Biệt Lai Hữu Dạng

Chương 63: 63: Đôi Vợ Vợ Già






Một nụ hôn lướt qua một chút đã ngừng lại.
Mới ngày đầu tiên xác nhận quan hệ, lại đang ở trên sân thể dục, hôn nhau đến dâng lên lửa nóng thật không thích hợp.

Hơn nữa, hai người Mộc Tiếu, một người thuộc trường phái lý thuyết, một người thì không có lý thuyết lẫn thực hành, muốn hôn cho ra trò là điều không thể thực hiện được.
Nhưng thời điểm đầu lưỡi chạm vào nhau, cả người vẫn tê dại giống như bị điện giật, buông ra thật lâu mà vẫn chưa bình thường trở lại.
Trái tim như nổi lên hồi trống.
Hiện tại, Tiếu Cẩn vẫn còn nhớ tâm trạng của mình lúc đó, nàng dựa vào lồng ngực của Mộc Chẩm Khê, lắng nghe nhịp tim đập dữ dội của cô, như thể chỉ còn một mét vuông này trên thế giới, vừa đủ để hai người ôm nhau.
Lời nói của Ân Tiếu Lê cắt ngang trí nhớ của Tiếu Cẩn, cô ấy cười nói: "Nếu không kể đến việc cô theo đuổi được cậu ấy, nhiều người không hiểu cậu ấy, chỉ nhìn bề ngoài, làm sao có thể đúng bệnh hốt thuốc.

Đương nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là cậu ấy thích."
Tiếu Cẩn suýt chút nữa bật cười thành tiếng, nhanh chóng kìm lại, chỉ đáp lại bằng giọng nói mang ý cười: "Mượn lời tốt lành của cô."
Ân Tiếu Lê nói: "Trước kia khi còn ở Tứ Thành, có một cô gái theo đuổi cậu ấy rất lâu, gần một năm.

Đó là một thiên kim tiểu thư nhà giàu, chạy ra ngoài thuê nhà ở, còn chi số tiền lớn thuê nhà đối diện với nhà Mộc Chẩm Khê thuê.

Cô xem người ta có quyết tâm hay không chứ, nếu có người theo đuổi tôi như thế, tôi nhất định sẽ đồng ý."
Tiếu Cẩn mỉm cười: "Vậy là chị ấy không đồng ý sao?"
Ân Tiếu Lê nói: "Nếu như thật sự đồng ý, sẽ không có chuyện của cô đâu.

Đại tiểu thư đó thật sự rất cố chấp, ngày nào đi làm hay tan làm cũng đều tình cờ gặp được, gió mặc gió, mưa mặc mưa.

Thật đáng tiếc..." Ân Tiếu Lê đột nhiên nhớ tới người bên kia điện thoại là ai, sửa lại lời nói, "Không phải, là may mắn không thành."
Sau đó, cô ấy nhanh chóng đổi chủ đề, lại nói với Tiếu Cẩn: "Cô nói xem, Mộc Chẩm Khê rất được các đại tiểu thư yêu thích, giống như cô vậy, cô có cảm thấy cậu ấy rất khác với những đứa trẻ của một gia đình nghèo khó gian khổ độc lập hay không, cho nên mới bị hấp dẫn.

Nếu không tôi cũng đi giả nghèo, xem tôi có thể hốt được phú bà nào không?"
Tiếu Cẩn trầm ngâm nói: "Cũng không phải, lúc đầu tôi không biết gia đình của chị ấy khó khăn."
Ân Tiếu Lê: "Vậy là?"
Tiếu Cẩn thành thật nói: "Tôi bị bata ngờ trước vẻ đẹp của chị ấy."
Ân Tiếu Lê cười ha ha: "Tôi cũng vậy, ai mà không thích kết bạn với những người xinh đẹp."
Tiếu Cẩn không quên khen ngợi cô ấy: "Ngoại hình của cô cũng rất đẹp."
Ân Tiếu Lê khiêm tốn nói: "Chỗ nào đâu, tôi chỉ là ưa nhìn bình thường, đâu có xinh đẹp như hai người.

Nhưng mà có hai người bạn xinh đẹp như vậy, tôi còn vui vẻ hơn so với chính mình xinh đẹp."
Sau đó, Ân Tiếu Lê tiết lộ cho nàng một chút thông tin có được từ Mộc Chẩm Khê, Tiếu Cẩn chăm chú lắng nghe.
Ví dụ như hai ngày trước, đột nhiên Mộc Chẩm Khê chụp ảnh một ly sữa đã uống cạn sạch gửi cho cô ấy, cũng không nói thêm cái gì.

Ân Tiếu Lê gửi lại cho cô một hàng dấu chấm hỏi, Mộc Chẩm Khê hỏi cô ấy có sữa nào dễ uống hay không.
Tiếu Cẩn bật cười.
Nhưng nàng quyết định khi trở về phải tìm hiểu về các thương hiệu sữa để giới thiệu cho Mộc Chẩm Khê, là lần trước nàng suy xét không chu toàn.
Ví dụ như cô ấy hỏi Mộc Chẩm Khê về tiến triển tình cảm, Mộc Chẩm Khê trả lời mọi thứ đều thuận lợi.
Tiếu Cẩn an tâm.
Sau đó, Ân Tiếu Lê bận việc, trước khi cúp điện thoại, cô ấy liên tục dặn dò nàng phải có tiến triển to lớn —— Cô ấy không có yêu cầu gì khác, nếu thực sự ở bên nhau, cô ấy hi vọng Tiếu Cẩn và Mộc Chẩm Khê sẽ không lén lút, không được im lặng không nói lời nào.
Tiếu Cẩn luôn miệng nói được.
Tiếu Cẩn cất điện thoại vào túi, trở lại văn phòng từ hành lang vắng vẻ và yên tĩnh của tòa nhà văn phòng.

Nàng ngồi xuống, mở ngăn kéo ra, liếc nhìn thương hiệu sữa mà mình uống rồi chụp một bức ảnh.
Gần đây, Mộc Chẩm Khê làm việc rất vất vả.

Tối hôm qua, Tiếu Cẩn lấy hết can đảm chủ động gọi điện thoại cho cô, người kia chỉ cho nàng mười giây ngắn ngủi: "Chị đang tăng ca ở công ty, có chuyện gì vậy?"
Lúc đó đã 11 giờ đêm.
Tiếu Cẩn nói: "Không có, chị đang bận rộn?"

Mộc Chẩm Khê: "Ừm." Sau đó cô nói: "Em đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon."
Tiếu Cẩn nói: "Ngủ ngon." Trước khi cô cúp điện thoại, nàng vội vàng hỏi một câu: "Chị ăn tối chưa?
Mộc Chẩm Khê: "Chị ăn rồi, cảm ơn."
Tiếu Cẩn lại nói chúc ngủ ngon lần nữa.
Đúng mười giây, không hơn không kém.
Tiếu Cẩn xóa bỏ bức ảnh đã chọn trong khung tin nhắn, rồi đặt úp màn hình điện thoại xuống mặt bàn.

Vẫn nên chờ đến khi Mộc Chẩm Khê làm xong việc, rồi vài ngày nữa mới nói với cô những điều vụn vặt không quan trọng này.
Nàng cong cong khóe môi, lấy một cuốn sách từ bên trái giá sách ra để đọc.
—— Trước kia khi còn ở Tứ Thành, có một cô gái theo đuổi cậu ấy rất lâu, gần một năm.

Đó là một thiên kim tiểu thư nhà giàu, chạy ra ngoài thuê nhà ở, còn chi số tiền lớn thuê nhà đối diện với nhà Mộc Chẩm Khê thuê.
—— Đại tiểu thư đó thật sự rất cố chấp, ngày nào đi làm hay tan làm cũng đều tình cờ gặp được, gió mặc gió, mưa mặc mưa.
Lời nói của Ân Tiếu Lê hiện lên trong tâm trí.
Động tác lật trang sách của Tiếu Cẩn bỗng chốc dừng lại, sắc mặt của nàng thay đổi.
Điện thoại trên bàn rung lên hai lần.
Ân Tiếu Lê gõ một đoạn văn như nước chảy mây trôi, đánh xong dấu chấm tròn, mới cầm điện thoại lên mở ra, là tin nhắn của Tiếu Cẩn.
[Cô vừa nói ở Tứ Thành có một cô gái theo đuổi chị ấy, chuyện đó xảy ra vào năm nào?]
Ân Tiếu Lê ngơ ngác nhìn dòng chữ này, nhưng vẫn nghiêm túc nhớ lại, đánh chữ: [Tôi không nhớ cụ thể, nhưng không lâu sau đó chúng tôi đã trở về Lâm Thành, có thể là bốn năm năm hoặc năm sáu năm trước.]
Tiếu Cẩn: [Họ sống trong cùng một tòa nhà?]
Ân Tiếu Lê: [Đúng vậy]
Cô ấy đợi một phút đồng hồ, Tiếu Cẩn vẫn chưa trả lời, trong nháy mắt Ân Tiếu Lê cảm thấy hoang mang, tiếp tục viết bản thảo tin tức của mình.
Thật lâu sau, bên kia trả lời lại một câu: [Cảm ơn]
Ân Tiếu Lê không biết nàng nói cảm ơn cái gì, nhưng nghĩ tới lần trước nàng đến đưa thuốc cũng có thể nói cảm ơn nên không có để trong lòng, lịch sự trả lời: [Không có chi, tôi tiếp tục làm việc]
***
"Cô Tiếu, cô làm sao vậy? Có phải khó chịu chỗ nào hay không?"
Gương mặt tái nhợt bất thường của Tiếu Cẩn thu hút sự chú ý của nữ giáo viên phía đối diện, cô ấy quan tâm nhìn sang, đặt cây bút trên tay xuống, như thể muốn qua kiểm tra.
"Không sao, tôi hơi đau bụng thôi." Tiếu Cẩn thu hồi lại từng chút từng chút dáng vẻ thất hồn lạc phách, nói: "Tôi nằm sấp trên bàn một lát là được."
Nữ giáo viên nói: "Vậy nếu cô khó chịu quá thì nhớ nói cho tôi biết, tôi đưa cô đi bệnh viện trường."
"Tôi biết rồi, cảm ơn." Móng tay của Tiếu Cẩn cắm thật sâu vào lòng bàn tay, như thể làm như vậy, nàng mới có thể kiềm chế được sự lạnh lẽo vô tận đang lan tràn trong lòng.
Nàng nằm sấp trên mặt bàn, hai cánh tay che mặt mình lại.
Nữ giáo viên soạn giáo án một lúc, dường như nhìn thấy bờ vai của Tiếu Cẩn khẽ run rẩy, sau khi nhìn kỹ lại thì lại không có gì cả.

Nữ giáo viên nhẹ nhàng gọi Tiếu Cẩn một tiếng, Tiếu Cẩn cúi đầu, lẩm bẩm một cách mơ hồ, cho thấy rằng nàng không sao.
Nữ giáo viên không hỏi nữa.
Khi Tiếu Cẩn ngồi dậy, nữ giáo viên liếc nhìn góc dưới bên phải máy tính, nằm sấp hơn một giờ, mới hỏi: "Đỡ hơn chút nào chưa?"
"Tốt hơn rồi." Tiếu Cẩn cố gắng chớp chớp mắt hai cái, khép cuốn sách bị dính vệt nước trước mặt lại, bình tĩnh nói: "Tôi đi rửa mặt trước, sau đó lên phòng học trên lầu dạy học."
Nữ giáo viên khoát tay: "Cô đi đi."
Tiếu Cẩn nhìn vào tấm gương ở bồn rửa mặt một lúc, đôi mắt hơi đỏ, nhưng nếu không nhìn kỹ, cũng không thể nhìn ra.

Nàng nhẹ nhàng thở dài, vỗ một ít nước lạnh lên mặt để đầu óc của mình tỉnh táo hơn.
Chuyện đã đến nước này, bây giờ truy đến cùng, ngoại trừ thêm rắc rối, cũng không có ý nghĩa gì.
***
"Lão đại, chị muốn uống cà phê không?"
"Muốn." Mộc Chẩm Khê không ngẩng đầu lên, đưa cái ly bên cạnh máy tính để bàn tới, em gái Corgi nhận lấy.
Kế hoạch sữa bò của Mộc Chẩm Khê bị tuyên bố phá sản trong vòng chưa đến một ngày.

Cô lại quay về uống cà phê, không phải cô không yêu quý thân thể của mình mà là không có cà phê, cô không thể nâng cao tinh thần để tăng ca được.

Vì vậy, tro tàn lại cháy, cũng không thèm suy nghĩ sữa nào dễ uống nữa, trước kia như thế nào thì bây giờ như thế đó.
Một lúc trước khi đi làm, cô ngáp dài một cái, đêm qua chỉ ngủ được ba tiếng.


Mộc Chẩm Khê cầm điện thoại ở bên cạnh lên, xem lần trò chuyện cuối cùng với Tiếu Cẩn, bốn ngày trước, kết thúc chủ đề với một câu chúc ngủ ngon.
Ba ngày trước, nàng gọi cho cô vào buổi tối, còn chưa nói được vài câu, mấy ngày nay đều không có thời gian đến quán cà phê.
Mộc Chẩm Khê nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, ánh mắt của cô kiên định, cầm điện thoại đi ra ngoài.
Em gái Corgi bưng cà phê vào, thấy bàn làm việc ở Mộc Chẩm Khê không có một ai, bèn hỏi: "Lão đại đâu?"
Một đồng nghiệp trả lời: "Hình như là ra ngoài nghe điện thoại."
Em gái Corgi vừa bị Mộc Chẩm Khê giáo huấn không lâu, ý nghĩ muốn nhiều chuyện vừa nảy lên đã bị dập tắt, an phận ngồi vào vị trí của mình.
Mộc Chẩm Khê đi đến sân thượng của công ty, kéo cửa kính lên, lướt đến số điện thoại của Tiếu Cẩn trong danh bạ.

Theo thói quen trước đây của Tiếu Cẩn, có lẽ bây giờ nàng đang trên tàu điện ngầm hoặc trên đường lái xe đến trường học?
Thời gian này có thích hợp hay không?
Nhưng bây giờ không gọi điện thoại, cả ngày hôm nay bận rộn lại không có thời gian, mấy ngày nay không liên lạc với nàng, mình còn lạnh nhạt với cuộc gọi của nàng như vậy.

Mặc dù cô không cố ý nhưng Tiếu Cẩn sẽ không khóc thầm ở nhà chứ?
Mộc Chẩm Khê lắc đầu bác bỏ ý nghĩ ​​này, bao nhiêu tuổi rồi mà không được đáp lại liền khóc, nhưng chắc chắn sẽ không vui.

Thỉnh thoảng mình phải chủ động một lần, phải có thái độ nghiêm túc bắt đầu lại từ đầu.
Ngón tay của Mộc Chẩm Khê ấn nhẹ vào tên của Tiếu Cẩn.
Một lần thì lạ, hai lần thì quen.
Mộc Chẩm Khê không còn căng thẳng nắm lấy lan can nữa, chỉ hít thở nhẹ nhàng, chăm chú lắng nghe âm thanh từ loa điện thoại.

Cô nghiêng người về phía cửa sân thượng, miễn cho có ai đó đột ngột bước vào mà cô không phát hiện ra được.
"Alo." Tiếu Cẩn nghe máy, có thể dễ dàng nghe ra được niềm vui sướng trong giọng nói của nàng.
Mộc Chẩm Khê cúi đầu nhìn xuống đất, ngón tay bất giác nắm lấy góc áo của mình, cô hắng giọng: "Em đang làm gì vậy?"
"Em vừa đến trường học, đang đi bộ."
Mộc Chẩm Khê cẩn thận lắng nghe, hỏi một cách kỳ lạ: "Sao em đi đường mà không nghe một tiếng động nào?"
Tiếu Cẩn thường mang giày hơi cao gót, đi trên mặt đất sẽ phát ra tiếng lộc cộc.
"Em thấy cuộc gọi của chị nên dừng lại trả lời." Tiếu Cẩn nói đùa, "Sao vậy? Chị thích em vừa đi đường vừa trả lời điện thoại của chị hả?"
Mộc Chẩm Khê che miệng: "Khụ."
Tiếu Cẩn đi về phía gốc cây, bước chân phát ra tiếng gót giày va chạm xuống mặt đất.
Mộc Chẩm Khê lập tức lo lắng nói: "Coi chừng xe, coi chừng người, trường học của em nhiều người giao hàng lao nhanh như gió, lần trước suýt chút nữa chị bị xe tông.

Nếu không, em đến văn phòng rồi gọi lại cho chị." Mộc Chẩm Khê vừa mới sợ bận rộn công việc sẽ không rảnh, ngay tức khắc liền có thời gian.
Tiếu Cẩn chậm chạp không nói, đi một vòng quanh gốc cây.
Lộc cộc, lộc cộc.
Mộc Chẩm Khê đoán rằng có thể nàng muốn mình dỗ dành nàng, vì vậy cô toại nguyện cho nàng, nhẹ giọng nói: "Nghe lời."
Tiếu Cẩn phụt cười thành tiếng.
Mộc Chẩm Khê: "???"
Tiếu Cẩn che giấu chuyện mình trêu đùa cô, nói: "Không có gì, em nghe lời, bây giờ dừng lại rồi."
Mộc Chẩm Khê nhếch khóe môi lên, nhẹ giọng mềm mại nói: "Ngoan."
Giọng nói của cô trầm thấp, ngọt ngào như đang thì thầm bên tai, đáy lòng của Tiếu Cẩn khẽ run lên, đột nhiên nàng hít một hơi, mím môi nói: "Chị nói lại lần nữa đi."
Mộc Chẩm Khê: "Hả? Nói cái gì?"
Tiếu Cẩn nói: "Lời vừa rồi."
Mộc Chẩm Khê phát ra một tiếng "Ồ", kéo dài thanh âm: "Câu coi chừng xe, coi chừng người này sao?"
Tiếu Cẩn nhấn mạnh: "Một chữ."
Mộc Chẩm Khê nói: "Ôi chao, chị quên mất rồi."
Tiếu Cẩn vốn dĩ đang chán nản, nhưng khi nghe thấy tiếng "ôi chao" nghịch ngợm của cô, lại cảm thấy rất đáng yêu, ngay lập tức không thể tức giận được.

Tương lai còn dài, nếu cô không chịu nói, trong tương lai Tiếu Cẩn sẽ làm cho cô thành thành thật thật nói ra từng câu từng chữ một, đến khi nàng vừa lòng mới thôi.
Tiếu Cẩn hít một hơi thật sâu.

Bên ngoài sân thượng, có một đồng nghiệp ở bộ phận khác nhìn sang, Mộc Chẩm Khê và đối phương lịch sự mỉm cười nhìn nhau.

Ai ngờ đối phương đi thẳng đến, mở cửa kính của sân thượng ra, đi đến ngồi xuống ghế đá bên cạnh bàn đá, hai tay nghịch điện thoại.
Sân thượng không phải là nơi riêng tư, Mộc Chẩm Khê có thể đến gọi điện thoại, những người khác cũng có thể đến thư giãn.

Mộc Chẩm Khê lờ mờ nghe thấy Tiếu Cẩn nói gì đó, vừa rồi cô đang tập trung nhìn đồng nghiệp nên không nghe thấy, cô hỏi lại: "Em vừa nói gì?"
Tiếu Cẩn nói: "Chủ nhật chị có rảnh không, em muốn cùng đi ăn với chị."
Mộc Chẩm Khê cắn cắn môi, rối rắm một lúc rồi đồng ý: "Có lẽ là có thể, em gửi địa điểm và thời gian cụ thể cho chị đi." Đã lâu không gặp rồi, ăn cơm là thứ yếu, gặp mặt là chuyện quan trọng nhất.
Tiếu Cẩn vẫn muốn tiếp tục nói chuyện với cô, nhưng bên này Mộc Chẩm Khê không có thời gian.

Cô vừa đi về văn phòng vừa nói: "Chị phải vào làm, em đến văn phòng đi, đi chậm một chút."
Tiếu Cẩn nuốt lời trở lại, thốt ra một chữ: "...!Ừm."
Mộc Chẩm Khê: "Hẹn gặp lại vào chủ nhật."
Tiếu Cẩn: "Trước khi đến chủ nhật, nếu em nhớ chị, có thể gọi điện thoại cho chị không?"
Mộc Chẩm Khê khó xử nói: "Cái này...!Không chắc là chị có thể trả lời được."
Tiếu Cẩn định nói rằng không sao đâu, Mộc Chẩm Khê nói như thật: "Ngộ nhỡ chị đang tắm thì sao, em nói có đúng không?"
Tiếu Cẩn sửng sốt, mới kịp phản ứng lại: "Chị!"
Sau khi cúp điện thoại, Mộc Chẩm Khê vẫn ngồi tại chỗ chống trán nở nụ cười một lúc lâu.
Sau khi Mộc Chẩm Khê trêu đùa nàng xong liền nhanh chóng ấn nút cúp máy, Tiếu Cẩn nghe thấy âm báo bận ở đầu dây bên kia, cơn tức giận tan biến, độ cong khóe môi làm thế nào cũng không kìm nén được.
Hiện tại, Mộc Chẩm Khê thực sự rất...!hoạt bát đáng yêu, rất muốn cái gì kia với cô.
Tiếu Cẩn nghiến hàm răng.
Hiệu suất của Tiếu Cẩn rất nhanh, buổi sáng hẹn đi ăn, một tiếng sau đã gửi thời gian và địa chỉ cụ thể.

6 giờ tối chủ nhật ở một nhà hàng món ăn Quảng Đông.
Đợi chờ là một điều vô cùng kỳ diệu, mỗi phút mỗi giây trôi qua, tâm trạng đều dành riêng cho người nào đó.
Thứ bảy, khi vừa tan làm về tới nhà, Mộc Chẩm Khê lập tức đi nấu cơm ăn cơm, tắm rửa đi ngủ, giành giật từng giây, hành động liền mạch.

Cô ngủ một giấc đến tận chiều ngày hôm sau, bù lại tất cả những giấc ngủ không ngon trong tuần này.
Mộc Chẩm Khê lấy gương ra soi, quầng thâm mắt hiện ra mờ ảo vì thức khuya mấy đêm liên tiếp đã biến mất không dấu vết nhờ no bụng ngủ bù.

Cô dùng đầu ngón tay chọc chọc vào, không thể nói vô cùng mịn màng được, nhưng ít ra cũng đầy tính đàn hồi.
Mộc Chẩm Khê trang điểm nhẹ nhàng thỏa mãn bản thân, mở cửa tủ quần áo ra, cau mày thử quần áo từ 3 giờ đến 5 giờ chiều, trên giường đã chất đầy quần áo, cuối cùng cô cũng vừa vặn chọn được bộ thích hợp.

Cô ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, nhìn chằm chằm về phía cửa sổ, nhàn nhạt giết thời gian.
Cô và Tiếu Cẩn là hàng xóm của nhau, đi ra ngoài ăn không cần lái hai chiếc xe.

Trước đó đã hẹn là sau khi Mộc Chẩm Khê chuẩn bị xong, cô sẽ gọi điện thoại cho Tiếu Cẩn, Tiếu Cẩn sẽ đến dưới lầu đón cô.
Mộc Chẩm Khê đã chuẩn bị xong từ lâu, nhưng ngượng ngùng việc gọi điện thoại cho Tiếu Cẩn trước một tiếng đồng hồ, điều đó cho thấy có vẻ như cô rất gấp gáp.
5 giờ 10 phút, điện thoại của Tiếu Cẩn gọi đến, hỏi cô: "Em xong rồi, chị còn bao lâu nữa?"
Trong lòng Mộc Chẩm Khê nhanh chóng bắn pháo hoa, rụt rè nhẹ giọng hỏi: "Không phải là 6 giờ sao?"
"Thật ra thì..." Tiếu Cẩn dừng lại một chút rồi thẳng thắn nói: "Thật ra, em có thể xuất phát từ lúc 4 giờ rồi, nhịn đến bây giờ mới hỏi chị."
Mộc Chẩm Khê: "..."
Phong cách của Tiếu Cẩn vẫn sấm rền gió cuốn như ngày nào, vào ngày đầu tiên hai người ở bên nhau, Mộc Chẩm Khê ấp ủ rất lâu mới dám hỏi: "Tớ có thể hôn cậu được không?" Tiếu Cẩn ngay lập tức trả lời "Có thể", nhanh đến mức Mộc Chẩm Khê nghi ngờ, nếu cô dám không hôn, Tiếu Cẩn có thể nhào tới cưỡng hôn cô.
Nàng đều chủ động như vậy, Mộc Chẩm Khê lại giả vờ kiêu: "Chị cũng xong rồi."
Tiếu Cẩn hít vào một hơi, nói thẳng: "Chị xuống lầu đi."
Mộc Chẩm Khê sửng sốt: "Hả?"
Tiếu Cẩn nói: " Bây giờ em đang ở dưới lầu nhà chị."
Mộc Chẩm Khê: "Ồ! Chị xuống ngay."
Mộc Chẩm Khê đột nhiên đứng dậy, thay giày rồi đóng cửa lại, hành động một mạch.
Tiếu Cẩn đang ở trước tòa nhà số 17, trông mòn con mắt, một bóng người chạy lon ton xuất hiện trong tầm mắt nàng.

Tiếu Cẩn bước về phía trước hai ba bước, chạy nhanh tới cửa, Mộc Chẩm Khê và nàng đồng thời cùng đến nơi.
Nhìn nhau qua cửa, mỉm cười với nhau.
Trước tiên, Tiếu Cẩn nhận ra khung cảnh này rất kỳ lạ, một người bên trong, một người bên ngoài, hơi giống như đang thăm tù.

Nàng hơi kìm nén nụ cười rực rỡ quá mức của mình, mỉm cười chỉ chỉ tay về soát cổng.
Mộc Chẩm Khê như tỉnh dậy từ trong mộng, thuần thục quẹt thẻ mở cửa, sải bước ra từ bên trong.
Tiếu Cẩn lùi xuống bậc thềm, mi mắt cong cong, Mộc Chẩm Khê cũng bước xuống bậc thềm, đứng trước mặt nàng, hơi cúi đầu xuống nhìn nàng, cố gắng kiềm chế nhưng không thể kiềm chế được bộ dáng nghĩ một đằng làm một nẻo nhếch môi lên.
Trong nháy mắt, thời gian và không gian được đảo ngược, ký ức ùa về.
Dường như cái gì cũng đều thay đổi, nhưng dường như lại không có cái gì thay đổi.

Tiếu Cẩn bước đến bên cạnh, tự nhiên đưa hai tay ôm lấy cánh tay của Mộc Chẩm Khê, quay đầu đặt cằm lên vai cô, nói: "Lái xe mất 20 phút, chị lái hay em lái? "
Hơi thở ấm áp khi nói chuyện của nàng phả vào cổ của Mộc Chẩm Khê.
"Chị sẽ lái xe." Mộc Chẩm Khê nói xong, nhẹ nhàng nâng cằm của nàng trở lại vị trí ban đầu.
Tiếu Cẩn cười ranh mãnh, quấn chặt cánh tay của cô.
Mộc Chẩm Khê giật giật, không co rúm, liếc nàng một cái đầy ẩn ý, ​​cũng không nói gì.
Bước nhanh đến cổng tiểu khu, Tiếu Cẩn đột nhiên nhớ ra, nói: "Xe đỗ ở hầm để xe, sao chúng ta lại đi ra ngoài?"
Mộc Chẩm Khê: "..."
Cô vừa xoay người muốn trở về, Tiếu Cẩn kéo cô lại: "Có thể đi vào hầm để xe từ bên ngoài, bây giờ quay lại quá xa." Hai người lượn quanh một vòng lớn, đi vào lối đi bộ xuống hầm để xe, bước từng bước một dọc theo vách tường đi vào bên trong.
Lối vào và lối ra của hầm để xe là cùng một đường, thường xuyên có xe ra ra vào vào, hai người đi cạnh nhau không an toàn, Tiếu Cẩn chủ động buông cánh tay của Mộc Chẩm Khê ra, nhưng không nghĩ tới Mộc Chẩm Khê lại dắt tay nàng.
"Em đi phía sau chị đi, nép vào bên này." Giọng nói của Mộc Chẩm Khê rất nhẹ, ngón tay lại nắm rất nhanh.
Tiếu Cẩn nhìn theo bóng lưng của cô, cong nhẹ đôi mắt.
Mộc Chẩm Khê quay đầu lại ngay lúc này, có lẽ là muốn xác nhận xem nàng có ngoan ngoãn nghe lời tránh sang một bên hay không, đúng lúc bắt gặp ý cười của Tiếu Cẩn.

Cô bình tĩnh chuyển tầm mắt, tươi cười rạng rỡ ở góc độ mà Tiếu Cẩn không thể nhìn thấy.
Từ khi vụ tai nạn xảy ra, Mộc Chẩm Khê chưa ngồi vào chiếc BMW màu trắng của Tiếu Cẩn, nhưng tại quán cà phê, cô đã nhìn thấy chiếc xe này phi nước đại trên đường rồi biến mất ở góc đường vô số lần.
Tiếu Cẩn mở khóa cửa xe, đưa chìa khóa cho cô rồi đi vòng qua ghế lái phụ.
Mộc Chẩm Khê ngồi vào ghế lái một lúc, mới chậm rãi khởi động xe, dùng hai tay vuốt ve vô lăng.

Cô luôn cảm thấy chỗ ngồi này và vô lăng đều có nhiệt độ cơ thể của Tiếu Cẩn, khiến cô cảm thấy rất khác lạ.
Tiếu Cẩn giả vờ không nhận thấy sự sáng ngời trong mắt cô, hơi quay sang một bên để yên lặng chú ý đến cô từ khóe mắt.
Mộc Chẩm Khê lùi xe, lái xe ra khỏi chỗ đậu xe, Tiếu Cẩn xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Điều hướng." Mộc Chẩm Khê nói.
Tiếu Cẩn mở lộ trình dẫn đường trên bản đồ điện thoại, đặt lên giá đỡ điện thoại, bấm bắt đầu, giọng nữ điện tử vang lên trong chiếc xe trống trải.
Quá yên tĩnh.
Mộc Chẩm Khê vẫn chưa hết ám ảnh với chiếc xe này nên lái xe rất cẩn thận, vì vậy không có thời gian phân tâm để tìm chủ đề nói chuyện.
Tiếu Cẩn mở nhạc trong xe.
Mộc Chẩm Khê nghe một vài câu, đó là một bài hát dân gian.

Trong lòng cô tự nghĩ: Đây là thay đổi sở thích sao?
Tiếu Cẩn đoán được những gì cô đang suy nghĩ, giải thích: "Chỉ tùy tiện nghe một chút, bình thường em nghe tất cả mọi thứ, đúng lúc đến lượt bài hát này."
Mộc Chẩm Khê: "Ồ." Cô hơi nghiêng mắt xuống, lại liếc nhìn vào tên bài hát, nhớ kỹ, nghĩ: Khi nào trở về, sẽ tìm hiểu thêm một chút.
Tiếu Cẩn hỏi: "Bình thường chị thích nghe gì? Trừ nhạc jazz ra, lần nào ngồi xe của chị, chị cũng mở cùng một danh sách phát."
Mộc Chẩm Khê dừng lại trước đèn đỏ, nghiêm túc suy nghĩ một hồi: "Thật ra không có đặc biệt thích cái gì, lúc trước thích cái gì, hiện tại vẫn thích cái đó."
Tiếu Cẩn nghiêng nghiêng đầu, nói: "SHE? Châu Kiệt Luân? Nhạc phim?"
Mộc Chẩm Khê lời ít ý nhiều: "Ừm".

Muốn nâng cao tinh thần khi rảnh rỗi, cô sẽ mở một danh sách phát, bật chế độ lặp lại.

Dù sao, họ có rất nhiều bài hát, có thể nghe đến trưa mà không bị lặp lại.
Tiếu Cẩn sờ vào túi xách bên cạnh nhưng không sờ được gì, nàng mở túi ra, dứt khoát lấy giấy bút ra.

Là một tiến sĩ khoa Văn, cô Tiếu luôn mang theo giấy bút bên mình.
Mộc Chẩm Khê nhìn nàng viết trên giấy, hỏi: "Em đang viết gì vậy?"
Tiếu Cẩn không ngẩng đầu lên: "Trở về tìm hai danh sách bài hát mới cho chị, lưu vào trong xe."
Mộc Chẩm Khê lẩm bẩm: "Thực ra không cần thiết." Cô thường không có cơ hội ngồi xe của Tiếu Cẩn, lãng phí bộ nhớ.
Tiếu Cẩn ghé tai nghe không rõ: "Chị thì thào cái gì."
"Không có gì đâu." Chẳng phải mình cũng lén lút lưu lại những gì nàng thích nghe sao, suy bụng ta ra bụng người, Mộc Chẩm Khê viện cớ nói: "Chị khát nước, muốn uống miếng nước."
Cô vươn tay về phía ngăn để đồ, đầu ngón tay vừa chạm vào chai nước suối lạnh, đèn đỏ chuyển sang xanh, Mộc Chẩm Khê thu tay về, lại đặt tay lên vô lăng, thả phanh chân rồi lái xe đi qua ngã tư.
Một phút sau, một chai nước đã vặn nắp ra xuất hiện trước mắt, cô nhìn xuống, bàn tay trắng nõn thon dài của Tiếu Cẩn đang cầm chai nước suối.
Tiếu Cẩn ôn nhu nói: "Không phải chị vừa nói khát nước sao? Nước đây."
Mộc Chẩm Khê nhận lấy, uống một ngụm rồi nói: "Cảm ơn."
Mỉm cười khi trả trở về.
Nụ cười này không phải kiểu cười khách sáo, mà biểu lộ ra cảm giác tốt đẹp không nói nên lời.
Tiếu Cẩn vặn nắp chai nước lại, đặt lại trên ngăn giữ đồ.

Nhớ lại nụ cười của Mộc Chẩm Khê, nàng cũng nở nụ cười.
Nàng đột nhiên cảm thấy hai người hiện tại như thế này, có chút giống đôi vợ vợ già có cuộc sống bình yên tươi đẹp.
Còn chưa đi được đến giai đoạn yêu đương, đã nghĩ đến vợ vợ già?.