Bí Thư Trùng Sinh

Chương 648: Giơ roi lên cao rồi khẽ hạ xuống




Bầu không khí trong phòng đã bắt đầu tốt hơn một chút, hơn nữa sau vài câu chuyện trò thì Hứa Tiền Giang lại nói:

- Trong sự kiện này thì Đảng Hằng thật sự có liên quan giống như những gì vị cán bộ kia phản ánh sao?

Đổng Quốc Khánh thầm run lên, dù trước khi đi vào phòng của Hứa Tiền Giang thì hắn đã nghĩ kỹ về vấn đề này, thế nhưng cũng không hy vọng là trưởng phòng Hứa sẽ hỏi như vậy. Dù sao thì Đảng Hằng cũng đã đi theo hắn không ít năm, dù không có công lao cũng coi như có khổ lao, hắn không hy vọng Đảng Hằng có liên lụy quá sâu vào sự việc lần này. Hơn nữa Đảng Hằng còn là thư ký trưởng của hắn, nếu Đảng Hằng xảy ra chuyện, như vậy sẽ chẳng có bất kỳ điểm nào tốt với hắn.

Đổng Quốc Khánh có chút trầm ngâm, sau đó hắn nhanh chóng lên tiếng:

- Trưởng phòng Hứa, trong thành phố thật sự có vài lời đồn đãi, thế nhưng tôi cảm thấy không nên tin vào những điều như vậy. Nếu chúng ta cứ nghe thấy tiếng gió là nói trời mưa, như vậy sẽ đả kích tính tích cực của các đồng chí.

Đổng Quốc Khánh dùng giọng mơ hồ nói, thế nhưng lời nói mơ hồ như vậy lại biểu hiện rõ ràng ý nghĩ của mình. Đó chính là tốt nhất sự việc không nên liên quan đến Đảng Hằng.

Hứa Tiền Giang lấy từ trong túi áo của mình ra một gói thuốc, lão rút một điếu cho mình, một điếu ném cho Đổng Quốc Khánh. Đổng Quốc Khánh dùng hai tay nhận thuốc của Hứa Tiền Giang, hắn nhanh chóng lấy bật lửa châm thuốc cho lãnh đạo, sau đó lại tự châm thuốc cho mình.

- Quốc Khánh, cậu cảm thấy sự việc lần này có thể áp xuống được không? Vì chưa nói đến trưởng ban Trần, nói về thế cục hiện tại ở thành phố Đông Bộ, anh cảm thấy Đảng Hằng bị viên cán bộ huyện Lâm Hoàn tố cáo chỉ là một sự việc ngoài ý muốn sao?

Hứa Tiền Giang nói làm cho Đổng Quốc Khánh khẽ run lên, nếu thật sự có người đứng ở phía sau màn để vung tay thao tác sự việc này, như vậy phương án đưa lên cao rồi khẽ đặt xuống của hắn xem như không còn đất diễn.

Đổng Quốc Khánh có chút do dự, đúng lúc này một bóng người xuất hiện trong lòng hắn. Khi bóng người này xuất hiện thì tâm tình do dự của hắn đã nhanh chóng trở nên kiên định.

- Trưởng phòng Hứa, tôi hiểu rõ vấn đề, nhưng Đảng Hằng cậu ấy...

Đổng Quốc Khánh có chút do dự, sau đó khẽ nói.

- Trời làm bậy thì còn có thể, thế nhưng kẻ bên dưới tự gây nghiệt thì không thể sống.

Giọng điệu của Hứa Tiền Giang không cao, thế nhưng giọng điệu lại cực kỳ tuyệt ý:

- Tuy kẻ tố cáo là đáng hận, thế nhưng phải rèn sắt khi còn nóng, nếu như chính mình thanh bạch thì người ta sẽ cáo trạng sao?

Đổng Quốc Khánh dùng ánh mắt cam chịu nhìn vẻ mặt quyết liệt của Hứa Tiền Giang, trong lòng chợt phát lạnh. Hắn biết rõ Hứa Tiền Giang nói những lời này không phải chỉ là vì Đảng Hằng, nó còn là một đòn cảnh cáo với chính mình.

- Tôi biết rõ Đảng Hằng là một người trợ giúp tốt cho cậu, thế nhưng đôi khi tráng sĩ phải chuẩn bị tâm lý để cắt cổ tay của mình.

Hứa Tiền Giang vỗ vỗ vai Đổng Quốc Khánh, lão dùng giọng khuyên nhủ nói:

- Đảng Hằng đi, thế nhưng chức vụ thư ký trưởng văn phòng thị ủy thành phố Đông Bộ lại không cần phải lo lắng.

- Trưởng phòng Hứa, tôi biết phải làm như thế nào.

Đổng Quốc Khánh đứng lên ghế sa lông, hắn trầm giọng đảm bảo với Hứa Tiền Giang.

Đổng Quốc Khánh rời khỏi phòng của Hứa Tiền Giang, hắn cảm thấy bước tiến của mình như nhũn ra. Tuy hắn cảm thấy cực kỳ bức bối vì Đảng Hằng có liên quan đến một người phụ nữ mà sinh ra sự kiện khốn khổ như lúc này, thế nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy rất thương cảm vì một Đảng Hằng trung thành với mình bấy lâu nay.

Thế nhưng dù thương cảm thì thương cảm, Đổng Quốc Khánh biết rõ mình cần phải làm thật tốt và thật nghiêm sự kiện lần này, không phải chỉ vì áp lực của trưởng phòng Hứa và trưởng ban Trần, càng vì người giấu tay ở phía sau kia. Nếu mình làm ra bất kỳ hành vi nào khác thường, chỉ sợ sẽ tiếp đón thế công cực kỳ mãnh liệt của đối phương.

- Đảng Hằng, cũng đừng trách tôi...

Đổng Quốc Khánh khẽ lẩm bẩm bằng giọng nói chỉ có chính mình mới có thể nghe được, sau đó nhanh chóng đi xuống bên dưới.

Trong một gian phòng ba phòng một gian cực kỳ bình thường ở thành phố Đông Bộ, thư ký trưởng Đảng Hằng đang ngồi hút thuốc, hai hàng chân mày nhíu lại thật chặt, ánh mắt thật sự tan rã mất hồn mất vía.

Sự kiện sáng hôm nay thật sự giống như một cơn gió lốc liên tục bốc lên trong đầu Đảng Hằng, giọng nói tràn đầy lực lượng của viên cán bộ trẻ tuổi kia lại càng văng vẳng trong đầu hắn.

- Tôi tố cáo cán bộ lãnh đạo thành phố Đông Bộ đã có dự định cho công tác tuêển chọn lần này, đặc biệt là thư ký trưởng Đảng Hằng...

Đảng Hằng nghĩ đến câu nói xuyên tim của viên cán bộ kia, trái tim thật sự giống như bị người ta lấy ra khỏi lồng ngực.

- Anh Hằng, sao anh lại hút thuốc nhiều như vậy?

Cửa phòng bị đẩy ra, một người phụ nữ hơn hai mươi tuổi từ bên ngoài chạy vào. Gương mặt nhỏ nhắn phối hợp với áo lông màu hồng càng làm cho người ta nhìn vào và nhanh chóng bị thu hút, có thể nói là hai mắt sẽ nhanh chóng tỏa sáng.

Khi thấy Đảng Hằng hút thuốc thì người phụ nữ kia thật sự có chút nôn nóng, nàng đặt áo lông xuống, sau đó chuẩn bị cướp điếu thuốc trong tay hắn. Nhưng lần này Đảng Hằng cũng không cho nàng được như mong muốn, hắn vẫn tiếp tục hút thuốc.

Người phụ nữ chợt sững sờ, Đảng Hằng bình thường chỉ cần đến gian phòng này thì cực kỳ sủng ái nàng, dù nàng có nổi giận một chút thì hắn cũng sẽ bỏ qua. Nhưng lúc này hắn lại hầu như ngoảnh mặt làm ngơ với nàng.

Người phụ nữ khẽ nhíu mày, thế nhưng nàng cũng không tiếp tục nói về vấn đề này. Nàng duỗi hai ngón tay mềm mại khẽ xoa xoa hai bên thái dương của Đảng Hằng, sau đó lại khẽ nói: Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

- Anh Hằng, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra sao?

- Không có gì!

Đảng Hằng dụi nửa điếu thuốc trong tay vào trong gạt tàn, sau đó khẽ nói.

Người phụ nữ này công tác ở đài truyền hình thành phố cũng xem như là người từng trải, cũng có chút thủ đoạn ở phương diện nhìn mặt nói chuyện. Nàng nhìn gương mặt âm trầm của Đảng Hằng, nàng biết hắn không nói thật với mình. Thế là nàng ném cơ thể mềm mại mịn màng của mình vào trong lòng hắn, hai tay càng ôm thật chặt lấy hắn rồi nói:

- Anh Hằng, anh nói cho em nghe xem, có phải có chuyện gì xảy ra hay không? Trước kia anh đã từng nói nếu có bất kỳ chuyện gì thì hai chúng ta phải cùng nhau đối mặt cơ mà.

Lúc này vành mắt của người phụ nữ chợt đỏ lên, thật sự giống như đóa hoa sau cơn mưa, càng thêm kiều diễm. Lần đầu gặp mặt Đảng Hằng thật sự bị thu hút bởi nụ cười như ánh mặt trời của nàng, lúc này nhìn thấy bộ dạng của nàng như vậy, trong lòng hắn tuy rất bực bội mất vui nhưng vẫn phải trầm giọng nói:

- Hôm nay tuyến trên có người xuống kiểm tra, có người tố cáo anh.

Người phụ nữ chợt kinh hoảng, cơ thể mềm mại chợt ngồi thẳng lên, hai con ngươi tràn đầy quan tâm:

- Có chuyện gì sao? Mỗi ngày anh đều thành thật đi làm, ngoài những lúc thu chút rượu thuốc của người khác thì căn bản không bao giờ nhận tiền, bọn họ dựa vào cái gì để tố cáo anh?

Đảng Hằng nhìn vẻ mặt kích động của người phụ nữ trước mặt, hắn chợt cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, thế là hắn vung tay vỗ vỗ vai nàng nói:

- Em nói rất đúng, cũng không phải là chuyện gì lớn.

Dù đang an ủi người phụ nữ của mình nhưng Đảng Hằng vẫn cảm thấy sự việc lần này là không nhỏ, hơn nữa lại cực kỳ không nhỏ. Nếu có chút sai lầm xảy ra, như vậy tương lại của hắn sẽ chính thức xong đời. Lúc này hắn cảm thấy chỉ có người kia mới có thể nắm lấy sự việc để tấn công mình mà thôi.

Nếu thật sự là người kia ra tay, như vậy bí thư Đổng liệu có cứu mình không?