Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 502: Cô gái trong đoàn xiếc – 7




Edit: Jolly

Beta: Sakura

Lần này Bách Hợp sẽ không để chuyện giống trong kịch tình phát sinh lần nữa, sau khi cô đáp ứng người trong đoàn mỗi ngày đều dốc sức liều mạng luyện tập, hôm nay xem như đoàn người Triệu gia đã có chỗ của chính mình trong thành phố. Tuy bây giờ Bách Hợp chưa phải danh chính ngôn thuận trở thành trưởng đoàn, nhưng địa vị trong lòng mọi người không giống lúc trước, cô cũng có phòng riêng của mình. Trong hai tháng luyện tập Tinh thần luyện thể thuật phối hợp với Cửu dương chân kinh bây giờ thân thể đã không còn di chứng do nguyên chủ lúc nhỏ luyện tập nhiều bị thương lưu lại di chứng mà đã khỏi hẳn, sau khi trong cơ thể đã có nội lực cô bắt đầu luyện những động tác khó mà trước kia nguyên chủ phải cố hết sức mới luyện được, dễ dàng hơn trước rất nhiều.

Bách Hợp luyện xong một bộ Tinh thần luyện thể thuật, lúc này đang nhẹ nhàng nhảy tại chỗ nội lực trong cơ thể chuyển động theo động tác, thân thể nhẹ nhàng nhảy lên, thoáng cái đã nhảy lên trên bàn, còn chưa kịp từ trên bàn nhảy xuống, giọng nói có chút hưng phấn của Triệu Tấn Anh truyền vào.

“Chị, chị, chị nhìn xem là ai đến kia!”

Lúc nghe tiếng Bách Hợp đã từ trên bàn nhảy xuống, cửa lều đang đóng thoáng cái bị người vén lên, Triệu Tấn Anh hung phấn hai má đỏ lên, bên cạnh cậu ta là hai người Triệu Học Nhi và Triệu Lăng Phong lúc này có chút xấu hổ miễn cưỡng, Triệu Tấn Anh không có chú ý đến hai người kia lộ ra vẻ mặt phức tạp, vui vẽ mạnh mẽ lôi kéo hai người kia vào trong lều: “Chị, chị Học Nhi và anh Lăng Phong trở về rồi, lúc trước hai người bỏ đi cũng không lưu lại số điện thoại gì, biết bây giờ đoàn chúng ta thiếu người liền quay về.”

Lời cậu ta vừa dứt, Triệu Lăng Phong cũng không có lên tiếng. Triệu Học Nhi thì nở nụ cười nữa thật nữa giả phàn nàn: “Bách Hợp, bây giờ cô rất có tiền đồ ah, đoàn xiếc Triệu gia cũng là đoàn của tôi và Lăng Phong, trong đoàn xảy ra việc lớn như vậy, vì sao cô không thông báo cho chúng tôi? Có phải bây giờ cô đã tìm được người tài trợ đoàn rồi, nên chướng mắt tôi và Lăng Phong phải không?”

Triệu Học Nhi năm nay 23 tuổi, lớn hơn nguyên chủ hai tuổi, thế nhưng luận đạo đối nhân xử thế, nguyên chủ có thúc ngựa cũng khó theo kịp, lúc này cô ta vừa về tới là há mồm dùng lời nói giỡn nhưng ngữ khí lại chỉ trích nguyên chủ vong ân phụ nghĩa, phủi sạch sẽ việc lúc trước cô ta và Triệu Lăng Phong thừa dịp đoàn xiếc khó khăn liền bỏ đi, nếu dựa theo tình cảnh trước kia của nguyên chủ thì thế nào cũng sốt ruột giải thích không phải, thậm chí vì chứng minh mình không phải người vong ân phụ nghĩa, nói không chừng đối với việc Triệu Học Nhi và Triệu Lăng Phong lúc trước khó khăn nguy nan bỏ rơi hai người cô và Triệu Tấn Anh cũng khen là việc tốt.

Bách Hợp nhìn Triệu Học Nhi một cái, cô ta lúc này trang điễm đeo trang sức, vốn lúc rời khỏi mặc cái áo hoa quê mùa bây giờ là áo bông thời thượng Triệu Lăng Phong cũng thay đổi một thân trang phục, hai người này vốn trên người không có tiền đấy bây giờ có tiền đổi quần áo nhất định là đã nhận sự giúp đỡ của người nào đó.

“Không phải như thế đâu chị Học Nhi.” Bách Hợp đang đánh giá hai người Triệu Học Nhi không có lên tiếng, Triệu Tấn Anh một bên nghe những lời này của Triệu Học Nhi lại có chút sốt ruột. đang muốn mở miệng giải thích, Bách Hợp nhìn cậu ta một cái, cắt đứt lời cậu ta nói: “Được rồi Tấn Anh, cậu không biết là chị Học Nhi hay nói giỡn sao, cậu còn không biết tính chị ta sao, trước kia chính là như vậy đấy, hai người bọn họ gấp gáp trở về chắc là rất mệt mỏi, không tới vài ngày nữa là biểu diễn rồi, cậu trước dẫn hai người đi nghĩ ngơi, buổi tối chính thức bắt đầu diễn tập.”

Triệu Tấn Anh nghe nói như thế cũng không có nghĩ nhiều, liền vâng một tiếng, ngược lại Triệu Học Nhi có chút kinh ngạc, liếc nhìn Bách Hợp, nhìn thấy Bách Hợp cắt ngang lời Triệu Tấn Anh cũng không có cấp thiết giải thích với mình, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng, lại nghe Bách Hợp đuổi khéo mình, trên mặt Triệu Học Nhi lộ ra vẻ bất mãn, lúc trước trong đoàn xiếc đừng nói là lúc ông chủ còn sống chưa tới phiên Triệu Bách Hợp lên tiếng, mà ngay cả khi ông chủ qua đời cũng không tới phiên Triệu Bách Hợp làm chủ, mấy người lúc trước chưa rời khỏi đoàn đừng nói là Triệu Tấn Anh người thừa kế của đoàn xiếc đều là nghe lời mình đấy, không ngờ rằng mình và Triệu Lăng Phong mới rời đi có vài ngày, khi trở về lại bị cưu chiếm Thước sào, phải nghe Bách Hợp an bài.

“Tôi với Lăng Phong đi nghỉ ngơi một lát, tối nay đến nói chuyện sau.”

Triệu Học Nhi có chút không cam lòng mình mới rời khỏi đoàn hơn hai tháng mà lại xảy ra nhiều biến hóa như vậy, lần này cô trở về là có mục đích, cô muốn khống chế đoàn xiếc Triệu gia trong tay mình, trở thành lực cho mình sau này, huống hồ chi nhân vậ lớn kia từng nói qua với cô chỉ cần cô làm cho Triệu Bách Hợp bị tàn phế, đến lúc đó vô số chỗ tốt đang chờ cô, những ngày này Triệu Học Nhi đi cùng Triệu Lăng Phong, bên ngoài hai người không tìm được việc làm, khắp nơi phải xem sắc mặt người khác, cô đã chịu đủ ngày tháng làm người hầu, cô muốn trở nên nổi bật, cô muốn hoàn thành công việc mà nhân vật lớn kia đã giao, từ nay về sau một bước lên mây.

Nghĩ đến đây, trên mặt Triệu Học Nhi lộ ra vài phần dứt khoát, ánh mắt tựa như có chút lệ khí nhìn thoáng qua trên người Bách Hợp, cô nghĩ đến những thứ mình sắp đạt được, không cho phép người khác ngăn cản trước mặt mình. Đoàn xiếc Triệu gia cô muốn lấy, không chỉ là vì khẩu khí, càng là vì sau khi đạt được đoàn xiếc Triệu gia sẽ dễ dàng hoàn thành công việc thu thập Triệu Bách Hợp mà đại nhân vật kia giao cho.

Nhìn thấy bộ dáng vừa trở về là muốn tiếp quản đoàn Triệu gia của Triệu Học Nhi, Bách Hợp không nhịn được nở nụ cười, hai tháng trước đoàn Triệu gia quần long vô thủ, Triệu Học Nhi là cô gái gan lớn đương nhiên không chịu được tràng diện như vậy, tính tình mềm yếu của Triệu Bách Hợp và Triệu Tấn Anh muốn dựa vào cô ta, nhưng bây giờ cô ta vừa rời khỏi thì đoàn xiếc Triệu gia đã có thành tựu, cô ta dựa vào cái gì cảm thấy đoàn xiếc Triệu gia này là của cô ta? Bách Hợp nhìn thấy Triệu Học Nhi lôi kéo Triệu Lăng Phong đi ra ngoài rồi, hai người cười cười nói nói đấy, lúc đi ngay cả tiếng chào hỏi cũng không thèm cùng mình nói, mà đi theo sau Triệu Tấn Anh giống như tiểu tùy tùng vậy, không tự chủ khóe miệng khẻ cong lên.

Buổi tối tiệm cơm bên cạnh chuyên môn đưa đồ ăn tới. Người trong đoàn Triệu gia cũng nghe thấy hai người Triệu Học Nhi đã trở về, chỉ là lúc này nhìn thấy Bách Hợp cũng không có ý gọi hai người nọ ra ăn cơm, mọi người đương nhiên hiểu rõ Triệu Học Nhi là không được chào đón, bởi vậy cũng không có người nhắc tới bọn họ. Triệu Học Nhi và Triệu Lăng Phong ở trong lều vải bàn bạc cho tới trưa, lại ngủ chốc lát bắt đầu chuẩn bị lôi kéo quan hệ với những người lớn tuổi trong đoàn, để sau này nắm đoàn xiếc trong tay. Lúc đi ra chứng kiến đám người Triệu gia đang quay quanh bàn lớn, trên bàn bày đồ ăn không nói tới đồ ăn đã ăn hơn phân nữa mà ngay cả cơm cũng không còn.

“Tại sao không có ai tới gọi chúng tôi ăn cơm vậy?” Triệu Học Nhi nhìn thấy tình huống như vậy sắc mặt không khỏi có chút khó coi, kỳ thật trong tay cô có tiền, đây là tiền đặt cọc để xử lý Triệu Bách Hợp mà nhân vật lớn kia đã đưa cho cô. Tuy gần đây Triệu Học Nhi đã mua trang sức quần áo các loại đã vơi đi một ít, nhưng cô vẫn còn tiền, cô vốn khinh thường cùng những người thô lỗ này ăn cơm chung một chỗ, nhưng hiện tại cô muốn đoạt được đoàn xiếc, muốn lấy được sự ủng hộ của đám người này thì cùng ăn cơm là biện pháp tốt nhất để kéo quan hệ, nhưng bây giờ ăn cơm người ta không có ý gọi cô ra, làm cho cô cảm thấy khó chịu mà bắt đầu:

“Tôi mới rời đi có mấy ngày, ông chủ Triệu mới mất không bao lâu, trừ phi đoàn Triệu gia bây giờ đã đổi họ?”

Triệu Học Nhi nhếch miệng kéo tay Triệu Lăng Phong đứng trước bàn ăn mở miệng: “Tôi và Triệu Lăng Phong vì đoàn xiếc Triệu gia mới trở về đấy, chẳng lẽ hiện tại đoàn xiếc Triệu gia bây giờ không phải là đoàn xiếc Triệu gia trước kia rồi hả?”

Vốn dĩ mọi người đang bàn bạc diễn xuất trong nữa năm tiếp theo của đoàn xiếc liền nhìn thấy hai người Triệu Học Nhi đi ra, lại nghe giọng điệu bất thiện, vốn dĩ mọi người đang vui vẻ thoáng cái đều nhạt xuống, rất nhiều người bưng chén cũng cau màu bỏ đũa xuống vô ý liếc nhìn Bách Hợp, không ai lên tiếng.

“Nói đi đâu vậy? Đoàn xiếc Triệu gia này bây giờ có người nào không phải họ Triệu?” Bách Hợp cười như không cười đứng lên, nhìn trên bàn ăn cơm thừa rượu cặn lớn tiếng hô: “Hôm nay không có gọi hai người ra ăn cơm, chỉ là cho rằng hai người nghe được tin tức Triệu gia đang gầy dựng lại nên cấp tốc trở về, đường xá xa xôi mệt nhọc để hai người trong lều nghĩ ngơi cho nên mới không gọi hai người. Bây giờ hai người đã tỉnh rồi vậy nhanh chóng lấy thêm đôi đũa…” Bách Hợp thốt ra lời này xong, trong lòng Triệu Học Nhi thấy khó chịu, lại thấy những người khác không nói tiếng nào, ngược lại để cho người mà trước kia ở trước mặt mình thở cũng không dám thở, bây giờ mọi người ăn thành như vậy rồi, còn thừa lại mà muốn để cho mình ăn, cô cảm thấy Bách Hợp xem thường mình, trong lòng rất tức giận không nghĩ ngợi liền nói.

“Tôi ngược lại cảm thấy mới một thời gian ngắn không có trở về, mọi người trong đoàn liền lạnh nhạt với chúng tôi rồi hả? Tấn Anh, cậu tới nói xem.”

Triệu Tấn Anh bị điểm đích danh có chút xấu hổ đứng dậy, liếc nhìn Bách Hợp lại liếc nhìn hai người Triệu Học Nhi, xoa xoa đôi bàn tay không nói ra lời: “Chị Học Nhi…”

“Được rồi, đã là người một nhà, ăn cơm làm gì mà muốn người khác tới mời?” Các trưởng bối trong đoàn xiếc đều xem Bách Hợp như là thần tài mà đối đãi, thật sự mà nói, ai có bản lãnh dẩn dắt mọi người kiếm tiền tự nhiên người đó là lớn nhất. Lúc này trong suy nghĩ của tất cả mọi người đều dựa vào Bách Hợp để kiếm sống đương nhiên giúp cô nói chuyện, gặp bộ dáng hùng hổ của Triệu Học Nhi rất nhiều người trong lòng không vui, nhìn không khí đang êm đẹp lại bị cô ta phá hỏng, cô ta vừa trở về là gây chuyện, có người không chịu được liền mở miệng: “Ăn cơm mà muốn ba mời bốn thỉnh, dù là bây giờ ông chủ đã không còn, nếu như ông chủ còn sống, muốn ăn thì ăn, không ăn người khác ăn hết,”

Lời này vừa nói ra mọi người đang buồn bực liền nở nụ cười, Triệu Học Nhi tức giận toàn thân run rẩy, vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại giống như nhớ tới cái gì liền nhịn cơn tức này xuống, kéo Triệu Lăng Phong một cái, hừ lạnh một tiếng dậm chân quay đầu đi ra ngoài.

“Chị, chị Học Nhi bọn họ….” Triệu Tấn Anh có chút khó xử quay đầu nhìn hai người Triệu Học Nhi rời đi, lại quan sát Bách Hợp, Bách Hợp lắc đầu: “Không cần lo lắng, bọn họ sẽ trở lại.”

Không đoạt được đoàn Triệu gia, không có hoàn thành ủy thác của ông chủ kia, Triệu Học Nhi làm sao có thể cam lòng rời đi đây?

Lúc đầu Triệu Tấn Anh còn lo lắng Triệu Học Nhi dưới sự giận dữ sẽ bỏ đi, hôm nay đoàn Triệu gia vất vả lắm mới gây dựng lại, Triệu Tấn Anh rất sợ đến lúc đó mọi người không đoàn kết. Tình cảnh lúc cha cậu ta qua đời nhìn thấy mọi người trong đoàn lần lượt rời đi trở về quê đã dọa cậu ta, bởi vậy sau khi ăn xong cậu ta chuyển cái ghế ra ngồi canh cửa, chưa tới hai tiếng sau liền nhìn thấy bộ dáng ăn uống no đủ của Triệu Học Nhi cùng Triệu Lăng Phong cười cười nói nói trở về. Lúc nhìn thấy Triệu Tấn Anh chờ ở cửa, trên mặt Triệu Học Nhi lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, bộ dáng cô ta như vậy tuy mọi người trong đoàn ẩn ẩn có chút khó chịu, rất nhiều người ngoài miệng tuy không nói tới, nhưng trong lòng khó tránh khỏi sẽ cảm thấy hai người Triệu Học Nhi và Triệu Lăng Phong không cùng ăn cơm với mọi người mà lại ra ngoài ăn riêng, tuy là tiền là của Triệu Học Nhi muốn xài như thế nào thì xài như thế ấy, thế nhưng khó tránh trong lòng mọi người sinh ra vài phần mâu thuẫn.

Hai người này sau khi trở về nhìn thấy mọi người luyện tập cũng không để ý tới bọn họ, trong nhất thời có chút xấu hổ lại cảm thấy sượng mặt, thấy chỉ có Triệu Tấn Anh nói chuyện với họ liền dứt khoát kiếm cớ chỉ kỹ xảo đứng kế bên Triệu Tấn Anh cười toe toét cũng không biết là đang nói cái gì. Bách Hợp không để ý tới bọn họ, ngược lại chuẩn bị luyện tập sở trường đi trên không trung, lúc này cô đang chuẩn bị tiết mục biểu diễn mới bên trong chuẩn bị tăng thêm một ít kỹ xảo. Bây giờ cô đã luyện hơn hai tháng nội công cùng Tinh thần luyện thể thuật, thân thể nhẹ nhàng linh hoạt hơn nguyên chủ trước kia, chỉ cần cô nắm giữ thăng bằng tốt, muốn nhào lộn trên không trung không thành vấn đề gì, dù sao sau khi có nội lực cô có thể khống chế thân thể của mình nhẹ nhàng đi trên dây thép, sẽ không gây nhiều chấn động. Nếu lùi một bước mà nói nếu không giữ được thăng bằng rơi xuống, Bách Hợp có nội lực hộ thể cho dù có rơi xuống thì cô cũng có thể vững vàng đáp chân xuống. Bởi vậy lần này biểu diễn cô chuẩn bị tốt để biểu hiện một phen, sau khi danh tiếng thành công đối với đoàn xiếc Triệu gia càng thêm có lợi.

Chứng kiến Bách Hợp giẫm lên dây thép, vốn Triệu Học Nhi đang cùng Triệu Tấn Anh nói chuyện con mắt liền phát sáng, cô ta vô thức liếc nhìn Triệu Lăng Phong, sau khi hai người trao đổi ánh mắt, Triệu Lăng Phong lôi kéo Triệu Tấn Anh nhiệt tình bắt chuyện, Triệu Học Nhi đi tới phía dưới thang dây thép, đưa tay giống như đang đỡ thang thép, một mặt ngửa đầu nói chuyện cùng Bách Hợp.

“Bách Hợp à, nghe nói bây giờ đoàn xiếc của chùng ta đã có người tài trợ phải không?”

Lúc này Bách Hợp đã đi ra giữa khoảng không, người vừa mới bắt đầu học đi dây thép đều biết rõ lúc đi dây thép không được cuối đầu nhìn xuống, ánh mắt lúc nào cũng chăm chú nhìn dây thép, tránh phân tâm sẽ sinh ra sợ hãi, dù sao người đi dây thép chỉ cần phân tâm rất dễ dàng xảy ra việc ngoài ý muốn, Bách Hợp lúc này vừa đi lên giá thép, Triệu Học Nhi đã tới nói chuyện, cách đó không xa một tiền bối đang điều khiển dây thép nhìn thấy tình cảnh bên này, lông mày thoáng nhíu lại: “Học Nhi, cô tránh xa ra một tí.”

Đều không phải là người mới vào nghề, hôm nay lúc Bách Hợp luyện đi dây thép mà Triệu Học Nhi lại chạy tới nói chuyện với cô, vạn nhất phân tâm là đền cả mạng, dây thép thì nhỏ như hạt cát nếu té xuống không phải chuyện chơi đâu. Mọi người lúc này cũng không có nghĩ rằng Triệu Học Nhi đang cố ý, chỉ nhìn thấy cô ta chọn thời điểm này nói chuyện với Bách Hợp là không thích hợp, tháo quát Triệu Học Nhi hai câu, cô ta làm bộ như không có nghe ra ý tứ trong lời nói kia, lại ngửa đầu bỗng lay động thang thép:

“Kỳ thật tôi cũng biết một bà chủ, là làm bên bất động sản đấy, cô ta cho giá cũng không phải là thấp, nếu như ký kết muộn, nói không chừng mọi người còn có thể đánh giá lựa chọn lại chủ mới.” Cô ta nói xong, một tay vịn cái thang, một tay vuốt vuốt tóc của mình, tay chân giống như đang lơ đãng đụng vào cái thang vậy, cái thang nối liền với dây thép, lúc này Bách Hợp đã đi ra giữa đoạn dây thép rồi, vốn sức nặng của thân thể cộng thêm đang bước đi chỉ cần một rung động nhỏ cũng làm cho dây thép lắc lư lợi hại, càng đừng nói tới Triệu Học Nhi cố ý đụng cái thang làm cho dây thép càng lắc rung dữ dội, lắc rung như vậy hù dọa người khống chế dây thép phía kia sau lưng mồ hôi lạnh tuôn ra, mọi người căn bản không có để ý nghe Triệu Học Nhi nói cái gì, chỉ nhìn thấy thân hình Bách Hợp bên không trung chao đảo, vậy mà trên không trung cô bổng lộn nhào một cái, rất nhiều người suýt nữa hét ra tiếng, nhưng tại lúc mấu chốt này yết hầu lại không thốt ra tiếng.

Bách Hợp từ sớm nhìn thấy Triệu Học Nhi đã có chuẩn bị tâm lý, lúc này cô lộn nhào thân thể vững vàng đứng trên dây thép, bất quá đợi dây thép không còn rung lắc nữa thân thể cũng đứng thăng bằng rồi, lúc này mới bắt đầu buồn bực đi về phía trước.

Nhìn thấy cô đã an toàn rồi, mọi người mới thở phào một cái, lúc này một cô gái đang tập vòng treo trên không trung không chút nghĩ ngợi liền nhảy xuống, chứng kiến Triệu Học Nhi còn đứng bên cạnh thang dây thép, một tay lôi cô ta ra, vung tay một bạt tai tát xuống.

‘Bốp~’ một tiếng giòn vang, Triệu Học Nhi đang có chút âm trầm nghiến răng vì nhìn thấy Bách Hợp ko có bị té xuống, không chú ý bị người đánh một bạt tai, một cái tát này đánh tới làm cô choáng váng mặt mày, trong lỗ tai cũng bắt đầu vang lên ‘ông ông’, má Triệu Học Nhi nóng rát không chút nghĩ ngợi liền quát lên: “Làm gì đó”

“Làm gì? Cô cút xa một tí cho tôi, không nhìn thấy Bách Hợp đang tập đi dây thép sao, cô đứng gần như vậy làm gì, vạn nhất đụng trúng rơi xuống thì làm sao bây giờ, đến lúc đó cô đền à?” Tất cả mọi người là biểu diễn xiếc đấy, đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ nếu mình đang đi trên dây thép bị Triệu Học Nhi đụng như vậy, xảy ra việc ngoài ý muốn thì đến lúc đó tìm ai khóc đây? Mọi người nghĩ đến đây, nhìn Triệu Học Nhi bằng ánh mắt vô cùng bất thiện. Triệu Học Nhi bị người đánh một cái tát trong lòng phát hỏa, chủ ý liền hiện lên trong đầu, cô ta không chút nghĩ ngợi liền xấn tới tóm tóc của cô kia, hai người lập tức lăn thành một đoàn, trong chốc lát liền đụng vào thang thép ‘Bành bành’, trên đỉnh thang thép càng rung dữ dội hơn, trong lòng Triệu Học Nhi có tính toán vô ý thức ngửa đầu ngước nhìn lên phía trên, không nhìn thấy Bách Hợp rơi xuống ngược lại chính mình lại bị cô gái kia áp chế đè xuống đất, bị cô ta túm cổ áo, bị cô ta ngồi lên ngực, tay cô ta không ngừng tát miệng mình.

Triệu Học Nhi một mặt đưa chân đá cái thang, một mặt liều mạng giãy dụa, chỉ là trong lòng cô có quỷ, bởi vậy đánh nhau cũng không chuyên tâm, nhìn bộ dáng này của cô càng làm cho người khác tức giận, vốn cảm thấy hai người vì việc nhỏ như vậy đánh nhau có chút hơi nghiêm trọng lúc này cũng đứng về phía cô gái kia, nhất là lúc nhìn thấy dây thép không ngừng lắc lư, nhiều người đều thay Bách Hợp đang ở giữa không trung đổ mồ hôi lạnh, nhưng Bách Hợp lại rất nhanh đi qua hết đoạn dây thép, cũng không có quay đầu lại nhìn do cái thang rơi xuống đất, mà là trực tiếp đi nhanh đến phía đối diện nhảy qua cái vòng treo trên không trung, đưa tay bắt được dải lụa treo trên vòng treo đó, Bách Hợp dùng sức đạp một cái, thân thể đang nắm dải lụa trực tiếp hướng phía Triệu Học Nhi bên này bay vút qua.

Lúc này Triệu Học Nhi đang cùng cô gái kia lăn thành một đoàn, hai người đều xuất thân từ đoàn xiếc lực đạo cũng không nhỏ, vừa mới rồi do Triệu Học Nhi có tính toán không có ra tay độc ác đánh nhau, mà đem toàn bộ sức mạnh dùng trên việc phá hư thang thép, lúc này không thấy Bách Hợp rớt xuống, chính cô ta suýt chút nữa bị đánh cho hủy dung, trong lòng Triệu Học Nhi một bụng lửa giận, xuất ra khí lực toàn thân liều mạng ngồi dậy, Bách Hợp lúc nay đang bay qua, lúc gần đụng tới Triệu Học Nhi, Bách Hợp buông tay khỏi dải lụa, hai chân dùng sức đạp lên lưng Triệu Học Nhi, lần này cô đạp lực đạo không nhỏ lại thêm sức nặng toàn thân,  Triệu Học Nhi vừa mới xoay người gồi dậy lại cảm thấy phía sau lưng truyền đến một hồi đau đớn, tiếp theo thân thể không tự chủ liền văng đi.

Một tiếng ‘Rầm’ vang lên, Triệu Học Nhi quá sợ hãi không kịp kêu ra tiếng, thoáng cái liền nhìn thấy chính mình vừa rồi còn đang dốc sức liều mạng trên đạp vào giá thép, lúc này giá thép bị va chạm mạnh liền lật đổ xuống, trong lều truyền đến âm thanh chói tai, Triệu Học Nhi chỉ cảm thấy toàn thân xương cốt rã rời, gò má bị đụng vào bậc thang của giá thép, sóng mũi bị dập trúng giống như bị lệch đi, cảm giác chua sót khó chịu trong lỗ mũi xông tới, một cổ nhiệt lưu tuôn ra ngoài, đầu choáng mắt hoa, tiếng rên rỉ cũng không kêu ra nổi.

“Muốn đánh nhau ra ngoài đánh! Chưa tới nửa tháng nữa là đến ngày biểu diễn, mọi người nên làm gì thì làm đi.” Người Bách Hợp đạp cũng đã đạp rồi, một chữ cũng không đề cập đến việc vừa rồi Triệu Học Nhi đạp đổ giá thép. Tuy lúc này cô quát tháo cả hai người đánh nhau, nhưng người sáng suốt cũng có thể nhìn ra được vừa rồi người bị cô đạp trúng là ai, lúc này cô gái đánh nhau với Triệu Học Nhi vội vàng đứng lên oán hận liếc nhìn vế phía Triệu Học Nhi người còn đang nằm dài trên cái thang không nhúc nhích, hai người lúc này cừu oán đã kết, cô gái nói tiếng xin lỗi với Bách Hợp xong xoay người về vị trí luyện tập, người chung quanh tốp 5 tốp 3 cũng tản đi. Lúc này cũng không có người cho rằng Bách Hợp quát tháo là không đúng, dù sao hai cô gái này lúc đánh nhau cũng đem cái mạng của cô giày vò một hồi, Bách Hợp cũng chỉ là quát tháo một câu, nếu gặp người tính xấu chỉ sợ đã đánh nhau rồi.

Triệu Lăng Phong không tiếp tục ngăn cản Triệu Tấn Anh nữa, mà sợ hãi chạy lên phía trước bế Triệu Học Nhi sống chết không rõ kia lên, nhìn thấy Triệu Học Nhi máu mũi chảy dài, khuôn mặt bờ môi đều bị đụng trúng, trên gương mặt còn có một chỗ bị bậc thang của giá thép đâm trúng, tróc một ít da thịt, lúc này miệng vết thương dính đất cát, gương mặt Triệu Học Nhi vốn xinh đẹp bây giờ nhìn lại vô cùng chật vật, Triệu Lăng Phong còn địnhmuốn để cho mọi người chung quanh phụ giúp mình đưa Triệu Học Nhi vào bệnh viện, nhưng trải qua việc vừa rồi, người Triệu gia đều nhìn hai người bọn họ với con mắt khác. Triệu Lăng Phong gọi hai lần nhưng căn bản không có người để ý đến bọn họ, cuối cùng Triệu Lăng Phong cũng chỉ đành một mình cõng Triệu Học Nhi trên lưng chạy nhanh ra ngoài.