Biên Niên Sử Nam Thiên Quốc

Chương 74: Ngũ Đại Pháp Kĩ Hợp Nhất, Quả Cầu Năng Lượng Xanh Ngọc




“Ầm ầm ầm…”.

“Không xong!”.

Võ Vương biến sắc cực độ, tay liên tục vung lên những vòng tròn tổ hợp pháp quyết liên tục. Sắc mặt Võ Vương lúc này đã tràn ngập mồ hôi và lấm tấm những đường gân xanh. Đại Chung Điện thức thứ hai gồm bốn chiếc đại lâu lớn vây quanh trên đầu Kim Nam dường như nó đang chiếm ưu thế nhưng thực tế không phải vậy.

Đại Chung Điện pháp thức tỏa ra những cỗ lực lượng màu bạc áp chế quả cầu màu lam của Kim Nam đến mức không nhìn thấy. Sự va chạm đã làm cho cỗ đại lượng lực lượng màu bạc chiếm không gian nhiều hơn kia đang tràn ngập che khuất tầm mắt. Nhưng đó chỉ là bề ngoài, trên thực tế cỗ lực lượng màu bạc đã bị ăn mòn gặm nhấm từ bên trong. Giống như một con sâu đang đục khoét từ từ núp trong những tán lá mà người ta không thể nhận ra. Võ Vương sớm đã nhận biết được điều này, ông ta muốn nhanh chóng thu lại Đại Chung Điện pháp thức thứ hai ngay lập tức để tránh tổn hao lực lượng bản nguyên nhưng không thể.

Hai cỗ lực lượng một phát ra từ quả cầu màu lam của Kim Nam, một phát ra từ bốn cái Đại Chung Điện đang bay lơ lửng phía trên không gian va chạm vào nhau tạo ra một lực hút vô cùng mạnh mẽ. Đại Chung Điện là pháp bảo của Võ Vương đã trích huyết nhận chủ nhưng bây giờ ngay cả ông ta cũng không thể điều khiển được pháp bảo của mình. Từng nguồn nội lực của Võ Vương đang bị hút dần để bổ sung duy trì pháp thức khiến ông ta cực độ thống khổ. Cũng may là ông ta hiện giờ đang ở trong chính cái trận pháp của mình, trận pháp phủ chủ nên mới có thể chống đỡ được. Bằng không với độ hấp lực lớn cỡ này thì từ lâu ông ta đã sớm bị biến thành một cái xác khô vì cạn kiệt nội khí rồi.

Kim Nam lúc này tình trạng cũng không khác gì Võ Vương, chỉ có điều là hắn tự nguyện xuất ra nội lực chứ không phải bị hút một cách thụ động như của Võ Vương. Cỗ lực lượng từ quả cầu màu lam được điều khiển và gia tăng không ngừng khiến nó được bổ sung mạnh mẽ ở những điểm bị khuyết thiếu. Khác với Đại Chung Điện thức thứ hai giờ này đang không ngừng hút nội lực Võ Vương để bù đủ số cho quá trình duy trì đại pháp thức. Dĩ nhiên hiệu quả cũng sẽ ngày càng trái ngược nhau một cách hoàn toàn. Một loại lực lượng liên tục được gia cố một cách hoàn mỹ, một loại lực lượng liên tục gia tăng để duy trì thậm chí không đủ thời gian để bổ sung sự khuyết thiếu cho nó, thậm chí còn tồn tại cái khả năng nơi thiếu nơi thừa khiến nội lực của Võ Vương phí phạm đến mức không thể phí phạm hơn.

Những đường gân xanh trên khuôn mặt Võ Vương đã ngày càng căng lên đến một mức không thể chịu đựng nổi.

“A a a… Ta phải thoát ra!”.

Võ Vương khẽ lẩm bẩm vì hoảng loạn.

“Crắc tạch tạch…”.

“ẦM…”.

Một tiếng nổ lớn phát lên từ thân mình Võ Vương

“Cái gì?”.

Kim Nam chợt cảm thấy hẫng ở đôi bàn tay của mình, cỗ cường lực đè ép bấy lâu nay bỗng nhẹ nhõm biến mất không một chút tung tích. Hắn giương đôi mắt nhìn về phía Võ Vương nhận biết mọi chuyện không tự chủ được đã than lên một tiếng. Võ Vương kia chính là đang tự bạo nội đan.

Thân thể Võ Vương nổi cuồn cuộn những mớ gân xanh. Kinh mạch ông ta căng phồng đến mức đỉnh điểm. Võ Vương đã tự bạo nội đan Kim Nam chắc chắn như vậy. Bằng không ông ta sẽ không bao giờ đủ lực lượng để thoát ra khỏi cỗ hấp lực giao tranh mạnh mẽ kia. Chỉ có điều Võ Vương tự bạo không phải là toàn bộ nội đan mà chỉ là một phần mà thôi. Kim Nam cũng thầm khiếp sợ, không biết Võ Vương dùng thủ đoạn gì mà lại có thể tự bạo được một phần nội đan.

“Hừ, ép bổn thành chủ tự bạo nội đan, ta cho ngươi chết không toàn thây!”.
Võ Vương rít the thé những tiếng khản đặc từ cổ họng. Kinh mạch phồng rộp che kín đôi mắt đang căng phồng của ông ta, trông ông ta lúc này không khác gì ác quỷ đội mồ sống dậy.

Quả cầu màu lam không ngừng được Kim Nam tu bổ và gia tăng pháp lực. Chẳng mấy chốc nó đã to từ kích cỡ nắm tay lên đến gấp năm lần. Từng đoàn sáng nhỏ lấm tấm vũ động quanh bề mặt của nó, nhìn sâu vào bên trong có thể thấy được sự cuồng bạo của một cái xoáy nhỏ.

“Hừ, ngươi tự dưng nổi điên đánh bổn công tử. Ngươi nghĩ ngươi còn sống được sao mà còn lớn lối. Ngươi tự xưng là Vương có đúng không. Được, được, hôm nay bản công tử vì ngươi mà sáng tạo ra pháp kĩ này, ta gọi nó là Diệt Vương để giết chết cái tên điên nhà ngươi”.

Kim Nam cũng không vừa hét lớn lên tức giận liên tục vũ động quả cầu Diệt Vương quanh thân thể. Dường như hắn đang chuẩn bị một thế công kích nào đó sẵn sàng tấn công Võ Vương.

“Ầm ầm ầm…”.

Võ Vương nghe thấy Kim Nam nói như vậy nhưng cũng không biểu lộ gì cả. Chỉ lẳng lặng hất mạnh một cái Đại Chung Điện lên không trung hét lớn.

“ĐẠI CHUNG ĐIỆN THỨC THỨ BA…”.

Đại Chung Điện được tung lên không trung nháy mắt biến mất. Kim Nam lần này đã đoán biết được nhất định thức thứ ba Đại Chung Điện này sẽ khủng bố hơn rất nhiều. Cứ mỗi lần tăng thêm một thức là có vẻ như nó lại tăng thêm vài cái đại lâu. Chỉ có điều không biết lần này tồn tại bao nhiêu cái đại lâu tồn tại trên đỉnh đầu Kim Nam mà thôi.

Vẫn đứng yên không một chút nhúc nhích. Kim Nam lúc này đang chờ Đại Chung Điện xuất hiện trên đỉnh đầu mình để có thể tùy thời đánh ra Diệt Vương phá hủy nó ngay lập tức. Nội khí gia hiện tại của hắn đã hao tổn quá nửa, lần này nếu đánh không chúng Đại Chung Điện sẽ là một cái phí phạm. Hơn nữa hiện giờ hắn đang ở trong không gian trận pháp của Võ Vương, cũng không biết cái Võ Vương kia còn đánh được ra bao nhiêu lần pháp thức Đại Chung Điện nữa, không tiết kiệm một chút chính là bán mạng.

“Ù ù… Đinh”.

Âm thanh thâm thúy lại vang lên, Kim Nam lập tức bị choáng váng đầu óc. Nhưng hắn nhanh chóng điều tức bản thân trở lại trạng thái bình thường. Đại Chúng Điện mỗi lần xuất hiện đều khiến tâm thần hắn rúng động. Kim Nam cố vận lực ngước lên nhìn phía trên đỉnh đầu mình.

“Ba mươi sáu cái!”.

Kim Nam hốt hoảng không thôi, mặc dù hắn đã liệu trước tình hình là kiểu gì cũng tăng thêm vài cái tòa đại lâu phi thăng nhưng không ngờ lại tăng lên nhiều như vậy. Cái này ngay cả cấp số nhân cũng không tính được mà, Đại Chung Điện Pháp thức đúng là biến thái.

“Oành…”.

Cỗ lực lượng màu bạc mặc dù mới hình thành chưa được nhiều nhưng đã lập tức đánh xuống. Mỗi một cái đại lâu phi thăng hình thành chỉ một chút lực lượng màu bạc mà thôi. Nhưng ba mươi sáu cái cộng lại khiến cho cỗ lực lượng này cũng nhiều lên khá khá. Không chần chừ nữa. Đợi một chút nữa thôi là những cái lực lượng màu bạc kia sẽ hình thành nhiều hơn, đến lúc đó chưa chắc Diệt Vương của hắn đã chống cự nổi nên Kim Nam liền lập tức đánh ra.

“Ầm ầm…”.

Ba mươi sáu đại lâu xếp thành ba tầng tầng dưới cùng cũng tồn tại khoảng chín cái đại lâu, càng lên cao thì càng nhiều hơn. Diệt Vương vừa va chạm vào hội tụ những Đại Chung Điện kia lập tức bạo nổ mãnh liệt tạo thành một cỗ cường lực rất lớn hất văng Kim Nam bay ra đến mấy trăm trượng.

“Phụt”.

“Phụt”.

Kim Nam không tự chủ được khóe miệng phụt ra một búng máu. Đồng thời Võ Vương lúc này đồng tử co rút, ông ta cũng lập tức phụt ra một búng máu. Trên khóe miệng Võ Vương chỉ nở một nụ cười ranh mãnh. Kim Nam thì trái ngược lại, không ngờ ngay cả Diệt Vương của hắn công kích cũng chỉ làm chín cái Đại Chung Điện phía dưới có chút rạn nứt, còn phía trên căn bản không chút mảy may thương tổn.

Không ổn, thật sự không ổn. Kim Nam thầm nghĩ hắn không thể chịu chết như thế này được. Tồn tại bốn loại pháp kĩ hợp nhất mà cũng không thể giết chết Võ Vương, thậm chí còn chẳng thương tổn mảy may chút nào đến Đại Chung Điện pháp thức. Cách duy nhất bây giờ chỉ còn là tăng cường thêm pháp kĩ hợp dung mà thôi.

“BẠO VÂN, THẠCH BẠO, LOẠN LƯU, HỒNG THỦY, XÍCH NGỤC. NGŨ ĐẠI PHÁP KĨ HỢP NHẤT…”.

Ngũ đại pháp kĩ hợp nhất, Kim Nam đã quyết định sử dụng ngũ đại pháp kĩ hợp nhất. Nội lực trong cơ thể hắn co rút liên tục đến một lúc không còn tồn tại một chút nào cái gọi là nội lực trong kinh mạch. Ngũ đại pháp kĩ hợp nhất quả thực là hao tổn nội khí đến mức khủng khiếp. Nếu chỉ đơn giản đánh ra từng loại pháp kĩ này thì không vấn đề gì. Với cường độ nội lực sung mãn của hắn hoàn toàn có thể đánh ra đến mức thừa thãi. Tuy nhiên pháp kĩ hợp nhất lại hoàn toàn không hề đơn giản. Không chỉ tổn hao nội lực để hình thành pháp kĩ mà còn phải đồng thời sắp xếp nó theo một cách hợp lý. Tiếp theo đó phải không ngừng đè nén áp súc thì pháp kĩ hợp nhất mới có thể hình thành. Quá trình này tổn hao nội khí vô cùng nhiều. Nếu không phải trước đây Kim Nam đã thành công trong việc hình thành pháp kĩ thứ chín từ tám loại pháp kĩ kia hợp nhất thì chắc hẳn hiện giờ hắn tiến hành việc này không đơn giản chút nào.

“Phừng..”.

Âm thanh hình thành pháp kĩ hợp dung lan tỏa chầm chậm trong không gian. Một quả cầu màu xanh ngọc mau chóng được hình thành. Phía bên ngoài quả cầu tràn ngập những đốm sáng như tinh vân. Bên trong tồn tại một màu xanh ngọc trong suốt tĩnh lặng có đôi lúc xao động mãnh liệt.

“Diệt Vương không diệt được ngươi thì ta cho ngươi hứng chịu Diệt Thần”.

Kim Nam trong lúc tức giận đã lập tức đặt tên cho quả cầu màu xanh ngọc này là Diệt Thần. Hắn không tin ngay cả pháp kĩ Diệt Thần này mà cũng không thể phá được Đại Chung Điện thức thứ ba kia. Nếu lần này hắn không thành công trong việc tiêu diệt Đại Chung Điện thức thứ ba thì xem như hắn bỏ mạng tại đây. Nội khí bản nguyên đã không còn, còn muốn đánh nhau nữa thì cũng chỉ như là mộng hão huyền mà thôi.

“Ù ù ù… Oành”.

Diệt Thần pháp kĩ như đấng đại năng, đi đến đâu không trung cháy khét đến đấy. Trận pháp không gian phủ chủ rung động kịch liệt từng hồi rồi biến mất, những làn xương mù che khuất tầm mắt cũng dần tan đi không chút tung tích. Khung cảnh lại khôi phục như lúc ban đầu của nó. Phía xa cách đó vài dặm là hồ nước và thác nước lúc trước. Kim Nam lúc này mới biết hắn đã bị đẩy xa ra đến mức như thế nào.

Võ Vương khuôn mặt thống khổ chuyển từ bình thường sang đỏ rực toàn thân thể. Nội khí của ông ta sụt giảm nhanh chóng. Lúc trước Võ Vương chính là cậy vào trận pháp phủ chủ gia tăng nội lực nên mới có thể sung mãn như vậy. Bây giờ trận pháp chớp mắt bị phá vỡ. Luồng nội lực gia tăng của ông ta nháy mắt biến mất nên có chút không chịu nổi. Nhưng Võ Vương vẫn cố cắn răng nhe ra một nụ cười nham hiểm. Lần này ông ta đã đánh cược tất cả, Đại Chung Điện thức thứ ba cũng đã được hình thành rồi, bây giờ mất đi nội lực gia tăng ông ta cũng cảm thấy không vấn đề gì. Chỉ cần có thể vẫn điều khiển được Đại Chung Điện là ông ta vẫn có khả năng tấn công và chiến thắng.

“Giết!”.

Võ Vương lại hét lớn một tiếng nữa, vũ động không gian điều khiển ba mươi sáu cái đại lâu công thêm một biển những luồng lực lượng màu bạc đã được hình thành từ lâu kéo theo. Luồng lực lượng màu bạc cuồn cuộn như sóng biển thét gào đang không cố kị gì lao về phía Kim Nam. Nó tỏa ra uy thế không hề kém cạnh với Diệt Thần Pháp kĩ đang lao đến kia. Đây hoàn toàn là một canh bạc đánh cược giữa hai người. Pháp kĩ thất bại, bản thân cũng chính là mất mạng.

“Nhận ra rồi!”.

Kim Nam khẽ than lên một tiếng phấn khích. Hắn đã nhận ra điểm yếu chí mạng của luồng lực lượng màu bạc đang lao tới kia. Nếu bây giờ Diệt Thần và Đại Chung Điện thức thứ ba chính thức giao tranh thì hắn không chắc liệu mình có thể chiếm được thế thượng phong hay không. Nhưng bây giờ đã phát hiện ra điểm yếu của Đại Chung Điện thức thứ ba thì phần thắng đã tăng lên rất nhiều rồi.

Biển lực lượng màu bạc kia lao tới tuy có vẻ uy thế nhưng trên thực tế đã lộ ra có một vị trí mỏng hơn các vị trí khác một chút. Chỉ một chút này thôi cũng đã có thể giúp Kim Nam rất nhiều. Thay vì cứ lao thẳng vào tất cả vị trí mạnh nhất kia hao tổn lực lượng thì chi bằng tận dụng tiết kiệm một chút chắc hẳn sẽ hơn.

Nghĩ vậy Kim Nam liền mau chóng xoay thân mình hướng tới điều động Diệt Thần pháp kĩ tiếp tục lao nhanh hơn và từ từ điều chỉnh phương hướng vào chỗ biển lực lượng màu bạc hung dữ kia đang mỏng nhất.

Thấy Kim Nam có vẻ chật vật điều khiển cái quả cầu nhỏ của mình. Võ Vương lại càng thêm tỏ ra khinh thường. So với biển lực lượng màu bạc của ông ta thì Diệt Thần kia chỉ nhỏ nhoi không đáng nhắc đến, thậm chí khi nó lao vào giao tranh chưa chắc đã có thể nhìn thấy. Nhưng Võ Vương lại không thể ngờ rằng chính cái quả cầu nhỏ bé đó đã khiến Đại Chung Điện pháp thức thứ ba của ông ta hoàn toàn tan vỡ trong nháy mắt.

“Xẹt…”.

Một âm thanh xé gió nho nhỏ vang lên. Diệt Thần nhanh chóng chui lọt thỏm vào giữa biển lực lượng màu bạc biến mất không một chút tung tích.

“Ha ha ha… Ngươi còn muốn hống hách nữa không… Ta cho ngươi chết!”.

Võ Vương thấy màn này liền vui sướng cực độ nhìn về phía Kim Nam hét lớn như mình đã hoàn toàn dành chiến thắng. Ông ta lại tiếp tục điều khiển Đại Chung Điện pháp thức thứ ba lao về phía Kim Nam cách đó chỉ khoảng vài mươi thước với vẻ mặt sung sướng. Kim Nam thì hoàn toàn khác, hắn bất động không hề nhúc nhích. Ánh mắt kiên định nhìn về phía biển lực lượng màu bạc đang cuồn cuộn lao tới.

“Ha ha ha… Buông xuôi để chết hả? Tốt, tốt!”.

Võ Vương vui sướng lại càng hét to hơn phấn khích.

“Crặc… Ầm ầm ầm…”.

“A…”.

Võ Vương chưa cười được bao lâu thì khuôn mặt đã vội méo xệch bi thảm. Trung tâm Đại Chung Điện thức thứ ba giữa cái biển màu bạc cuồn cuộn tiến đến gần Kim Nam kia đang tồn tại một màu đỏ rực le lói và ngày càng lớn dần lên. Những tiếng nứt vỡ liên tục vang động thật đinh tại nhức óc.

“Oành…”.

Một trận nổ lớn khiến không gian nứt vỡ xuất hiện những khe nứt màu đen lấm chấm. Kim Nam đứng ngay gần vụ nổ lập tức bị hất bay ra phụt một búng máu thật lớn. Hắn cười một nụ cười thống khoái và lườm nguýt nhìn về phía Võ Vương.

“TA MỚI LÀ NGƯỜI ĐƯỢC PHÉP CƯỜI Ở ĐÂY TÊN NGU DỐT!”.

“Xàn xạt, xàn xạt…”.

Những âm thanh cắn nuốt cứ từng đợt vang lên. Cứ mỗi lần như vậy thì cỗ lực lượng màu bạc trong biển lực lượng màu bạc kia lại bị những làn khí đỏ cắn nuốt tiêu tán biến mất không còn chút gì. Võ Vương từ thân thể căng phồng tràn đầy bây giờ đang từ từ co quắp lại như một cái xác khí. Trong miệng ông ta vẫn còn mấp máy vài tiếng.

“Nếu ta có… có thể luyện đến… đến thức thứ tư thì… thì đã không đến lượt ngươi cười!”.

Thều thào vài tiếng cuối cùng Võ Vương lập tức tắt thở. Một tia linh hồn từ mí mắt thân xác khô quắp kia bay lên. Kim Nam thấy vậy liền nheo mắt một cách tàn độc:

“Bổn công tử giết kẻ thù xưa nay chưa từng cho kẻ nào có thể đầu thai đến kiếp sau!”.