Biệt Lai Hữu Dạng

Chương 72: 72: Nụ Hôn Mạnh Mẽ






Mộc Chẩm Khê đặt một trọng lượng nặng về phía đầu "Chắc chắn" của cán cân.
Đôi mắt nhắm nghiền lại, mặt mày đều giãn ra, bình yên chìm vào giấc mơ đẹp.
Trong giấc mơ có quá khứ của cô và Tiếu Cẩn, tiếng đọc sách ồn ào, cô ngủ gà ngủ gật trên bàn học, không biết Tiếu Cẩn nhặt ở đâu một chiếc lông vũ, quét qua trên gò má và sống mũi của cô.

Mộc Chẩm Khê nhắm mắt cười, vươn tay chộp lấy bên cạnh, bắt được cổ tay của nữ sinh như ý muốn.
Ấm áp tinh tế, cô thân mật gãi gãi ngón tay cái hai lần, từ từ mở mắt ra.
Trước mắt là một gương mặt tuy xa lạ nhưng lại mang tới cảm giác quen thuộc mãnh liệt.
Mộc Chẩm Khê ngồi thẳng lưng, ánh mặt trời ngoài cửa sổ có chút chói mắt, cô nheo mắt hỏi: "Cậu là ai?"
"Em là Tiếu Cẩn." Nữ sinh trả lời cô.
"Tiếu Cẩn?" Mộc Chẩm Khê nhìn lại lần nữa, phát hiện người trước mặt mình thực sự trông rất giống Tiếu Cẩn, không, không chỉ giống, phải nói là như được đúc ra từ một khuôn.

Mộc Chẩm Khê đã từng tưởng tượng nhiều năm sau Tiếu Cẩn sẽ như thế nào, diện mạo hoàn toàn trùng khớp với người này, "Tại sao đột nhiên cậu lại biến thành thế này?"
"Đột nhiên là sao?" Tiếu Cẩn buồn cười nói, "Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, chị còn không nhận ra em sao?"
"Chúng ta? Ở bên nhau? Lâu như vậy?" Mỗi khi thốt ra một lời, đôi mắt của Mộc Chẩm Khê càng trở nên mờ mịt hơn.
"Đúng vậy, hôm nay là ngày kỷ niệm năm năm của chúng ta."
"Ngày...!kỷ niệm?" Mộc Chẩm Khê đờ đẫn lặp lại lời nói của nàng.
"Chị làm sao vậy?" Tiếu Cẩn nhận ra sự khác thường, đưa tay vẫy vẫy trước mặt cô, "Sao hôm nay chị lại ngơ ngác ngốc nghếch vậy?
"Ngày kỷ niệm gì?"
"Kỷ niệm ngày cưới, chúng ta đã kết hôn được năm năm." Tiếu Cẩn ra hiệu cho cô cúi đầu xuống.
Mộc Chẩm Khê cúi đầu xuống, nhìn thấy chiếc nhẫn cưới phản chiếu ánh sáng vỡ vụn trên ngón áp út bên trái của mình: "!!!"
Cô đột nhiên đứng dậy, phát hiện bên cạnh không phải là lớp học, mà là ở sảnh chờ của sân bay, số hiệu chuyến bay được hiển thị trên màn hình điện tử cách đó không xa, nơi khởi hành là Lâm Thành và điểm đến là Hawaii.
Sự ồn ào náo nhiệt của đám đông bị ngăn cách trong giây lát, sau đó tràn vào tai mình.
Người già, trẻ nhỏ, những cặp tình nhân.
"Chúng ta..." Đồng tử của Mộc Chẩm Khê hơi co lại, một tay nắm chặt thành nắm đấm đặt ở bên hông, nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại trên gương mặt đầy nghi vấn của Tiếu Cẩn.
Tiếu Cẩn đặt tay lên mu bàn tay của Mộc Chẩm Khê, từ từ nới lỏng nắm đấm của cô ra, kéo cô ngồi xuống lần nữa, đặt cằm lên vai cô, đưa tay còn lại ôm eo cô, cười nói bên tai cô: "Ngủ đến ngốc rồi sao?"
Mộc Chẩm Khê sững sờ một hồi, đại não cố gắng tiếp nhận những chuyện không thể tưởng tượng được trước mắt.

Cô thở dài một hơi, lơ đãng cười với Tiếu Cẩn một cái, nói: "Có thể."
Cô lại nắm chặt tay Tiếu Cẩn, mười ngón tay đan vào nhau, cô nhẹ nhàng hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
"Thật sự là ngơ ngốc." Tiếu Cẩn cười nhẹ cắn cắn vành tai của cô, "Đương nhiên là đi nghỉ phép rồi."
"Chúc mừng kỷ niệm ngày cưới sao?"
"Đúng vậy." Bộ dạng của cô vẫn luôn chậm nửa nhịp, Tiếu Cẩn bất mãn trừng mắt nhìn cô, "Không phải chị ngủ nhiều đến mức quên mất chuyện này rồi chứ?"
"Không có." Mộc Chẩm Khê vội vàng ôm Tiếu Cẩn vào lòng, nhanh chóng an ủi nàng.
Tiếu Cẩn nguôi ngoai cơn giận chưa bùng cháy.
Hai người cùng nhau lên máy bay, ngồi ở khoang hạng nhất.

Mộc Chẩm Khê bật điện thoại lên theo thói quen, ma xui quỷ khiến nhấn vào thư viện, nhìn thấy rất nhiều bức ảnh của cô và Tiếu Cẩn, thậm chí còn tổng hợp theo năm.

Từ năm 2007 đến năm 2018, cô ấn vào từng cái từng cái album ảnh, nhìn gương mặt của hai người từ ngây ngô trở nên thành thục cùng nhau.
Có một bức ảnh Tiếu Cẩn mặc đồng phục cử nhân của một trường đại học nước ngoài, chính mình mặc chiếc áo sơ mi và quần jean đứng bên cạnh.

Mộc Chẩm Khê xoa xoa ngón tay của mình lên má người kia, đột nhiên có một luồng hơi ấm bên tai, Tiếu Cẩn nghiêng người qua, nhìn bức ảnh mà xúc động: "Lúc đó chúng ta vẫn còn trẻ."
"Bây giờ em cũng còn rất trẻ." Mộc Chẩm Khê cười nhéo chóp mũi của Tiếu Cẩn một cái.

Tiếu Cẩn nắm lấy tay cô, hôn một cái lên mu bàn tay của cô, hai mắt cong thành hình trăng khuyết.
Mộc Chẩm Khê đóng album ảnh lại, rũ mắt nhìn xuống chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, hai người đã kết hôn rồi sao? Hơn nữa, tới bây giờ đều chưa từng tách ra.

Vậy những thứ kia trong ký ức của mình là gì?
Máy bay hạ cánh, Mộc Chẩm Khê thông thạo tiếng Anh thuê một chiếc xe, đưa Tiếu Cẩn về khách sạn đã đặt trước.

Hai người rượt đuổi chơi đùa trên bãi biển, lưu lại những tràng cười sảng khoái dưới trời xanh biển xanh.
Khi nghe thấy tiếng chuông cuộc gọi, Mộc Chẩm Khê đang nằm ngủ trên một chiếc ghế bên bờ biển, cô tiện tay cầm lấy, alo một tiếng, giọng mũi nặng nề.
"Sớm như vậy đã quấy rầy chị ngủ." Là tiếng xin lỗi của Tiếu Cẩn, "Em tỉnh lại, hơi nhớ chị, cho nên..."

Mộc Chẩm Khê mơ mơ màng màng nói: "Cái gì mà sớm như vậy? Bây giờ không phải là buổi chiều sao?"
Tiếu Cẩn nhìn bầu trời vừa mới sáng lên ngoài cửa sổ: "Hả?"
Đầu tiên, Mộc Chẩm Khê cảm thấy xúc giác dưới cơ thể mình không đúng lắm, không mềm mại như kết cấu của ghế nằm, sau đó từ từ mở mí mắt có chút chua xót vì đêm qua ngủ quá muộn.

Cô nhìn quanh phòng ngủ, ký ức trở lại, nhéo nhéo ấn đường rồi nói: "Không có gì, vừa rồi mơ một giấc mơ."
"Giấc mơ gì?"
"Chị nằm mơ..." Mộc Chẩm Khê chống cùi chỏ lên giường, chống đỡ thân người ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường, nói thật: "Mơ thấy chúng ta không có chia tay, ở bên nhau suốt mười một năm.

Sau đó, để kỷ niệm năm năm ngày cưới, chúng ta ra đảo nghỉ phép, rất vui vẻ.

Chị vừa mới tắm nắng thì em đã gọi điện thoại đến."
"Thật là trùng hợp, em cũng có một giấc mơ tương tự như vậy."
"Hả?" Mộc Chẩm Khê ngồi thẳng lưng, bất ngờ nói.
"Em mơ thấy vào ngày sinh nhật 24 tuổi của mình, chị lái xe đưa em đến một nơi.

Sau khi xuống xe, chị còn bịt mắt em tiếp tục đi về phía trước, nói muốn tặng cho em một phần quà."
"Quà gì?"
"Em nhớ trên trời đầy pháo hoa, nhưng sau đó em lại thức dậy." Tiếu Cẩn không giấu được sự thất vọng.
Mộc Chẩm Khê cười thành tiếng.
"Chị còn dám cười!"
"Không cười nữa." Mộc Chẩm Khê hơi thu lại nụ cười, nhẹ ho khan một tiếng, "Chị rời giường rửa mặt đây, lát nữa em đi ăn sáng với chị nhé?"
"Đi ăn ở đâu?"
"Quay lại quán ăn sáng lần trước có được không?"
"Được."
Cô tự nhiên mời, Tiếu Cẩn tự nhiên đồng ý, không có bất kỳ sự ngại ngùng nào ở giữa.
"Vậy chị đứng dậy, cúp máy trước, chị đến dưới lầu nhà em đợi em, lát nữa gặp lại."
"Lát nữa gặp lại."
Tiếu Cẩn nghe thấy âm thanh báo bận từ bên kia, dùng đầu gối che gần hết khuôn mặt của mình, chỉ để lộ ra một đôi mắt đen lúng liếng, tràn đầy vui mừng.

Thật ra, giấc mơ của nàng không kết thúc bằng bầu trời đầy pháo hoa, mà sau đó Mộc Chẩm Khê cầu hôn nàng, rồi nàng mới cười đến tỉnh dậy.
Tiếu Cẩn vùi cả khuôn mặt vào gối, làn da phía sau gáy lộ ra đỏ bừng, không biết là do ngại ngùng hay là vì phấn khích.
Lăn lộn trên giường hai vòng, Tiếu Cẩn ngồi dậy với khuôn mặt đỏ bừng, nhanh chóng rửa mặt thay quần áo, không đợi Mộc Chẩm Khê gửi tin nhắn cho nàng, nàng đã đi thẳng xuống lầu.

Nhưng Mộc Chẩm Khê còn đến nhanh hơn nàng, khi Tiếu Cẩn nhìn thấy cô, Mộc Chẩm Khê đang cầm điện thoại trên tay, giống như muốn gọi điện thoại cho nàng.
"Chào buổi sáng." Tiếu Cẩn đưa ngón tay lên nhẹ nhàng vén tóc mái ra sau tai, hết sức đoan trang, giọng nói cũng vô cùng giống tiểu thư khuê các.
"...!Chào buổi sáng." Mộc Chẩm Khê không biết tại sao lại trở nên thận trọng theo nàng.
Hai người nhìn nhau một lúc rồi cả hai cùng bật cười.
Tiếu Cẩn đưa hai tay xách quay túi phía sau lưng, đi từng bước nhỏ.

Nhìn trái phải thấy không có ai để ý tới, nàng nhón chân hôn lên gò má mịn màng của Mộc Chẩm Khê, nói: "Tích, quẹt thẻ (chấm công)."
Lúc rời đi, Tiếu Cẩn dùng sức ngửi thử hai lần, không biết Mộc Chẩm Khê dùng kem mặt của thương hiệu nào, rất thơm.
Mộc Chẩm Khê hơi cúi xuống, nhìn nàng hai giây, mỉm cười cầm lấy chiếc túi trên tay nàng.
Tiếu Cẩn đưa hai tay trống không ôm lấy cánh tay cô, than thở với cô: "Tối hôm qua ngủ quá muộn, em buồn ngủ quá, chị xem mắt em có bị thâm quầng không?"
Mộc Chẩm Khê nghiêng đầu xem kỹ, nói: "Có chút ít."
Tiếu Cẩn há mồm.
Mộc Chẩm Khê nói trước: "Này, em là chó sao? Lại muốn cắn chị?"
Tiếu Cẩn tức giận nói: "Chị nói em có quầng thâm dưới mắt."
Mộc Chẩm Khê có tâm trạng rất tốt, giọng điệu cao lên: "Ồ, chính em muốn hỏi chị, bây giờ lại đổ lên đầu chị, trên đời này làm sao có người không nói lý lẽ như vậy —"
"Cái gì không nói lý lẽ?"
Một người hàng xóm đi ngang qua, nhìn về phía hai người bọn họ.
Mộc Chẩm Khê cười khúc khích, nói thật nhỏ: "Bạn gái không nói lý lẽ." Giọng điệu thân mật và dịu dàng.
Nhịp tim của Tiếu Cẩn đột nhiên lệch một nhịp, sức lực siết chặt ôm lấy cánh tay của Mộc Chẩm Khê càng tăng thêm.
Mộc Chẩm Khê, cô...
Nàng nhìn sang người hàng xóm đang đi ngang qua, đây là ở bên ngoài, cho nên thỏa thuận quy định xưng hô là bạn gái ở bên ngoài, đều phải xưng hô như vậy với bất kỳ người nào, không cần quan tâm đối phương có thể nghe thấy hay không?

Tiếu Cẩn đặt trán của mình lên vai của Mộc Chẩm Khê, thở dài trong lòng.
Đây có phải là tự đào hố chôn mình không?
Nếu Mộc Chẩm Khê lại "bạn gái" như vậy vài lần, trái tim của nàng sẽ trở nên quá tải mất.
"Tâm trạng không tốt? Còn buồn ngủ sao?" Mộc Chẩm Khê nhìn nàng vẫn luôn đi theo bước chân của chính mình, thật lâu không ngẩng đầu lên.
"Em buồn ngủ." Tiếu Cẩn nói.
"Tối nay không thể đi ngủ muộn như vậy nữa." Mộc Chẩm Khê căn dặn nàng.
"Chị không buồn ngủ à?" Tiếu Cẩn đặt cằm lên vai Mộc Chẩm Khê, ngẩng mặt lên hỏi cô.
Ở khoảng cách gần như vậy, Mộc Chẩm Khê có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu nhỏ bé của mình trong đôi mắt đen láy của nàng, được đặt ở vị trí sáng nhất trong con ngươi của nàng.

Mộc Chẩm Khê không ngừng nhìn vào sâu trong mắt nàng, toát ra sự dịu dàng mà thậm chí cô còn không nhận ra: "Không sao, chị quen rồi."
"Hả?" Tiếu Cẩn biết rằng công việc của cô bận rộn, nhưng còn muốn biết kỹ càng tỉ mỉ hơn.
"Khi game mới ra mắt là thời điểm cực khổ nhất, lúc đầu chỉ là 996*, suốt thời gian đó phải thức thâu đêm mỗi ngày, mọi việc ăn ở đều ở công ty, mỗi người đều giống như người hoang dã.

Trước kia đồng nghiệp của chị có đăng trên vòng bạn bè, hình như có một bức ảnh nhóm, đặc biệt xấu xí.

Chút nữa chị sẽ tìm cho em xem, gửi cho em nhé?"
(* Chế độ giờ làm 996: làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày mỗi tuần; tức là 72 giờ mỗi tuần.)
"Được."
"Em thường làm gì ở nhà?" Mộc Chẩm Khê hỏi.
"Soạn bài, đọc sách, viết luận văn." Tiếu Cẩn đáp.
"Không buồn chán sao?"
"Tốt lắm, em quen rồi." Dù sao đi lại như thế này cũng không tiện, Tiếu Cẩn quay mặt nhìn về phía trước, mỉm cười đáp lại lời nói vừa rồi của Mộc Chẩm Khê.
"Bạn bè của em đều ở nước ngoài sao?" Mộc Chẩm Khê nhớ trước đó đã nghe Tiếu Cẩn nói qua.
"Ừm."
"Vậy tại sao em lại quyết định về nước? Ở đây không có bất cứ người bạn nào của em." Không chờ nàng trả lời, Mộc Chẩm Khê nói trước, "Là bởi vì chị sao?"
Tiếu Cẩn không thể không nghiêng đầu nhìn Mộc Chẩm Khê.
Đột nhiên nàng không thể nhìn thấu Mộc Chẩm Khê đang nghĩ gì, cũng không chắc chắn về mục đích của cô khi hỏi câu này, cô muốn nhận được đáp án khẳng định hoặc phủ định từ mình sao? Cái nào mới tốt cho Mộc Chẩm Khê đây?
Vào ngày xem mắt, Tiếu Cẩn tự nói rằng nàng về nước định cư, vì vậy đã tìm được một công việc tại Đại học Lâm Thành.

Khi đó mối quan hệ của hai người rối rắm, Mộc Chẩm Khê không hỏi nàng tại sao lại về nước, nếu như khi đó Mộc Chẩm Khê hỏi, có thể nàng sẽ nói ra sự thật.
Nhưng bây giờ......
Mộc Chẩm Khê nhìn nàng chăm chú không chớp mắt trong vài giây, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt, cô hỏi: "Câu hỏi này khó trả lời vậy sao?"
Rõ ràng là giọng điệu ôn hòa, nhưng Tiếu Cẩn cảm thấy được cảm giác áp lực từ trên người cô.
Tiếu Cẩn nhẹ nhàng lắc đầu.
Mộc Chẩm Khê hỏi: "Vậy là bởi vì chị sao?"
Đầu óc thông minh của Tiếu Cẩn dường như bị mắc kẹt, dưới ánh nhìn sắc bén của Mộc Chẩm Khê, câu trả lời đã được ấp ủ ổn thỏa bị nuốt trở lại từ trong cổ họng, chỉ có thể im lặng không nói.
Mộc Chẩm Khê giải tỏa khí thế bức người của mình, nghiêng người ôm lấy Tiếu Cẩn, dịu dàng chạm vào tóc nàng, nói: "Chị không muốn ép buộc em, chỉ là hỏi em một vấn đề thôi, em chỉ cần nói sự thật là được, không cần nghĩ nhiều như vậy."
Sau khoảng thời gian do dự ban đầu, muốn thực sự tìm hiểu Tiếu Cẩn lần nữa, Mộc Chẩm Khê mới cảm thấy dường như có bí mật sâu kín nào đó đang ẩn giấu trên người nàng.

Ngoại trừ việc yêu cô, Mộc Chẩm Khê có thể chắc chắn, những thứ khác đều rất mơ hồ.
Những thay đổi của nàng thực sự rất lớn, so với mười năm trước như hai người hoàn toàn khác, có phải nàng gặp phải rất nhiều chuyện mà cô không biết hay không?
Đây là một suy đoán vô căn cứ, chỉ dựa vào trực giác của Mộc Chẩm Khê.
Bây giờ cô đang từng bước xác thực trực giác của mình.
Tiếu Cẩn ôm cô lại, răng cắn chặt môi dưới.
Trong đầu nàng trở nên rối bời, nếu nàng trả lời là đúng, có phải Mộc Chẩm Khê sẽ hỏi tiếp hay không, tại sao nàng về nước lại không đi tìm cô, tại sao bây giờ nàng mới xuất hiện, lại liên lụy đến rất nhiều chuyện cũ mà Tiếu Cẩn đều không muốn nghĩ đến.
Làm thế nào bây giờ?
Nếu không nói sự thật, liệu Mộc Chẩm Khê có phát hiện hay không?
Có phải cô đã nghi ngờ rồi không?
Mộc Chẩm Khê ôm nàng một lúc, gần như cảm nhận được sự giày vò trong lòng Tiếu Cẩn, cô đột nhiên cảm thấy một nỗi buồn khó tả.
Chia tay mười năm, hơn ba nghìn ngày, hai người bỏ lỡ nhau lâu như vậy, không được ở bên đối phương, để rồi bây giờ mỗi lần tiếp xúc đều tràn ngập thăm dò và thận trọng từng li từng tí, sợ tình cảm như đi trên lớp băng mỏng được che chở cẩn thận khó khăn lắm mới mọc ra chồi mới, lại thêm vào một vết rách mới.
"Em không cần phải nói." Bàn tay của Mộc Chẩm Khê vỗ vỗ trên lưng Tiếu Cẩn.

Tiếu Cẩn phản ứng mãnh liệt ngẩng đầu: "Em nói!"
Mộc Chẩm Khê càng cảm thấy đau đớn hơn, cô cố nén khí nóng đang không ngừng dâng lên dưới đáy mắt, ấn đầu Tiếu Cẩn tựa vào lòng mình, nhẹ nhàng nói: "Ý của chị là em hãy suy nghĩ từ từ, chờ đến khi em suy xét xong lại nói, bây giờ không cần phải vội."
Tiếu Cẩn hơi sững sờ.
Mộc Chẩm Khê nói: "Nhớ rõ bản thỏa thuận mà em đã soạn thảo ngày hôm qua không? Thời gian thử nghiệm là một vạn năm."
Đây giống như một điềm báo xấu.

Giọng nói của Tiếu Cẩn trở nên buồn bã, sắp khóc lên: "Chị hối hận sao?"
"Chị không có hối hận." Mộc Chẩm Khê giả vờ như không nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của nàng, hít mũi một cái rồi nói: "Đề nghị của chị là thêm một điều khoản nữa, ngoại trừ việc chuyển sang mối quan hệ chính thức, trong bất kỳ trường hợp nào, cả hai bên A 1-2 đều không được kết thúc thỏa thuận trước thời hạn."
Tiếu Cẩn ngơ ngẩn: "Ý của chị là..."
Mộc Chẩm Khê kiên định nhìn nàng, môi mỏng khẽ mở: "Liều mạng với em tới cùng."
Đây thực sự không phải là một lời tâm tình cảm động, thậm chí nghe có vẻ hơi thô lỗ, nhưng không ảnh hưởng tới việc truyền tải chính xác sự quyết tâm của Mộc Chẩm Khê.
Tiếu Cẩn cũng tiếp nhận thành công.
Gần đây, Tiếu Cẩn rất thích khóc, kể từ khi mối quan hệ với Mộc Chẩm Khê hòa hoãn, khóc thầm, khóc quang minh chính đại, hầu như không thể đếm được trên một bàn tay.

Nàng đã thành công làm hỏng chiếc áo sơ mi của Mộc Chẩm Khê, Mộc Chẩm Khê vừa không còn cách nào khác là dẫn nàng về nhà để thay quần áo, vừa rất vui mừng khi hiểu biết một mặt chân thực của người trước mặt.
Tiếu Cẩn cũng không trưởng thành, mạnh mẽ và bất khả chiến bại như cô tưởng tượng, chẳng qua là nàng che giấu sự yếu đuối của mình dưới vẻ ngoài cứng cỏi.

Trên thực tế, nàng sẽ bất an, sẽ sợ hãi, có lẽ còn nghiêm trọng hơn cả cô.
Nàng vẫn luôn ngụy trang thành bày mưu lập kế, không, chính xác mà nói nàng thực sự bày mưu lập kế, nhưng đồng thời, cảm giác bất an cũng tồn tại, như hình với bóng.

Mộc Chẩm Khê gặp ác mộng bao nhiêu lần thì Tiếu Cẩn cũng gặp ác mộng bấy nhiêu lần, có lẽ còn nhiều hơn cả cô.

Mộc Chẩm Khê chỉ hận rằng cô đã không nhận ra điều đó sớm hơn, không thể kiềm chế được mù quáng đắm chìm trong cảm giác lo được lo mất của bản thân, bỏ qua cảm xúc của Tiếu Cẩn.
Mộc Chẩm Khê rót cho Tiếu Cẩn một ly nước, đi vào phòng ngủ để thay quần áo mới.
Khi trở ra, Tiếu Cẩn lại đang chơi đùa với những bông loa kèn trong bình, lúc này thấy cô bước ra cũng không thả ra, còn hỏi: "Chị mua cái này ở đâu vậy?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Chị đặt hàng ở một cửa hàng hoa, giao đến công ty, chị lại xách từ công ty về nhà."
Tiếu Cẩn nhướng mày, thoải mái hỏi: "Cửa hàng hoa tên gì? Em cũng muốn mua một ít."
Vừa khóc xong, mắt nàng vẫn còn hơi đỏ, nhưng biểu cảm và giọng điệu vẫn y như thường lệ, rất Tiếu Cẩn.
Vài phút trước, chính ai đã khóc làm ướt một mảng lớn trên bả vai áo sơ mi của cô?
Mộc Chẩm Khê vô cùng không vừa mắt khi thấy nàng ung dung như vậy, cô chậc một tiếng, đột nhiên giơ tay lên, dùng ngón cái và ngón trỏ nắm môi trên và môi dưới của Tiếu Cẩn vào nhau rồi kéo ra ngoài.
Tiếu Cẩn: "Á!"
Mộc Chẩm Khê buông ra.
Tiếu Cẩn tức giận nói: "Chị làm gì vậy?!"
Mộc Chẩm Khê nói một cách hung tợn: "Ta, ác bá, chuyên bắt nạt phụ nữ nhà lành, tống tiền."
Tiếu Cẩn nói: "Có phải chị có..." Nàng nuốt từ bệnh kia trở vào.
Mộc Chẩm Khê gật đầu, mỉm cười thừa nhận: "Đúng vậy, chị có bệnh đó, có tức thay không?"
Tiếu Cẩn: "???"
Sau khi im lặng ba giây, nàng lấy điện thoại trong túi ra, nói: "Chị muốn lấy bao nhiêu, chuyển khoản được không?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Không được."
Tiếu Cẩn hỏi: "Vậy chị muốn gì?"
Mộc Chẩm Khê bắt chéo chân, nhìn từ dưới lên trên, lười biếng nói: "Lấy thân báo đáp, chị còn suy xét một chút."
Mối quan hệ giữa hai người thay đổi quá nhanh, Tiếu Cẩn có chút không phản ứng kịp, sững sờ ngay tại chỗ.
Thấy tâm trí của Tiến sĩ Tiếu thực sự đang đứng máy, Mộc Chẩm Khê không đành lòng trêu đùa nàng nữa, cô vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, ra hiệu cho nàng ngồi xuống, Tiếu Cẩn ngồi xuống bên cạnh cô.
Mộc Chẩm Khê nắm lấy một tay nàng, đặt vào lòng bàn tay của mình một trên một dưới, thở dài trước khi nói.
"Có phải em đang giấu chị rất nhiều chuyện không? Liên quan tới chuyện em ở nước ngoài hay là nguyên nhân về nước?"
"Em..." Tiếu Cẩn lo lắng, do dự.
"Chị nói rồi, em không cần phải gấp gáp, chờ đến khi em cân nhắc xong lại nói, em có thể cân nhắc tới một vạn năm." Mộc Chẩm Khê còn có một sự hài hước nhàn nhã.
Tiếu Cẩn nhếch khóe môi lên, hình dáng nụ cười ban đầu như thấp thoáng.
Giọng nói của Mộc Chẩm Khê làm cho người ta bình tĩnh lại, đổi vấn đề: "Có phải em cũng rất sợ chị sẽ rời khỏi em hay không?"
Tiếu Cẩn mím môi, gật gật đầu.
"Tại sao em không nói với chị?"
Im lặng.
"Thật xin lỗi, chị không thể chờ em cân nhắc vấn đề này tới một vạn năm." Mộc Chẩm Khê nhìn thời gian trên điện thoại, "Đến khi nói xong, có lẽ không thể ăn sáng được nữa.

Nếu em lại không nói, chị sẽ bị trừ tiền lương, trừ tiền lương cũng không sao, nhưng mỗi đêm chị đi làm muộn bao lâu, sẽ tan làm muộn bấy lâu, hi vọng em sẽ không để chị phải thức suốt đêm."
Cái tay trống không của Tiếu Cẩn chà xát lên vải quần, lông mày nhăn nhẹ.
Mộc Chẩm Khê kiên nhẫn chờ đợi, vẫn luôn nắm tay Tiếu Cẩn, hi vọng nàng có thể hấp thu một chút sức mạnh từ mình.
Một lúc lâu sau, Tiếu Cẩn cúi thấp đầu, thỏa hiệp nói: "Bởi vì em cảm thấy em không có tư cách."
Trong mối quan hệ này, ban đầu nàng là "kẻ phản bội", mặc dù điều này không xuất phát từ mong muốn của nàng.

Hiện tại nàng thừa nhận tất cả, bao gồm cả mười năm trước, đều là nàng gieo gió gặt bão.


So với nỗi khốn khổ mà Mộc Chẩm Khê phải gánh chịu, nàng không lo cơm ăn áo mặc, được bạn bè vây quanh, tiếp thu giáo dục hàng đầu, chẳng qua là nàng mất đi người yêu, điều đó không có gì đáng nói.

Thậm chí có đôi khi nàng cảm thấy như vậy còn chưa đủ, nàng nên chịu khổ thêm một chút nữa, mới có thể triệt tiêu với Mộc Chẩm Khê.
Nàng có tư cách gì mà lo được lo mất? Cho dù bây giờ Mộc Chẩm Khê nói rằng cô hối hận, không muốn thỏa thuận gì với mình, muốn phủi mông rời đi, Tiếu Cẩn sẽ chỉ chấp nhận thực tế, sau đó rút lui về nơi nàng nên ở, không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa.
Sẽ không cam tâm sao?
Sẽ, nhưng trong lòng nàng, sự không cam tâm đó bé nhỏ không đáng kể, không thể tạo nên bất kỳ sóng gió nào.
"Tiếu Cẩn." Mộc Chẩm Khê nhìn vào đôi mi đang rũ xuống của nàng, cô cảm thấy bàn tay đang cầm trong tay hơi run rẩy, thì thầm gọi nàng.
"..."
"Tiếu Cẩn." Mộc Chẩm Khê tăng âm lượng.
Tiếu Cẩn ngẩng đầu lên, nhưng vẫn không dám nhìn cô.
Mộc Chẩm Khê nói: "Nhìn chị này."
Tiếu Cẩn và cô nhìn nhau, ánh mắt rất bình tĩnh, bình tĩnh như một vũng nước đọng.
Mộc Chẩm Khê rất khó hiểu, làm sao tình yêu nóng bỏng và băng lạnh như vậy lại có thể cùng xuất hiện trong mắt một người.

Sau đó là nỗi đau đớn không kìm chế được, thế nhưng người này lại là Tiếu Cẩn của cô.
Cô nghiến răng, nói ra câu nói vừa nghĩ ra: "Chị rất thất vọng về em."
Đôi mắt của Tiếu Cẩn bắt đầu hiện lên cảm xúc, nàng ngẩn người một lúc rồi thì thào nói: "Em xin lỗi."
Mộc Chẩm Khê nghẹn nghẹn yết hầu, nói: "Chị không cần lời xin lỗi của em, cũng không muốn em hèn mọn như vậy, em kéo chị ra khỏi bãi lầy, rồi chính em vẫn còn kẹt trong đó, em có biết không?"
Tiếu Cẩn phủ nhận: "Em không có."
Mộc Chẩm Khê nói: "Tại sao em không có? Tại sao em lại nói em không có tư cách? Chỉ vì trước đây em đã bỏ rơi chị sao, vậy chị cũng nói lần đầu tiên chúng ta cãi nhau là bởi vì chị không muốn học nữa, nếu không bởi vì chị, em cũng không ném bài thi đi."
Tiếu Cẩn nghẹn lời, nghiêm túc sửa lại cho cô: "Chị không thể nói như vậy."
Mộc Chẩm Khê muốn nói cũng muốn nghẹn cả cổ, đúng lý hợp tình mà nói: "Tại sao đều là tại em? Là bởi vì em đọc nhiều sách hơn chị sao? Hay là bởi vì thành tích của em tốt hơn chị? Từ trước đến nay, mối quan hệ giữa hai chúng ta vẫn luôn do em làm chủ, tại sao vậy? Em nói không có tư cách là không có tư cách, em có hỏi qua chị chưa?"
Tiếu Cẩn chưa bao giờ thấy bản lĩnh cao siêu càn quấy như vậy của cô, nhất thời nghẹn lời vài giây, mới nói: "Liên quan gì đến việc đọc sách và thành tích chứ? Em không để cho chị làm chủ sao? Là chính chị muốn dựa vào em." Nàng dừng lại một chút, cảm thấy thói quen lật lại chuyện cũ không tốt nên chuyển sang hướng khác, tâm bình khí hòa nói: "Mối quan hệ hiện tại có chỗ nào do em làm chủ đâu, không phải là chị sao? Chị nói hòa là hòa, chị nói tách là tách, như thế vẫn chưa đủ sao?"
"Chưa đủ!" Mộc Chẩm Khê gầm lên, "Yêu đương là chuyện của một mình chị sao? Em cứ lấy lý do muốn tốt cho chị rồi áp đặt ý muốn của mình lên người chị.

Nếu em muốn chị thực sự cảm thấy rằng chị muốn hòa là hòa thì em đừng có dụ dỗ chị!"
Tiếu Cẩn kinh ngạc: "Em dụ dỗ chị khi nào?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Em chủ động thêm WeChat của chị, chủ động đến quán cà phê để tình cờ gặp chị, em còn, em còn cố ý gửi ảnh chụp lúc đi tắm cho chị!"
Tiếu Cẩn cau mày: "Không phải chị nói không thấy sao?"
Mộc Chẩm Khê nói lớn tiếng: "Chị đã nhìn thấy nhưng lừa em nói không thấy đó, không được sao?!"
...!Được.
Tiếu Cẩn không phản bác được.
Mộc Chẩm Khê hừ lạnh một tiếng: "Dù sao em dụ dỗ chị, là em muốn dụ dỗ chị để quay lại với em, cái gì mà muốn tách là tách.

Mỗi ngày em đều tăng độ yêu thích ở trước mặt chị, có chỗ nào là thái độ để chị muốn tách thì tách đâu!"
Tiếu Cẩn bị thái độ kỳ lạ của cô làm cho nổi giận, kiềm chế nói: "Đúng vậy, em muốn ở bên chị, không muốn lại chia tay.

Chuyện này là sai sao?"
Mộc Chẩm Khê hờ hững nhún vai: "Không sai, vậy em dựa vào cái gì nói mình không có tư cách, nói sợ hãi.

Có phải em cảm thấy em không có tư cách không, được rồi, vậy bây giờ chị liền chia tay với em, dù sao cũng chưa ký thỏa thuận, ký rồi cũng có thể bội ước, cũng không có phải bồi thường nếu vi phạm thỏa thuận."
Tiếu Cẩn trừng mắt nhìn cô: "Chị dám?!"
Mộc Chẩm Khê vươn người ngã ra ghế sô pha, khinh thường cười cười: "Tại sao chị lại không dám? Em có tư cách gì mà yêu cầu chị? Trong mối quan hệ này, chị quyết định, chị nói hòa là hòa, nói tách là tách.

Chị có nói với em chưa nhỉ, chị không có bất kỳ tình cảm thực sự nào với em cả.

Lúc trước chẳng qua là cảm thấy em đã thay đổi rất nhiều, rất mới lạ, rất thú vị, chị muốn chơi đùa một chút, chờ một ngày nào đó cảm thấy chán rồi, chị sẽ đá em đi, báo được mối thù lúc trước em đã bỏ rơi chị.

Nếu hiện tại em đã nói như vậy, lương tâm của chị trỗi dậy, chị quyết định bây giờ vứt bỏ em, kẻo sau này em sẽ thảm hại hơn."
Mộc Chẩm Khê cảm thấy kỹ năng diễn xuất của cô thực sự rất tốt, bởi vì Tiếu Cẩn bị cô nói đến sắp khóc rồi.
Mộc Chẩm Khê muốn nói thêm gì đó, nhưng nếu nói tiếp, cô sợ chính mình cũng muốn khóc.

Vì vậy, cô đành phải chỉ tay về phía cửa, sắc mặt lạnh lùng nói: "Em tự mình đi đi, chừa chút thể diện."
Nói xong, cô lạnh lùng rũ mi mắt xuống.
Đôi môi của Tiếu Cẩn run lên vì tức giận.
Nàng biết rõ những lời nói của Mộc Chẩm Khê không phải là thật, là đang cố ý chọc giận nàng, có lẽ cô hiểu được khúc mắc trong tim nàng.

Tiếu Cẩn hiểu hết tất cả những điều này, nhưng nàng vẫn không thể kiềm chế được cơn giận của mình, hai mắt đỏ bừng.
"Mộc Chẩm Khê!"
Mộc Chẩm Khê vẫn duy trì vẻ mặt vừa rồi, khinh thường ngước mắt lên, đột nhiên hoa mắt.
Sau đó, trên môi truyền đến một cơn đau nhói..