Biệt Lai Hữu Dạng

Chương 56: 56: Nhớ Chị






Sau khi Tiếu Cẩn bước vào, Lư Hiểu Quân đi loanh quanh trong phòng khách như ruồi không đầu, bà ấy tin rằng Tiếu Cẩn có thể tự mình xử lý những việc khác, còn có thể xử lý rất tốt, ngoại trừ chuyện có liên quan đến Mộc Chẩm Khê.

Lư Hiểu Quân không dám tưởng tượng bất kỳ điều gì có thể xảy ra.
Dù sao năm đó, họ đã từng nhìn thấy, Tiếu Cẩn đã làm mọi thứ vì Mộc Chẩm Khê.
Nếu như họ hiểu điều này sớm hơn, họ sẽ không...
Lư Hiểu Quân bước nhẹ chân vì sợ bị Tiếu Cẩn phát hiện, cẩn thận từng li từng tí áp tai vào cửa phòng ngủ.

Phòng đã cũ, điều kiện cách âm không quá tệ nhưng cũng không tốt lắm, Lư Hiểu Quân dựng thẳng lỗ tai, dán chặt người vào cánh cửa, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng khóc tê tâm liệt phế từ bên trong truyền tới.
Khóe mắt của Lư Hiểu Quân lập tức ướt đẫm theo.
Bà ấy đưa tay lên lau khóe mắt, lẳng lặng cúi đầu đứng ở cửa, không có rời đi.
Không biết qua bao lâu, có thể là nửa giờ, hoặc có thể lâu hơn, Lư Hiểu Quân đứng đến cả hai chân đều tê dại, tiếng khóc bên trong trở nên yếu dần, sau đó vang lên tiếng va chạm giữa ghế và mặt đất.
Trong lòng Lư Hiểu Quân lộp bộp một chút.
Sau đó, bên trong không có chút âm thanh nào nữa.
Lư Hiểu Quân tìm chìa khóa dự phòng, trực tiếp mở cửa phòng ra.

Tiếu Cẩn nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, khuôn mặt giàn giụa nước mắt, lông mày nhíu chặt lại vì đau đớn, một mảnh đỏ trông ghê người xuất hiện trên trán nàng.
Lư Hiểu Quân không gọi 120, vẫn như thường lệ đỡ Tiếu Cẩn từ dưới đất lên giường, chuyển ghế ngồi đến bên cạnh trông coi, lặng lẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Tiếu Cẩn, vội vàng dùng hai tay cùng nhau che lấy.
Chỉ khi Tiếu Cẩn đang ngủ say, Lư Hiểu Quân mới có thể "to gan" gần gũi con gái mình đến vậy.
Ánh mắt của bà ấy rơi vào khuôn mặt tái nhợt tiều tụy của Tiếu Cẩn, rồi dần dần di chuyển lên trên, dừng lại trên thái dương bên trái của Tiếu Cẩn, chỗ ấy có một vết sẹo cũ, thời gian đã trôi qua quá lâu, nếu không nhìn kỹ, khó có thể nhìn ra.
Lư Hiểu Quân biết rõ vết sẹo đó là do đâu, cũng chính là lần đó khiến Tiếu Cẩn vướng phải chứng đau đầu dữ dội, khi phát tác, cả người đều cảm thấy đau đớn muốn chết.
Lư Hiểu Quân nhìn một chút, đột nhiên chậm rãi nhíu mày.

Động tác của bà ấy nhẹ nhàng, đẩy mái tóc trên trán của Tiếu Cẩn ra, cẩn thận xác nhận một chút rồi lộ ra vẻ kinh ngạc: Tại sao trên vết sẹo cũ lại có thêm một vết thương mới, ngay cả đường khâu miệng vết thương cũng có thể thấy được mơ hồ, bị thương khi nào?
Lư Hiểu Quân sợ hãi, gửi một tin nhắn cho ba Tiếu.
Ba Tiếu trả lời: [Bà hỏi con bé trước đi, nếu con bé không nói, tôi sẽ kêu người điều tra]
Lư Hiểu Quân: [Được]
Tiếu Cẩn nằm bốn tiếng đồng hồ, ngón tay trên chăn khẽ nhúc nhích, nàng đột nhiên mở mắt ra, giật bắn khỏi giường, lồng ngực phập phồng kịch liệt, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Con gặp ác mộng à?" Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía trước.
Tiếu Cẩn lùi lại phía sau một chút, nhìn thấy người trước mặt là Lư Hiểu Quân, liền gật đầu.

Ngay sau đó, ký ức trước khi té xỉu lại ùa về, nàng đột nhiên mở to mắt nhìn về phía bàn học.
Dường như Lư Hiểu Quân đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, trấn an nói: "Vẫn còn ở đó."
Tiếu Cẩn không nói một lời, vén chăn ra bước xuống giường, xếp từng bức thư được đặt trên bàn theo trình tự rồi cất vào túi, ôm vào trong ngực rồi muốn rời khỏi.
Lư Hiểu Quân gọi lại nàng đang bước ra ngoài: "Chờ một chút."
Tiếu Cẩn quay đầu lại, dùng ánh mắt hờ hững tỏ vẻ dò hỏi: Còn có chuyện gì sao?
Sự xuất hiện của những bức thư này một lần nữa gợi lên nỗi đau âm ỉ của Tiếu Cẩn, mối quan hệ giữa họ khó khăn lắm mới có thể dịu xuống lại lần nữa quay về mức đóng băng.

Lư Hiểu Quân đè nén sự chua xót đang tràn ngập trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng, ôn nhu hỏi: "Vết sẹo trên trán của con là làm sao vậy?"
Tiếu Cẩn liếc xéo bà ấy, lành lạnh mở miệng: "Đụng trúng."
Lư Hiểu Quân nói: "Không phải vết sẹo mười năm trước, mẹ hỏi là vết sẹo mới kia."
Tiếu Cẩn vẫn nói: "Đụng trúng."
Lư Hiểu Quân á khẩu không nói nên lời.
Tiếu Cẩn không muốn tiếp tục ở đây thêm một phút nào nữa, đợi ba giây đồng hồ, Lư Hiểu Quân không nói thêm lời nào, nàng sải bước đi về phía cửa.
Lư Hiểu Quân chịu đựng, nhưng không nhịn được, cuối cùng hướng về sau lưng nàng hô: "Con thật sự muốn hận mẹ và ba con cả đời hay sao? Làm thế nào con mới bằng lòng tha thứ cho ba mẹ?"
Tiếu Cẩn dừng lại.
Qua một lúc lâu, nàng cười xùy một tiếng, cong lên khóe môi trào phúng nói: "Tha thứ?"
Giống như là nói với Lư Hiểu Quân, nhưng cũng như là nói với chính mình.
Trong mắt Tiếu Cẩn rưng rưng nước mắt.
Nàng còn không biết làm sao để tha thứ cho chính mình, huống chi là người khác?

Tiếng đóng cửa buồn tẻ vang lên trong phòng khách, Lư Hiểu Quân không chờ được bất cứ lời đáp lại nào của Tiếu Cẩn, bà ấy chán nản ngồi phịch xuống ghế sô pha, lấy hai tay che mặt.
***
Lúc Tiếu Cẩn đến là buổi trưa, lúc trở về đã là buổi tối, tuy trời xuân se lạnh, nhưng trăng sáng sao thưa, quả là thời tiết tốt đẹp hiếm có.
Nàng cởi nút áo khoác ra, ôm lấy những lá thư trong ngực, như thể làm như vậy nàng có thể cách một thời gian dài chạm vào Mộc Chẩm Khê cô đơn bất lực năm đó.

Nàng thất thần tiến vào tiểu khu, đợi nàng phản ứng lại, đã đứng dưới nhà của Mộc Chẩm Khê.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên, đếm từng tầng từng tầng một, đèn ở nhà Mộc Chẩm Khê sáng rực, có lẽ hôm nay tan làm đúng giờ.
Tiếu Cẩn không rời đi mà chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế dài cách dưới lầu không xa, ánh mắt rất mờ mịt.

Nàng không biết phải làm gì, thậm chí không biết phải nghĩ gì, cứ ngồi như vậy, như muốn làm cho trái tim lạnh lẽo của nàng trở nên ấm áp một chút.
Chỉ cần đến gần cô hơn là tốt rồi.
Gió từ trên cổ áo tràn vào, chân tay vẫn có thể cảm thấy lạnh lẽo, Tiếu Cẩn cuộn mình vào như một con thú nhỏ.

Những người hàng xóm đi ngang qua đổ dồn ánh mắt ngạc nhiên về phía cô, còn Tiếu Cẩn hoàn toàn làm ngơ như không thấy.
Nếu không phải Mộc Chẩm Khê đột nhiên từ trong tòa nhà đi ra, đứng ở trước mặt nàng, có lẽ nàng sẽ ngồi ở chỗ này cho đến bình minh.
***
Mộc Chẩm Khê chống hai tay vào bồn rửa mặt trong toilet của công ty, dùng ánh mắt xa lạ nhìn người phụ nữ đẫm lệ trong gương.

Cho đến khi khôi phục lại thái độ bình thường, cô cúi đầu xuống, dùng hai tay hứng lấy nước lạnh, để mặc nước chảy ra từ khe hở ngón tay, dùng bàn tay thấm ướt chườm lạnh lên đôi mắt.
Cô tự nhiên bình tĩnh trở lại văn phòng, em gái Corgi không dám nhìn thẳng vào cô, mà chỉ dùng ánh mắt lén lén lút lút thăm dò cô, bị ánh mắt hình viên đạn của Mộc Chẩm Khê đánh trở về.
Ngay từ đầu làm việc có chút thất thần, Mộc Chẩm Khê vẫn dán mắt vào máy tính, từ từ quay trở lại trạng thái làm việc.
Năm trước vừa mới điên cuồng tăng ca một thời gian, mấy ngày đầu năm nay tạm thời không cần vội vàng như vậy, Mộc Chẩm Khê hiếm khi được tan sở và về nhà đúng giờ.

Trên đường đi, cô cố ý ghé siêu thị mua thịt bò, dự định làm một món ăn chiêu đãi bản thân.
Yêu cầu của Tiếu Cẩn đối với Ân Tiếu Lê thực ra khá đơn giản, ngay cả khi Tiếu Cẩn không nhờ cô ấy, khi Ân Tiếu Lê biết được tiến triển của cô và Tiếu Cẩn, cô ấy cũng không thể không đến hỏi, bây giờ chỉ có thể nói là sớm hơn mà thôi.
Ngày mùng 1, Mộc Chẩm Khê đưa Tiếu Cẩn về nhà, trong vài ngày tiếp theo của kỳ nghỉ, Tiếu Cẩn cố gắng thử thăm dò hẹn Mộc Chẩm Khê đi ăn cơm nhưng bị đối phương lấy lý do muốn ở nhà ngủ từ chối.

Sau đó, Tiếu Cẩn thu lại xúc tu chủ động của mình.
Ân Tiếu Lê không thể bị bại lộ rằng cô ấy và Tiếu Cẩn liên hệ mật thiết, vì vậy cô ấy đành phải nắm lấy không thả lý do tại sao ngày mùng 1 đó Mộc Chẩm Khê ngủ đến muộn như vậy, quấy rầy năn nỉ ỉ ôi, rốt cục như ý nguyện nhận được đáp án Mộc Chẩm Khê đến nhà ga đón Tiếu Cẩn.
"Cậu nghĩ thế nào?" Ân Tiếu Lê bắt đầu nói bóng nói gió nghe ngóng.
"Cái gì nghĩ thế nào?" Mộc Chẩm Khê hiểu rõ nhưng giả bộ hồ đồ.

Hiện tại, tâm trí của cô đang rối tung lên, không muốn trả lời bất kỳ câu hỏi nào về Tiếu Cẩn.
"Là tiến sĩ Tiếu nha, cậu rõ ràng dành rất nhiều tình cảm cho cô ấy, gần đây cậu chép kinh chép đến điên cuồng rồi?" Ân Tiếu Lê trêu chọc cô.
Mộc Chẩm Khê: "..."
Âm Tiểu Long: "Không phải tớ nói cậu, đôi tay này của cậu, ban ngày vẽ tranh rồi lên kế hoạch, ban đêm còn phải chép kinh.

Cậu có thể kiềm chế một chút không, ngộ nhỡ mệt nhọc quá, sau này đến khi muốn dùng lại không được, cậu phải làm sao bây giờ?"
Mộc Chẩm Khê: "..."
Mộc Chẩm Khê bật điện thoại ở chế độ loa ngoài, tự mình xử lý nguyên liệu mua trong siêu thị, quyết định dùng tiếng lải nhải của Ân Tiếu Lê làm âm thanh nền giống như trước đây, nghe thấy tiếng nhưng không đưa vào đầu.
Ân Tiếu Lê blah blah một hồi, Mộc Chẩm Khê lại bắt đầu lơ đễnh đáp lại bằng "ừm", "à", "phải", biết rằng mình lãng phí nước bọt ở đây một cách vô ích.
Nhưng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch.

Trước đây, Mộc Chẩm Khê rất thích nghe tay già đời trong tình trường là cô ấy lải nhải về trải nghiệm tình cảm, bây giờ biểu hiện thành như vậy cho thấy nội tâm của cô không còn bình tĩnh nữa.

Ngược lại, trinh thám Ân Tiếu Lê cho rằng đây cũng coi như là có tiến triển tốt.
Ân Tiếu Lê nuốt nước bọt: "Thật ra cũng không phải tớ không hiểu cậu, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ nha, chuyện quá khứ cứ để nó trôi qua, rất tốt, nhưng phải tùy vào chuyện gì, cậu..."
Cô ấy không nói, để lại khoảng trắng: "Tóm lại, nếu trong lòng cậu có thắc mắc hay có điều gì không nghĩ ra được, hãy gọi cho tớ.

Hai gã thợ giày thối cũng bằng một Gia Cát Lượng."

Xem như nói xong, Mộc Chẩm Khê thở phào nhẹ nhõm, vừa định cúp máy, Ân Tiếu Lê lại do dự rồi thú nhận: "Thật ra...!tớ đã nói với tiến sĩ Tiếu một chuyện."
Mộc Chẩm Khê im lặng một hồi rồi nói: "Chuyện bức thư sao?"
Ân Tiếu Lê ngạc nhiên: "Cậu biết?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Lúc đầu tớ không biết, nhưng mà vừa rồi cậu do do dự dự nên đoán được."
Ân Tiếu Lê nói: "Chỉ là tớ đột nhiên nhớ ra, lại cảm thấy cô ấy có tình sâu nghĩa nặng với cậu.

Nếu như năm đó cô ấy nhận được thư, không thể nào không đến tìm cậu, tớ nghĩ rằng bên trong có phải có hiểu lầm gì đó không."
Mộc Chẩm Khê nhàn nhạt ừ một tiếng: "Em ấy nói với tớ không có nhận được."
"Tớ đã nói với cậu..." Giọng nói của Ân Tiếu Lê chợt cao đến quãng tám, đột nhiên kìm nén: "Cô ấy đã nói với cậu điều này, rốt cuộc tình hình bây giờ của hai người là như thế nào?"
Mộc Chẩm Khê vặn vòi nước, rửa sạch hai tay dưới vòi nước, nhẹ giọng nói: "Không có tình hình gì cả, thỉnh thoảng gửi tin nhắn."
Ân Tiếu Lê xoa xoa tay: "Mỗi ngày đều nói chào buổi sáng và chúc ngủ ngon với nhau sao?"
Mộc Chẩm Khê cau mày: "Không có, chỉ nói khi có chuyện.".

Truyện mới cập nhật
Ân Tiếu Lê bĩu môi thất vọng.
Mộc Chẩm Khê liếc nhìn quanh chai chai lọ lọ trên bệ bếp, đưa tay lên khăn quàng cổ lau khô nước, nói với Ân Tiếu Lê ở bên kia điện thoại: "Tớ ra ngoài mua một chai nước tương nhạt, lần sau nói chuyện tiếp."
Ân Tiếu Lê biết rõ nói: "Tớ thấy chính là cậu chê tớ lải nhải."
"Không có, sao có thể chứ? Con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo nha." Mộc Chẩm Khê cười nói, "Tớ thật sự muốn ra ngoài mua nước tương, thịt bò của tớ đang chờ vào nồi đó."
Ân Tiếu Lê sinh lòng từ bi: "Đi đi."
Mộc Chẩm Khê cởi tạp dề ra, treo lên móc trên tường, tùy tiện cầm lấy áo khoác rồi đi ra ngoài.

Mua nước tương không cần đến siêu thị lớn, chỉ cần đi ra cửa hàng tiện lợi 24h trước cổng tiểu khu là có.

Hình bóng của một người phụ nữ lướt qua trong đầu cô, cô bấm nút thang máy.
Bụng đã đói đến mức kêu lên, Mộc Chẩm Khê mở cửa an ninh dưới lầu, mắt nhìn thẳng đi ra ngoài, vội vàng đi ngang qua bóng người đang gục đầu trên băng ghế dài.
Mãi cho đến khi đi ra ngoài được bốn, năm mét, cô mới đột nhiên dừng lại, khó tin quay lại nhìn.
"Tiếu Cẩn?" Cô đi đến trước mặt đối phương, khẽ gọi tên của đối phương.

Cô khẽ cúi xuống nhìn mái tóc của Tiếu Cẩn, vành tai trắng nõn ẩn hiện trong làn tóc, những đường nét mềm mại xinh đẹp trên khuôn mặt.
Tiếu Cẩn sững sờ, ngẩng đầu lên, đồng tử của nàng chợt co lại khi nhìn thấy rõ Mộc Chẩm Khê, sau đó nàng co quắp hai chân dưới ghế, giống như là sợ hãi, lại như là không biết phải làm sao.
Đôi má và bờ môi của nàng trắng bệch trong gió lạnh, đôi vai thon gầy bởi vì run rẩy mà càng thêm đơn bạc, ánh mắt luống cuống khiến trái tim của Mộc Chẩm Khê hơi co thắt lại, cô cảm thấy đau đớn.
Mộc Chẩm Khê thả nhẹ giọng nói, hỏi: "Sao em lại ở đây?"
Tiếu Cẩn như thể tỉnh dậy từ trong giấc mộng, dường như mới phản ứng lại, đứng lên muốn rời đi.
Nàng đứng lên quá gấp, Mộc Chẩm Khê lại đứng ở trước mặt nàng, để lại không gian càng chật hẹp hơn, vừa đứng lên ngay lập tức ngã ra sau một cách mất kiểm soát.

Mộc Chẩm Khê phản xạ có điều kiện duỗi tay ra, ôm lấy eo nàng, ôm nàng vào trong lòng mình.
Toàn thân Tiếu Cẩn lạnh cóng như một khối băng hình người, vốn dĩ Mộc Chẩm Khê muốn buông nàng ra, ngay lập tức giật mình đưa tay đặt lại sau lưng nàng, ôm nàng chặt hơn một chút.
Ngay sau đó, cô cảm thấy cái ôm này có chỗ hơi kỳ lạ, trước người Tiếu Cẩn hơi phình ra, Mộc Chẩm Khê mượn ánh đèn cúi đầu nhìn xuống, là một túi thư, loại bao thư màu vàng rất bình thường.
Mộc Chẩm Khê đoán già đoán non, ngẩng đầu lên đặt cằm lên mái tóc mềm mại của Tiếu Cẩn, cọ cọ mềm nhẹ, trong lòng thở dài.
Tiếu Cẩn đắm chìm trong sự ấm áp đó nhưng chỉ trong ba giây, nàng thoát ra khỏi vòng ôm của cô.
Mộc Chẩm Khê nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang rũ xuống của nàng, cuối cùng cũng mở miệng: "Em không cần tự trách mình như vậy." Giọng điệu rất mềm mại.
Tiếu Cẩn không nói gì.
"Đã qua nhiều năm rồi, nếu em không nhắc tới, ngay cả chị cũng quên mất chuyện này." Cô thay đổi giọng điệu nhẹ nhàng.
Tiếu Cẩn vẫn không nói một lời.
Mộc Chẩm Khê nói xong hai câu này, moi hết cõi lòng, nặn ra một câu không đau không ngứa: "Bây giờ chị đi mua nước tương, em cùng đi với chị nhé?" Điều này có khiến Tiếu Cẩn vui hơn không? Cô thấp thỏm suy đoán.
Từ đầu đến cuối, Tiếu Cẩn đều không ngước mắt lên.
Mộc Chẩm Khê không còn cách nào khác, không thể không siết chặt cổ tay Tiếu Cẩn, đưa nàng rời khỏi nơi này.


Tiếu Cẩn cụp mắt xuống, từng bước ngoan ngoãn đi theo cô, giống như một cái xác không hồn.
Mộc Chẩm Khê rất lo lắng, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn nàng một chút, luôn có cảm giác như có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Hữu kinh vô hiểm đi đến cửa của cửa hàng tiện lợi, Mộc Chẩm Khê vẫn không buông tay ra, lôi kéo Tiếu Cẩn như dắt một đứa trẻ đến trước kệ hàng, nhẹ giọng dỗ dành hỏi: "Em thích nhãn hiệu nước tương nào? Haiti hay Lee Kum Kee?"
Tiếu Cẩn đờ đẫn nhướng mi, ánh sáng trên đỉnh đầu rơi vào ánh mắt của nàng.
Hai mắt của Mộc Chẩm Khê đột nhiên sáng lên, cao giọng: "Haiti, Lee Kum Kee? Em thích cái nào?"
Một khách hàng bên cạnh nhìn sang với ánh mắt tựa như thiểu năng.
Tiếu Cẩn một tay ôm chặt lấy túi nhựa đựng phong bì, tay còn lại ở trong tay của Mộc Chẩm Khê, không di chuyển ngón tay được, đành phải mở miệng: "Haiti đi." Giọng cô rất nhỏ như tiếng muỗi vo ve, phải đứng sát gần nàng mới có thể nghe rõ.
Mộc Chẩm Khê nghe thấy giọng nói của nàng đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, còn có thể nói chuyện là tốt rồi.
Mộc Chẩm Khê lấy một chai nước tương Haiti trên kệ, đưa Tiếu Cẩn đến quầy, liếc nhìn, đưa tay lấy hai gói kẹo cầu vồng, cùng nhau thanh toán hóa đơn.
Cô tiễn Tiếu Cẩn đến dưới lầu tòa nhà số 2, nhét kẹo cầu vồng vào túi áo khoác của nàng rồi nhẹ nhàng vỗ về: "Về nhà ngủ một giấc đi, tốt nhất em nên tắm nước nóng trước, nếu không sẽ dễ bị cảm lạnh." Cô lại sờ nhẹ khuôn mặt và đôi tai của Tiếu Cẩn, nhịn không được dùng đôi tay ấm áp để sưởi ấm cho nàng, rồi nhìn nàng bước vào tòa nhà.
Mộc Chẩm Khê đứng ở ngoài cửa vẫy tay với nàng, mỉm cười với nàng.
Tiếu Cẩn cũng nhếch khóe miệng theo, rồi quay người đi về phía cửa thang máy.
Mộc Chẩm Khê đợi cho đến khi bóng dáng của nàng biến mất, nhẹ nhàng thở dài, xoa lên mặt mày nồng đậm mệt mỏi rồi đi về nhà.
Mộc Chẩm Khê đặt nước tương vào phòng bếp, từ cửa sổ nhìn ra cửa sổ nhà Tiếu Cẩn, một vùng tăm tối.
Mộc Chẩm Khê: "???"
Chuyện gì xảy ra? Người không trở về sao?
Cô không nghĩ nhiều, lấy điện thoại ra gọi cho Tiếu Cẩn, nhưng đổ chuông cho đến khi tự động cúp máy vẫn không có ai trả lời.
Mộc Chẩm Khê thì thầm một câu chửi thề, chiếc áo khoác vừa vào nhà còn lưu lại nhiệt độ cơ thể của chủ lại được khoác lên người cô một lần nữa, Mộc Chẩm Khê lại đi ra ngoài, tiếp tục gọi điện thoại cho Tiếu Cẩn không ngừng.
Nàng không nhận bất kỳ cuộc gọi nào.
Rất tốt.
Mộc Chẩm Khê cười lạnh trong lòng, chờ tới khi tìm được nàng, cô phải...!phải dùng sức bóp mặt nàng thật mạnh.
Mộc Chẩm Khê chạy nhanh về phía tòa nhà số 2, nửa đường gặp được Tiếu Cẩn.

Trong ngực nàng đã không còn những bức thư kia, nàng đang quàng một chiếc khăn màu vàng gừng quanh cổ, nhìn thấy nàng lại đi tới đây, có lẽ là đi về phía nhà mình.
Mộc Chẩm Khê và nàng gặp nhau giữa đường, ý nghĩ của Mộc Chẩm Khê về việc bóp mặt nàng đã biến mất, Tiếu Cẩn ngước mắt lên nhìn cô.
Mộc Chẩm Khê không nói.
Tiếu Cẩn cũng không nói.
Sau khi im lặng một lúc, Mộc Chẩm Khê hỏi nàng: "Em đi đâu vậy?"
Tiếu Cẩn nói: "Đi tới ngồi dưới lầu nhà chị."
"Em phải ngồi chỗ đó giữa mùa đông hay sao?" Mộc Chẩm Khê nói, "Có phải em bị bệnh hay không hả?"
"Ừm." Tiếu Cẩn thừa nhận, "Em có bệnh." Nàng còn nói, "Chị không cần để ý tới em." Vẻ mặt của nàng rất bình tĩnh, không còn vẻ uể oải khi Mộc Chẩm Khê nhìn thấy vừa rồi, như thể nàng đã nghĩ sâu tính kỹ rồi.
Mộc Chẩm Khê: "..."
Vậy mà cô không biết làm cách nào để tiếp lời nàng.
Tiếu Cẩn tiếp tục đi về phía trước, đi lướt ngang qua cô.
Mộc Chẩm Khê quay đầu lại, đuổi theo bước chân của nàng, ra lệnh: "Bây giờ em trở về ngay cho chị, có nghe không?"
Tiếu Cẩn ngoảnh mặt làm ngơ.
Mộc Chẩm Khê nói lời thấm thía: "Thân thể gầy trơ xương này của em sẽ bị cảm lạnh mất."
Tiếu Cẩn không trả lời.
Mộc Chẩm Khê Lạch cân nhắc một hồi rồi nói: "Em đang dùng khổ nhục kế sao?"
Dường như Tiếu Cẩn muốn cười một chút, một đường cong hướng lên trên khóe môi, rồi biến mất trước khi kịp thành hình.
Mộc Chẩm Khê tuyên bố trước: "Chị sẽ không mềm lòng."
Lần này, Tiếu Cẩn thực sự mỉm cười, một nụ cười rất nhạt: "Đây không phải là khổ nhục kế, chị cũng tuyệt đối không được mềm lòng với em."
Trong lúc nói chuyện, hai người đã trở lại dưới lầu tòa nhà số 17.

Tiếu Cẩn ngồi xuống băng ghế ghế rồi nói: "Chị để em ở lại một lúc đi."
Mộc Chẩm Khê không nhúc nhích.
Tiếu Cẩn bất lực ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt so với lúc nãy sinh động hơn rất nhiều, nói: "Em muốn suy nghĩ một ít chuyện, chị ở đây sẽ quấy rầy em,"
Mộc Chẩm Khê hỏi: "Suy nghĩ gì?" Nhất định phải suy nghĩ ở nơi trời đông lạnh giá này?
Tiếu Cẩn nhìn thẳng vào mắt cô, nói: "Nhớ chị."
Mộc Chẩm Khê: "..."
Khuất sau ngọn đèn đường thấp thoáng không mấy sáng sủa, khuôn mặt của Mộc Chẩm Khê đỏ ửng lên, cô nhất thời phất tay áo bỏ đi.
Tiếu Cẩn nhìn theo bóng lưng của cô, không tự chủ được cong khóe môi dưới, sau đó kéo chiếc khăn quàng cổ lên trên che khuất nửa khuôn mặt của nàng, cụp mắt trầm tư.
Mộc Chẩm Khê vò đầu bứt tai ở tầng trên, mở cửa sổ của từng gian phòng để xem có cửa sổ nào có thể nhìn thấy dưới lầu không, thật không may, tất cả đều không thể nhìn thấy.

Nếu như có thể nhìn thấy thì cũng là khoảng cách ba mươi ba tầng lầu, những người bên dưới chỉ lớn hơn con kiến ​​một chút, không giúp ích được gì.
Một người lớn như Tiếu Cẩn, chỉ ngồi ở đó một lúc, cũng sẽ không có bất kỳ kẻ xấu nào trong tiểu khu, mày có cần lo lắng gấp gáp đến mức như vậy không?
Mộc Chẩm Khê đã xây dựng tâm lý cho mình nên yên tâm đi nấu thịt bò.


Hầm thịt bò tương đối tốn nhiều thời gian, Mộc Chẩm Khê ước tính bên trong gần ổn thì điều chỉnh lửa nhỏ lại, đi xuống dưới lầu nhìn ra ngoài qua cửa kính.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, Tiếu Cẩn còn chưa rời đi, tư thế ngồi của nàng giống hệt như lúc cô lên lầu khi nãy.
Nàng sẽ không thật sự ngồi cả đêm chứ?
Mộc Chẩm Khê cau mày trở lại lên lầu.

Cô bắt đầu nghi ngờ rằng những bức thư đó thật ra là do Tiếu Cẩn viết chứ không phải do cô viết, tại sao lại giống như hai người từng người một rơi xuống? Không phải là Tiếu Cẩn nên an ủi cô sao? Mặc dù hiện tại cô không cần an ủi nữa.
Mộc Chẩm Khê dựa vào thành bệ bếp, nhìn ngọn lửa xanh nhạt của bếp ga, cong cong khóe môi.
Nói đi cũng phải nói lại, Tiếu Cẩn giày vò một trận này, cảm giác nặng nề đè nặng trong lòng của Mộc Chẩm Khê từ công ty trở về hôm nay đã bị xóa sạch không còn, điều duy nhất còn sót lại trong đầu cô là làm sao để Tiếu Cẩn trở lại bình thường.
Tính cách của Tiếu Cẩn hoàn toàn trái ngược với cô, cô là ngoài lạnh trong nóng, chỉ cần có người bước vào trái tim cô, Mộc Chẩm Khê sẽ thành thật đối xử, xưa nay không giấu giếm cái gì.

Lúc trước, cô đối xử với Tiếu Cẩn chính là như vậy, đặc biệt là sau khi bà ngoại nhập viện, cô coi Tiếu Cẩn là chỗ dựa duy nhất của mình.
Tiếu Cẩn thì khác, ngoài nóng trong lạnh, đối xử với người khác dịu dàng và tử tế, rất được lòng mọi người, nhưng chỉ có mình nàng biết trong lòng nàng đang suy nghĩ gì.

Cho dù sau này có yêu Mộc Chẩm Khê thì nàng cũng là người làm chủ tuyệt đối trong mối quan hệ, nàng nói cái gì thì chính là cái đó, để Mộc Chẩm Khê làm cái gì thì Mộc Chẩm Khê làm cái đó, sẽ không nói lý do đằng sau.
Lúc đầu Mộc Chẩm Khê còn hỏi nhưng sau khi hỏi cũng không có câu trả lời, hoặc nghe câu trả lời do Tiếu Cẩn bịa ra, theo thời gian thì cả hai người đã quen dần với cách sống này.
Bình thường rất ổn, vừa gặp chuyện nghiêng trời lệch đất, đều bộc lộ những nhược điểm lớn trong đó.

Nếu năm đó hai người có thể ngồi xuống, trao đổi với nhau một cách bình tĩnh, có khả năng cuối cùng hai người sẽ không chia tay ảm đạm như vậy.
Thịt bò hầm trong nồi đã gần xong, Mộc Chẩm Khê mở nắp ra xem, lấy một đôi đũa từ ống đũa, lần lượt nếm thử khoai tây và thịt bò, hầm rất mềm dẻo đến mức tan chảy trong miệng.
Chỉ là hơi nóng, Mộc Chẩm Khê quạt quạt bằng tay, thổi thổi hơi trong miệng.
Có những nguyên liệu đã qua chế biến khác trên bàn đá cẩm thạch bên cạnh, Mộc Chẩm Khê nhìn một chút rồi thở dài.

Cô tắt lửa, lấy chén bới từ nồi cơm điện ra hai chén cơm, đổ trực tiếp vào nồi nhỏ hầm thịt bò, đậy nắp nồi lại, lót một miếng giẻ sạch dưới đáy rồi bưng ra đặt trên mặt bàn ở cửa trước.

Cô lại rửa sạch hai chiếc muỗng mang ra, gói trong khăn giấy.
Cô sững sờ đứng ở cửa nhìn chằm chằm vào cái nồi và muỗng một hồi rồi cam chịu nghĩ: Có lẽ kiếp trước cô đã nợ Tiếu Cẩn.
Mộc Chẩm Khê bưng cái nồi xuống lầu, ngồi xuống bên cạnh Tiếu Cẩn.
Tiếu Cẩn sửng sốt: "Làm sao chị..."
Mộc Chẩm Khê không nhìn nàng, cúi đầu loay hoay cầm nồi, nhàn nhạt hỏi: "Em ăn cơm chiều chưa?"
"Chưa ăn." Tiếu Cẩn tự nhiên nhìn thấy một cái nồi đệm trên đầu gối của cô, qua nắp thủy tinh trong suốt, nàng có thể nhìn thấy cơm được cho vào trong nước súp màu vàng óng.

Tiếu Cẩn cả ngày không ăn gì, bụng cũng kêu gào theo.
Mộc Chẩm Khê tự nhủ trong lòng: Cho mày phô trương.
Tiếu Cẩn không dám tin tưởng nghĩ thầm: Đây có phải là đưa cơm tối đến cho mình không?
Mộc Chẩm Khê nghiêng đầu cười ranh mãnh với nàng: "Vậy thì em chịu đói đi."
Tiếu Cẩn: "..."
(Editor: "Ác quá!")
Mộc Chẩm Khê cố tình giảm tốc độ động tác, mở nắp nồi ra từng chút từng chút một.

Miếng thịt bò đầy nước thơm ngon, khoai tây vàng tươi được hầm mềm dẻo, hương thơm đầu tiên tỏa ra từ từ, sau đó lan tỏa đến chỗ nào cũng có, chiếm trọn hơi thở của Tiếu Cẩn.
Nàng nuốt xuống một ngụm nước bọt mà không để lại dấu vết.
Mộc Chẩm Khê lấy muỗng inox từ trong túi áo khoác ra, dưới ánh mắt trông mong nhìn chăm chú của Tiếu Cẩn, trộn cơm và thịt bò khoai tây vào nhau.

Cơm ban đầu chỉ bị nhiễm một ít nước súp đã hoàn toàn được trộn đều hoàn mỹ với nguyên liệu khác, dưới ánh sáng đèn đường, tỏa ra ánh sáng quyến rũ.
Một người hàng xóm tình cờ đi ngang qua, nghe thấy mùi thơm nồng nặc bá đạo này, hai mắt lập tức trừng tới chỗ này, tố cáo hai người đã hạ độc thủ đêm khuya, rồi nhanh chóng chuồn mất.
Mộc Chẩm Khê lắc lắc chiếc muỗng trong tay, giống như đang cầm cây gậy chọc mèo.

Cô hơi nghiêng đầu, dù bận vẫn ung dung nhìn Tiếu Cẩn: "Ăn không?"
Yết cầu của Tiếu Cẩn trượt xuống, rất không có khí phách: "...!Ăn."
(Editor: Nói theo phong cách của Ân Tiếu Lê: "Ngu sao không ăn.")
- ---------------
Tác giả có lời muốn nói:
Vở kịch nhỏ:
Một lát sau.
Tiếu Cẩn cởi hết đứng trước mặt Mộc Chẩm Khê, với biểu cảm và động tác giống y hệt, dù bận vẫn ung dung hỏi Mộc Chẩm Khê: "...!Ăn không?"
Yết cầu của Mộc Chẩm Khê trượt lên trượt xuống, rất không có khí phách: "...!Ăn.".