Biên Hoang Truyền Thuyết

Chương 542: Tiền Sinh Tình Nghiệt




Nợ Tình Kiếp Trước

Yến Phi vác Tiều Nộn Ngọc đang hôn mê đặt vào một góc trong phòng, sau đó đến phía trước Mộ Thanh Lưu ngồi xuống nói: "Hoàn Huyền thua rồi!"

Mộ Thanh Lưu nhìn Tiều Nộn Ngọc, thở dài: "Ta rất muốn nói Yến huynh phát ngôn quá sớm, nhưng khẳng định sẽ bị Yến huynh xem thường ta. Ài! Làm người nhiều lúc thật sự rất khó."

Yến Phi nói: "Lưu Dụ không phí chút hơi sức mà lấy được Quảng Lăng trên tay Hoàn Huyền, thắng một trận đẹp mắt, lập tức làm rối loạn đại kế tấn công Kinh khẩu của Hoàn Huyền, phá hỏng cả hành động điều quân. Trận cước đã loạn, có thể không cần đợi Ba Lăng thất thủ, Lưu Dụ cũng có thể tấn công Kiến Khang. Nếu phải đến lúc đó Mộ huynh mới thừa nhận là thua đổ ước, không phải là quá muộn hay sao?"

Mộ Thanh Lưu cười khổ: "Ta chưa bao giờ gặp qua nhân vật lợi hại như Yến huynh ngươi. Thật thà mà nói, ta bây giờ đã thực sự cảm thấy bất lực, chẳng biết phải trả lời huynh như thế nào. Tiểu tử Hoàn Huyền này thật vô dụng, sau khi đến Kiến Khang hành động vô cùng ngu xuẩn, lại khinh thị Lưu Dụ, vội vã mà chẳng biết tài năng quân sự và mưu lược của Lưu Dụ tuyệt không dưới Tạ Huyền trong trận chiến Phì Thủy năm đó. Ài, ta lại phải nói thật rồi đây! Ta đã nhìn lầm Hoàn Huyền, mù quáng tin rằng chỉ có bọn cao môn danh sĩ mới có khả năng để duy trì ngôi bảo tọa của cao môn Kiến Khang, lại quên mất lực lượng từ dân chúng. Sở dĩ Lưu Dụ có thể tạo ra kỳ tích ở Quảng Lăng, tất cả là vì gã có sự ủng hộ toàn lực của dân chúng địa phương."

Yến Phi nói: "Điều này cũng khó trách Mộ huynh, chính trị của Lưỡng Tấn đúng là chính trị của cao môn đại tộc. Mộ huynh thử chọn trong các đương quyền đại tộc ở Nam phương ra một người, xem ai là khả dĩ nhất."

Mộ Thanh Lưu cười khổ: "Yến huynh quả thật rất biết an ủi người khác, phương pháp nói chuyện hợp tình hợp lý nêu lên mặt khác của vấn đề là xuôi theo thời cuộc, không thể một lời sổ toẹt vào những khuôn mẫu hủ bại, do đó nhiều năm tâm huyết sẽ mất sạch trong một ngày. Sáng nay khi ta nghe được tin tức về việc Quảng Lăng thất thủ, hiểu rõ đó là thủ đoạn của Lưu Dụ công hãm Quảng Lăng, đã phát ra chỉ thị rút lui toàn diện với tệ môn. Còn về việc có nhiều hay ít kẻ nghe ta mà bỏ đi kịp thời thì không phải là chuyện ta có thể quản được.

Yến Phi trong lòng bội phục. Mộ Thanh Lưu không hổ là kẻ sĩ sáng suốt có thể nâng lên đặt xuống vấn đề một cách dễ dàng.

Mộ Thanh Lưu lại nhìn Tiều Nộn Ngọc, nhíu mày hỏi: "Ả đã muốn tìm ta, điều này chứng tỏ bọn họ vẫn không chịu nhận thua mà dừng tay. Không biết Yến huynh làm sao lại ra tay bắt ả?"

Yến Phi ngạc nhiên đáp: "Đây là một sự hiểu lầm. Bời vì ta không biết Mộ huynh đã phát ra chỉ thị yêu cầu đồng môn rút lui, lại tưởng rằng ả đi gặp Lý Thục Trang, vì vậy đã ra tay ngăn trở."

Mộ Thanh Lưu ngạc nhiên thốt: "Thục Trang?"

Yến Phi nói tiếp: "Chúng ta vốn có một kế hoạch đối phó Lý Thục Trang, lại vì Đồ Phụng Tam của bọn ta sinh ra tình ý với nàng, cho nên chẳng những đã thủ tiêu ý định ban đầu, mà còn muốn có thể giúp nàng hoàn thành tâm nguyện. Vừa rồi Đồ Phụng Tam đi tìm Lý Thục Trang để thổ lộ, còn ta thì ở bên ngoài canh chừng cho y, sự tình là như thế."

Mộ Thanh Lưu trầm ngâm hỏi: "Tâm nguyện của nàng có quan hệ với Ngũ thạch tán hay không?"

Yến Phi gật đầu đáp: "Dường như không có chuyện gì có thể qua mắt được Mộ huynh."

Mộ Thanh Lưu nói: "Thục Trang trầm mê Ngũ thạch tán, trong tệ môn đã là bí mật ai ai cũng biết. Ta từng ra sức khuyên nàng, lại nghiêm khắc cảnh cáo, nhưng nàng đều bỏ ngoài tai. Sự thật là ta sâu sắc hiểu được tình cảnh của nàng. Đừng có nghe những lời đàm tiếu về việc nàng thao túng và đùa bỡn với Hoàng tộc và cao môn Kiến Khang, sự thật là trong lòng nàng rất trống trải và tịch mịch. Ngũ thạch tán có thể cho nàng vui sướng nhất thời mà quên đi tất cả, nhưng sau đó cũng sẽ khiến nàng càng cảm thấy cuộc sống như vậy là chưa đủ."

Yến Phi nói: "Ta muốn cầu Mộ huynh giúp một việc."

Mộ Thanh Lưu nói: "Có phải muốn ta mở một lối thoát cho Thục Trang hồi phục tự do, tiếp tục theo đuổi mộng tưởng không bao giờ thành của nàng không?"

Yến Phi đáp: "Chẳng biết Mộ huynh có quyền lực này hay không?"

Mộ Thanh Lưu ngạo nghễ cười nói đáp: "Trong tệ môn, luôn luôn có phép tắc chân lý thuộc về kẻ mạnh, không có chuyện giảng giải đạo lý. Chỉ cần ta gật đầu đồng ý, người của tệ môn lại hiểu được Yến Phi huynh nhúng một tay vào việc này, ai dám nói nửa câu phản đối đây?"

Yến Phi vui vẻ hỏi: "Như thế có phải Mộ huynh khẳng khái gật đầu rồi không?"

Hai mắt Mộ Thanh Lưu loang loáng hỏi lại: "Nếu ta không đáp ứng, Yến huynh sẽ xử trí việc này như thế nào?"

Yến Phi cười khổ đáp: "Ta có thể làm gì? Chẳng lẽ khăng khăng bức Mộ huynh động thủ quyết chiến sinh tử à? Ta hy vọng tương lai khi cùng Mộ huynh gặp lại thì vẫn là tri kỷ và bằng hữu."

Mộ Thanh Lưu đột nhiên chuyển chủ đề hỏi: "Võ công của Yến huynh khẳng định là đã vượt ra ngoài phạm trù võ học thế tục, đạt tới cảnh giới thiên nhân giao cảm. Yến huynh làm thế nào mà được như vậy?"

Yến Phi thản nhiên đáp: "Đó là chân khí chí âm và chí dương giao kích mà sinh ra lực lượng thần kỳ, không có cách nào để tránh né, cũng không có cách nào để ngăn cản, chỉ có thể nhìn xem chịu được ít hay nhiều chiêu mà thôi. Nếu như có thể chống chọi đến khi chân khí của ta khô kiệt, thì có thể quay lại làm thịt ta."

Mộ Thanh Lưu nói: "Yến huynh khẳng khái nói rõ ràng dễ hiểu, ta vô cùng cảm kích. Ài! Nguyên lai như thế, thảo nào Quỷ Ảnh cũng không thể tránh được. Chỉ là người của tệ môn hiểu được Quỷ Ảnh thua trong tay Yến huynh, cam đoan không ai dám hỏi tội Yến huynh, càng không dám tìm Yến huynh để chịu rủi ro."

Một lát y lại tiếp: "Chuyện của Thục Trang ta sẽ xử lý thỏa đáng, Yến huynh có thể yên tâm. Đương nhiên, ta vẫn phải xem ý nguyện của nàng đã. Nếu nàng muốn cùng ở một chỗ với Đồ đương gia, nàng phải sắp xếp an bài mọi thứ, khiến người của tệ môn không có dị nghị điều gì."

Yến Phi mừng rỡ nói: "Đa tạ Mộ huynh!"

Mộ Thanh Lưu cười nói: "Thật ra người nói cảm ơn phải là ta. Nếu không phải Yến huynh hạ thủ lưu tình, Nộn Ngọc và Thục Trang khẳng định đã không giữ được tính mệnh, Thánh môn bọn ta sẽ tổn thương nguyên khí cực nặng. Bây giờ mà vẫn không nhân cơ hội để hồi tỉnh lại, chỉ sợ trăm năm cũng không khôi phục nổi."

Tiếp đó mở rộng hai tay vui vẻ nói: "Bất luận tương lai tình thế biến hóa như thế nào, chúng ta đều là tri kỷ bằng hữu, đúng không?"

Yến Phi không chút do dự vươn hai tay, nắm chặt lấy tay y, cả hai đều im lặng không nói.

Soái phủ.

Trong sảnh nghị sự, Lưu Dụ cho gọi chúng tướng, ngoài bọn đại tướng tâm phúc như Hà Vô Kỵ, Ngụy Vịnh Chi còn có Khổng lão đại. Mọi người đều không coi Khổng Tĩnh là người ngoài.

Ngụy Vịnh Chi nói: "Theo tin tức báo về, trận cước của địch nhân đại loạn, quân đội của Ngô Phủ Chi và Hoàng Phủ Phu lại không dám tiến lên. Giờ phút này đóng ở Giang Thừa đều là bại quân trốn từ Quảng Lăng. Theo ước đoán quân Kinh Châu tại Giang Thừa chỉ tầm hai vạn mống, chiến thuyền có khoảng trăm chiếc."

Lại nói tiếp: "Hoàn Huyền đã sợ hãi, cho nên không dám dùng toàn lực đến đánh chúng ta. Vì sợ binh lực phân tán, nên sẽ điều quân đội đến Phúc Chu sơn ở đông bắc thành Kiến Khang, hy vọng chống cự quân ta kéo đến Kiến Khang từ phía đông."

Hà Vô Kỵ nhíu mày hỏi: "Hoàn Huyền có phải người hiểu binh pháp hay không? Nếu ta là hắn, sẽ lấy công làm thủ, đem toàn lực tấn công Quảng Lăng, khiến chúng ta khó mà tiến thêm được."

Khổng lão đại cười nói: "Hoàn Huyền không phải không hiểu binh pháp. Chỉ vì hắn quá yêu cái mạng nhỏ của mình, không có đại quân ở cạnh bảo vệ hắn thì hắn sẽ cảm thấy bất an."

Tất cả mọi người đều cười rộ lên, thần thái rất thoải mái.

Ngụy Vịnh Chi vui vẻ nói: "Còn có một tin tức nữa, đó là Hoàn Huyền đã lên đường đến Cửu Tỉnh sơn, chuẩn bị đăng cơ xưng đế. Cao môn Kiến Khang đều biết Hoàn Huyền nóng lòng xưng đế như vậy là vì hắn mê tín, cho rằng chỉ cần lên ngôi Hoàng đế, vận hội tốt sẽ tìm đến, tất cả các khó khăn có thể được giải quyết dễ dàng."

Mọi người lại cười sằng sặc.

Tiếp theo nhìn về phía Lưu Dụ, xem gã quyết định như thế nào.

Lưu Dụ thong dong nói: "Hoàn Huyền thật ngu xuẩn, đỡ cho chúng ta rất nhiều công phu. Chỉ cần thắng hai trận chiến khốc liệt nữa, Kiến Khang sẽ như vật trong túi chúng ta."

Ánh mắt mọi người đều bừng sáng.

Hà Vô Kỵ nói: "Sau khi Hoàn Huyền xưng đế, khẳng định sẽ lập tức phát lệnh, sai quân đội Giang Thừa dọc theo bờ sông tấn công chúng ta. Chúng ta có nên dĩ dật đãi lao không nhỉ?"

Lưu Dụ đáp: "Trong khi chúng ta định hạ sách lược này, đều không hiểu được Hoàn Huyền sẽ nóng lòng xưng đế như thế, càng không có nghĩ tới Hoàn Huyền đem hết binh lực đóng ở Phúc Chu sơn, mọi chiều hướng đều chứng tỏ Hoàn Huyền đã sợ hãi. Bất quá Vô Kỵ nói cũng có lý, với sự tự cao tự đại của Hoàn Huyền, khẳng định không có cách nào nuốt trôi việc Quảng Lăng bị đoạt. Hắn cảm thấy sỉ nhục vì Hoàn Hoằng bị giết, cho nên sẽ hạ lệnh cho quân đội Giang Thừa đến đánh chúng ta, như thế chúng ta sẽ có cơ hội để khai thác."

Chúng tướng gật đầu đồng ý. Với những liệu định như thần của Lưu Dụ, bọn họ đã sớm tâm phục khẩu phục, vì thế sẽ tuyệt không hoài nghi.

Lưu Dụ cũng tự hiểu việc của mình, biết được thứ mình cần phải tìm ra là cái cớ để có thể sớm tấn công Kiến Khang.

Tướng lĩnh Lưu Đạo Quy nói: "Ngô Phủ Chi và Hoàng Phủ Phu là mãnh tướng trong tay Hoàn Huyền, dày dặn kinh nghiệm chiến đấu. Nếu như chúng đến tấn công, sẽ sử dụng kế nghi binh, khiến chúng ta không hiểu rõ ràng là rốt cuộc bọn chúng tấn công Quảng Lăng hay là Kinh khẩu. Điều đó sẽ khiến binh lực của chúng ta phân tán, khó có thể chống cự."

Mình hổ của Lưu Dụ chấn động mạnh thốt: "Đúng!"

Tất cả mọi người ngạc nhiên trừng mắt nhìn gã, không rõ vì sao gã lại có phản ứng dữ dội như vậy.

Lưu Dụ lại có cảm giác sương mù giăng đầy trời, bởi vì gã đã nghĩ đến phương pháp phá địch, nắm giữ phương pháp duy nhất để thắng trận. Đó tuyệt không phải là dĩ dật đãi lao, bởi vì bằng vào binh lực trước mắt của gã, thật sự khó có thể giữ vững hai tòa thành trì. Một khi nếu địch nhân thành công cắt đứt liên lạc giữa Quảng Lăng và Kinh khẩu, khiến Hoàn Huyền khôi phục tin tưởng, Kinh Châu quân sẽ cuồn cuộn không ngừng tấn công, lúc đó gã chỉ còn nước chuốc lấy thất bại. Đột nhiên hiểu rõ điều này, khiến gã không lăn tăn chuyện vì lý do cá nhân mà không để ý đến đại cục nữa.

Lưu Dụ đón nhận ánh mắt nghi hoặc của mọi người, cõi lòng đã sáng sủa, nói: "Địch nhân có kế nghi binh của chúng, chúng ta cũng có thủ pháp mê hoặc địch của ta. Chỉ cần khiến địch nhân tin tưởng sâu sắc chủ lực của chúng ta tập trung tại Quảng Lăng, ta sẽ có phương pháp khiến quân địch thua trận này."

Một tướng lĩnh khác là Mạnh Sưởng nói: "Việc này tịnh không dễ dàng. Chỉ cần thám tử của quân địch thấy được nhiều hay ít thuyền neo tại phụ cận Quảng Lăng, sẽ hiểu được tình hình của chúng ta."

Lưu Dụ mỉm cười nói: "Giả thiết binh lực của chúng ta thật sự tập trung tại Quảng Lăng thì như thế nào?"

Mọi người kinh ngạc.

Lưu Dụ thong dong nói: "Đầu tiên, chúng ta cần thể hiện thái độ toàn diện tiến công Kiến Khang. Ở phương diện này, Hoàn Huyền cho bọn ta thời cơ tốt nhất. Ngày mai khi hắn đăng cơ xưng đế, chúng ta sẽ phát hịch văn công bố với thiên hạ là muốn thảo phạt Hoàn Huyền, sau đó điều động quân đội, giả đò tùy thời có thể tiến công sang phía tây. Kế này là nhằm vào hai gã từng trải trận mạc Ngô Phủ Chi và Hoàng Phủ Phu mà phát huy. Nếu các ngươi là bọn chúng thì sẽ có phản ứng thế nào?"

Ngụy Vịnh Chi vỗ đùi nói: "Đương nhiên là rình rập mà tiến, lấy kỳ binh đột tập Kinh khẩu từ xa. Chỉ cần chiếm được Kinh khẩu, chúng ta không những không dám tiến sang phía tây, mà còn phải lo lắng có thủ được Quảng Lăng hay không."

Lưu Dụ hồi phục sinh cơ, hai mắt loang loáng những tia nhìn trước đây chưa từng có, trầm giọng: "Các huynh đệ! Trước mắt đúng là cơ hội ngàn năm có một để kiến lập nên chiến công bất hủ. Chỉ cần có thể phá quân Kinh châu ở Giang Thừa, tình thế sẽ hoàn toàn nghịch chuyển, thế chủ động sẽ rơi vào tay chúng ta. Khi đó chỉ cần thừa thắng mà tiến, tiếp tục phá quân địch tại Phúc Chu sơn, Kiến Khang coi như đã thuộc về chúng ta rồi."

Khổng lão đại hỏi: "Làm thế nào để phá quân địch tại Giang Thừa?"

Lưu Dụ đáp: "Chúng ta an bài hai ngàn tinh kỵ, bí mật vượt sông, sang bờ Nam ngày nghỉ đêm đi, tiến thẳng tới Giang Thừa. Khi địch quân tiến đánh Kinh khẩu, Lưu Dụ ta sẽ đích thân lĩnh suất hai ngàn tinh kỵ này, đánh vào hông chặn đứng địch nhân. Chỉ cần đánh bại tiên phong bộ đội của địch, chúng ta sẽ toàn diện phát động, lấy chiến thuyền chở binh sĩ, mãnh liệt công kích quân địch. Đến lúc đó xem Ngô Phủ Chi và Hoàng Phủ Phu còn có thể chịu được bao lâu."

Ánh mắt mọi người lập tức sáng lên.

Lúc này thủ hạ báo lại, Lưu Nghị và Lưu Mục Chi đã lên thuyền để đến Quảng Lăng.

Mọi người đồng thanh kêu to, cùng hiểu được Thiên Sư Quân đã thua, nếu không hai người đó đâu có thể bỏ đến Quảng Lăng được.

Lưu Dụ cười to nói: "Cái này gọi là trời cũng giúp ta, cao thủ để khởi thảo hịch văn thảo phạt Hoàn Huyền rốt cuộc cũng tới."

Yến Phi trở lại hoa trạch của Lý Thục Trang, người ra gặp gỡ chàng chính là Đồ Phụng Tam. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Đồ Phụng Tam giống như biến thành một người khác, sinh khí bừng bừng, thần thái bay bổng, vừa gặp đã nói: "Lão ca đã đi đâu, thế mà gọi là canh chừng sao?"

Yến Phi đương nhiên hiểu rằng không phải y trách mình, chỉ là trêu chọc mà thôi, chàng vui vẻ nói: "Ta vừa gặp Mộ Thanh Lưu, ngươi đã thành công cuỗm được trái tim mỹ nhân nên tâm tình thăng hoa có phải không?"

Đồ Phụng Tam nghe vậy khá kinh ngạc, nói: "Thực sự ta không thể nghĩ được ngươi đi gặp Mộ Thanh Lưu, đi vào rồi hãy nói xem như thế nào?"

Tiếp theo hướng về phía hoa trạch của Lý Thục Trang tiến vào, một lát sau hai người đến thư trai tại Đông viên trong nhà nhưng không thấy Lý Thục Trang.

Sau khi hai người ngồi xuống, Đồ Phụng Tam nói: "Ngươi nên biết rằng, Thục Trang nói cho ta biết Mộ Thanh Lưu đã nhận thua rút lui. Người này thật là một nhân vật vĩ đại, có thể nâng lên đặt xuống, tuyệt không phải là tuồng vớ vẩn."

Yến Phi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Chàng ngạc nhiên hỏi: "Phu nhân đã đi đâu rồi?"

Vẻ mặt Đồ Phụng Tam lộ vẻ vui mừng đáp: "Nàng quay lại Hoài Nguyệt lâu lấy giấy tờ đất đai nhà cửa, sẽ trở về nhanh thôi!"

Yến Phi cẩn thận dò xét y, cười nói: "Chỉ nhìn bộ dạng Đồ huynh xuân sắc đầy mặt cũng hiểu rõ ràng kết quả."

Đồ Phụng Tam tràn ngập cảm xúc nói: "Nhân sinh thật sự kỳ quái, đột nhiên một sự kiện xảy đến mà làm cả cuộc sống thay đổi. Thục Trang khẳng định thực lòng đối với ta, bởi vì nàng căn bản không cần phải gạt ta. Bất quá đúng như Nhậm hậu nói, phải xem nàng có sẵn sàng thoát ly Ma môn mà đến với ta không."

Yến Phi quan tâm hỏi: "Các ngươi có bàn bạc qua về chuyện này không?"

Đồ Phụng Tam đáp: "Ta không nghĩ ép buộc nàng, tất cả do nàng quyết định. Nếu lòng nàng vẫn đặt ở Ma môn, ta tuyệt sẽ không miễn cưỡng nàng."

Yến Phi nói: "Nàng nói đi lấy giấy tờ nhà đất, có lẽ chỉ là cái cớ. Sự thật là cũng đi gặp Mộ Thanh Lưu để đề xuất thỉnh cầu thoát ly Ma môn."

Đồ Phụng Tam cười khổ: "Hy vọng là như thế! Nhưng ta không dám tưởng tượng, sợ hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Lại sợ Mộ Thanh Lưu ngăn trở."

Yến Phi nói: "Đồ huynh không cần lo lắng, Mộ Thanh Lưu đã một lời đáp ứng, chỉ cần là ý nguyện của phu nhân, y tuyệt không gây cản trở."

Đồ Phụng Tam chấn động hỏi: "Có dễ dàng như vậy không?"

Yến Phi đáp: "Mộ Thanh Lưu đã thực lòng nói cho ta biết. Bây giờ điều Mộ Thanh Lưu sợ nhất chính là chúng ta thắng không nương tay, trừ tan diệt tận Ma môn. Nhưng sự thật là tương lai trong một đoạn thời gian dài, có thể là trong phần đời còn lại của Lưu Dụ, Ma môn cũng khó bùng nổ được. Nếu Lý Thục Trang một lòng muốn thoát ly Ma môn, cương quyết giữ nàng lại cũng đâu có ý nghĩa gì? Chỉ cần nàng khẳng khái giao ra điển tịch mà nàng bảo quản, an bài ổn thỏa người kế thừa, Mộ Thanh Lưu không có lý gì không thoải mái chấp nhận, giúp nàng thỏa ước nguyện."

Đồ Phụng Tam gật đầu tỏ vẻ đồng ý nói: "Hành sự của người trong Ma môn thật khó mà phán xét theo lẽ thường. Nói không chừng Mộ Thanh Lưu nhìn trúng Ma môn bí điển trong tay Thục Trang để thân kiêm sở trường hai phái, những muốn võ công lại có đột phá."

Yến Phi nói: "Muốn kiêm sở trường hai phái dễ dàng như vậy sao? Trừ phi Mộ Thanh Lưu hóa tán hết nội công không thương tiếc, bắt đầu từ số không. Nếu không mỹ mộng này, chỉ có truyền nhân của y, hoặc đồ tôn đồ tiếc của y họa chăng mới có hy vọng."

Hiển nhiên Đồ Phụng Tam tăng nhiều hy vọng, tâm tình tốt hơn, cười nói: "Điều này là cái mà chúng ta không thấy được!"

Yến Phi lộ ra thần sắc như nghe ngóng được cái gì, nói: "Trở lại rồi!"

Đồ Phụng Tam sau chàng một chút cũng nghe được tiếng gió của y phục, Lý Thục Trang thanh thoát xuất hiện ở cửa ra vào, nhìn thấy Yến Phi thần sắc vẫn bình tĩnh, bằng tư thế yểu điệu, mềm mại và duyên dáng nhẹ nhàng bước tới, đến bên cạnh Đồ Phụng Tam ngồi xuống, thân mật nhìn y rồi mới nói: "Thục Trang đã gặp qua Yến công tử."

Yến Phi vội vàng đáp lễ.

Lý Thục Trang mỉm cười nhìn Yến Phi, tràn đầy vui vẻ nói: "Đại ân không lời nào kể xiết, Thục Trang và Tam lang có thể có được ngày hôm nay, tất cả là do Yến công tử ban tặng."

Đồ Phụng Tam mừng rỡ trên cả hy vọng.

Yến Phi cũng cảm thấy hứng khỏi tinh thần, nói: "Phu nhân chính là đi gặp Mộ huynh."

Lý Thục Trang mừng rỡ cởi mở tấm lòng nói: "Ngay khi Thánh quân một lời đáp ứng thỉnh cầu của Thục Trang, ta thật sự không dám tin vào tai của mình nữa. Nếu không phải do Yến công tử đích thân nói với Thánh quân, việc này căn bản không có khả năng. Lúc đó, ta cảm giác mình có được một cuộc sống hoàn toàn mới. Ôi! Cái gì mà 'tranh hùng đấu thắng', ta đã sớm mệt mỏi đến chết với nó rồi."

Tiếp theo nhìn Đồ Phụng Tam, âu yếm nói: "Chẳng biết kiếp trước có món nợ tình gì với y không mà kiếp này phải dâng hiến hoàn toàn cho y."

Đồ Phụng Tam nghiêm nét mặt nói: "Đồ Phụng Tam ta tuyệt sẽ không để Thục Trang thất vọng."

Lý Thục Trang vui vẻ nói: "Ta còn muốn đi làm một việc, xong xuôi tự nhiên sẽ tìm Tam lang."

Đồ Phụng Tam đáp: "Hiểu rồi!"

Yến Phi cười nói: "Đây là lúc để hóa giải đan độc trong nội thể của phu nhân, theo phán đoán của ta, trước bình minh ngày mai sẽ đại công cáo thành."

Lại do dự nói: "Bất quá đan tán tuy có thể khiến cho phu nhân nhất thời khoái lạc, nhưng thủy chung chỉ có hại. Nhậm hậu đã nói qua, nàng chỉ có thể giảm tối thiểu tác hại của đan tán chứ không thể trừ hẳn do đó không nên lạm dụng."

Lý Thục Trang bối rối nói: "Ta đã hạ quyết tâm không dùng đan dược, vì ta đã có Ngũ thạch tán tốt nhất trên đời, đó chính là Tam lang! Y cam đoan không có 'đan độc', hà cớ gì ta lại đi dùng cái khác? Đúng không? Tam lang!"

Đồ Phụng Tam nghe được cười rộ lên.

Tận đáy lòng Yến Phi vì lão bằng hữu mà thấy cao hứng. Những lời yêu đương như vậy, chỉ có Lý Thục Trang mới biết, cũng chỉ có nàng mới dám nói ra. Chàng có thể cam đoan, Lý Thục Trang có bản lĩnh khiến Đồ Phụng Tam quên được tất cả đau xót, chỉ mê mẩn với cuộc sống uyên uyên ương ương ấy.