Biến Thành O Tể Tể Rồi, Phải Làm Sao Đây?

Chương 8: C8: Chuẩn Bị Ổn Thỏa




Edit: Phộn


Beta: JJiang

****

Trên đầu tiểu chính thái xuất hiện một dấu chấm hỏi đáng yêu.

Cậu là trí năng, là thực tế ảo hình chiếu, có thể tùy tâm sở dục mà cho chính mình thêm các hiệu ứng biểu cảm.
1

Này đó mấy dấu chấm hỏi nhỏ có đủ kiểu hình dáng, có đeo mắt kính, có cài hoa, còn có đuôi vẫy vẫy, rất sống động mà xoay xoay trên đỉnh đầu tiểu chính thái.

Phó chỉ huy Đường Lập Dự ở một bên chống cằm, tốt bụng giải đáp giúp hắn: "Đây là sách của tôi."

Nhóc con nhà hắn năm nay mười ba tuổi, nửa tháng trước vừa mới phân hóa thành Alpha, còn chưa kịp kiểm tra năng lực nhóc con, liền phải nhận nhiệm vụ viễn chinh, vì vậy mà mua một đống sách mang lên phi thuyền, chờ viễn chinh kết thúc, lại trở về cẩn thận mà hành hạ, à không, huấn luyện nhi tử.
1

Đường viễn chinh dài đằng đẵng, dài đến nhàm chán, trên phi thuyền mười vạn quân nhân mỗi ngày ngoài phải công tác, huấn luyện ở ngoài, lúc rảnh rỗi chỉ có thể tìm các loại giải trí giết thời gian, như đọc sách, xem kịch, chơi bóng, chơi game thực tế ảo vân vân.

Đương nhiên, đối với quân nhân mà nói, xé giết ở thế giới cơ giáp vẫn là thích nhất.

Từ 700 năm trước, một nhà khoa học đã phát hiện một loại sóng thần kì trong vũ trụ, từ đó, chính thức tiến vào thời đại tinh tế, chỉ cần không phải tinh hệ nguyên sinh, hoặc nơi địa phương hẻo lánh, đều có thể kết nối tới tinh võng.

Vì vậy, Dao Quang Hào vừa vào vũ trụ, mấy quân nhân liền từng người chạy vào thế giới cơ giáp rong chơi, nguyên soái cũng không ngoại lệ.

Nguyên soái rất có nguyên tắc, mỗi ngày chỉ chơi hai giờ, thế nhưng, điều Đường Lập Dự nghi hoặc chính là, nguyên soái dạo gần đây không biết bị chập mạch nào, mượn hắn ba bốn quyển sách, phi thường phấn khởi mà đọc, ngay lúc ở trung tâm chỉ huy phi thuyền cũng không thả xuống.

Này nghiêm túc thật nha, so với người làm cha như mình còn nghiêm túc hơn!

Nếu không phải đã biết nguyên soái năm nay 27, là nam nhân độc thân hoàng kim trong mắt của ngàn vạn thiếu nữ Omega của đế quốc Huyền Vũ, nhìn bộ dạng chăm chú này của hắn, Đường Lập Dự thật cho rằng nguyên soái là baba của một Alpha.

Lý Diệu không nhanh không chậm lật sách, hồn nhiên không quan tâm tầm mắt nghi hoặc đang hướng về mình.

"Ngài muốn huấn luyện tiểu Alpha nào vậy?" Tiểu chính thái tính cách thẳng thắn, tò mò cái gì liền hỏi cái đó, cậu khoác vai nam nhân, dí đầu sát vào xem nội dung sách.

Lý Diệu cong môi, cũng không che dấu: "Ta ở thế giới cơ giáp gặp được một đứa nhỏ rất có thiên phú."

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


Đường Lập Dự kinh ngạc nhíu mày. Có thể lọt vào mắt nguyên soái đã khó, được khen là thiên phú dị bẩm còn khó hơn, tiểu Alpha tể tể kia phải lợi hại như thế nào nhỉ?

Tiểu chính thái chớp mắt long lanh xanh lam óng nước, truy hỏi: "Đứa nhỏ? Bao tuổi? Tên gì? Tôi muốn biết!"

Đứa nhỏ nguyên soái có hứng thú, nhất định lợi hại. Coi mấy cuốn sách hướng dẫn làm gì? Trong kho của hắn còn có một đống sách huấn luyện tâm đắc, chọn đại một quyển cũng có thể ăn đứt cái sách thô thiển khô khan kia, nếu còn không được, hắn còn có thể dựa vào tố chất của tiểu Alpha đó mà chế tạo mô phỏng kế hoạch huấn luyện thích hợp nhất.

Đường Lập Dự nghe vậy, không khỏi vểnh tai lên.

Lý Diệu hơi nghiêng đầu, ngũ quan tuấn mỹ dưới ánh đèn càng được khắc sâu, mày kiếm bay nghiêng tóc mai, mắt phượng màu vàng thần thái cơ trí, da dẻ bóng loáng màu đồng cổ, tóc bạc theo động tác của hắn mà tung bay, vì hắn mà tăng thêm mấy phần tao nhã cùng cao quý.

Tựa hồ nghĩ đến chuyện gì thú vị, nụ cười trên mặt Lý Diệu sâu thêm một chút.

"Nhóc con không thích nói chuyện, nhưng rất đáng yêu, thông minh kiên cường, có chút hướng nội, nhóc con này dám ở khu A5 đương đài chủ, lần đầu tiên gặp ta không hề khiếp đảm, còn dám triệu hoán cơ giáp hướng ta khiêu chiến. Bị ta một chiêu đánh bại, cũng không tức giận, ham học hỏi, là miếng ngọc thô chưa mài dũa".

Đường Lập Dư giật giật khóe miệng, vẻ mặt hạn hán lời.

Đây là có bao nhiêu thích nha, khoe khoang như vậy?

"Nhìn qua ước chừng chỉ có mười ba mười bốn tuổi, tên..." Lý Diệu liếc mắt nhìn tiểu chính thái nằm sấp lên bả vai, đuôi lông mày khẽ nhếch, "Nick name cùng tên của cậu giống nhau."


Tiểu chính thái mắt sáng lên. "Cũng gọi là Dao Quang?"

"Không, là Phá Quân."

Phá Quân nằm kế Dao Quang, là hành tinh thứ bảy bên trong Bắc Đẩu Thất Tinh.

*****

"Tiểu Hân có thích gì không?"

Trong phòng khách Lâm gia, Hoàng tiên sinh ngồi trên ghế salon, ôn nhu nhìn thiếu niên ngồi phía đối diện

Thiếu niên cúi đầu, rất tự nhiên chơi rubik, đối với câu hỏi của gã mắt điếc tai ngơ.

Lâm mẫu bưng trà từ phòng bếp đi ra, thấy con nhà mình đối với vị hôn phu hờ hững như không, trách cứ: "Tiểu Hân, Hoàng tiên sinh gấp gáp tới đây một chuyến không phải dễ dàng, con phải chiêu đãi người ta tốt chứ."

Ngón tay Lâm Hân linh hoạt thao tác trên cục rubik không ngừng nghỉ, cũng không ngẩng đầu lên: "Cơ giáp."

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


Lâm mẫu để trà xuống, áy náy đối Hoàng tiên sinh nói: "Đứa nhỏ này tử bé đã không giỏi ăn nói, có gì mong Hoàng tiên sinh thứ lỗi."

Hoàng tiên sinh cười khanh khách: "Không sao."

Một đôi mắt màu nâu nhìn chăm chú thiếu niên như nhìn con mồi, giày da trên sàn nhà nhẹ nhàng đạp xuống, trong đầu chợt lóe hai chữ "Hoàn mĩ".

Lấy thân phận hắn, đã gặp qua vô số Omega nữ, nhưng các cô cùng thiếu niên trước mắt, căn bản không bằng một góc.

Khó trách động vật trong thiên nhiên, giống đực so với giống cái càng hoàn mỹ.

Nhân loại bị dị thú ngoại tinh ảnh hưởng gen, ít nhiều trộn lẫn một tia thú tính, nếu không Alpha cùng Omega tại sao có thể hấp dẫn nhau bằng tin tức tố?

Một khi Omega tiến vào thời kỳ độ.ng dục, nhất định phải bị Alpha ký hiệu, mới có thể vượt qua giai đoạn nguy hiểm. Việc này tạo cho bọn họ khó khăn, không thể đảm nhiệm một số chức vụ quan trọng hoặc một số ngành nghề đặc thù, ví dụ như quân nhân.

Bởi vì một khi Omega động tản ra tin tức tố, sẽ làm cho các Alpha ở phụ cận dễ dàng tiến vào kỳ mẫn cảm, nếu như có độ xứng đôi cao, thì càng mất lý trí, đem Omega trong kỳ độ.ng dục chiếm thành của mình.

Trong quá khứ từng xảy ra vài vụ việc bi kịch, ảnh hưởng quá lớn các quốc gia trong tinh tế suy nghĩ biện pháp, cuối cùng làm cho địa vị xã hội của Omega xuống dốc không phanh.

Đặc biệt tại Cộng hòa Thanh Long, chỉ sau khi bị Alpha ký hiệu, Omega mới được phép đi ra ngoài làm việc.

Thế nên được nuôi như Alpha mười tám năm, đột nhiên biến thành Omega, muốn cậu ngay lập tức tiếp thu, e sợ rất khó.

Nhưng mà tính cách càng kiêu căng càng khó thuần, thì càng thú vị, không phải sao?

Hoàng tiên sinh sờ sờ cằm trơn bóng.

Lâm Hân cau mày, đem rubik vừa mới hoàn thành đảo lộn lại.

Cậu quá mức buồn bực, không khí trong phòng khách trở nên ngột ngạt, Lâm mẫu sợ làm Hoàng tiên sinh không cao hứng, ngồi ở bên cạnh nhiệt tình bắt chuyện.

Hàm súc dò hỏi Hoàng tiên sinh làm việc ở đâu, trong nhà có mấy người, ở đâu, sau khi kết hôn có kế hoạch gì, nhi tử nhà mình sau khi gả qua có được đối xử tốt hay không, cậu sẽ tiếp tục được đi học hay là ngoan ngoãn làm con dâu.

Nhìn từ góc độ khác, bà chung quy cũng là mẹ của nhóc con.

Hoàng tiên sinh trả lời kín kẽ, không một lỗ hổng, làm cho mẹ của Lâm Hân cười đến là vui vẻ.

Thật có thể nói là cha mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thuận mắt.


"Hoàng tiên sinh ở lại, dùng cơm trưa nhé?" Lâm mẫu nói.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


"Không được rồi, buổi trưa tôi còn có việc, phải đến công ty một chuyến." Hoàng tiên sinh giơ tay xem thời gian trên thiết bị nhận dạng, "Để lần sau vậy."

Lâm mẫu biết gã là chủ tịch một công ty, nào dám giữ lại, kéo Lâm Hân khẽ gọi: "Tiểu Hân, tiễn Hoàng tiên sinh."

Lâm hân đem cục rubik nhét vào túi quần thể thao, chậm rãi đứng dậy.

Đưa người đến trước cửa, liền đứng bất động.

Lâm Mẫu nhìn, hận sắt không thành thép, chỉ có thể tự mình khách khí tiễn Hoàng tiên sinh vào thang máy, về đến nhà vừa muốn nhéo nhi tử mắng một trận. Nào ngờ, Lâm Hân đã trở về phòng từ lâu.

Lâm mẫu: "......."

Lâm Hân theo thói quen khóa cửa. Bước nhanh đi tới trước quang não, cầm lên mũ cảm ứng đội vào rồi ngồi xuống.

Sáng sớm đã bị kẻ đáng ghét quấy rối, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc cậu kiếm tiền, càng ảnh hưởng đến việc cậu và đại thần tập luyện.

Ý nghĩ loáng một cái, vừa mới vào thế giới cơ giáp lập tức có hệ thống âm thanh nhắc nhở.

"Tít tít, ngài có thư."

[Huyền Minh: Nhóc con, đang ở đâu?]

[Huyền Minh: Ta ở phòng huấn luyện số 987 chờ em.]

[Huyền Minh: Hơn nửa tiếng rồi còn chưa tới?]

[Huyền Minh: Xem ra hôm nay ta bị nhóc con nhà em cho leo cây rồi.]

Tin nhắn cuối cùng là 20 phút trước, mà bây giờ, cách thời gian huấn luyện chỉ còn 10 phút.

Lâm Hân rời đại sảnh, chạy thật nhanh đến thang máy, thang máy quá đông, chen không nổi, cậu không chút do dự chạy thang bộ, một hơi lên tới tầng 6, chạy như điên đến phòng huấn luyện số 987.

"Ầm—"

Cửa nặng nề bị đẩy ra, đầu cậu đầy mồ hôi nhìn phòng huấn luyện trống trải.

Không có ai.

Đến muộn sao?

Thiếu niên cắn môi, mũi cay cay, trong đôi mắt từ từ óng ánh nước.

"Đến?" Thanh âm nam nhân trầm thấp vang lên ở sau lưng, thiếu niên trợn mắt, từ từ quay đầu lại.

Chiếc mặt nạ quen thuộc đập vào mắt.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


"Sao lại đứng ở cửa?" Lý Diệu sờ sờ đầu đứa nhỏ. Hắn ở phòng huấn luyện chờ mãi.Ồ, chờ mãi không thấy đứa nhỏ liền đi đấu mấy trận lôi đài, vừa mới nghe hệ thống nhắc bạn tốt login, một chiêu knock out đối thủ, nhanh chóng trở về.

Đôi mắt đứa nhỏ đỏ lên, một bộ dáng sắp khóc, làm người đau lòng thương tiếc.


Lý Diệu không kìm lòng được, lần thứ hai xoa xoa đầu đứa nhỏ, thuận tiện nhéo nhéo tiểu ngốc mao.

"Vào thôi." Hắn cười nói.

"Xin lỗi." Lâm Hân chân thành xin lỗi, "Có khách tới nhà....không thể không chiêu đãi."

"Không sao." Lý Diệu nắm tay đứa nhỏ kéo vào phòng huấn luyện, "Hôm nay ta rảnh rỗi, có thể dạy em nhiều thêm một chút."

Lâm Hân lén lút thở phào.

Bỏ qua khúc dạo đầu, nghiêm túc học tập.

Lý Diệu cũng không hỏi nhiều, đi thẳng vào vấn đề.

"Em đối với việc vận dụng tinh thần lực tiến bộ rất nhanh, duy nhất có vấn đề chính là thể lực." Hắn vạch ra chỗ thiếu sót của thiếu niên, "Thể lực là ưu thế tốt nhất của Alpha, tuy nhiên, em lại không phát huy được ưu thế này."

Hai má Lâm Hân dưới mặt nạ nóng lên.

Cậu là Omega, mà Omega thì nổi danh là thể lực yếu kém.

Thể lực cậu có ở hiện tại, vẫn là nhờ trước đây do huấn luyện mà ra.

Thấy đứa nhỏ không nói, Lý Diệu cho rằng mình đã nói gì nặng nề. Trong sách hướng dẫn viết, tiểu Alpha tể tể, lòng tự trọng rất lớn, trong quá trình huấn luyện không thể nóng vội, cần phải từ từ chậm rãi.

"Đương nhiên, so với bạn cùng lứa thì em đã mạnh hơn nhiều, chỉ là yêu cầu của ta tương đối cao." Lý diệu ôn nhu hỏi, "Bình thường có ăn nhiều thịt dị thú không?"

Lâm Hân nhỏ giọng nói: "Trước đây nhiều, giờ ít rồi."

Sau khi trở thành Omega, có thể lấp đầy bụng đã là tốt lắm rồi. Thỉnh thoảng được ăn thịt dị thú hoàn toàn là do mẹ đặc biệt làm cho baba.

"Hàm lượng dinh dưỡng trong dịch dinh dưỡng hữu hạn, Alpha càng mạnh càng cần nhiều dinh dưỡng, về sau ăn nhiều thịt dị thú một chút." Lý Diệu nói.

Lâm Hân nhấp môi dưới, gật đầu.

Có đại thần chỉ đạo, tỉ lệ thắng võ đài của cậu được nâng cao, 7 ngày liên tiếp kiếm lời 180 vạn, mua được dịch dinh dưỡng cao cấp.

Lý Diệu điểm đến mới thôi, bắt đầu hướng dẫn đứa nhỏ kỹ thuật đánh lộn.

Hắn bước ra từ chiến trường, chỉ dạy đương nhiên là sát chiêu.

Lâm Hân giống như bọt biển, chiếu đơn toàn bộ thu, nhanh chóng làm cho mình trưởng thành.

Thời gian của cậu không nhiều.

Nhất định phải mau học được, sau đó—.

"Ào ào ào—"

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


Cậu nằm trên mặt đất thở hồng hộc, mệt đến một ngón tay cũng không cử động được.

Mỗi lần huấn luyện đều sử dụng hết toàn lực, ép không còn một chút thể lực, trái lại đại thần tư thế vẫn oai hùng hiên ngang, hơi thở một điểm cũng không loạn.

Đứa nhỏ nằm trên mặt đất một hồi lâu, Lý Diệu ngồi xổm xuống hỏi: "Đứng dậy nổi không?"

Lâm Hân khôi phục một chút khí lực, miễn cưỡng chống đỡ thân thể. "Vâng."

Cậu ngồi dưới đất, lau chùi thái dương.

Lý Diệu chống tay phải một cái, ngồi ở bên cạnh cậu. "Bắt đầu từ ngày mai, ta có việc bận, không thể online được."

Lâm Hân cấp tốc quay đầu đôi mắt đen như mực toát ra thần sắc không mong muốn. "Là...chuyện rất quan trọng sao?"

"Ừ." Lý Diệu suy nghĩ một lúc, thoáng tiết lộ, "Vì giữ gìn hòa bình vũ trụ, phải đi bắt một tên đại phôi đản."

Anh biết đại thần là một quân nhân, chức trách của quân nhân chính là ra chiến trường, tiêu diệt cái ác.

"Chúc anh hoàn thành nhiệm vụ mỹ mãn." Cậu nghiêm nghị cúi chào về phía nam nhân.


"Cảm ơn." Lý Diệu ánh mắt nhu hòa, "Chờ ta kết thúc viễn chinh, chúng ta gặp nhau trong thế giới thực được không?"

Lâm Hân trố mắt.

"Không muốn?" Lý Diệu hỏi. Nếu dạy đứa nhỏ thế giới giả lập, thì thế giới hiện thực cũng phải như vậy. Hai người kết hợp mới có thể đạt được hiệu quả tốt nhất.

Hiếm khi gặp được tiểu bằng hữu thông minh như vậy, dù như thế nào cũng phải bảo hộ dưới cánh chim của mình.

"...Được." Lâm Hân Lặng lẽ nắm chặt nắm đấm, thẳng tắp lưng, đáp lại.

Lý Diệu logout trước, nhu nhu tóc của cậu.

"Rất mong được gặp em trong thế giới thực."

Lâm Hân khéo léo cúi đầu, lưu luyến mà cảm nhận bàn tay dày rộng ấm áp của nam nhân.

Mãi đến khi nam nhân offline, cậu vẫn duy trì tư thế bị sờ đầu.

Từng giọt một mà rơi xuống trên sàn nhà phòng huấn luyện.

*Uuuu, tội bé con của tui :<

Cậu không biết sau này mình sẽ đi về đâu nữa...

******

Buổi trưa, Lâm Hân đúng giờ logout.

Thiết bị phân biệt phát tin tức nhắc nhở, chuyển phát nhanh tới rồi.

Ra khỏi phòng, không thấy cha mẹ đại sảnh.

Nhi tử đính hôn, liền trả hết nợ nần, Lâm phụ Lâm mẫu sống lưng thẳng tắp trở lại, lần nữa có mặt mũi trở về với cương vị. Buổi sáng nếu không phải Hoàng tiên sinh tới bái phỏng, Lâm mẫu cũng sẽ không xin nghỉ hết nửa ngày.

Chờ Hoàng tiên sinh rời đi, bà chưa kịp chuẩn bị bữa trưa cho nhi tử đã trở về công ty làm việc.

Chuông cửa vang lên, Lâm Hân mở cửa, nhìn thấy người máy chuyển phát nhanh đang đứng ở trong hành lang.

"Chào ngài tôi là nhân viên chuyển phát nhanh 00 số 98. Xin hỏi ngài là Lâm tiên sinh phải không?"

"Phải." Lâm Hân giơ cổ tay lên, đưa cho nhân viên chuyển phát nhanh quét hình thiết bị phân biệt của cậu.

"Cảm ơn ngài đã phối hợp, thân phận đã được xác nhận." Người máy mở bụng lấy ra một cái rương lớn.

Chờ nhân viên chuyển phát nhanh rời đi, Lâm Hân đóng cửa lại, đem cái rương dời vào phòng của mình.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


Mở ra cái rương, cậu tỉnh táo dị thường mà lấy ra đồ vật bên trong, từng loại bày ở trên giường.

Một hộp dịch dinh dưỡng, đủ ăn nửa tháng.

Mười ống tiêm thuốc ức chế cao cấp.

Hai bộ quần áo hoodie màu đen.

Một đôi giày thể thao đa năng.

Một vài loại vũ khí hợp pháp.

Một con dao nhỏ dùng trong quân đội.

Cùng với một hoa tai không gian giá trị 100 vạn.

******

Bé Hân không phải tủi thân nữa nè :"))) chờ một tí nữa chồng em sẽ đón em về nhà cưng chiều nhaa :"))))