sau khi ăn xong rồi để hắn đi cũng không muộn.


"Quay lại!"

Trong mắt Giang Dã lộ vẻ kinh ngạc cùng chờ mong, hắn quay lại, bất an nói: "Còn có chuyện gì sao?"

Yến Hoa không kiên nhẫn xoa lông mày, chỉ vào đống cơm và mì trong góc nói: "Mang theo những thứ đó."

Sự thất vọng nhanh chóng tràn ra trong mắt Giang Dã, hắn cho rằng Yến Hoa đưa những thứ này cho mình rồi lại đuổi mình đi, vì vậy hắn bất đắc dĩ nói: "Em không cần."

Yến Hoa không nói nên lời: "Làm sao vậy? Cậu gì nghĩ gì thế? Mơ đẹp nhỉ, ai bảo tôi đưa nó cho cậu? Có nhiều đồ nên tôi không thể mang hết được, giúp tôi mang chúng về nhà."

"Ồ."

Giang Dã ngoan ngoãn đi đến góc, nhặt cơm và mì lên, nhưng hắn chỉ có hai tay nên không nhặt thêm được dầu. Hắn chật vật lắm mới vớt được chai dầu từ mặt đất lên.

Hắn cõng chiếc cặp sách cao bằng nửa người đàn ông trên lưng, trên tay ôm cơm và mì, cúi người nhặt chai dầu dưới đất, vẻ mặt nghiêm túc và chăm chú khiến hắn có chút buồn cười.

Yến Hoa sải bước đi tới, nhặt bình dầu trên mặt đất lên, tay kia nhặt cơm và dầu trong tay. Anh đi trước vài bước, hơi giảm tốc độ, giả vờ không quan tâm: “Đi theo tôi.”

Sau đó lại nói thêm: “Nếu lạc mất, đêm nay không có đồ ăn thì cũng đừng trách tôi."

Anh trông như không quan tâm nhưng thực chất lại đang lén lút để ý xem người đằng sau có theo kịp không.

Giang Dã cố gắng đuổi kịp Yến Hoa, hưng phấn nói: “Chúng ta đến rồi.”

Một lớn một nhỏ nối tiếp nhau dừng trước cánh cổng màu xanh đậm. Sau một lúc im lặng, Yến Hoa không nhịn được lên tiếng trước: “Chìa khóa.”

Giang Dã nghe vậy, nhanh chóng lấy ra một chùm chìa khóa được buộc lửng trên cặp sách rồi nhanh chóng mở cửa.

Yến Hoa không khỏi cảm thấy may mắn, nếu không mang người này về thì có lẽ anh phải gọi thợ mở khóa đến vào đêm nay.

Ít nhất vào lúc này, Yến Hoa đã phát hiện ra lợi ích đầu tiên khi có Giang Dã ở bên cạnh.

Một loại hơi thở mốc meo trong căn nhà không có người ở trong nửa năm đập vào mặt Yến Hoa, khiến anh phải hắt hơi mấy lần, anh vốn bị viêm mũi. Nó đặc biệt khó chịu vào mùa đông.


Yến Hoa hắt hơi hết lần này đến lần khác, cảm giác vô cùng khó chịu.

Giang Dã nhanh chóng mở cửa sổ khắp phòng ra, khí lạnh tràn vào lập tức cuốn đi mùi ẩm mốc, Yến Hoa có cảm giác dễ chịu hơn, nhưng cánh mũi đã đỏ bừng, nhìn có vẻ hốc hác.

Ngay lúc anh định tìm giấy vệ sinh thì Giang Dã đã đưa khăn giấy và khẩu trang vải đến trước mặt anh.

Dù chỉ mới mười tuổi nhưng khi ở bên Yến Hoa, hắn luôn cư xử như một người trưởng thành, hắn sợ mình bị bỏ rơi và bị đuổi ra khỏi nhà.

Yến Hoa không khỏi nhớ tới những lần mình từng đối xử với Chu Lệ Vi giống thế, cố gắng hết sức để lấy lòng ông, muốn lấy lại chút địa vị trong lòng nhưng vẫn không có tác dụng.

Khi rót một tách trà nóng cho Chu Lệ Vi trong cơn say, anh đã nhận được câu hỏi chí mạng nhất.

"Tại sao mày được sinh ra? Tại sao thế?"

Yến Hoa đã nhiều lần tự hỏi mình, tại sao mình lại được sinh ra.

"Xin chào?" Giọng nói của Giang Dã cắt đứt dòng suy nghĩ trong lòng Yến Hoa. Khi trở về ngôi nhà cũ, anh luôn nghĩ về những điều phiền toái này.

Yến Hoa run rẩy cầm lấy khăn giấy và khẩu trang, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”

“Và đừng nói xin chào.” Yến Hoa sửa lại.

Giang Dã ngơ ngác, “Vậy em nên gọi anh là gì?"

“Muốn gọi thế nào cũng được.”

Yến Hoa bổ sung.

“Ngoại trừ xin chào.”

“Vậy em có thể gọi anh là Kiều Kiều được không?” Giang Dã ngập ngừng hỏi.

Mặc dù Yến Hoa đã đeo khẩu trang, nhưng nó không đủ để giấu đi vẻ mặt đã ngay tức khắc trở nên u ám.

"Ai nói cho cậu biết tên này?"