Biến Yêu Thành Cưới

Chương 86: Có muốn không?




Dịch: Sahara

Dương Cẩm Ngưng vẫn kìm nén không gọi điện cho Cố Thừa Đông, trong lòng rầu rĩ cũng không biết vì sao. Ở nhà tự dằn vặt mình một trận, cuối cùng cô quyết định không tiếp tục hành hạ mình nữa, cầm di động lên. Cô nhìn chằm chằm di động một lúc lâu, hi vọng màn hình đột nhiên rung lên, nhưng tiếc là nó không nghe theo cô, cô đành phải quay số, đưa điện thoại đến bên tai, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng vang lên, báo với cô rằng số máy cô gọi đến đã tắt máy.

Buông di động, trong lòng càng buồn bực.

Cảm thấy vô cùng buồn tẻ nên Dương Cẩm Ngưng lôi tất cả số di động trong danh bạ ra lần lượt gọi hết. Mấy nhân viên trông coi cửa hàng nhận được điện thoại của cô thì hoảng hốt, rồi nhanh chóng báo cáo tình hình tiêu thụ của cửa hàng, vô cùng sợ cô không hài lòng. Dương Nhất Sâm nhận điện thoại cũng tỏ ra hết sức kinh ngạc vì cô rất ít khi gọi điện cho anh, vòng vo cả ngày vẫn không nghe ra cô có chuyện gì, trong lòng anh vừa kì quái vừa buồn bực. Tả Tần Phương và Dương Lập Hải tỏ ra bình thường nhất, nhưng rõ ràng là cô gọi đến mà cuối cùng lại đổi thành hai người họ phải hỏi thăm tình hình cuộc sống của cô, sau đó, chống đỡ không nổi, đành phải tắt máy.

Dương Cẩm Ngưng tiếp tục ủ rũ.

Hậu quả của việc ủ rũ buồn chán rất nghiêm trọng. Chẳng hạn như, khi Dương Cẩm Ngưng lần thứ hai cầm di động lên gọi cho Cố Thừa Đông, đáp lại cô không phải giọng nói ngọt ngào kia nữa mà là một chuỗi tút dài, sau đó mới đến giọng nữ báo cho cô biết không có người tiếp máy.

Dương Cẩm Ngưng ngồi bật dậy, tức tối liên tục gọi, trong lòng bắt đầu hoài nghi Cố Thừa Đông cố tình trốn tránh mình. Cô càng gọi càng hăng, cuối cùng di động hết pin, cô buông điện thoại, nén giận lại nằm xuống.

Nghĩ tới mấy ngày qua Cố Thừa Đông không xuất hiện, gọi điện cũng không nghe, rồi lại nghĩ tới những lời Khưu Thịnh Danh nói, cô bắt đầu lo sợ, co phải Cố Thừa Đông đã nghĩ thông suốt, cảm thấy ở bên cô không có gì tốt đẹp nên đã quyết định từ bỏ? Dù sao thì anh vẫn chưa từng nói qua lời hứa hẹn nào với cô, trước giờ vẫn là cô cam tâm tình nguyện. Có lẽ anh chỉ quan tâm tới đứa con, là cô đã quá tự mình đa tình.

Ngẫm nghĩ một lúc, Dương Cẩm Ngưng tháo sạc pin ra, gọi cho Dương Nhất Sâm, nhờ anh đi đón Nghệ Tuyền mang về nhà ngoại chơi vì mai là cuối tuần.  Dương Nhất Sâm lập tức đồng ý, thậm chí còn không hỏi lí do khiến cho Dương Cẩm Ngưng đột nhiên thấy bực mình, đúng là người ta khi yêu vào thì những người khác đều thành vô hình.

Dương Cẩm Ngưng xách túi ra ngoài. Cô ngồi trên taxi một  lúc thì ngoài trời đổ mưa. Mưa sớm thì có phải hay không, giờ thì tốt rồi, cô không mang ô theo.

Nơi ở của Cố Thừa Đông, cô biết, nhưng cụ thể là ở phòng nào thì cô chịu. Cô con gái của cô quả nhiên là một đứa trẻ keo kiệt, lần trước để quên đồ ở nhà Cố Thừa Đông, trên đường đi học, cô bé la hét đòi cô tới lấy lại đồ, cô đành phải đồng ý. Nhưng khu chung cư của Cố Thừa Đông bảo vệ quá khắt khe, hỏi đông hỏi tây khiến cô bực mình, cuối cùng đành đứng ở dưới đợi Cố Thừa Đông mang đồ xuống.

Những người lười biếng, sớm muốn gì cũng sẽ phải trả giá cho cái lười của mình.

Xuống xe, Dương Cẩm Ngưng lại gọi điện thoại, nhưng vẫn không có người nghe. Cô lại không có ô, càng nghĩ càng bực.

Cô biểu hiện rõ như vậy rồi mà người đàn ông kia còn lửng lơ như vậy, không biết có phải là đang cô ý chơi đùa cô hay không nữa. Cô đã rất nghiêm túc muốn cứu vãn tình cảm của họ, nhưng anh còn có một vị hôn thê, anh cũng không chịu giải thích. Dương Cẩm Ngưng cảm thấy mình thật ngốc. Có lẽ những điều này cô đều hiểu nhưng không có cách nào chấp nhận. Hiện tại Cố Thừa Đông không để ý tới cô, cũng không hoàn toàn vứt bỏ cô, khiến cô bắt đầu mông lung không biết đâu mà lần.

Cô biết mình đã mắc phải một vài sai lầm, cũng muốn cố gắng sửa chữa, nhưng như thế cũng không có nghĩa là anh hoàn toàn đúng. Chuyện gì anh cũng không chịu nói cho cô, không muốn chia sẻ, rõ ràng là không hề coi cô là vợ.

Càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng thấy ấm ức, Dương Cẩm Ngưng cứ đứng im trong mưa. Cảm giác tự mình hại mình cũng thật thú vị. Có lẽ là cô quá ngốc,cho rằng sẽ có người vì thấy cô chịu khổ mà bù đắp!

Dương Cẩm Ngưng nhớ trước đây nghe một câu chuyện. Có một cô gái đứng dưới nhà của bạn trai chờ năm tiếng đồng hồ trong cơn mưa, cuối cùng anh ta cũng xuống. Cô gái lập tức tát cho anh ta một cái rồi nói: “Từ giờ trở đi, tôi không thích anh nữa!” Nói xong, cô gái ung dung bỏ đi, dùng phương thức này để cắt đứt tình cảm.

Dương Cẩm Ngưng bỗng kích động muốn thử một lần được ăn cả ngã về không, muốn hét vào mặt Cố Thừa Đông: “Lão nương đây không thèm hầu hạ anh nữa…” Tôi sẽ lập gia đình, sẽ lấy chồng, chú rể đương nhiên không phải nhà anh!!!!

Trong lúc Dương Cẩm Ngưng oán hận trong bụng, đột nhiên cô lại nghĩ, ngộ nhỡ cô chạy tới đây mà tên kia không có nhà thì sao? Thế chẳng phải uổng công ư?

Đúng lúc này, chuông di động vang lên.

Giọng Cố Thừa Đông có vẻ nhỏ hơn bình thường: “Có chuyện gì? Gọi gì mà lắm thế?” Thực ra anh vốn đang mê man, nhưng vừa nhìn di động thấy nhiều cuộc gọi nhỡ của cô như thế liền tỉnh hẳn.

Dương Cẩm Ngưng oán thầm, nổi giận nói: “Tôi đang ở dưới nhà, anh mau xuống đi!”

Thoáng im lặng. Cô tưởng anh sẽ nói không có nhà, nhưng lại nghe thấy anh “ừ” một tiếng.

Một tiếng “ừ” ấy thẳng thừng chọc giận Dương Cẩm Ngưng. Anh ta ở nhà mà lại không thèm nghe điện. Quả nhiên là anh ta đang trốn tránh mình! Không hề bận bịu gì mà cũng không thèm tới thăm con gái, không xuất hiện trước mặt cô, rõ ràng có ý muốn rời khỏi cuộc sống của cô.

Cô càng nghĩ càng tức giận, mặc kệ đầu tóc rối bù, mặc kệ người qua người lại nhìn  cô như sinh vật lạ, thậm chí cô còn trợn trừng mắt nhìn lại, khiến cho có người đang định đi tới hỏi xem có cần giúp gì không cũng sợ hãi mà tránh xa.

Cố Thừa Đông chậm chạp xuống nhà, vô cùng kinh ngạc khi thấy Dương Cẩm Ngưng đứng trong mưa.

Vừa nhìn thấy Cố Thừa Đông, cô lập tức phát hỏa, chạy đến nói: “Tôi gọi cho anh sao không nghe máy?”

Mới đi công tác về, mệt mỏi chết đi được, “Đang ngủ!” Cố Thừa Đông nói.

Dương Cẩm Ngưng lập tức giơ chân lên đạp vào quần anh. Cô phải đứng dưới mưa đợi anh, còn anh thì nằm ngủ! Bất bình càng tăng thêm.

Cố Thừa Đông giữ cô lại: “Cô làm cái gì thế?”

Dương Cẩm Ngưng vẫn tiếp tục đánh anh, hoàn toàn quên mất lời nói đã chuẩn bị lúc này. Nhưng thật ra, cô cũng không biết là mình quên thật hay là không dám nói.

Thấy cô trừng mắt nhìn mình, cả người ướt sũng, Cố Thừa Đông lên tiếng: “Ngốc!”

Đâu phải không có chỗ trú mưa? Lại ngốc nghếch tự biến mình thành thế này,  làm gì có gì quan trọng hơn thân thể mình chứ?

Cố Thừa Đông kéo Dương Cẩm Ngưng lên nhà, thở dài nhìn bộ dạng tóc tai bù xù của cô, vốn định đả kích cô thêm nhưng lại cảm thấy như thế có vẻ quá tiểu nhân.

Dương Cẩm Ngưng vừa vào trong căn hộ liền bị anh vào nhà tắm. Cô cũng biết mình quá ngớ ngẩn, nên đành phải nghe theo sự sắp đặt của anh.

Vừa tắm, cô vừa quan sát xung quanh, nhìn đồ dùng trong này có thể nhận ra chỉ có một người dùng. Chuyện này khiến cô vô cùng hài lòng, tâm trạng cũng tốt lên đáng kể. Tắm xong, cô mặc đồ của anh đi ra ngoài.

Mặc kệ tóc còn ướt, cô tự ý lượn khắp căn hộ của anh vài vòng. Cố Thừa Đông nhìn thấy vậy liền lên tiếng: “Làm như tới bắt gian không bằng!”

Dương Cẩm Ngưng xấu hổ, đúng là cô đang ngó nghiêng xem có dấu tích của phụ nữ trong này không và kết quả là không hề có. Cô rất tò mò, hai người họ đã chia tay lâu như vậy, chẳng lẽ anh còn chưa có ở chung với người khác… Cô nhìn Cố Thừa Đông vẻ đăm chiêu.

“Nói đi, có chuyện gì?” Cố Thừa Đông hỏi.

Nhìn bộ dạng nhàn nhã ngồi trên sô pha của anh, Dương Cẩm Ngưng không kìm được lòng nhớ tới trước đây, những ngày hai người còn chung sống vui vẻ.

“Mấy ngày nay anh đi đâu?”

“Công tác.”

“Rất bận?”

“Cũng tạm.”

Dương Cẩm Ngưng đứng im tại chỗ, nghĩ tới một lí do hoàn hảo: “Tuyền Tuyền hỏi tôi anh đi đâu suốt, tôi không biết nói thế nào nên đành phải tới tìm anh.”

Cố Thừa Đông đưa tay lên sờ cằm, nheo mắt nhìn cô: “Cô không đi nhà trẻ đón con sao?”

“Hôm nay anh Sâm đưa con bé về nhà ngoại chơi.”

Cố Thừa Đông gật đầu, không nói gì thêm.

Im lặng.

Dương Cẩm Ngưng ngồi xuống một bên ghế, chân xỏ đôi dép cực rộng của Cố Thừa Đông, vung vẩy giữa không trung. Bộ dạng cô hiện tại, không thể không thừa nhận là rất hấp dẫn, mái tóc ướt súng, đôi chân lộ gần hết.

Ti vi vẫn đang mở.

Thấy Cố Thừa Đông liếc mắt qua mình, Dương Cẩm Ngưng trộm nghĩ, có lẽ hiện giờ anh đang nghĩ cách đuổi cô đi, hoặc là sẽ nói để anh đưa cô về, dù sao thì ngoài trời cũng đã tạnh mưa, nhưng không ngờ anh lại nói: “Đi sấy tóc khô đi.”

“Không cần.” Cô thẳng thắn từ chối ý tốt của anh, không quên giải thích, “Tóc bây giờ yếu rồi, cần phải giữ gìn một chút, không thì chẳng mấy mà biến thành rơm.”

Cố Thừa Đông không thèm đáp.

Lại im lặng.

Một lúc lâu sau, Dương Cẩm Ngưng ho khan một tiếng: “Cố Thừa Đông…”

“Ừ?” Có vẻ như anh đang nghĩ gì thì bị cô quấy rầy.

“Chúng ta nói chuyện đi!”

“Nói chuyện gì?”

“Ừm, thì chuyện mấy năm nay anh sống thế nào…”

“Không hứng thú!”

Dương Cẩm Ngưng đứng dậy, đi một vòng trong nhà xem xét, nhìn thấy bộ bài tú lơ khơ, cô cầm đến trước mặt Cố Thừa Đông, ngồi xuống bên cạnh anh, vừa cười vừa nói: “Vậy thì chúng ta chơi ba quân, ai có điểm cao hơn thì được hỏi người kia một câu hỏi.”

Lần này không đợi anh trả lời đồng ý hay không, cô đã tự mình rút ba lá bài rồi đặt vào tay anh, sau đó cô cũng rút cho mình ba lá. 5,9,Q.

Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm động tác của cô xem cô đang định đùa cái gì, nhưng vẫn mở ba lá bài kia ra xem, 7,7,2

Dương Cẩm Ngưng tươi cười vỗ tay: “Tôi nhiều điểm hơn anh, tôi hỏi anh một câu.”

Cố Thừa Đông chỉ nhìn cô, không lên tiếng.

“Mấy năm nay anh mất tích ở đâu?”

“Ở Đức một năm, sau đó về nước sống ở XX một thời gian, năm ngoái về Mạc Xuyên.”

Khá thành thực. Dương Cẩm Ngưng hài lòng cười.

Cô tiếp tục chia bài, điểm của cô lại cao hơn.

“Anh nghĩ tôi là loại phụ nữ như thế nào?”

“Muốn nghe lời nói thật hay nói dối?”

“Nói dối!”

“Xinh đẹp, hiền dịu, đoan trang!”

Dương Cẩm Ngưng cười nghiêng ngả: “Anh thích hợp nói phét!”

Tiếp tục rút bài.

Dương Cẩm Ngưng vẫn nhiều hơn.

Cô chăm chú nhìn anh: “Anh có từng hận tôi không?”

Cô cũng không biết mình muốn nghe đáp án thế nào, nhưng vẫn muốn hỏi.

Cố Thừa Đông im lặng một lúc, đang định nói thì cô lại giơ tay lên bịt miệng anh lại, không cho anh nói tiếp.

Khuôn mặt Cố Thừa Đông gần ngay trước mắt cô, nhưng anh vẫn không có phản ứng gì. Dương Cẩm Ngưng di chuyển tay xuống dưới ngực anh, “Tôi thu hồi câu hỏi vừa rồi, hỏi câu khác, hiện giờ anh có cảm giác với tôi không? Có… muốn không?”

Khi bàn tay cô đã trượt xuống bụng dưới, Cố Thừa Đông bắt lấy tay cô.

“Cô hỏi hai câu liền!” Anh nhón lấy một lá bài, “Hơn nữa còn lòe tôi!”

Nói xong, anh buông tay cô, đứng dậy.

Dương Cẩm Ngưng nhìn theo anh: “Anh còn chưa trả lời tôi.” Dù sao cũng là cô thắng, kết quả là như thế.

Cố Thừa Đông dừng chân: “Muốn!”

Muốn, nhưng không có nghĩa là sẽ làm.

Trước khi anh xác định sẽ chung sống với cô suốt đời này, anh sẽ không chạm vào người cô. Vì, anh không thích mờ ám.