Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 107: Sau khi cưới (3)




Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Lưu tỷ quay ra phàn nàn với đồng nghiệp cùng tổ: “Tiểu Kỷ mới tới kia đúng là quá kiêu ngạo, giới thiệu cho người có nhà có xe mà còn chướng mắt. Chỉ là người ngoại tỉnh, không biết có hộ khẩu ở đây không mà còn kén cá chọn canh!”

Lời này bị Tôn Mộng Như cùng phòng nghe thấy, cười lạnh: “Chị Lưu à, chị lại giới thiệu cho người ta Tạ Đỉnh, bốn mươi tuổi bụng bia, ly dị còn mang theo con đấy à?”

Thù giữa Tôn Mộng Như và chị Lưu này kết từ hơn một năm trước. Khi đó, Tôn Mộng Như mới hai mươi bảy tuổi, là một cô gái hào hoa phong nhã, muốn năng lực có năng lực, muốn tướng mạo có tướng mạo, cũng vì hơi lớn tuổi, trong lòng chị Lưu liền tính là “hạ giá”. Chị Lưu nhất quyết phải giới thiệu cho cô ta một người đàn ông bốn mươi đã li dị, chính là người Tôn Mộng Như nói đến, Tạ Đỉnh bụng bia còn mang con riêng.

Tôn Mộng Như chửi chị ta ngay tại chỗ.

Hai người kết thù từ đó.

Chị Lưu cứng cổ nói: “Sao tôi lại thiếu mắt nhìn thế chứ? Tiểu Kỷ mới bao nhiêu tuổi, vừa tốt nghiệp, trong veo như nước, tôi giới thiệu cho người còn chưa tới ba mươi đấy! Điều kiện tốt!”

Tôn Mộng Như cười lạnh: “Giới thiệu cho cô bé vừa mới tốt nghiệp một người gần ba mươi, đúng là rất có mắt nhìn.”

Đồng nghiệp kia đứng bên ba phải, đúng lúc thấy Kỷ An Ninh vừa nãy bị phái đi lấy tài liệu, đang ôm một chồng tài liệu vừa in xong trở lại, hai người mới chịu im lặng, lặng lẽ làm việc.

Tan làm, tất cả mọi người thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Kỷ An Ninh dọn dẹp mặt bàn.

Chị Lưu sấn tới hỏi: “Tiểu Kỷ, em đang trọ ở đâu?”

Kỷ An Ninh tạm hoãn một chút, nói: “Em ở phía Bắc, chỗ Bắc Sa.”

Chị Lưu hỏi tiếp: “Em đi tàu điện ngầm à?”

Kỷ An Ninh nói: “Chồng em tới đón.”

Đầu năm nay, nam nữ trẻ tuổi nói chuyện yêu đương đều gọi nhau là vợ chồng.

Chị Lưu rất không vui nói: “Hóa ra em có bạn trai rồi.”

Kỷ An Ninh: “...”

Ra trường, đúng là vào xã hội sẽ gặp những người không tưởng được, quái gở.

Kỷ An Ninh cùng mấy đồng nghiệp đi thang máy xuống lầu, cô ở trong thang máy nhận điện thoại của Văn Dụ: “Vợ ơi, đường hơi kẹt, em đợi anh thêm mấy phút.”

Ra khỏi văn phòng, cô dừng lại ở cửa ra vào, nói tạm biệt với đồng nghiệp.

“không đi à?” Đồng nghiệp hỏi.

“Chồng em nói đang kẹt xe, bảo em đợi một lúc.” Kỷ An Ninh nói.

Mấy đồng nghiệp nói tạm biệt với cô, rồi đường ai nấy đi.

Tròng mắt chị Lưu đảo quanh, kéo một nữ đồng nghiệp khác nói: “đi, mời cô đi uống sữa chua.”

Kéo đối phương đến quán tạp hóa bên đường, mua hai chai sữa chua, đứng ở ven đường uống, không đi.

Đồng nghiệp này có quan hệ tốt với chị ta, nhìn ra điểm kỳ lạ, hỏi chị ta: “Làm gì thế?”

Chị Lưu bĩu môi nói: “Kỷ An Ninh kia, tôi có lòng tốt giới thiệu đứa em họ của chồng cho, có nhà có xe, cô ta còn chướng mắt. Tôi muốn xem thử bạn trai cô ta kiếm là dạng gì?”

Đồng nghiệp nói: “cô xem cô ta xinh đẹp thế kia, chắc chắn ánh mắt rất cao.”

Chị Lưu nói: “Xinh đẹp thì cũng chỉ là người ngoại tỉnh.” Chị ta cảm thấy dân bản địa mới ưu việt hơn.

trên phổ nhân duyên của chị ta, cô gái xinh đẹp giống Kỷ An Ninh mà ở nơi khác, nếu như thông minh, sẽ tìm một người bản địa có hộ khẩu trong tỉnh. Nhưng không loại trừ mấy cô gái ngốc nghếch, ngu ngơ đi theo trai nghèo, không nhà không hộ khẩu giống mình, hai người cũng nhau chịu khổ dốc sức làm.

Chị Lưu cảm thấy cảm thấy Kỷ An Ninh không biết chỗ tốt kia là kiểu người sau.

Chị ta suy nghĩ, đợi chút nữa nếu trông thấy một cậu trai nghèo bước từ trên xe buýt xuống, chị ta nhất định phải tìm thời gian để chỉ điểm cô bé ngốc này.

đang suy nghĩ, đồng nghiệp bỗng lấy cùi chỏ húc chị ta: “Mau nhìn mau nhìn! Wow!”

Chị Lưu quay sang nhìn, là một chiếc xe thể thao đứng cách trạm xe buýt khoảng mấy mét.

Dù không biết là hãng xe gì, nhưng dòng xe này quá phong cách, vừa nhìn liền biết đây là xe sang. Có người thậm chí còn lấy điện thoại ra chụp lén.

Nhưng chị Lưu chỉ nhìn hai cái, đã không hứng thú, quay đầu đi. Chị đã già đời, lớn hơn tuổi đồng nghiệp cả một đoạn, trong đầu đều là củi gạo dầu muối tương dấm trà, ngữ văn toán học anh ngữ tiểu thăng sơ, đối với mấy thứ nằm ngoài cuộc sống mình, không hứng thú.

Cũng đâu phải là cô gái nhỏ, còn cả ngày ảo tưởng cái này cái kia.

Lực chú ý của chị ta vẫn đặt trên người Kỷ An Ninh. Chị ta thấy Kỷ An Ninh đứng trên bậc thang văn phòng, bỗng nhiên trên mặt hiện lên tươi cười sáng rỡ, nhanh chóng đi xuống.

Ánh mắt chị Lưu chuyển một cái, quả nhiên có xe buýt vào trạm, cửa xe mở ra, có mấy người đi xuống nhìn trẻ tuổi, khoảng hơn hai mươi. Đâu là bạn trai Kỷ An Ninh nhỉ?

Đồng nghiệp liên tục huých tay chị Lưu: “Mau nhìn mau nhìn mau nhìn!”

Cửa xe thể thao màu đen nhấc lên, một người đàn ông dáng cao chân dài bước xuống xe, thu hút bao nhiêu ánh nhìn.

Âu phục phẳng phiu, áo sơ mi trắng, áo chẽn màu đen phẳng có hình. Chân dài bước xuống xe, đứng đó, khí thế cứ tự nhiên mà khuếch tán.

Mỗi một tế bào trên người đàn ông này như đang nói cho người khác biết “Tôi khác mấy người”.

“hắn, hắn là minh tinh điện ảnh à? Sao tôi không có ấn tượng nhỉ?” Đồng nghiệp trợn mắt há mồm. Mặc dù lúc nhìn thấy cái xe kia, đã tự động ảo tưởng trong đầu rằng ngồi trong chiếc xe đó là một người đàn ông anh tuấn, không ngờ cửa xe mở ra, hiện thực cách siêu xa ảo tưởng.

Cho dù là chị Lưu là một phụ nữ trung niên ngâm mình trong củi gạo dầu muối, cũng bị thu hút, quên mất việc chú ý tới Kỷ An Ninh.

Chị ta nhìn chằm chằm vào thanh niên khí thế mạnh mẽ lại đẹp trai đang đứng cạnh xe.

Theo sát là Kỷ An Ninh tạm thời bị quên lãng, nhào vào ngực của anh. anh một phát đón được cô, cứ ôm rịt lấy, hai người đều nở nụ cười thân mật ngọt chết người.

Người đàn ông trẻ tuổi còn cúi đầu hôn Kỷ An Ninh một cái, mới buông cô ra. không biết anh nhấn chỗ nào, bên cửa xe kia cũng được nâng lên, tay anh để phía trên, cẩn thận che chở cho Kỷ An Ninh ngồi vào trong xe, mới đóng cửa xe lại.

Tới tận khi chiếc siêu xe đen ấy ầm ầm biến mất, chị Lưu vẫn còn ngơ ngác há miệng...

Giống như đang nằm mơ vậy.

Người đàn ông như vậy, xe như vậy, cuộc sống như thế, sao có thể... Xuất hiện trong hiện thực tràn ngập khói lửa này chứ?

“Sao rồi?” Văn Dụ hỏi, “Có quen không?”

Kỷ An Ninh nói: “Cũng được, học được không ít. Trải nghiệm thực tế khác xa sách giáo khoa.”

Văn Dụ nói: “Đương nhiên rồi. Học ở đại học chỉ là kiến thức cơ sở, thực tế thế nào phải từ từ tìm hiểu.”

“Nhưng mà, ấn tượng sâu nhất không phải là công việc của bản thân.” Kỷ An Ninh nói, “Văn phòng đúng là rất phức tạp, chia làm mấy bên.”

Làm vợ của Văn Dụ, Kỷ An Ninh cũng không muốn ở nhà làm nội trợ, cô rất lo lắng nếu cứ sống vô ưu vô lo không mục tiêu, sẽ đánh mất bản thân.

cô đề nghị được đi làm việc, cả bố chồng lẫn chồng đều đồng ý.

Văn Dụ định xếp cô vào tổng bộ của tập đoàn, cho cô một chức vị nhàn tản, có mặt mũi lại không mệt, quan trọng nhất là cô có thể dồn tâm tư vào làm việc.

Bố chồng còn khoa trương hơn, nói nếu cô có hứng với cái gì, sẽ mở cho cô một công ty để cô chơi. Lỗ tiền cũng chả sao.

Nghe đúng là rất có sức hấp dẫn. Cũng may Kỷ An Ninh có độ tự chủ cao, biết mình đáng bao nhiêu cân lượng, xin đi cơ sở để rèn luyện, học tập.

Nếu cô muốn lên cao hơn, bọn họ có thể cho cô chức vụ như Chủ tịch danh dự quỹ phúc lợi công ích của tập đoàn, hoặc cho cô tiền, biến cô thành nhà đầu tư, rót tiền vào lĩnh vực mình thích, cô vui là được.

cô muốn đi tới thực địa, bọn họ cũng cho cô cơ hội, để cô chuyển tới cơ sở, đi một vòng tới từng công ty, từng bộ phận, học tập kiến thức. Sau này chính thức chuyển tới công ty, làm một số việc thực tế.

Tóm lại là tùy cô.

“Chính trị văn phòng đều như thế. Cơ sở vẫn còn đơn giản, có chút ngáng chân thôi. Càng lên cao càng nhiều người có đầu óc. Sao, sợ rồi?” Văn Dụ hỏi.

Kỷ An Ninh cười nói: “Cũng không có. Chắc do không liên quan đến lợi ích, em chỉ đứng ngoài cuộc xem thôi, nhìn cũng thấy thú vị, mới nghĩ tới vài thứ. Ngược lại là sinh viên mới nhận chức khóa này, em thấy bọn họ rất khó xử. Muốn cố gắng làm việc, lại bị mấy việc này làm ảnh hưởng.”

“Cựu thần trong công ty nhiều, không tránh được việc kéo bè kết phái.” Văn Dụ nói, “Lúc bố giao lại cho anh có nói, để cho anh ra tay chỉnh lại. Vừa hay mượn hai chúng ta giao tiếp, đem một nhóm lão già ỷ thế kia đá đi. Đám người này đi, người phía dưới cũng im theo. Bọn họ chính là căn nguyên.”

anh lại hỏi Kỷ An Ninh: “Khi nào thì em chuyển đến tổng bộ?”

Kỷ An Ninh lại muốn ở lại học thêm nhiều một chút.

Văn Dụ phiền muộn, phàn nàn: “Phòng làm việc anh đã chuẩn bị tốt cho em rồi, cùng một tầng với anh, như thế mỗi ngày đều có thể gặp nhau, khi nào em tới đây.”

Còn nói thêm: “Phòng xép bên trong văn phòng em là phòng trẻ em, chúng ta có thể mang theo Quân Quân tới công ty.”

Công việc như này, ban ngày cũng có vợ con trái ôm phải ấp, đẹp làm sao!

Kỷ An Ninh liếc mắt: “Bố chịu để anh đưa Quân Quân tới công ty à?”

Văn Dụ: “...”

Chắc là...không chịu đâu nhỉ?

Hai người nhanh chóng về nhà, dì giúp việc cười tủm tỉm mở cửa: “Về rồi à.”

Văn Dụ hỏi: “Bố cháu đâu rồi?”

Dì giúp việc nói: “Còn đi đâu chứ, đang ở phòng vui chơi.”

Văn Dụ và Kỷ An Ninh về phòng thay quần áo trước, dắt tay nhau đến phòng vui chơi.

Cửa khép hờ, hình như còn nghe được tiếng Văn Quốc An đang nhỏ giọng cổ vũ: “Cố lên! Quân Quân thật tuyệt! Thêm chút nữa! Sắp tới rồi!”

Văn Dụ và Kỷ An Ninh quay sang nhìn nhau, lặng lẽ đẩy cửa ra xem. Văn Quốc An đang chổng mông lên, hai tay đẩy ra, chống bàn chân của Quân Quân, ra sức hỗ trợ bé bò về phía trước.

Quân Quân đã bảy, tám tháng tuổi, bắt đầu học bò. Nhưng nếu đằng sau không có chỗ mượn lực, bé mà hơi dùng sức, sẽ bò tụt về đằng sau. Cho nên Văn Quốc An phải đỡ cho bé ở đằng sau.

“Cố lên! Cháu làm được mà!”

“Còn thiếu một chút nữa!”

“Quân Quân siêu tuyệt!”

Mặt đất bị lau cả mảng lớn, phía trước cách khoảng nửa mét có đặt một món đồ chơi rực rỡ đang phát ra âm thanh. âm thanh đó hấp dẫn Quân Quân, dụ bé cố gắng bò tới phía trước.

Văn Dụ và Kỷ An Ninh nhìn Quân Quân dưới sự khích lệ không ngừng của Văn Quốc An, anh dũng bò về phía trước...hẳn hai mươi cm.

Nước miếng trượt theo một đường.

Vậy mà Văn Quốc An còn cảm thấy cháu gái mình siêu giỏi!

Chị trông trẻ bị cưỡng chế, không cho phép quấy rầy thời gian đẹp đẽ của hai ông cháu, ngồi xếp bằng ngay bên cạnh mà nhìn.

Văn Dụ/Kỷ An Ninh: “...” Hình ảnh này cũng rất đẹp đấy.

Cái mông Văn Quốc An vểnh cao cao, Văn Dụ lo cho cái eo ông, đi vào nói: “Bố, ăn cơm thôi.”

Lúc đó, anh làm chuyển sự chú ý của Quân Quân. Tiểu nha đầu quay đầu nhìn lại, thấy bố với mẹ, lập tức mắt sáng rực lên, miệng kêu y y nha nha, đòi bế.

Văn Dụ đi tới, cúi người, một tay ôm Quân Quân lên, nâng hai cái, rồi giao cho Kỷ An Ninh, vội đi tới đỡ Văn Quốc An, lão đầu tử vẫn đang vểnh trên mặt đất kia kìa.

Văn Quốc An và Quân Quân vất vả cố gắng cả buổi, còn thiếu hai mươi ba mươi cm nữa là thắng lợi, lại bị Văn Dụ một phát cắt đứt.

Văn Quốc An không vui, vô cùng không vui.

Nhưng Kỷ An Ninh tươi cười dịu dàng, gọi ông: “Bố ơi, ăn cơm thôi.”

Lửa giận không được trút lên con dâu, chỉ đành lẩm bẩm, nhìn Văn Dụ đủ kiểu không vừa mắt.

Buổi tối đi ngủ, Văn Dụ nhìn chằm chằm trần nhà, hai mắt đăm đăm.

Kỷ An Ninh thấy lạ mới chọc anh một cái: “Sao thế?”

Văn Dụ rơi vào bi thương: “anh thất sủng rồi.”

Kỷ An Ninh: “...”

Văn Dụ bi thống nói: “Người bố anh yêu nhất không còn là anh nữa!” (đọc tý tưởng cung đấu)

Kỷ An Ninh cười vỗ anh một cái: “đi tranh giành tình cảm với con gái, anh hay nhỉ!”

Văn Dụ lẩm bẩm trở mình, ôm lấy Kỷ An Ninh: “anh mặc kệ, dù sao giờ chỉ có mình em mới an ủi được anh.”

Lại ăn vạ như chú chó.

Kỷ An Ninh bất lực, hỏi: “anh muốn an ủi thế nào?”

Văn Dụ nói: “anh mới mua món kia...”

Kỷ An Ninh nhắm mắt: “Món kia không được!”

Mấy cái khác thì thôi đi, món đó đúng là quá xấu hổ!

Văn Dụ cắn lỗ tai cô nói: “Mặc đi mà. Cái đuôi lông xù... Rất thật...”

“Em xem anh ở trong nhà đáng thương biết bao nhiêu.” anh nhẹ thổi hơi vào tai Kỷ An Ninh, “Ông nội yêu cháu gái, con gái yêu mẹ, anh yêu vợ mình, bố và con gái. Em xem xem xem, chỉ có anh không có ai yêu...”

anh vừa nói, một bên đầu ngón tay vừa vẽ vòng tròn nơi mẫn cảm của cô.

Mặc dù đã làm bố, công phu trêu chọc của tiểu Văn tổng chưa từng gác lại, kỹ nghệ thậm chí càng thêm tinh tiến.

Kỷ An Ninh bị anh ăn không còn mảnh vụn, cuối cùng vẫn bị anh dụ mặc vào.

Cái đuôi lông xù không chỉ đơn giản là trang trí, mỗi lần quét qua đều tạo kích thích mãnh liệt.

“Bảo bối~” Văn Dụ gặm Kỷ An Ninh, nói, “Sinh con xong, của em lớn hơn rất nhiều...”

Kỷ An Ninh đang bày ra tư thế xấu hổ, hưởng thụ cực hạn khoái cảm, chỉ có thể vỡ vụn dưới thân anh.