Biến Thân Hồ Ly Tinh

Chương 7: Ta mới không có quyến rũ ngươi




“Ngươi đáp ứng Như Yên rồi...” Tô Anh Lạc nhận thấy được lửa nóng dục vọng của nam nhân đè ở giữa hai chân của nàng, nhất thời khẩn trương liền muốn dùng lời kích thích hắn, còn không chờ nàng nói xong, Triệu Ly Chi môi ấm mềm đã dính sát, chặt chẽ che lại miệng nàng.

Hắn đầu lưỡi vội vàng cạy ra hàm răng nàng, ôm lấy cái lưỡi hương vị ngọt ngào, hoặc mút hoặc nhẹ cắn, thuần thục trêu chọc, một tay lại nhanh chóng lột ra xiêm y của nàng. Một trắng xuân sắc phơi bày không bỏ sót, nhũ tiêu như cao núi đứng vững, hai đóa hồng mai kiều diễm nở rộ ở đỉnh núi, phảng phất đang chờ người đi hái.

Triệu Ly Chi chạm ngực Tô Anh Lạc, lực mạnh mà vuốt ve ra các loại hình dạng, đầu ngón tay niếp một đóa hồng mai, khe khẽ chà xát.

Tô Anh Lạc chưa từng trải qua những thứ này, bị Triệu Ly Chi khiêu khích, chỉ cảm thấy trận trận khoái cảm tê dại như gợn sóng lan tràn tới toàn thân, làm nàng run rẩy không ngớt, kìm lòng không đặng rên rỉ ra.

Triệu Ly Chi rốt cục tách ra nụ hôn dài triền miên thật lâu, ở giữa hai môi mang ra một chút sợ bạc trong suốt, dâm mỹ không thể tả. Trong con ngươi u ám của hắntoát ra ngọn lửa tình dục, một bên cởi ra áo quần trên người mình một bên nói giọng khàn khàn: “Ta là đáp ứng nàng rồi, ai bảo ngươi đến quyến rũ ta? Ta vốn là vẫn muốn ngươi, ngươi còn mình đưa tới cửa, ta thế nào cầm giữ được, hả?”

Tô Anh Lạc cảm thấy thẹn mà hoàn tay ôm lấy mình, vô lực cãi lại: “Ta mới không có quyến rũ ngươi, là chính ngươi quá cầm thú...”

“Không có sao?” Triệu Ly Chi kéo tay nàng ra, đặt ở dục vọng của mình đang ngẩng đầu đứng thẳng, “Ta đây nếu như vậy đem ngươi thao, chẳng phải là cưỡng gian ngươi?”

Tô Anh Lạc lần đầu tiên thấy nam tử trưởng thành, nghĩ đến như thế này nó sẽ vào trong mình, không khỏi sợ hãi nói: “Thật lớn!”

Triệu Ly Chi tà tà cười, “So với Trần Phạm lớn hơn sao?”

Tô Anh Lạc chỗ nào thừa nhận nói Trần Phạm còn chưa chạm qua nàng, chỉ cắn môi không đáp.

Triệu Ly Chi không tốn sức chút nào đem nàng ôm ngồi ở trên án thư, tách ra chân ngọc thon dài trắng nõn, lộ ra mật huyện sớm ướt át. Hắn ngửi thấy được mị hương mê người kia, vội vàng hưng phấn đem khuôn mặt đi tới, tham lam ngửi, thở dốc nói: “Tiểu Anh Lạc, ngươi thực sự là cái vưu vật, ta còn không có làm gì ngươi liền chảy nhiều nước như vậy, ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ làm ngươi thoải mái đến trời cao.”

Chỗ kín cứ như vậy mở rộng bị một cái nam tử không chút kiêng kỵ xem xét, Tô Anh Lạc cảm thấy kích thích lại cảm thấy thẹn đến cực điểm, vài lần muốn khép lại hai chân, đều bị Triệu Ly Chi ngăn trở.

“A...”

Bỗng nhiên, hạ thân truyền đến một đạo mãnh liệt vui vẻ, đánh nàng kêu thành tiếng. Nguyên lai Triệu Ly Chi rốt cuộc ngậm vào ngọc châu đã không nhẫn nại được mà nhô ra, đang hăng say liếm láp.