Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 327: Nữ tu tiên trọng sinh (6)




Trong nội dung vở kịch, vào nửa đời trước, bởi vì là song linh căn, cho nên địa vị của Hạ Bách Hợp trong Vô Cực tông khác biệt, người người đều nhận ra thiên tài song linh căn này, lại càng rõ ràng chút chuyện giữa nàng ấy và Diệp Vị Ương, bởi vậy vô cùng cung kính với nàng ấy.

Thẳng đến sau này, nàng ấy bị Diệp Vị Ương chán ghét vứt bỏ, bản thân mình là thiên tài song linh căn, nhưng đáng tiếc cuối cùng lại thua thứ muội đồng tộc, trở thành trò cười của mọi người trong Vô Cực tông này, thái độ của mọi người đối xử với nàng ấy tất nhiên lại có biến hóa nghiêng trời lệch đất, nhân tình ấm lạnh, trong nội dung vở kịch, Hạ Bách Hợp đều nếm trải mấy lần, bởi vậy nàng ấy hận nhất chính là những tên mắt chó khinh thường người khác này.

Bị cỗ oán hận vô hình này ảnh hưởng, trong nháy mắt sắc mặt Bách Hợp trầm xuống, tu vi Kim Đan hậu kỳ trên người phát tán ra, liền trực tiếp khiến sắc mặt mấy đệ tử thủ sơn thay đổi.

“Không biết tiền bối đến, xin cho phép vãn bối…” Đệ tử vừa nãy còn mang thần sắc tâm cao khí ngạo lúc này trong lòng phát khổ, chỉ là không đợi hắn ta nói hết, Bách Hợp liền cười lạnh một tiếng: “Cút ngay.”

Vốn nàng đã không muốn nhiều lời với đám người này, những người này đều là kẻ nâng cao dẫm thấp, Bách Hợp cố nén cỗ hỏa khí đang tuôn trào ra trong lòng, gương mặt lạnh lùng trực tiếp đi ngang qua đám người này, nàng vừa đi khỏi liền có người truyền âm lên đỉnh núi, Bách Hợp có thể cảm giác được pháp lực chấn động, chân không khỏi bước nhanh hơn.

Một đường gặp vài tốp người, Bách Hợp trực tiếp phóng uy áp Kim Đan hậu kỳ của mình ra, tuy nói Vô Cực tông là tông phái lớn nhất trên đại lục này, bên trong cũng có tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, nhưng ngày thường đều không thường đi lại bên ngoài, bình thường nhân vật như vậy hầu như đều ở trong động phủ của mình bế quan tu luyện, cầu mong đạt đến Nguyên Anh kỳ. Lúc này những đệ tử Vô Cực tông này nhìn thấy Bách Hợp không tránh khỏi hơi e ngại nàng, lại hơi lo lắng nếu chút nữa Huyền Âm Tử trách phạt thì họ liền xui xẻo, vì vậy đều đi theo xa xa sau lưng nàng.

Lúc này bởi vì pháp lực trong cơ thể Bách Hợp dồi dào, nên dù nàng cũng không ngự vật mà đi, nhưng vẫn rất nhanh đã tới đỉnh Kiếm Phong, trước đại điện có hai chữ Kiếm Phong với phong cách cổ xưa trên đỉnh, nơi vẫn luôn yên tĩnh trong trí nhớ của Hạ Bách Hợp lúc này lại vang lên tiếng cười to thoải mái của Huyền Âm Tử, xen lẫn trong đó còn có một giọng trẻ con vui cười.

“Sư tổ gia gia, hồi xưa cha như thế nào vậy ạ? Ngài nói cho con biết đi, hồi nhỏ cha có nghịch ngợm đến nỗi khiến ngài phải đánh vào mông như vậy không?” Lời tức giận của đứa nhỏ này vừa ra khỏi miệng, lập tức rước lấy một trận cười to của Huyền Âm Tử. Nhưng sắc mặt Bách Hợp lại biến đổi, một cỗ oán hận và sát ý dâng lên trong lồng ngực nàng, khiến nàng kích động đến suýt nữa không thể nhịn được muốn thúc giục pháp lực trào ra khỏi lòng bàn tay. Giọng nói này, cả đời Hạ Bách Hợp cũng sẽ không quên, vào lúc nàng ấy hèn mọn quỳ gối trước mặt quỷ tu, trở thành đỉnh lô của tên quỷ tu kia, thái bổ cho hắn ta, con trai của Hạ Thiên Băng chính là dùng giọng nói trẻ con làm cho người ta bật cười như vậy hung hăng nhục nhã nàng ấy, cuối cùng càng khiến nàng ấy bị quỷ tu đánh mắng ngay trước mặt Hạ Thiên Băng, khiến cho Hạ Bách Hợp tự nổ mà chết.

Mọi người nói lời đồng ngôn vô kỵ của con nít là thú vị nhất, con trai của Hạ Thiên Băng, bởi vì thân phận bất phàm hơn nữa lại mang đơn thiên linh căn, nên từ nhỏ trong Vô Cực tông hầu như có thể nói là muốn gió được gió muốn mưa được mưa, người người đều nâng nó trong lòng bàn tay, cung phụng nó như tổ tông, bởi vậy lúc nó biết được thân phận của Hạ Bách Hợp, nhục nhã nàng ấy vô cùng cay nghiệt hung ác. Bách Hợp cũng không có hảo cảm gì với Diệp Vô Nhược này. Lúc này tuy bề ngoài của Diệp Vô Nhược giống như một đứa bé 7, 8 tuổi, nhưng kỳ thật nó đã sinh được hơn 30 năm rồi, chỉ có điều bởi vì chính Diệp Vị Ương đã có linh căn xuất chúng, cho nên trời cao ưu ái với người như vậy, để cho hắn ta tu luyện thuận lợi hơn người khác rất nhiều, nhưng đồng dạng, trời cao cũng rất công bằng, người như vậy nhất định gian nan trong phương diện con nối dõi, vốn Diệp Vị Ương không có con trai, nhưng bởi vì dị loại Hạ Thiên Băng này, nên hắn ta không chỉ có con trai, mà còn là một thiên tài siêu cấp, vì vậy với nhân tài như vậy, bình thường sẽ trưởng thành cực kỳ chậm chạp, không chỉ thời gian mang thai lâu hơn người bình thường, hơn nữa càng là nữ nhân có linh lực, thì mang thai đứa bé như vậy lại càng lâu.

Trên thực tế lúc này chỉ số thông minh của Diệp Vô Nhược cũng không thấp hơn người trưởng thành, nó chỉ kém lão yêu quái đã tu luyện mấy trăm thậm chí hơn ngàn năm mà thôi, nhưng kỳ thật nó vẫn hiểu đạo lý đối nhân xử thế, những lời nhục nhã Hạ Bách Hợp mà nó nói ra trong nội dung vở kịch đều không giống đồng ngôn như Hạ Thiên Băng đã cười nói.

Bách Hợp siết chặt nắm đấm, trong lúc này Huyền Âm Tử đã phát hiện nàng, lúc xoay đầu lại nhìn thấy Bách Hợp, lông mày liền chợt nhíu lại.

“Kiếm Phong trọng địa, người bên ngoài không được xông loạn.” Huyền Âm Tử ẩn ẩn cảm thấy Bách Hợp hơi quen, nhưng lúc này lại không nhớ ra, bởi vậy sau khi quát Bách Hợp một câu, liền ôm Diệp Vô Nhược trong lòng chặt hơn một chút, cau mày nhìn Bách Hợp chằm chằm.

Huyền Âm Tử là chưởng giáo chân nhân của Vô Cực tông, đã là tu vi Nguyên Anh trung kỳ, lúc này lão ta nhìn ra được Bách Hợp đã đạt đến Kim Đan hậu kỳ, nhưng thiếu nữ tài năng như vậy bình thường trong Thất Phong hầu như có thể đảm nhiệm chức trưởng lão trong Đỉnh Phong, vậy mà trong lòng lão ta lại không có ấn tượng, điều này không khỏi làm cho trong lòng Huyền Âm Tử hơi âm trầm.

Ngoại trừ Huyền Âm Tử và Diệp Vô Nhược ra, Hạ Thiên Băng và Diệp Vị Ương cũng ở trong đó, hai người nhìn nhau một cái, Hạ Thiên Băng theo bản năng liền đến che chở con trai, nàng ta còn chưa kịp thấy mặt Bách Hợp, thì trước hết đã trừng Diệp Vị Ương rồi, trong ấn tượng của nàng ta thì chỉ có Diệp Vị Ương có thể dẫn tới một đám nữ tu xuân tâm nhộn nhạo mà thôi, lúc này thấy có nữ tu xuất hiện, trong mắt Hạ Thiên Băng tất nhiên cảm thấy có liên quan đến Diệp Vị Ương.

Diệp Vị Ương lại nhìn Hạ Thiên Băng cong môi cười cười, hành động nhìn nhau cười như vậy của hai người khiến thân thể Bách Hợp theo bản năng cảm thấy có một loại phẫn nộ muốn hủy diệt tất cả, nàng vội vận hành pháp lực thể lực, đè cỗ oán hận khó hiểu này xuống, sau đó mới đi tới trước Huyền Âm Tử: “Ta là Hạ Bách Hợp trong Vô Ngã Phong, đặc biệt phụng mệnh sư phụ đến đây tìm kiếm phôi pháp bảo, tăng thêm phiền toái cho chưởng giáo, kính xin tha thứ nhiều hơn.”

Lúc nghe được Vô Ngã Phong, trên mặt Huyền Âm Tử liền hiện lên thần sắc bừng tỉnh đại ngộ, tuy ngoài mặt lão ta trấn định, nhưng lúc này trong lòng đã thật sự là sóng to gió lớn, lúc trước Thái thượng trưởng lão trong Vô Ngã Phong mang Bách Hợp đi, mới qua khoảng 200 năm thôi, mới 200 năm liền dạy một thiếu nữ mà ban đầu ngay cả đại môn Luyện Khí kỳ cũng không bước vào được đến trình độ Kim Đan hậu kỳ vào hôm nay, thậm chí Huyền Âm Tử nhìn ra được, Bách Hợp chỉ còn thiếu một bước là đã có thể bước vào Nguyên Anh kỳ, tốc độ tu luyện như vậy thật sự quá khiến cho người đời khiếp sợ, cho dù lúc trước Bách Hợp có được tư chất song linh căn tuyệt hảo với hai hệ Lôi Băng, nhưng cũng không nên tiến bộ nhanh như thế mới đúng.

Ngay cả là đệ tử đắc ý của Huyền Âm Tử là Diệp Vị Ương có được đơn Thủy linh căn, nhưng nhập môn hơn 200 năm trước, cho tới bây giờ cũng chỉ mới tiến vào cảnh giới Kim Đan kỳ thôi, tốc độ như vậy đã là cực kỳ nhanh rồi, rất nhiều người cho dù là song linh căn thì có tu luyện hơn 500 năm cũng không thể bước vào Kim Đan kỳ, chính Huyền Âm Tử cũng từng tự hào vì điều này, nhưng hôm này nhìn thấy Bách Hợp, lão ta lại hít một ngụm khí lạnh, nhớ đến thiếu nữ ngồi kiếm bay đi cùng lão giả lúc trước, lúc này liền cảm giác được hai chân mình đều bắt đầu nhũng ra.

Trong lòng lão ta cũng ẩn ẩn đoán chắc lão giả làm gì Bách Hợp, cho nên mới khiến cho nàng tiến bộ thần tốc như thế, lão giả làm Thái thượng trưởng lão nhiều năm, trong tay chắc chắn có không ít thứ tốt, Bách Hợp có thể có được thành tựu hôm nay, hẳn đã chui ra khỏi đống linh đan diệu dược. Lúc nghĩ như vậy, trong lòng Huyền Âm Tử mới cảm thấy hơi có thể hiểu được một chút, lúc này bởi vì thân phận của Bách Hợp, nên cho dù trong lòng lão ta không ngừng suy đoán, thì trên mặt Huyền Âm Tử vẫn cực kỳ cung kính vái chào Bách Hợp: “Bái kiến sư thúc, hôm nay lão tổ tông vẫn khỏe chứ?”

Bách Hợp nhẹ gật đầu, lúc này ánh mắt mới rơi xuống vẻ mặt Hạ Thiên Băng đang giật mình ở bên kia, lúc này trông nàng ta vẫn mang theo bộ dáng lạnh như băng như trước, dung mạo không nổi bật lại bởi vì khí chất hơn người của nàng ta mà vô cùng khiến người khác chú ý, nàng ta chỉ mặc một bộ váy trắng bình thường, tay áo bị cơn gió mạnh ‘Vù vù’ trên đỉnh Kiếm Phong thổi phấp phới, cho dù dung mạo không nổi bật, thì phần khí chất lãnh đạm như tiên linh này lại làm cho nàng ta trông vô cùng chói mắt.

“Hạ Bách Hợp? Ngươi chính là Hạ Bách Hợp?” Có lẽ là quá giật mình, vậy mà Hạ Thiên Băng hỏi liền hai câu liên tiếp, nàng ta mở to mắt, trên mặt lộ ra thần sắc ngây ngốc, liền vô ý thức liếc sang Diệp Vị Ương bên cạnh, tại trong trí nhớ quá khứ của nàng, Diệp Vị Ương và Hạ Bách Hợp chính là một đôi tình lữ song tu, hai người tình thâm ý trọng vô cùng ân ái, tuy nàng ghen tỵ với vận may trời sinh của Hạ Bách Hợp, vốn ở kiếp này sau khi mình trọng sinh cũng không để tình yêu nam nữ vào lòng, nhưng lúc này khi mình đã chân chính thành người của Diệp Vị Ương, lại sinh con trai cho hắn ta, thì dù cho tâm tình của nàng có trải qua mấy đời đi nữa, thì vẫn khó không chế chính mình mà hào phóng chúc phúc cho Diệp Vị Ương và Hạ Bách Hợp.

Nàng không thích tình cảnh Diệp Vị Ương và Hạ Bách Hợp từng ở cùng nhau, bây giờ Diệp Vị Ương là nam nhân của nàng, nếu hai người đã sinh con dưỡng cái, hắn ta lại xâm nhập vào trong cuộc sống yên tĩnh của mình, nàng liền không hy vọng cuộc sống lại nổi gợn sóng, cho dù là Bách Hợp, thì cũng không thể cướp đi thứ nàng đã có vào lúc này.

Nghĩ vậy, trong mắt Hạ Thiên Băng không tự chủ hiện ra vài tia sát ý, vốn nàng đã không có cảm tình gì với Hạ Bách Hợp, tuy hai người có danh nghĩa là tỷ muội, nhưng trong mấy năm tiến vào Vô Cực tông đó, nàng ta chưa từng trợ giúp chính mình, cuối cùng chính mình lại càng chết đi thê thảm, dù tất cả đều không phải Hạ Bách Hợp làm hại, nhưng Hạ Thiên Băng vẫn không thể tha thứ cho nàng ta, chỉ là quyết định sau khi chính mình trọng sinh hy vọng cả đời này Bách Hợp tốt nhất đừng tới gây sự với chính mình, nếu không nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Bách Hợp mà thôi, thế nhưng lúc này xem như người không phạm nàng, nhưng vì con của nàng, nàng không hy vọng sau khi con của nàng biết mình đã có cha, lại sẽ biến thành đứa con riêng bị người đời cười nhạo, cho nên Hạ Thiên Băng chỉ có thể tiêu diệt Bách Hợp.

Thế nhưng khiến cho Hạ Thiên Băng cảm thấy kinh hãi, là biến hóa của Bách Hợp.